Thứ Bảy, 4 tháng 11, 2017

thy an: Bài thơ cho tháng mười



tháng mười, ánh trăng vàng hiu hắt 
tìm dung nhan xưa qua đỉnh núi xa 
những vì sao hun hút 
hát bản nhạc u buồn 
gửi về bao mái đầu đã bạc 
thấm lạnh sương đêm 
đong đưa cô đơn bên ly rượu nồng 
miệng ê a câu hát thời hoang dã


**


tháng mười, thành phố bình yên 
tình nhân không một lời hẹn ước 
bay đi xa những hòn đá trên cỏ xanh 
tiếc dấu chim trời lang bạt 
tờ lịch cúi đầu rơi xuống 
bao la như gió và mây 
như những lời thơ bên lưng đồi vắng lặng 
bao la như bàn tay mềm 
chiều mưa thủy chung 
vuốt lọn tóc êm đềm rất nhẹ

**
tháng mười, về đâu viên sỏi nhỏ 
vạt nắng muộn màng đậu trên tường đỏ rêu xanh 
tơi tả những giấc mơ miền thảo nguyên yên lành
chiều bâng khuâng cùng dòng sông lặng lẽ
trong khóe mắt, trong từng câu nói khẽ

tìm em trong chiếc lá bay xa
không nhớ nổi,

hôm nay đầu thu hay cuối hạ?
**
tháng mười, lang thang về miền núi 
thấy hồn dậy lên cơn bão 
thung lũng vàng chở sương về thành phố

bỗng nghe ký ức lăn tròn trên con đường vội vã 
bước chân người xôn xao 
lưng mềm áo mỏng 
trăm điều không nói hết 
tội tình nào rồi cũng vỡ tan bên góc phố gầy hao


**


tháng mười, hoa đào, hoa cúc bên chậu xưa chẳng nở
cõi vô tư nghe như sóng chập chùng 
chiều đi thật nhẹ 
những khúc sông thương nhớ phù sa 
một kiếp người vinh nhục thăng trầm  
ngược xuôi theo dòng đời luân lưu 
quê hương ảo mờ 
trôi mãi về bên kia những ảnh hình đền miếu...


**


tháng mười, thăm thẳm trùng khơi, tiếng cười trăng vỡ 
bằng hữu ta ơi, hãy kể nhau nghe biết bao hệ lụy 
con chim xanh trú mưa bên gác chuông 
hãy uống hết chén trà cổ xứ 
tan thành mật ngọt pha lẫn sương đêm
chút khói vương ánh mắt 
vẽ lại ước mơ thời thanh xuân 
ôi, mưa đã bay qua dòng sông 
và tiếng hát nào trăm năm lỡ muộn?


**

tháng mười, giọt kinh rơi vào tâm thức 
nhẹ như hơi thở 
tôn vinh những buổi sớm trinh nguyên 
và trên trời,

đêm sẽ vẽ ngàn tinh tú 
thắp sáng dải Ngân Hà miên viễn 
vĩ nhân và vũ trụ 
quá khứ, hiện tại, tương lai 
ngoảnh mặt lại: sắc không, không sắc


**


tháng mười, vẫn nhớ mãi những lời xưa cũ
tìm trong thiên thu một trang sách nát tan 
gom tất cả những nỗi buồn không tả được 
trùng điệp đáy lòng 
và bỗng nghe 
trái tim hồng rụng xuống mông lung...


**

tháng 10-2017 – viết lại

thy an

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét