Thứ Ba, 26 tháng 5, 2015
Trần Gia Phụng - HÒA GIẢI BẰNG HIỆP ĐỊNH
Sau kinh nghiệm hòa giải năm 1945, những thành phần theo chủ nghĩa dân tộc, quy tụ trở lại chung quanh cựu hoàng Bảo Đại, ở thế chẳng đặng đừng liên kết với Pháp năm 1949, thành lập chính thể Quốc Gia Việt Nam, chống Việt Minh cộng sản. Chiến tranh kéo dài đến năm 1954, và kết thúc bằng Hiệp định Genève ngày 20-4-1954, chia hai Việt Nam tại vĩ tuyến 17. Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH) ở phía bắc, thường được gọi là Bắc Việt Nam (BVN); Quốc Gia Việt Nam (QGVN), đổi thành Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) ngày 26-10- 1955, ở phía nam, thường được gọi là Nam Việt Nam (NVN).
HÒA GIẢI BẰNG HIỆP ĐỊNH
GENÈVE
Danh xưng chính thức
của hiệp định Genève là Hiệp định đình chỉ chiến sự ở Việt Nam,
nghĩa là hiệp định Genève chỉ là một
hiệp định có tính cách thuần túy quân sự, hai bên ngưng chiến đấu, tập trung ở
hai vùng khác nhau và hiệp định nầy không đưa ra một giải pháp chính trị nào
cho tương lai Việt Nam.
Sau khi Hiệp định đình chỉ chiến sự ở Việt Nam
cùng các hiệp định đình chỉ chiến sự ở Lào và Cambodia được ký kết, các phái
đoàn tham dự hội nghị Genève họp tiếp vào ngày 21-7-1954 và cùng nhau bàn thảo
bản "Tuyên bố cuối cùng của Hội nghị Genève 1954 về vấn đề lập lại hòa
bình ở Đông Dương".
Bản tuyên bố gồm 13
điều; quan trọng nhất là điều 7, ghi rằng:
“Để cho việc lập lại hòa bình tiến
triển đến mức cần thiết cho nhân dân Việt Nam có thể tự do bày tỏ ý nguyện, cuộc
Tổng tuyển cử sẽ tổ chức vào tháng 7-1956 dưới sự kiểm soát của một Ban Quốc tế
gồm đại biểu những nước có chân trong Ban Giám sát và Kiểm soát Quốc tế đã nói
trong Hiệp định đình chỉ chiến sự. Kể từ
ngày 20-7-1955 những nhà đương cục có thẩm quyền trong hai vùng sẽ có những cuộc
gặp gỡ để thương lượng về vấn đề đó."
(Thế Nguyên, Diễm Châu, Đoàn Tường, Đông
Dương 1945-1973, Sài Gòn: Trình Bày, 1973, tr. 53.)
Điểm đặc biệt là sau
khi soạn thảo xong bản tuyên bố nầy, chủ tịch phiên họp là Anthony Eden (ngoại
trưởng Anh) hỏi từng phái đoàn, thì bảy phái đoàn là Anh, Pháp, Liên Xô,
CHNDTH, VNDCCH, Lào và Cambodge (Cambodia) trả lời miệng rằng "đồng ý". Bảy phái đoàn nầy tuy đồng ý, nhưng không ký
vào bản tuyên bố, và chỉ trả lời miệng mà thôi.
(Hoàng Cơ Thụy, Việt sử khảo luận,
cuốn 5, Paris: Nam Á 2002, tr. 2642. Có
thể tìm trong Google bằng tiếng Anh hoặc tiếng Pháp.) Một văn kiện quốc tế không có chữ ký, thì chỉ
có tính cách gợi ý, hướng dẫn chứ không có tính cách cưỡng hành.
Phái đoàn QGVN và
phái đoàn Hoa Kỳ không ký vào Hiệp định
đình chỉ chiến sự ở Việt Nam ngày 20-7-1954 và cũng không đồng ý bản
"Tuyên bố cuối cùng của Hội nghị Genève 1954 về vấn đề lập lại hòa bình ở
Đông Dương" ngày 21-7-1954. Hai
phái đoàn QGVN và Hoa Kỳ đã đưa ra tuyên bố riêng của mỗi phái đoàn để minh định
lập trường của mình. Tuy nhiên, chính phủ
QGVN vẫn tôn trọng Hiệp định đình chỉ chiến
sự ở Việt Nam ngày 20-7-1954 và thi hành việc chia hai nước Việt Nam theo
đúng thỏa thuận quốc tế.
Nếu để cho Nam Việt
Nam (NVN) yên bình xây dựng kinh tế với sự trợ giúp của Hoa Kỳ, thì đến một lúc
nào đó chắc chắn NVN với nền kinh tế tự do sẽ phát triển và vượt xa VNDCCH hay
Bắc Việt Nam (BVN) với nền kinh tế chỉ huy theo đường lối cộng sản. Đó chính là điều mà BVN thực sự lo lắng.
Sự giúp đỡ của Hoa Kỳ
cho NVN chẳng những khiến BVN rất quan ngại, mà sự hiện diện của người Hoa Kỳ tại
NVN còn khiến cho cả Trung Cộng chẳng yên tâm.
Không kể cuộc tranh chấp ở Nam Triều Tiên, Hoa Kỳ đã từng giúp chính phủ
Quốc Dân Đảng Trung Hoa tiễu trừ đảng CS ở lục địa, và nay đang giúp Trung Hoa
Dân Quốc bảo vệ Đài Loan (Taiwan), chống
Trung Cộng. Trung Cộng mạnh mẽ chống
đối Hoa Kỳ khắp nơi trên thế giới, hơn cả Liên Xô chống Hoa Kỳ. Nay người Hoa Kỳ lại có mặt ở NVN, gần sát với
Trung Cộng, nên Trung Cộng rất quan ngại cho an ninh của chính Trung Cộng.
Vì Liên Xô và Trung Cộng
đều chống Hoa Kỳ, nên cả hai hậu thuẫn cho BVN mở cuộc chiến xâm lăng NVN. Bắc Việt Nam đưa ra chiêu bài “chống Mỹ cứu
nước”, vừa để khích động lòng yêu nước của dân chúng BVN chống lại NVN, vừa để
phù hợp với chủ trương chống Hoa Kỳ của Trung Cộng và Liên Xô.
Như thế, rõ ràng các
lý do “thống nhất đất nước” và “chống Mỹ cứu nước” chỉ có tính cách biểu kiến bên ngoài, dùng làm chiêu bài động
binh, trong khi lý do thật sự được nhà nước BVN che đậy là tham vọng lớn lao của
đảng Lao Động (LĐ) tức đảng Cộng Sản, muốn đánh chiếm toàn bộ Việt Nam, bành
trướng chủ nghĩa CS đồng thời thi hành nghĩa vụ quốc tế, như lời Lê Duẫn nói, đánh
NVN là “đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung
Quốc”. Kế hoạch tấn công NVN đã được
đảng LĐ chuẩn bị trước khi ký hiệp định Genève
ngày 20-7-1954, thấy rõ trong kế hoạch Liễu Châu đầu tháng 7-1954.
Trước khi hiệp định Genève được ký kết, tại Liễu Châu (Quảng
Tây, Trung Hoa), từ ngày 3 đến ngày 5-7-1954, Chu Ân Lai, thủ tướng Trung Cộng,
bí mật gặp gỡ Hồ Chí Minh, chủ tịch VNDCCH, đưa ra kế hoạch là trước khi rút
người ra BVN theo quyết định của Hiệp định Genève,
đảng LĐ gài cán bộ ở lại NVN, đồng thời phân tán và chôn giấu võ khí ở lại NVN
để chuẩn bị chiến đấu về sau. (Về hội
nghị Liễu Châu, mời đọc Tiền Giang, Chu
Ân Lai dữ Nhật-Nội-Ngõa hội nghị [Chu Ân Lai và hội nghị Genève] Bắc Kinh:
Trung Cộng đảng sử xuất bản xã, 2005, bản dịch của Dương Danh Dy, tựa đề tiếng
Việt là Vai trò của Chu Ân Lai tại Genève
năm 1954, chương 27, "Hội nghị Liễu Châu then chốt".)
Như thế, ngay trước
khi ký hiệp định Genève vào ngày
20-7-1954, phía cộng sản đã chủ tâm sắp đặt trước kế hoạch trường kỳ mai phục ở
NVN, chuẩn bị lực lượng tiếp tục chiến tranh.
Ngoài chuyện gài cán bộ đảng viên lẩn trốn trong dân, đảng LĐ còn có
cách cài người rất thâm hiểm là cho cán bộ đảng viên đảng LĐ vội vàng cưới vợ
trước khi tập kết ra Bắc. Những người vợ
ở lại NVN và con cái từ các cuộc hôn nhân nầy sinh ra, sẽ tiếp tay cho cán bộ
CS khi họ trở về hoạt động.
Trong khi đó, để kiếm
cớ gây chiến, đảng LĐ tức đảng cộng sản BVN lại đổ lỗi cho phía NVN không tôn
trọng hiệp định Genève, trong khi
chính hiệp định Genève chỉ là một hiệp
định đình chiến mà thôi và không đưa ra giải pháp chính trị. Còn giải pháp chính trị được dự tính trong bản
"Tuyên bố cuối cùng của Hội nghị Genève 1954 về vấn đề lập lại hòa bình ở
Đông Dương", thì không có chữ ký của bất cứ phái đoàn nào, không có giá trị
pháp lý. Lý do có thể là phía CS (Trung
Cộng, CSVN) tại Liễu Châu đã quyết định tiếp tục cuộc chiến, nên vận động không
ký vào bản tuyên bố cho dễ hành động về sau nầy.
Đó là cách hòa giải bằng
hiệp định Genève của CSVN. Tạm dừng để lấy sức, rồi tiếp tục chiến
tranh. Cách hòa giải nầy đưa đến việc BVN
tái phát động cuộc chiến năm 1960, và dùng viện trợ của khối CS quốc tế, nhất
là Liên Xô và Trung Cộng, tấn công NVN.
HÒA GIẢI BẰNG HIỆP ĐỊNH
PARIS
Chiến tranh Việt Nam
lọt vào cao điểm chiến tranh lạnh toàn cầu.
Liên Xô, Trung Cộng giúp đỡ, viện trợ cho BVN. Ở thế yếu, NVN phải nhờ Hoa Kỳ giúp đỡ, viện
trợ. Điểm khác nhau quan trọng là Liên
Xô và Trung Cộng gởi quân viện cho BVN, và BVN sử dụng quân đội BVN và du kích
NVN để chiến đấu ở NVN. Liên Xô chỉ gởi
chuyên viên ở hậu phương chứ không ra chiến trường. Ngoaøi
quaân vieän, töø thaùng 6-1965 ñeán
thaùng 3-1968, TQ gôûi sang BVN 320,000 quaân, truù ñoùng ôû caùc tænh vaø
thaønh phoá phía baéc Haø Noäi, ñieàu khieån caùc suùng phoøng khoâng, söûa
chöõa ñöôøng saù, caàu coáng, ñöôøng xe löûa, baûo veä caùc tænh phía baéc,
nhaèm giuùp BVN keùo heát löïc löôïng xuoáng taán coâng NVN. (Qiang Zhai, China
& the Vietnam Wars, 1950-1975, The University of Carolina Press, 2000,
tr. 135.) Về phía Hoa Kỳ, Hoa Kỳ gởi Bộ binh và Không quân trực
tiếp chiến đấu ở Việt Nam từ năm 1965.
Điểm quan trọng là
Hoa Kỳ áp dụng chiến lược phòng thủ ở NVN chứ không đánh ra BVN bằng bộ binh như
chiến tranh Triều Tiên. Hoa Kỳ chỉ gởi
Không quân tấn công những hậu cứ của CS ở BVN.
Cứ thủ mãi và chờ địch quân đến tấn công, đưa đến kết quả là tuy quân đội
Hoa Kỳ không thua trận nào, nhưng tử trận mỗi ngày một ít; cộng nhiều ngày, nhiều
tháng, nhiều năm thành số nhiều. Mỗi
ngày vài phi công thuộc Không quân Hoa Kỳ bị bắn rơi ở BVN và bị bắt làm tù
binh; cộng nhiều ngày thành số đông.
Các số liệu tử vong và
tù binh tăng cao làm cho dân chúng Hoa Kỳ sốt ruột, lo sợ cho sinh mệnh của thân
nhân mình, đòi rút quân về nước. Phong
trào phản chiến trong nước Hoa Kỳ hoạt động mạnh mẽ, dân chúng, sinh viên biểu
tình rầm rộ, làm cho đất nước Hoa Kỳ xáo trộn, khiến chính phủ Hoa Kỳ phải kiếm
cách ổn định tình hình nội bộ. (Chú ý:
lúc đó quân đội Hoa Kỳ còn
gồm thành phần động viên. Luật động viên Hoa Kỳ bị bãi bỏ năm 1973, sau Hiệp định
Paris. Ngày nay, quân đội Hoa Kỳ gồm toàn quân nhân
chuyên nghiệp.) Hơn nữa, thông qua chiến tranh Việt Nam, Hoa Kỳ bắt tay với
Trung Cộng và đang muốn tách Trung Cộng ra khỏi khối CS do Liên Xô lãnh đạo. Chính phủ Hoa Kỳ liền thay đổi chiến lược, rút
quân khỏi Việt Nam và kiếm cách ký hiệp định hòa bình để lấy lại tù binh.
Từ đó, Hoa Kỳ mở đường
hòa đàm với BVN và đi đến hội nghị Paris.
Chính phủ NVN với kinh nghiệm ê chề năm 1945 và 1954, không chịu nhượng
bộ BVN, không chịu ngồi vào bàn Hội nghị Paris, nhưng Hoa Kỳ áp lực, rút quân,
giảm viện trợ, nên NVN đành phải chấp nhận.
Sau những cuộc thảo luận gay go kéo dài từ năm 1968 đến cuối năm 1972,
cuối cùng, ngày 27-1-1973, Hiệp định Paris
tức Hiệp định chấm dứt chiến tranh và lập
lại hòa bình ở Việt Nam (Agreement on
Ending the War and Restoring Peace in Vietnam), còn được gọi là Hiệp định Hòa bình Paris (Paris Peace Accords) được ký kết tại nơi
bắt đầu, tức Trung Tâm Hội Thảo Quốc Tế (Centre de Conférences International),
trong khách sạn Majestic, số 19 đường Kléber, Paris.
Hiệp định gồm 9
chương, 23 điều, có hai bản. Bản thứ nhứt
giữa bốn bên VNCH, Hoa Kỳ và CHMNVN, VNDCCH.
Bản thứ hai giữa hai bên Hoa Kỳ và VNDCCH. Hai bản chỉ khác nhau ở phần mở đầu và điều
23, còn giống nhau từ điều 1 đến điều 22.
Vì có hai bản, nên hiệp định Paris
được ký kết hai lần. Lần bốn bên VNCH,
Hoa Kỳ, VNDCCH và CHMNVN ký kết vào buổi sáng 27-1-1973. Lần hai bên Hoa Kỳ và VNDCCH ký kết vào buổi
chiều 27-1-1973. Hiệp định có hiệu lực từ
0 G. giờ quốc tế GMT đêm 27 rạng 28-1-1973, tức 8 giờ sáng giờ Việt Nam ngày
28-1-1973.
Những điểm chính của
hiệp định Paris là: Ngưng bắn trên
toàn lãnh thổ Việt Nam; Hoa Kỳ rút quân đội và cố vấn còn lại (khoảng 23,700)
trong 60 ngày; Hoa Kỳ triệt phá tất cả các căn cứ trong 60 ngày; trao trả tù
binh Hoa Kỳ và các tù binh khác trong 60 ngày; quân đội Bắc Việt tiếp tục đóng giữ
tại chỗ ở Nam Việt Nam; rút tất cả các lực lượng ngoại nhập tại Lào và Cao
Miên; cấm lập căn cứ và chuyển quân qua hai nước nầy; duy trì khu phi quân sự tại
vĩ tuyến 17 làm ranh giới tạm thời cho đến khi nào thống nhất đất nước bằng một
giải pháp hòa bình; thành lập Ủy ban Kiểm soát Quốc tế gồm có người các nước
Canada, Hungary, Ba Lan và Indonesia với 1,160 thanh tra kiểm soát việc thi
hành hiệp định; Nguyễn Văn Thiệu vẫn là tổng thống miền NVN cho đến khi có bầu
cử; BVN tôn trọng quyền tự quyết của dân chúng NVN; không chuyển quân qua khu
phi quân sự; không sử dụng võ lực để thống nhất đất nước. (John S. Bowman, The Vietnam War, Day by Day, New York:
Maillard Press, 1989, tr. 210.)
Rõ ràng BVN chiếm lợi
thế trong hiệp định Paris so với NVN. Trong khi Hoa Kỳ rút quân, triệt phá hết các
căn cứ Hoa Kỳ tại NVN, thì quân đội BVN tiếp tục đóng giữ tại chỗ ở NVN. Trong khi đó, BVN bí mật tiếp nhận viện trợ của
Liên Xô và Trung Cộng ở BVN, rồi bí mật chuyển vào NVN qua đường Trường Sơn và
ngay cả đường vùng phi quân sự ở vĩ tuyến 17, trắng trợn vi phạm hiệp định Paris.
Số viện trợ do Liên Xô và Trung Cộng cho BVN trong thời gian nầy tăng gấp
4 lần so với trước đây. (Henry Kissinger, Years
of Renewal, New York: Simon & Schuster, 1999, tr. 481.)
Hiệp định Paris quy định việc thành lập một số cơ
chế để thực hiện và theo dõi việc ngừng bắn.
Đầu tiên là HỘI ĐỒNG HÒA GIẢI HÒA HỢP DÂN TỘC (National Council of
National Reconciliation and Concord). Điều
12 chương IV Hiệp định Paris ghi rằng
“hai bên miền Nam Việt Nam sẽ hiệp thương
trên tinh thần hòa giải và hòa hợp dân tộc, tôn trọng lẫn nhau và không thôn
tính nhau để thành lập Hội đồng quốc gia hòa giải và hòa hợp dân tộc gồm ba
thành phần ngang nhau. Hội đồng sẽ làm
việc theo nguyên tắc nhất trí.” Danh
xưng rõ ràng là “Hòa giải hòa hợp dân tộc”, nhưng thực chất là HGHH theo kiểu
CS.
Ba thành phần nêu
trên đây là VNCH, Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng (MTDTGP) và lực lượng thứ
ba. Lực lượng thứ ba được gọi là trung lập,
không theo VNCH cũng không theo MTDT. Trong thực tế, lực lượng thứ ba do CSVN
ngấm ngầm tổ chức và điều động, gồm những nhà hoạt động chính trị đòi hỏi hòa
bình, dân chủ mà không nhất thiết phải tán thành chủ nghĩa CS hay chủ nghĩa xã
hội, nhằm cô lập chính phủ VNCH. Cách
quyết định theo nguyên tắc nhất trí, có nghĩa là cả ba bên phải cùng đồng ý mới
thông qua một quyết định. Nói cách khác,
mỗi bên đều có quyền phủ quyết. Vậy làm
sao hòa giải hòa hợp, vì ai không bằng lòng thì phủ quyết, thế là đường ai nầy đi.
Cũng theo điều 12 nầy,
HĐHGHHDT sẽ đứng ra tổ chức tổng tuyển cử nhằm bầu chọn cơ quan quyền lực cho
NVN. Tuy nhiên, vì chính phủ Hoa Kỳ nôn
nóng rút quân, rút tù binh nên ký hiệp định Paris,
chịu để cho BVN đóng quân ở lại NVN, nên BVN tiếp tục tấn công NVN, và chiến
tranh vẫn tiếp diễn. Cho đến ngày
30-4-1945, BVN cưỡng chiếm NVN, HĐHGHHDT
cũng chưa thành lập được.
Như thế, chuyện hòa
giải hòa hợp theo điều 12 chương IV Hiệp định Paris chỉ là một cái bánh vẽ cho Hoa Kỳ rút quân, vì trong thực tế,
sau HĐHGHHDT, Hiệp định Paris còn
thành lập, theo điều 18 chương VI, Ủy ban Quốc tế Kiểm soát và Giám sát
(International Commission for Control and Supervision), gồm đại diện bốn quốc
gia Canada (Gia Nã Đại), Hungary (Hung Gia Lợi), Indonesia (Nam Dương), Poland
(Ba Lan). Ủy ban nầy cũng chẳng làm được việc gì vì thiếu sự hợp tác về phía
CSVN.
Trong khi Ủy ban
QTKSGS tự do đi lại trong vùng do chính quyền NVN kiểm soát, thì Ủy ban bị ngăn cản khi đi vào những vùng CS
hoạt động. Ngày 7-4-1973, hai trực thăng
của Ủy ban chở nhân viên đến Khe Sanh và Lao Bảo để quan sát và kiểm soát sự
xâm nhập của CS theo đường Trường Sơn, liền bị quân CS bắn rơi một chiếc, gây tử
thương cho phi hành đoàn và 7 nhân viên.
Các chuyến bay ở Lộc Ninh cũng bị quân CS hăm dọa. Sau khi một nhân viên Canada bị CSVN bắt giữ,
phái đoàn Canada rút lui vào cuối tháng 7-1973, Iran (Ba Tư) được cử thay thế. Tuy Ủy ban tiếp tục hoạt động cho đến năm
1975, nhưng hoàn toàn bất lực. (Webster's
New World Dictionary of the Vietnam War, tt.. 180-181.)
KẾT LUẬN
Sau cuộc hòa giải nội
bộ năm 1945, người Việt theo chủ nghĩa dân tộc có được kinh nghiệm ê chề với
CSVN. Trong hai giai đoạn 1954 và 1973,
người Pháp rồi người Hoa Kỳ, do chủ tâm rời bỏ Việt Nam, nên dễ dàng thỏa mãn
những yêu sách của CSVN để CSVN nhanh chóng ký kết hiệp định giúp hai nước nầy
ra đi cho rồi, trong khi đối với CSVN, ngưng chiến chỉ là những giờ giải lao và
các hiệp định đó chẳng qua chỉ là những tờ giấy loại bị CSVN xé bỏ dễ
dàng. Năm 1954, CSVN ký Hiệp định Genève để dưỡng sức chuẩn bị tiếp chiến
tranh. Năm 1973, CSVN ký Hiệp định Paris để Hoa Kỳ rút quân, bỏ rơi và
ngưng viện trợ cho NVN, rồi CSVN nhận thêm quân viện của Liên Xô và Trung Cộng,
tiếp tục tấn công và đánh chiếm NVN năm 1975.
Với những kinh nghiệm
lịch sử như thế, bằng những hiệp định quốc tế, CSVN ký, nhiều nước ký và nhiều
nước làm chứng, mà CSVN vẫn vi phạm trắng trợn, xé bỏ dễ dàng, thì còn ai dám
tin CSVN và hòa giải hòa hợp với CSVN?
TRẦN GIA PHỤNG
(Toronto,24-05-2015)