Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2015

PHẠM PHÚ MINH/DIỄN ÐÀN THẾ KỶ - SỐ TƯỞNG NIỆM NHÀ VĂN TÂM THANH NGÔ THANH TÂM (Nhân lễ 49 ngày sau ngày mất)

Lần gặp gỡ sau cùng, tháng 8 năm 2012 tại Oslo của Ngô Thanh Tâm (phải) và Phạm Phú Minh.
THANH TÂM - TÂM THANH
Phạm Phú Minh
Tờ báo mạng Diễn Đàn Thế Kỷ này coi như là hậu thân của tạp chí Thế Kỷ 21 có đời sống 18 năm từ giữa năm 1989 đến giữa năm 2007. Nhà văn Tâm Thanh lần đầu đến với Thế Kỷ 21 là vào số Xuân Kỷ Mão 1999, lúc đó Phạm Phú Minh làm Chủ nhiệm và Vương Hữu Bột làm chủ bút. Truyện ngắn ra mắt là Thiện Cùi, kể chuyện hoạt động của nhóm sinh viên Việt Nam con em các gia đình tị nạn tại Na Uy. Chúng tôi quen biết nhau từ đó, trước là qua thư từ, bài vở, sau được gặp gỡ khi anh chị Ngô Thanh Tâm - Khánh Hà qua Mỹ chơi ghé thăm tòa soạn, hoặc ngược lại, anh chị em Thế Kỷ 21 qua ghé thăm anh chị tại Oslo, Na Uy. 
Tại nhà sách Văn Nghệ, Little Saigon khoảng năm 2000, từ trái:
Nguyễn Hùng Vũ, Khánh Hà, Thanh Tâm, PP Minh.
Những đặc điểm của anh Ngô Thanh Tâm về cuộc đời, tính tình, sở học, văn tài v.v... được anh em bạn bè và gia đình đóng góp khá phong phú trong số này. Việc tập họp bài vở về một nhà văn mới qua đời, chúng tôi nghĩ không những đáp ứng về mặt tình cảm của những người thân, mà hy vọng còn là những tài liệu sơ khởi cho những nghiên cứu sâu hơn, xa hơn về sự nghiệp văn học cũng như bản lãnh của người cầm bút Tâm Thanh.
Tại Oslo năm 2005, từ trái: Frank-Trần Mộng Tú, Khánh Hà-Thanh Tâm.
Tháng 8 năm 2012 tôi đã tới Oslo và đã được Thanh Tâm-Khánh Hà đưa đi viếng thành phố trên chiếc xe Yaris của anh chị. Thanh Tâm đã ghi lại buổi ấy trong cuốn sách cuối cùng của anh, “Lệnh Triệu Ban Rồi”: “Hôm ấy hai anh em đứng trên đồi Hollmen nhìn xuống thành phố Oslo nhớ về trường xưa và Đà Lạt trong sương mù. Bạn ngại vì Oslo đón tiếp khách quý bằng cơn mưa bụi, nhưng anh Minh nói, mưa càng làm cho Oslo giống Đà Lạt của tụi mình hơn.” Một câu như thế kéo chúng tôi về ngôi trường mẹ năm xưa, Viện Đại Học Đà Lạt, khi Tâm và tôi đều học Đại học Sư phạm ban Triết, tôi khóa 3 và Tâm khóa 4. 
Trong vườn nhà Tâm-Hà, 2012, từ trái: Nguyễn Văn Thực, Song Chi, Bạch Yến, Khánh Hà,
PP Minh, Kim Anh, Thanh Tâm.
Môn học ấy giúp cái học của chúng tôi giống cái học của tổ tiên hơn là ban khoa học và các ban khác; nghĩa là chúng tôi tối ngày chỉ lo nghiên cứu các tư tưởng của thánh hiền đông tây kim cổ. Và trong số các bạn học triết thời ấy, tôi thấy chỉ một mình Thanh Tâm là có dáng dấp một “hiền triết” suốt cuộc đời về sau của anh, qua các sáng tác văn học lẫn cung cách sống. Anh là người Công giáo, dứt khoát anh tin yêu một Đấng, là Chúa Giê-su. Nhưng anh vẫn “tìm sự hài hòa hơn nữa với các tôn giáo khác, đặc biệt Phật giáo” vì anh thích triết lý Phật giáo từ hồi đi học. Anh đã nhìn thấy các khái niệm Thượng Đế và Phật tính “tất cả được dung hợp”,  và “người tín đồ chân chính của Phật hay Chúa, bước lên một cảnh giới nào đó sẽ không coi việc bài xích tôn giáo khác là thước đo thành tựu của mình”.
Nhiều nhận định của anh, qua những câu văn đơn sơ, đối với tôi là chân lý, vì được nói ra bởi một người sống thật, chứng nghiệm thật, chứ không qua lăng kính của định kiến. Và tôi nghĩ tên của anh,  Thanh Tâm - một tấm lòng trong trẻo - là một cái tên tiền định cho phẩm chất đời sống của anh. Và cả bút hiệu của anh nữa, từ tên nói ngược thành Tâm Thanh - tiếng lòng - cũng rất xứng đáng: những gì anh viết ra sẽ là tiếng nói chân chính từ cõi lòng anh.
Thanh Tâm đã về trời. Nhưng tiếng lòng của Tâm Thanh vẫn còn mãi mãi với chúng ta.
Phạm Phú Minh

  1. Bài giảng của Đức Ông Huỳnh Tấn Hải - Lễ an táng Giuse Ngô Thanh Tâm (25/08/1939 – 09/04/2015)
  2. Mạt Tỉnh Phu - Vài Bài Thơ của Khánh Hà về Chồng Mình
  3. NGUYỄN ĐẮC ĐIỀU - TÂM THANH VÀ CHIẾC ÁO LÍNH CHÍN TUẦN QUANG TRUNG
  4. Cung Vĩnh Viễn - GỬI THEO NGÔ THANH TÂM / CHIẾC ÁO NHÀ BINH
  5. Phạm Tín An Ninh - Tâm Thanh –thiên nga không còn giữa cõi người
  6. Trần Văn Lương - Tiễn Bạn Trời Xa
  7. Xuân Đỗ - Kỷ Niệm với Tâm Thanh
  8. Nguyễn Văn Thà - Cái Trống Cơm
  9. Khánh Hà - Nhà Văn Tâm Thanh Qua Nhà Thơ Khánh Hà
  10. Nguyễn Mộng Giác - Đọc Tâm Thanh, từ một góc riêng



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét