Chủ Nhật, 3 tháng 12, 2017

thy an: Nói với em một ngày mùa thu


buổi sáng mùa thu
chén trà xanh đem về những giọt sương
thấm vào trái tim bồng bềnh,
cỏ non xanh mướt
nghe đâu đó tiếng hát con chim lạ
tháng chín chợt về trên tàng lá xanh mơ…
thơ lênh đênh đậu lên dàn phong đỏ đợi chờ
nơi ai đó đã tạc lên những tượng đền nho nhỏ
mong manh như kỷ niệm…
đời người đi qua như cơn gió
trên những khu nhà mái đỏ xa xưa
con lắc thời gian ròng rã nhịp đong đưa
trôi, trôi mãi
bước chân ta không hề theo kịp.


***

buổi sáng mùa thu bỗng nghe lòng hòa nhịp,
đất trời chung quanh sao thật an lành,
em thấy chăng,
thành phố yên bình em đang sống,
vẫn còn những con đường mang mộtnỗi buồn
và cũng vậy,
mỗi chúng ta đều có một niềm riêng,
-cất yên trong lòng, không ai được biết-
bởi thế, em đừng buồn khi
bầy ong vàng đã bỏ khu vườn xanh biếc
bay về thung lũng xa,
như muốn nói cùng ta
rằng những vương miện của danh lợi, xa hoa
mà mọi người trân quý
mãi mãi sẽ chẳng bao giờ trường cửu.

***

rồi ngày êm đềm sẽ trôi qua, sương mờ giăng phủ
sợi tóc nào, sợi ngắn sợi dài
như thước đo của thời gian
đi qua những con đường đã mất tên
gió mùa thu lênh đênh xóm nhỏ
những cây cầu gãy đoạn
những trang sử nhầu nát, nhạt nhòa…
em thấy chăng,
buổi chiều mùa thu bên góc phố
tiếng cười nói lao xao,
tàn những cuộc vui giả tạo
bao hiền nhân cúi mặt, ngậm ngùi hóa đá !
tìm đâu ra
một nơi nào đó để con người còn phẩm giá
nhỏ máu từ tim, huyết lệ trào dâng,
can đảm viết lên bao cảnh khổ im lìm
trên một quê hương ngàn năm gió bão ?

***

và mặt trời sẽ tan vào hư ảo
đêm sẽ đến với chúng ta với tất cả những âm vang
khơi lên chút tro tàn từ quên lãng
vụn vỡ - chập chùng…
và trong yên lặng bao la
dòng sử ca cuộn về như thác lũ
tiếng trống trận năm xưa
tiếng kèn thúc quân thuở nọ,
sao bỗng nghe tan tác cõi lòng…
em còn nhớ chăng những tảng đá non cao
khắc ghi lời tổ tiên bất khuất anh hùng
nhìn xuống :
mùa thu,từng nhánh sông Hồng uốn khúc
mùa hạ, đồi núi Trường Sơn nắng cháy da
mùa đông, thác Bản Giốc xót xa buồn
và mùa xuân khóc mãi dòng Cửu Long cạn kiệt.

***

có bao giờ em tự hỏi :
quê hương mình vẫn mãi ngàn năm bất diệt
những đêm như đêm nay
tháng chín mùa thu ?


thy an – tháng 09-2017

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét