Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2016

Thơ Trần Mộng Tú - Bốn Mươi Năm Lẻ Tiếng Thu Không

Tôi vừa thở dài một tiếng
đã bốn mươi năm lẻ ngoài
mới đây nghe gió chướng
bây giờ lệ đã khô

Ngồi nhìn xuống hai bàn tay
da nhăn như ngày tháng
ngày tháng như hồi chuông kéo ra rồi đứt quãng

bốn mươi năm lẻ vang vọng tiếng thu không

Người dân Việt đáng thương của tôi
 anh em suốt đời ly tán
lịch sử sang trang mà nội dung không đổi
làm sao đếm được chân tay
bẻ gẫy xong rồi chắp lại
làm sao đếm được giọt máu
bên này rơi xuống bên kia

chẳng bao giờ bông hoa nở
giữa hàng rào tình thương đã mục
những con mọt gỗ còn sống gậm nốt then cuối cùng

Bốn mươi năm lẻ
tóc xanh thành tóc bạc
bạn hữu ngày một thưa dần
nhìn về quê nhà như nhìn về một đất nước của người khác

lạ cảnh
lạ người
lạ ăn
lạ nói

Xin một chút chân tình
chẳng ai cho
mua một chút chân tình
người ta bán bằng phẩm đỏ
vừa hứng trên tay
đã ngả sắc tím bầm

Bốn mươi năm lẻ
tôi nhuộm tóc ngồi chờ
trên bực thềm thế kỷ
vang vọng tiếng thu không
nghe hồn mình mục nát

tmt
4/30/2016

 Bỏ Đi

(Nghe tin nhà văn Phan Lạc Phúc từ trần)

Tiệc trần gian thêm một người đứng dậy
ra cánh đồng, nghe đất thở với mình
Rượu cạn đáy ly còn dăm người bạn
lặng nhìn nhau chia nốt ngụm tử sinh.

Trần Mộng Tú
4/28/2016 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét