Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2014

Võ Thị Điềm Đạm - Buông tay


Viết trong những ngày thế giới xáo động trước cơn hồng thủy 2004

Thơm tóc mượt, chào nụ hồng buổi sáng 
Bên balcon em ngắm nắng ban mai. 
Ngày nắng đẹp
Nắng ngập mắt em cười
Đón nụ hôn còn vươn mượt đêm qua. 
Cơn sóng trắng 
Bứt vòng tay
Em ngập chìm, níu tay anh, đôi mắt nâu thảng thốt. 
Anh lênh đênh tìm với, nắm bàn tay cóng lạnh. 
Cơn sóng trắng
Choàng ngập
Buông tay anh, em theo dòng biển giận. 

Từ vai ba cao, con nhào xuống, 
Sóng tung tóe, hòa tiếng cười nứt nẻ. 
Ra xa hơn…

Trên vai ba con đắc chí 
Nhào xuống.
Ba hụt hẩng
Con nổi chìm. 
Lòng biển cồn cào
Sức mạnh nào kéo con? 
Ba đuối sức, buông tay.
Trong cơn say mê hoảng
Ba thấy con trôi nổi bềnh bồng
Như cành rong xanh mượt hồng buổi sáng. 
Chiếc thuyền manh, mớ cá tươi xanh
Anh xếp lưới, dựa lưng thuyền cười với chị, 
Mắt ngóng nhìn, tìm mái nhà ngói đỏ, 
Hai con thơ mong bố mẹ về. 
Lòng biển xôn xao
Đẩy thuyền manh mau vô bến. 
Sóng không ngưng, không rút nước ngược dòng
Sóng cuồn cuộn thuyền manh tung vỡ. 
Chụp mảnh ván anh dõi tìm bóng chị
Cánh tay nâu hồng với chụp tấm ván manh. 
Sóng không ngưng bọt sóng đầy cát bụi
Mảnh ván mong manh hai mái đầu trôi nổi
Không! Em phải sống! 
Thằng Cu, cái Nhớn… 
Anh buông tay.

Trải tấm đệm trên nền gạch nâu đỏ
Bữa cơm sáng bà chia cho từng cháu. 
Tô cháo đậu xanh, con cá khô nho nhỏ 
Năm đứa trẻ háo ăn nài xin bà cho thêm chút
Ngoại sung sướng nhìn lũ cháu mắt đen da rám nắng. 
Thằng bé reo vui: Ngoại ơi! Nước vô vườn. 
Cơn hồng thủy! Nắm tay lôi đàn cháu. 
Chạy! 
Đôi chân nhỏ, tiếng gọi bà.
Nước cuốn trôi nồi cháo thơm từng hạt xanh bùi.

Nước đánh mạnh, chiếc đệm lá đơn sơ tung vỡ. 
Chạy! 
Nước cuốn trôi từng đứa cháu ngập chìm
Buông tay nhau, những ngón tay mềm yếu. 
… 
Nước mắt chưa kịp rơi. 
Lời chia chưa kịp tới. 
Ngọn sóng thần cay nghiệt 
Đòi: tay buông vĩnh biệt!


Võ Thị Điềm Đạm




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét