Thứ Tư, 30 tháng 9, 2015

Đinh Cường - Tôi không còn nghe thác đổ sau nhà

Võ Phiến thời ở Qui Nhơn, 
sơn dầu trên gỗ 22 x 28 cm dinhcuong


từ biệt anh Võ Phiến,

Mai kia ta đi mất
Tháng tư cuối vườn hoa tử đằng tím ngát
( Võ Phiến )

Tháng tư hoa tử đằng tím ngát
mà trời mới chớm thu lá phong vàng
anh ra đi rồi sao. chị hết đưa anh ra
công viên trước nhà từ mấy tháng nay
anh không còn đi nổi nữa. anh nằm …

chín mươi tuổi. thôi anh như vậy là thọ.
để lại cho đời cả một gia sản văn chương
anh là nhà văn lớn của Việt Nam, của cả thế kỷ 
hai mươi. nếu thay đổi vùng địa lý. chính trị.
Việt Nam mình  không biết trọng nhân tài

Võ Phiến. Dostoyevsky hay Gabriel
Garcia Marquez ở ba đất nước khác biệt
nhưng ở những nơi kia được tôn vinh
biết chừng nào. nhà văn mình chỉ chốn
chợ lao xao. ồn ào tiếng nói không phải.
anh như ông Phật chuyện gì cũng bỏ qua thôi [1] 

nhìn anh phút cuối nằm đó. có Thầy Viên Lý
có chị Viễn Phố chắp tay tụng niệm
có chuỗi hạt bồ đề có cả trang kinh
ở  xa bên này miền Đông tôi tụng niệm tiếp dây chuyền

anh ra đi thanh thản yên lành là Phước Đức.
từ nay tôi không còn nghe tiếng thác đổ sau nhà ...[2]

Virginia  Sept 30 , 2015
Đinh Cường


[1] trong bài thơ Rồi cũng bỏ qua thôi, mùa thu năm 1995
[2] một chương truyện Thác đổ sau nhà của Võ Phiến


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét