Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2016

Huy Tưởng - Anh Dương Nghiễm Mậu: Tháng Tám Âm Phủ Này Có Cần Thiết Đến Một Bài Thơ?


Trong vườn khuya tháng Tám
Tiếng nói sáng choang ấy đã cắm sâu vào thớ gỗ
Đã chập chờn đã vờn cao cánh bướm
Tháng Tám âm âm cơn sốt màu kim nhũ
Mặt trời ngã quỵ dưới chân thang
Ngày hấp hênh lạ mặt
Thôi.cũng đành cơn mê thiếp...


Nhìn theo dáng quen.anh bước lên lề phải
Quán vắng.và một người đang ngóng đợi anh
Một người khác còn nợ anh bản dịch kịch ngắn cao hành kiện
Không nói.anh cười nụ thếp vàng thuở sơn mài ăn bóng
Anh khảm vào lòng tôi ngọn nắng ấm
Và chiều nghiêng xuống
Mưa thắt tím.

Bỏ quên một điều gì.anh bước ra.anh ngoái lại
Anh cười không tiếng.cười như thầm hỏi
Anh nín lặng.ý nhị lời trao gửi
Tất cả bị lãng quên tuổi đời nước độc
Lầm lũi đứa trẻ trong anh cúi nhặt từng mẩu chuyện đời rơi vãi
Và cười toáng vỡ suốt tám mươi mốt năm đằng đẵng...
Tại sao anh
Tại sao văn chương ám đuổi
Tại sao cô độc cường tráng
Tại sao.tại sao một giấc ngủ vùi.miên viễn...

Trong vườn khuya tháng Tám
Chụm kín hai bàn tay lần cuối.thít chặt nỗi buồn
Nỗi buồn ngạo nghễ thanh bạch thủy tinh
Anh chẫm rãi nhặt từng nhan sắc đặt vào lọ hoa vĩnh cửu
Giữa tiếng reo vui xanh xao lá cỏ...
Tháng Tám khác nào âm khúc một bài Thơ !

Trong vườn khuya thángTám giá băng
Những chiếc đinh sắt nghiến chặt ván hoa đã khởi đầu cơn hoen gỉ
Những giọt cường toan bỏng sốt giấc mơ kim loại
Và đôi mắt anh dừng lại ở tầng trời đâu suất...

Tháng Tám căm căm giữa vườn khuya
Anh sẽ không về nữa
Tôi lục lạo mãi trong trí nhớ bị thương tổn nhiều năm
Và vẫn luôn muốn hỏi :
Anh Nghiễm, trong tháng Tám âm phủ này có cần thiết đến một bài Thơ ?

*Bundoora, khuya giá rét 02/08/2016

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét