Thứ Bảy, 9 tháng 12, 2017

Tôn Nữ Thu Dung: LỤC BÁT NGHIÊNG RƠI


1. 
Rơi tôi
hoang mạc chiều vàng
Rơi tôi
mây trắng cuối ngàn lênh đênh
Rơi tôi
luân lạc đầu ghềnh
Rơi tôi
chiếc lá tượng hình vết thương
Rơi tôi
mắt lệ rưng buồn
Rơi tôi
đêm vỡ giọt sương nghẹn ngào
Rơi tôi
cánh vạc về đâu
Rơi tôi
gió tạt lạnh màu hư không
Rơi tôi
tàn cuộc vô cùng
Rơi tôi
từ cõi mịt mùng chiêm bao
Rơi tôi
nguồn cội nghiêng chao
Rơi tôi

chạm nỗi buồn đau lạc loài...


2.
Nghiêng, rơi...
nửa giọt khuya rằm
Phong linh hay tiếng nguyệt cầm gọi tôi?
Xưa,
thu loang tím một trời
Mở ngăn hoài niệm, nhớ lời nguyện xưa.
Đừng về lối ấy
tôi,
mưa...
Áo hoàng hoa đã nhuốm mờ cỏ, rêu
Đừng về lối ấy
tôi,
xiêu...
Nghiêng, rơi...
nửa giọt hắt hiu khuya rằm
Xưa,
ai buông tiếng nguyệt cầm
Để tôi lơ đãng
nhặt hồn cỏ hoa
Đừng về lối ấy
tôi,
xa...
Đừng về lối ấy
tôi,
nhòa hư không...



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét