Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2014

Ghé thăm các Blogs: 11/04/2014


Án oan và xin lỗi
Nguyễn Thông

Vừa qua, trong chưa đầy tuần lễ, các cơ quan tư pháp tổ chức một loạt cuộc xin lỗi công khai đối với những người bị kết án oan. Cụ thể, ngày 28.3, Tòa án nhân dân (TAND) TP.Hải Phòng xin lỗi ông Nguyễn Hồng Cầu (ở H.Tiên Lãng) vì đã kết án oan ông 3 tháng tù từ... hơn 17 năm trước.


Cùng ngày, TAND TP.Cà Mau tuyên buộc cấp cao hơn là TAND tỉnh Cà Mau phải bồi thường và tổ chức xin lỗi công khai bà Nguyễn Ánh Minh (P.5, TP.Cà Mau) do đã kết án oan, giam giữ oan sai 562 ngày. Sau đó, ngày 4.4 TAND TP.Hà Nội tổ chức xin lỗi công khai ông Phạm Đức Bình (P.Lý Thái Tổ, Q.Hoàn Kiếm) bởi từng kết án oan 30 tháng tù với ông cách nay… 14 năm. Không thể nói những vụ xin lỗi là những điểm son của ngành tư pháp bởi đã để xảy ra oan sai thì có gì đáng khen nhưng dẫu sao thốt ra được lời xin lỗi người trước kia từng bị đưa ra vành móng ngựa thì kể ra cũng đáng ghi nhận. Tuy nhiên, cũng có những điều cần xem lại.

Khi hứng chịu án oan, đâu chỉ một cá nhân đau khổ mà còn có khi còn kéo theo gia đình, dòng họ bị chê cười; vợ (chồng) con cái bị hắt hủi, thậm chí gia đình tan nát, tài sản khánh kiệt, danh dự bị chà đạp. Không ai có thể đo đếm, tính toán được những thiệt hại về vật chất và tinh thần của người và gia đình họ bị oan sai. Bởi thế, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã có hẳn Nghị quyết 388/2003 về bồi thường oan sai, trong đó nêu rõ “Việc giải quyết bồi thường thiệt hại trong các trường hợp bị oan phải tuân theo các nguyên tắc sau đây: Kịp thời, công khai và đúng pháp luật (điều 3); Người bị oan được khôi phục danh dự. Cơ quan có trách nhiệm bồi thường thiệt hại phải xin lỗi, cải chính công khai cho người bị oan (điều 4); được bồi thường những thiệt hại về vật chất và tinh thần (điều 5)...

Giá như các cơ quan gây oan sai cứ căn đúng đó mà thực hiện thì người bị oan sai cũng nhẹ lòng phần nào, đằng này nhiều nơi nhiều cấp không những không làm thế mà còn cố tình dây dưa, kéo dài, đồng nghĩa với việc kéo dài chuỗi tủi nhục, chỉ biết kêu trời của những người bất hạnh. Ví dụ như trường hợp ông Nguyễn Hồng Cầu (Hải Phòng) được TAND tối cao xử giám đốc thẩm tuyên vô tội từ tháng 10.1998 nhưng mãi 17 năm sau mới chính thức được xin lỗi, thế gì khác gì chịu tù thêm 17 năm. Ông Phạm Đức Bình (Hà Nội) thì oan ức khổ sở đằng đẵng chờ suốt 14 năm mới có buổi xin lỗi công khai. Không những thế, có cơ quan công quyền dường như chỉ cốt làm cho xong chứ chẳng thành tâm nhận lỗi. Người bạn tôi tham dự buổi xin lỗi “công khai” do TAND TP.Hải Phòng tổ chức ngày 28.3 đã bực bội rằng họ nói công khai nhưng tổ chức rất kín đáo, trong phòng nhỏ, rất chóng vánh, không cho dân vào chứng kiến, thậm chí phóng viên báo chí đến đưa tin cũng bị đuổi ra ngoài. Xin lỗi kiểu đó, không xuất phát từ tấm lòng thành, đến mức người được xin lỗi cũng bất bình, than thở “đây là buổi xin lỗi công khai... trong buồng”.

Nếu làm sai mà nói một lời xin lỗi kịp thời, chân thành cũng khó đến thế thì khó đạt hiệu quả trong cải cách tư pháp.

 Nguyễn Quang Lập

Nhân câu nói bất hủ của ngài Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng: "Quốc hội tức là dân, dân quyết sai thì dân chịu, chứ kỷ luật ai”, ngài vừa nói hôm qua tại hội nghị đại biểu Quốc hội chuyên trách, sáng 11/4. ( Xem tại đây), mình xin trích một số câu bất hủ khác của ông để cười cho vui ngày cuối tuần.

1.Phó thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng trả lời chất vấn trước Quốc hội:" “Đồng chí Lợi hỏi tôi có yên tâm với đường sắt cao tốc không, tôi yên tâm, chúng ta không thể không làm đường sắt cao tốc”( Xem tại đây)

2.Ngày 8/6/2010, PTT vừa cười vô tư vừa nói câu này khi được các phóng viên hỏi về những lo ngại về hiệu quả kinh doanh tại Vinashin trong kỳ họp Quốc hội. Chỉ 1 tháng sau, tháng 7/2010, thông tin về vụ bê bối ở Vinashin bung ra:  “Tôi thì vẫn chưa lo”  ( Xem tại đây)

3. Ngài trả lời phỏng vấn Báo Tuổi trẻ ngày 6/3/2008:  “Với những chính sách điều chỉnh thị trường hiện nay, tôi đảm bảo TTCK sẽ lên giá và có chất lượng hơn. Nếu là nhà đầu tư chứng khoán thì lúc này tôi sẽ mua cổ phiếu”. ( Xem tại đây)

4.  Báo Quân đội nhân dân nhấn mạnh thêm ý của ngài:"Thị trường đã giảm đến đáy, nên trong điều hành Chính phủ quyết tâm không để giảm thêm. Thời điểm này, nếu nhà đầu tư nào bán tháo cổ phiếu thì sẽ thất bại, ngược lại người nào có quyết định mua vào thông minh sẽ thắng". (Xem tại đây)

5. Trả lời than thở của Phạm Thanh Bình, TGĐ Vinashin trong cuộc họp ngày 23/4/2008: "Vốn chủ yếu vay từ ngân hàng, nhưng lãi suất cao. Chúng tôi đã trình đề án xin phát hành trái phiếu sáu tháng nay nhưng chưa được phê duyệt", ngài nói:"Ai dám hạn chế không cho các anh phát hành trái phiếu. Chính phủ sẽ không để xảy ra ngừng trệ vốn kinh doanh cho các tập đoàn" ( Xem tại đây)

6. Ngài giải thích về những lo ngại của các đại biểu Quốc hội là Việt Nam không đủ nguồn lực làm ĐSCT: "GDP năm nay của Việt Nam tuy chỉ có 106 tỷ USD, nhưng đến 2020 sẽ tăng lên 300 tỷ USD và năm 2030 là 700 tỷ, đến 2040 ước đoán cỡ 1,2 - 1,4 nghìn tỷ USD. Đến 2050, khi hoàn thành toàn tuyến, con số đó dự kiến sẽ tăng gấp đôi”. Và:  "Thu nhập bình quân đầu người hiện nay là 1.200 USD, nhưng với tốc độ tăng trưởng kinh tế tương lai thì đến 2020 sẽ là 3.000 USD, và lần lượt tăng lên mức 6.000, rồi 12.000 và sẽ đạt 20.000 vào năm 2050".( Xem tại đây)

7.Trước băn khoăn của một số đại biểu khi đây là con đường sắt cao tốc “dài nhất thế giới”, Phó thủ tướng giải thích, “dài nhưng làm từng đoạn, chả có mấy nước có chiều dài như nước ta đâu, các đồng chí ạ, đi lại từng đoạn thì ngắn, cộng lại thì dài”. ( Xem tại đây)

8.Cũng liên quan đến vấn đề trách nhiệm, trả lời câu hỏi của đại biểu Đặng Như Lợi trước đó về kỷ luật hành chính, Phó Thủ tướng nói: "Sai thì phải sửa, làm 10 việc tốt cũng có thể có một việc sai. Nếu cách chức hết thì lấy ai làm việc. Cứ nói theo quy định của pháp luật, nhưng pháp luật cũng có cái đạo, cứ dẹp đi là bầu không kịp". ( Xem tại đây)

Lấy từ Viet-studies và các báo lề phải 

Bệnh nhi khóc ở hành lang và 150 triệu USD cho Asiad
Mi An

Bệnh nhân nằm tràn ra cả hành lang. Ảnh: Dân trí
Đầu mùa nắng nóng, bệnh sởi bùng phát, ở hai bệnh viện lớn của Hà Nội và TP Hồ Chí Minh, bệnh nhi tràn ra nằm hành lang. Hình ảnh đó thật xót xa, đặt bên cạnh nỗi phập phồng về chuyện có quyết đổ tiền ra cho Asiad hay không, lại càng buốt ruột.  

Tôi cứ nhìn mãi hình ảnh những đứa bé bệnh tật ốm yếu phải trải chiếu nằm ngoài hành lang bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội) và bệnh viện Nhi Đồng (TP Hồ Chí Minh) trên các trang báo ngày hôm qua, 10.4 mà rơm rớm nước mắt. 


Chỉ có những người làm cha làm mẹ mới thấu hiểu tình cảnh của những gia đình bệnh nhi ấy, con nhỏ ốm đau không có giường bệnh, quá tải chen chúc 4-5 trẻ/giường, sợ bị lây chéo bệnh sang nhau, nên họ phải đi mua chiếu trải ra cho các bé nằm ngoài hành lang. Nhìn mà thấy lòng nghẹn đắng. 

Cứ bảo dân mình khổ quen rồi nên cứ thế chấp nhận đi, nhưng làm sao có thể chấp nhận nổi chuyện những đứa bé ốm đau quặt quẹo phải rải chiếu ra hành lang bệnh viện mà nằm? Cùng một kiếp người mà tại sao con cái chúng ta phải khổ thế? Bao nhiêu năm nay cái điệp khúc quá tải bệnh viện mãi vẫn chưa được cải thiện, là vì lý do gì?

Đặt chuyện dân thiếu bệnh viện, thiếu trường học, thiếu cầu để đi lên một bàn cân, bên kia là con số 150 triệu USD (mà nghe đâu đã tăng gấp đôi lên 300 triệu trong bản dự chi trong phiên giải trình trước Ủy ban Văn hóa - Giáo dục - Thanh thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội ngày 18/3 vừa qua của Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch), các quan chức của quý Bộ này có thấy có buốt ruột không nhỉ?
Chắc chắn là không, bởi họ chỉ chăm chắm lo cho việc quảng bá và nâng cao vị thế hình ảnh của Việt Nam trước bạn bè năm châu bốn biển, lo cho phong trào thể thao nước nhà, lo thu hút khách du lịch… toàn những lý do “khủng” cả. 

Nhưng dân đang đói khổ thế này, thì những lý do đó, nghe có hợp lý không?

Hãy đi hỏi bà mẹ đang ngồi cạnh đứa bé nằm còng queo trên manh chiếu nhỏ trải ở hành lang bệnh viện xem giờ chị mong ước gì. Một cái giường bệnh tử tế cho con hay là cái sân vận động lòng chảo để đua xe đạp trị giá hơn 400 tỷ đồng để cho người dân được mở mày mở mặt với bạn bè thế giới?

Tất nhiên chẳng ai dại gì mà đi hỏi chị, chẳng ai dại gì mà đi hỏi những người dân vùng sâu vùng xa đang cho con đi học trong những ngôi trường tranh tre nứa lá rách thủng tứ bề, chẳng ai đi hỏi những đứa bé vùng cao đang phải bắt chuột để được ăn miếng thịt trong bữa cơm khoai sắn. 

Những ngày này, những người làm báo chúng tôi đang phập phồng với câu hỏi: liệu Chính phủ có quyết dừng việc đổ tiền ra cho Asiad 2019 hay không. Những lời can gián tâm huyết của những người có trách nhiệm đã nói ra hết rồi, chỉ mong rằng nó không bị rơi vào hố đen thăm thẳm. 

Quay trở lại với hành lang bệnh viện, PGS.TS Nguyễn Tiến Dũng, Trưởng khoa Nhi BV Bạch Mai nói trên báo thế này: “Người nhà bệnh nhân, bệnh nhân nằm tràn ra hành lang, trước phòng bác sĩ… nhưng cũng may là còn hành lang để nằm. Có những thời điểm, hết cả dây dẫn ôxy cho bệnh nhân. Một cọc vào ôxy lẽ ra dùng cho một người bệnh nay phải nối thêm ống dây cho trẻ khác thở. 7 máy thở lúc nào cũng trong tình trạng chạy hết công suất”. 

Tôi ước sao có ai in những lời đau xót của các bác sĩ này ra giấy thật to rồi chuyển lên đặt cạnh bộ hồ sơ các dự án sẽ được xây dựng để phục vụ Asiad 2019 kia, xem thử nó có tác dụng gì không. 

Cầm bằng được thì mừng cho dân nghèo biết bao nhiêu, còn không thì có lẽ cũng đành bó tay rồi bó luôn cả chiếu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét