Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2016

Trần Mộng Tú - Nước Mắt Dòng Sông Mẹ


(Viết theo bài Khóc Một Dòng Sông-Nguyễn Thị Hậu trên DĐTK)

Mẹ còn nước mắt không
đừng trách Mẹ cạn dòng
đừng trách Mẹ không nuôi các con được nữa
đừng trách Cha giáng họa thiên tai

các con đã vắt đến giọt sữa cuối cùng
từng mảnh thịt Mẹ đã không một ngày ngơi nghỉ
như vết thương ăn sâu vào xương tủy
còn phủ lên mình Mẹ những ô nhiễm của con người
ruộng đồng tăng thì sức mẹ hao mòn
vét nạo cát là lấy từng phần da thịt mẹ

Mẹ đau yếu Mẹ gầy đi các con không nhìn thấy
các con vẫn thản nhiên chặn đập nắn dòng
Ôi tình Mẹ là tình của dòng sông
sao bỗng chốc tình như dòng sông cạn

hạn hán là định luật của đất trời
nhưng những con đập của thượng nguồn các con không ngăn được
những con đập đã lấy đi ngàn ngàn khối nước
Mẹ còn giọt nước mắt nào để rơi xuống cho con

Dòng sông Mẹ một thời yêu thương các con quá mực
một Mẹ Sông nuôi cả trăm triệu đứa con
cho con áo cơm cho thuyền cho cá
cho lưới căng cho da thịt rám hồng
cho hoàng hôn xanh cho mặt trời hồng
để các con nghĩ rằng Mẹ Sông chẳng bao giờ già
Mẹ Sông không bao giờ chết

Nhưng hôm nay Mẹ sức mòn thân kiệt
vì sự tham lam và ích kỷ của loài người
nước chặn đầu sông nên nước phân ly
ai đem muối pha vào cho mặn đất

Mẹ xót thương cho con cháu sau này
chúng chỉ còn trong tay những mảnh đất khô rang
một màu nâu buồn bã
không có sông chúng không biết thế nào là tình nước với thuyền
làm sao biết con người yêu thương nhau như ngư dân yêu cá
làm sao biết những hân hoan lúc được mùa
như bác nông phu yêu thương từng cây lúa
như đất phà hơi vào con người đang thở

không có sông thì tình muôn đời trắc trở
không có những cây cầu sao nối được hai nơi
không có thuyền làm sao có lúc ra khơi
 tất cả sẽ mất như mặt trời mất bóng

Các con có nghe không
tiếng khóc của dòng Sông Mẹ
những giọt lệ này còn chẩy xuống được bao lâu.

tmt
Tháng 4/3/2016

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét