Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

BS Ngọc - TÀN NHẪN


Tôi không có dịp đi nước ngoài nhiều, nên không biết ở ngoài người ta có hệ thống chăm sóc sức khỏe cho lãnh đạo hay không. Nhưng nhìn từ góc độ y đức tôi thấy chuyện dành ra một tài khoản và ban bệ chỉ để lo chuyện sức khỏe cho lãnh đạo thật là vô minh.
Thời còn làm trong bệnh viện nhà nước tôi chứng kiến nhiều cảnh đau lòng. Thường dân không có thuốc phải nằm chờ chết. Cán bộ cao cấp thì được lệnh mua thuốc ngoại, giá bao nhiêu cũng được duyệt. Thường dân nằm la liệt hành lang bệnh viện. Cán bộ nằm phòng có máy lạnh. Đó là thời 79-85. Nhưng thời nay cũng chẳng có gì khác. Cũng như giữa giàu và nghèo, khoảng cách giữa dân và quan càng ngày càng lớn. Quan thì giàu, dân thì nghèo.
Người ta nói một chuyện làm một chuyện khác. Nói xóa bỏ giai cấp, nhưng lại tạo nên một giai cấp ăn trên ngồi trước. Nói là đầy tờ nhân dân, nhưng trong thực tế là cha mẹ nhân dân. Ngôn ngữ dưới thời XHCNVN không còn ý nghĩa thật của nó nữa.
Sài Gòn có bệnh viện Thống Nhất dành cho lãnh đạo. Nhưng ít ai biết rằng bất cứ tỉnh nào cũng có một khu trong bệnh viện chỉ dành cho lãnh đạo. Phải bao nhiêu tuổi đảng mới được nằm ở các khu đặc trị đó. Tôi không có vinh dự điều trị cho các vị lãnh đạo vì tôi đoán lý lịch của mình không “sạch” mấy (do học y thời trước 75). Nhưng tôi được biết đồng nghiệp điều trị cho các lãnh đạo than trời lắm. Họ nói các vị lãnh đạo coi bác sĩ chẳng ra gì, đối xử với bác sĩ như là cấp trên và cấp dưới. Chán lắm. Bực tức lắm. Nhưng nhiệm vụ và y đức thì phải làm, chứ chẳng ai ham làm trong các khu đặc trị cho lãnh đạo cả.
Thật ra, mấy khu đặc trị là những khu nguy hiểm trong bệnh viện. Dù trang bị tốt hơn các khu khác, nhưng tử vong vẫn cao trong mấy khu đặc trị. Lý do đơn giản là bác sĩ chẳng dám quyết định gì cả. Cái gì cũng hỏi cấp trên. Có lẽ nhiều người không biết, nhưng có ca phải hỏi ý kiến … cấp ủy. Không có hệ thống y khoa nước nào quái đản như nước ta, bác sĩ xin ý kiến cấp ủy để điều trị! Có cụ bị để nằm cho đến chết vì chẳng ai dám quyết định, ai cũng sợ trách nhiệm. Có lần tôi tham dự hội chẩn về một trường hợp và bị ám ảnh lâu dài về hệ thống y tế dưới thời XHCN. Ông cụ không phải là cán bộ cao cấp, nhưng là bố của một ông thứ trưởng, nên cũng được nằm khu dành cho lãnh đạo. Ông cụ bị cao huyết áp và tiểu đường, bệnh rất hay gặp. Người ta hội chẩn mãi, xin ý kiến mãi, thậm chí ông thứ trưởng bay vào Sài Gòn thăm bố. Chẳng ai dám làm gì! Ba tuần sau, ông cụ qua đời. Chính cái hệ thống phân biệt đối xử và giai cấp làm cho ông cụ chết.
Chính cái hệ thống đó đang giết người dân nữa. Đọc blog thấy có tin Thanh Hóa “đầu tư xây dựng trụ sở Ban Bảo vệ – Chăm sóc sức khỏe cán bộ tỉnh Thanh Hóa“. Có cái gì ghê tởm ở đây. Chúng ta biết rằng người dân Thanh Hóa đang đói. Gần 250.000 người đói. Vậy mà người ta thản nhiên xây tập trung tiền bạc vào việc chăm sóc sức khỏe cán bộ!
Đâu chỉ Thanh Hóa mới lo chăm sóc sức khỏe cán bộ. Trung ương cũng thế. Chẳng những huy động, mà còn huy động toàn hệ thống. Thử đọc bản tin Huy động sức mạnh của toàn hệ thống trong công tác bảo vệ, chăm sóc sức khỏe cán bộ thì biết người ta muốn gì. Đọc bản tin đó gần chục lần tôi vẫn không giải thích được tại sao người ta lại vô cảm, ngạo mạn, ngang nhiên, trắng trợn như thế.
Trong khi bệnh viện các cấp quá tải, trong khi hai ba bệnh nhân phải nằm chung giường, trong khi bệnh nhân nằm ghế bố la liệt ngoài hành lang, mà có một giai cấp ngang nhiên huy động toàn hệ thống để chăm sóc cho một nhúm cán bộ đảng viên. Họ xem bệnh viện, bác sĩ, y tá, chuyên gia như là tài sản của riêng họ, muốn làm gì thì làm. Không hiểu trong lịch sử nước nhà, đã có một giai cấp thống trị nào chẳng những bất tài mà còn tàn nhẫn với người dân như hiện nay. Tìm hoài trong cổ sử mà chưa thấy. Tạm thời có thể nói đảng viên là giai cấp tàn nhẫn nhất với người dân trong lịch sử Việt Nam?
BS N.



3 nhận xét:

  1. Việc chữa bệnh phân chia giai cấp mà việc xử án cũng phân chia giai cấp. Cán bộ cao cấp thì được xử nhẹ hơn, thường dân không quen biết, không có vai vế gì thì bị trị tội nặng hơn. Đó là cái lối "lễ bất hạ thứ dân, hình bất thượng đại phu" của thời nhà Chu bên Tàu.

    Cuộc cách mạng vô sản phát xuất từ Nga mang tính phong kiến nặng nề. Nước Nga chỉ mới bãi bỏ chế độ nông nô chừng một thế kỷ trước khi cuộc Cách Mạng Tháng Mười xảy ra. Cái gọi là tiến bộ của cuộc Cách Mạng Tháng Mười có lẽ là so với thời nông nô. Nhưng nông dân thời Liên Xô cũng trở thành nông nô của nhà nước. Việc phân chia giai cấp trong việc chữa bệnh thì cũng là sự tiếp nối của văn hóa phong kiến quá sức lạc hậu của nước Nga.

    Trả lờiXóa
  2. BS Đỗ Hồng Ngọc nói rất đúng, có nhiều cán bộ chết oan vì cái chế độ y tế này, nhất là nay lại có thêm chủ trương cộng điểm vào đại học cho những người thuộc gia đình có công với cách mạng, v.v… Cán bộ hay chính quyền có biết chuyện này không? Biết chứ! Nhưng không có thể sửa đổi được.
    Tôi còn nhớ hồi thời kỳ GS Trịnh Kim Ảnh còn làm giám đốc bệnh viện Chợ Rẫy (BVCR), khoảng thập niên 1980, GS Ảnh nhiều lần được đề nghị ra Hà Nội làm thứ trưởng bộ y tế, nhưng ông từ chối vì làm giám đốc BVCR sướng hơn!
    Các ông cán bộ cao cấp khi nào giận vợ thì vào bệnh viện Thống Nhất nằm dưỡng bệnh, nhưng khi có bệnh thật sự thì xin với GS Ảnh cho vào nằm ờ BVCR. Lúc đó GS Ảnh thấy ông nào dễ thương thì cho vào nằm ở lầu 9 hay lầu 10, ông nào dễ ghét thì GS Ảnh lễ phép nói rằng: “Thưa đồng chí, đồng chí là thuộc diện cán bộ cao cấp, tiêu chuẩn của đồng chí là ở BV Thống Nhất. Còn BVCR là bệnh viện của dân, đồng chí nên qua điều trị ở đó có điều kiện hơn”! Nghe như thế là các ông cán bộ cao cấp, kể cả trung ương đảng té đái rồi! Và khi đó, GĐ Ảnh yêu cầu gì mà không được?
    Nhưng nay thời thế khác hẳn rồi! Các bệnh viện dành cho giai cấp cán bộ có đó, tuy đầu tư rất nhiều nhưng cũng để các vị nghỉ dưỡng mà thôi; nếu có bệnh thật sự nghiêm trọng thì các vị đã vào điều trị ở các bệnh viện quốc tế như bệnh viện Việt Pháp, hay đi điều trị ở nước ngoài như Singapore hay ngay cả Mỹ! Vì hiện nay, ngoài những cái gọi là tiêu chuẩn của cán bộ cap cấp, có vị cán bộ cao cấp nào nghèo đâu! Và như vậy chuyện đi chữa bệnh ở Mỹ chỉ là chuyện nhỏ mà thôi! …

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tác giả bài này là Bs. Ngọc, không phải bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc.

      Xóa