Thứ Hai, 3 tháng 3, 2014

Ghé thăm các Blogs: 03/03/2014


BLOG QUÊ CHOA 
27-02-2014

Bài viết nhân ngày thầy thuốc Việt Nam

Nguyễn Minh Hòa  

Hôm nay 27-2 ngày thầy thuốc Việt Nam, tôi cũng như mọi người dân Việt cầu chúc cho các thầy thuốc mạnh khỏe,  yêu nghê và trọng bệnh nhân.

Trong cuộc đời của mình, ai cũng có những nỗi đau khổ và mất mát, nhưng có những nỗi đau dằn vặt ta cho đến khi sang thế giới bên kia mà không thể nào hiểu được tại sao lại như thế.


Cách nay 11 năm, con tôi khi đó 7 tuổi, là đưa trẻ khỏe mạnh, bình thương bỗng trở bệnh đột ngột. Hai vợ chồng vôi vã mang con đến bệnh viện Nhi đồng 1. Lúc đó là 12 giờ 20 phút, người thì quá đông trong khi con tôi bắt đầu co giật, thời gian giành giật sự sống tính bằng phút. Nếu đưa vào phòng cấp cứu và can thiệp ngay thì mọi chuyện sẽ tốt hơn, nhưng họ buộc chúng tôi phải làm thủ tục đóng tiền, lập sổ, lấy hóa đơn, ngồi chờ đợi. 

Thấy  không ổn, chúng tôi tìm ông Trần Tấn Trâm-Bác sĩ giám đốc bệnh viện để cầu cứu. Tôi đã quì gập người xuống, nước mặt rơi lã chã, tay bồng con lên đầu cầu xin ông ấy can thiệp cho con tôi nhập viện ngay. Cần phải nói thêm rằng cả tôi và vợ tôi đều có địa vị xã hội, tôi là giáo sư của trường đại học, là thành viên của các loại hội đồng có uy lực trong thành phố, vợ tôi là bác sĩ đồng nghiệp với với ông ta, và hơn thế nữa ba vợ tôi một nhân sĩ có tiếng tăm trước 75 và là bạn học với ông ta thời trung học. Nhưng với khuôn mặt lạnh tanh, ông ta quay đi và phẩy tay nói lúc này ông ta có cuộc hẹn trả lời phỏng vấn với  báo đài.

 Khi con tôi nhập viện sau hơn 1 tiếng làm các thủ tục nộp tiền thì bắt đầu hôn mê, một người bạn là giám đốc một bệnh viện lớn trong thành phố đã liên lạc nhờ vị bác sĩ trưởng khoa nhiễm nhờ can thiệp gấp, ông ta nhận lời lúc 3 giờ chiều, nhưng  rất tiếc là con tôi ra đi lúc 4 giờ chiều mà mãi đến 6 giời tối vị bác sĩ nọ mới xuất hiện với dáng đi khật khưỡng, khuôn mặt đỏ gay sặc mùi rượu. 

Điều tệ hại hơn là sau khi con tôi mất, vì sợ trách nhiệm cho nên các bác sĩ đã xăng xái lắp vào cơ thể con tôi đủ các loại dây dợ, máy móc, bắt gia đình lồng chạy khắp thành phố để mua  các loại thuốc rất đặt tiền với một tinh thần phục vụ tận tụy hiếm thấy. 

Tang lễ con tôi tổ chức ở một bệnh viện khác, chỉ cách nhi đồng 1 có 1 km. Sau khi tang lễ con tôi xong xuôi, vị giám đốc sợ gia đình kiện cho nên mời chung tôi đến thương lượng, đền bù.  Sau một hồi nghe những lời lẽ kể lể, bao biện dài, tôi chỉ nói có một câu duy nhất rằng: “con tôi mất có lỗi của các anh, tôi không kiện vì biết sẽ không làm gì được cơ chế bảo vệ nội bộ của các anh. Nhưng điều tối thiểu nhất của một con người bình thường có thể làm được, huống hồ các anh là bác sĩ, là tôi đợi các anh đến thắp cho con tôi một nén nhang, nhưng các anh đã không làm được việc đó. Trong lồng ngực của các anh không phải là trái tim người”. 

11 năm qua đi thỉnh thoảng tôi vẫn thấy vị bác sĩ trưởng khoa lên ti vi rao giảng về đạo đức, ông giám đốc bệnh viện đã hạ cánh an toàn, vui thú điền viên. Họ đều là thầy thuốc ưu tú và thuốc nhân dân. Với tôi, mãi mãi họ chỉ là những hình nhân không mang trái tim con người. Vợ chồng tôi không bao giờ quên được khuôn mặt lanh tanh, lối phẩy tay vô cảm, hơi thở sặc mùi bia rượu của những người tự cho là “như từ mẫu”.

Khổng Tử có một câu nói đại ý là trong xã hội có hai nghề cao qui nhất là dạy người và cứu người, phàm khi cả hai công việc đó dính vào tiền bạc, lợi lộc thì xã hội ấy đã đến lúc hỏng. Tiếc thay cả hai nghề ấy ở Việt Nam nay đã dính rất sâu vào kim tiền mà chưa thấy được đường ra.   

Tác giả gửi Quê Choa
 Bài viết thể hiện thông tin riêng của tác giả


Tin Không Lề


Ngày 28/2/2014 là ngày tờ báo SGTT chính thức bị khai tử. Sự kiện tờ báo SGTT bị đình bản chính là cái tát vào mặt các TBT của tất cả các tờ báo khác, những tờ báo không nhận tiền từ ngân sách của chính phủ, không phải là cơ quan ngôn luận của đảng và nhà nước.Trong khi họ bức tử tờ SGTT nhưng tất cả các tờ báo khác đã im lặng, không tờ báo chính thống nào dám lên tiếng, mà chỉ đứng đó nhìn người anh em của mình bị giết chết. Điều này có nghĩa là, nếu họ muốn khai tử bất kỳ tờ báo nào thì họ có thể giết một cách dễ dàng, bởi không tờ báo nào dám lên tiếng, bênh vực cho tờ báo bị lôi ra làm thịt.

Nỗi nhục này không chỉ là nỗi nhục của riêng tờ báo SGTT, mà còn là nỗi nhục của tất cả các tờ báo ở VN và cũng là nỗi nhục chung của những người cầm bút.

————


Hơn 5 năm cùng Sài Gòn Tiếp thị, thế là hết…

Sáng nay, nhắn cái tin cuối cùng cho anh em Hà Nội kêu gọi đăng ký đề tài cho số cuối cùng của Sài Gòn Tiếp thị. Thấy trong lòng nao nao…Tuy cũng hơi buồn nhưng cũng mới nhận được tin vui: SGTT có thể tái sinh, ở một cái tên khác…Mong những bạn bè, đồng nghiệp, độc giả đã ủng hộ SGTT, tiếp tục ủng hộ chúng tôi ở một tờ báo mới (chưa tiện nêu tên )

Nhớ lại những ngày đầu vào SGTT, hồi năm 2008, mình được bạn Lan Anh (hiện giờ làm ở FORBES) và anh Hà Tân Cương, thư ký tòa soạn SGTT giới thiệu với anh Tâm Chánh về làm SGTT. Lúc đó SGTT đang lên, “Góc nhìn” có 2 trang và anh Huy Đức đang “very hot” ở đó. Được mời tham gia mục này, lương cả cục, gây sốc cho anh em phóng viên ngoài Bắc thời điểm đó. Thích quá, lại đang chán chán báo Thanh niên (sau 8 năm rưỡi làm việc), không phải chán anh em, mà chán với việc lúc nào cũng hùng hục chạy làm thời sự, muốn bớt chạy, ngồi phán nhiều hơn nên sang luôn . Cùng thời gian đó, có cả Tư Giang.

Sang được mấy hôm, Hà Tân Cương chát, hỏi: sang đây rồi định thế nào ? . Mình bảo: “Em tính làm độ…chục năm, nếu thấy oải thì xin chuyển, đi tìm báo nào khác, làm biên tập”. Hà Tân Cương cười rộ, bảo: 10 năm thì không biết ai còn, ai mất đâu.

Giờ Tân Cương còn đi trước mình mà lời nói ngày xưa vẫn nghe như đâu đó bên tai…

Ở SGTT quá vui. Những năm đầu sang, được viết cùng mục với anh Huy Đức, Mỹ Lệ, cùng Tư Giang…và có cả nhiều cây viết thuộc nhóm IDS xưa tả xung hữu đột. Những bạn ở các nhóm thời sự, điều tra…cũng tung hoành, lăn lộn. Thấy chất lượng bài vở ví dụ như tuyến đề tài về Bauxite tây Nguyên, những bê bối của khối tập đoàn kinh tế nn… khác nhiều các báo, đọc sướng lắm. Số báo nào ra cũng háo hức đón để xem bài mình thế nào, tự sướng. Những năm đó, hầu như không thấy mấy ai chê SGTT, ai chê, nóng mặt lên ngay

Trước SGTT, mình đã làm 3 báo nhưng chẳng làm chỗ nào thích như SGTT. Một môi trường làm việc rất dân chủ, pv luôn có thể nạt sếp vì sao không dùng bài, vì sao biên tập thế này, thế kia…nhưng cũng không phải quá chớn (quy chế là, nếu nói năng xúc phạm nhau, ăn ngay một tờ A4-nghỉ việc )…và rất có nề nếp, quy trình làm việc khá rõ ràng, hợp lý. Hầu như không có hiện tượng tranh giành, ganh ghét, phá nhau…như ở nhiều nơi. Lương và nhuận bút khá ổn (có thể là một nguyên nhân dẫn đến khó khăn )…sức ép không quá lớn. Thái độ các sếp nói chung nhã nhặn, văn minh…

Ở SGTT, cái thích nhất là ở đây mình nhận ra mình là ai. Mình thấy mình khá giống tính cách nhiều anh em SGTT: vô tư, không để được cái gì lâu ở trong bụng, có gì là tuôn xối xả lên báo, lên FB…Hôm trước, đi Đồng Nai, Trâm Anh K bảo: Anh Mạnh Quân chẳng có tí nào giống người Hà Nội cả, ngoài cái giọng nói…, mình giật mình: ừ nhỉ, có vẻ thế thật :)))

Thế mà giờ đây, cũng mới được độ 5 năm, hơn tí, còn chưa kịp nhận huy chương bạc (5 năm huy chương bạc, 10 năm huy chương vàng, cống hiến hết đời thì được 100 triệu đ +lãi suất từ ngày có chính sách :-p)…thì báo đã ngừng hoạt động. Hà Tân Cương còn đi trước cả mình. Sau khi anh Huy Đức phải nghỉ việc, một thời gian sau thì anh Tâm Chánh cũng phải giả chức TBT. Không lâu sau đó, một số người mình kính trọng, quý mến nhất…đã lác đác đi dần, theo từng bước khó khăn của tờ báo: Duy Thông, Trúc Quân, anh Đoàn Khắc Xuyên, Quốc Khánh, Lan Anh, Mai Mai Hương…những người ấy đi, mang theo một phần hồn của Sài Gòn Tiếp thị. Người thì sang FORBES, người thì sang Người đô thị, Một Thế giới…Mình đã dần dần quen với việc người này đi, người kia đi…Càng gần đến ngày báo bị đưa vào thế phải đình bản, ngày càng có nhiều người đi.

Trước tết, công đoàn tụ tập anh em cả 3 vùng miền vào Đồng Nai du hý, nhậu nhẹt…rất vui, uống rượu bia bằng bát, hát chung đến khản giọng…vui như như từng vui như thế nhưng trong lòng đều hiểu rằng, đó sẽ là lần gặp nhau cuối cùng. Chia tay nhau, chẳng ai khóc mà trong tim cảm thấy như nước lạnh tràn qua…

Văn phòng Hà Nội có bao nhiêu người đã đi trong 2-3 năm qua nhỉ ?. Đầu tiên là chị Kim Hoa, rồi Đỗ Hữu Lực, Tư Giang…gần đây là Xuân Thi, rồi chị Ngọc Hà vào tòa soạn Sài Gòn, mấy ngày trước là Việt Anh-Chí Hiếu sang thử việc ở Vnexpress. Mỗi một chiếc ghế trống đi, là lại chơi vơi một nỗi buồn …

Có người vẫn bảo, chúng tôi vì thua lỗ, phải đóng cửa. Ừ thì có khó khăn, những sai lầm nội tại, nợ nần chồng chất…là một nguyên nhân. Nếu hoàn toàn khỏe thì cũng chẳng đến nỗi để người ta phải đẩy mình thêm đến bước đường cùng. Nhưng cứ để chúng tôi bán xong trụ sở-nơi chúng tôi mua được bằng tiền của mình làm ra, trả nợ, lỗ xong, chúng tôi vẫn còn dư tiên để có thể sống, chiến đấu đàng hoàng một thời gian nữa. Có những nhà đầu tư sẵn sàng hợp tác làm ăn, giúp chúng tôi qua khó khăn. Nhưng người ta vẫn không muốn thế. Đang chơi vơi ở bờ vực, vẫn có thể đứng vững, nó còn hích cho một phát, làm gì không rơi xuống vực, làm gì chẳng chết…

Người ta có thể nói, đâu, vẫn còn tớ SGTT đó thôi, chủ quản mới là Sở Công thương-giao cho nhóm Saigontimes Group quản lý. Nhưng không phải, chỉ là cái tên thôi, hàng fake là chắc chắn, bởi hầu như không có ai của SGTT sang. Có người sang, lại là làm cho tờ TBKTSG tuần báo. Sẽ chẳng còn chuyên mục, tinh thần, bản sắc nào của SGTT 19 năm qua ở cái tờ mới này cả. Sẽ chẳng còn những bài viết của những cây viết vẫn còn vang danh của SGTT những ngày cuối: Người Già chuyện Trần Hữu Bảo, Nguyễn Ngọc Tư, Vĩnh Nguyên…Nghe đâu, người ta lấy về, chỉ lại là để mua đi, bán lại cho một nhóm nào đó, muốn ăn chút hơi tàn…của SGTT. Hãy nhớ giùm điều đó…

Rồi. Chết thì chết. Chết không phải là hết. Có nhiều anh em đã và sẽ có chỗ làm việc mới, lại chiến đấu, cống hiến hết mình đúng tinh thần làm việc của SGTT. Có những bạn khó khăn hơn, nhưng rồi cũng sẽ có chỗ làm việc. Có nhiều anh em sẽ tụ tập về một mái nhà mới (tin mới nhật). Nhưng tôi tin, dù đi đâu, chúng ta sẽ mãi nhớ về cơ quan này, mái nhà này…nhớ những lúc vui buồn, cùng nhau nhậu nhẹt, ca hát thâu đêm…nhớ cả những nỗi căm giận chung với những kẻ phá hoại tờ báo, khiến anh em ta từ mai, mỗi người một phương.

Mùa Thu, Chí Hiếu Phan, Trần Lệ Hà, Thanh Tuyền, Xuân Xuan Thi, Phuong Le…các em ơi, hãy nhớ nhé, cái ngày này, 28.2, chúng ta sẽ lại tụ tập nhau. Chắc là sẽ khó có ngày nào, có một nơi nào để anh em ta cùng nhau về một chỗ, cùng làm việc …nhưng chúng ta sẽ nhớ những tháng ngày này.

Xin chào tạm biệt những người anh em SGTT của tôi, nhất là những người đã cùng gắn bó với SGTT đến ngày cuối…

Hôm nay, là ngày làm số báo cuối cùng cho SGTT. Vui, buồn lẫn lộn )), ((


FACEBOOK ĐẶNG NGỮ

Ai đã từng đọc "Bốn mươi năm nói láo" của Vũ Bằng thời đều biết cái nghề báo nó gian lao thế nào. Nói đúng ra nghề báo chẳng phải cái nghề mà là cái nghiệp thì đúng hơn. Hơn bốn mươi năm gắn với nghiệp báo từ thời Bảo Đại còn mặc quần đùi, anh đồ Nghệ chỉ nặng ba mươi cân cho đến ngày Pháp đi Mỹ đến và ông Diệm về chầu tiên tổ, đôi ba lần Vũ Bằng tự hỏi làm báo là cái chi chi mà đeo đẳng không tha cho ông lâu đến thế. So với Vũ Bằng, các nhà báo thời nay chỉ đáng được liệt vào hạng con nít mũi thò lò gọi họ Vũ bằng cụ. Đời làm báo của Vũ Bằng và bạn hữu của ông từ thể “báo nói láo ăn tiền”, “báo bợ đít chính quyền”, qua "báo đấu tranh", đến "báo xây dựng", rồi lại "báo hại", từ Bắc qua Trung rồi lại vô Nam. Cả đời ông, tờ báo này bị đóng cửa thì làm bỉnh bút cho tờ khác, tờ này bị đình bản thì lại tìm cách cho ra tờ khác, không khi nào thấy ông và bạn hữu nản chí. Làm báo ở cái thời nhiều người phải vô tù ra khám, có người đang đêm bị dựng dậy rồi không thấy về vì bị giới chính trị thủ tiêu nhưng tuyệt nhiên trong "Bốn mươi năm nói láo" không thấy lão tiền bối khóc lóc nỉ non về việc bị đình bản hay vì bị chính quyền làm khó dễ. Cả đời, họ chỉ đau đáu duy nhất câu hỏi: "Thực sự báo chí là gì?". 


SGTT đình bản. Làng báo chính thống xôn xao dữ dội như thể trong lịch sử làng báo nước Việt mới xảy ra lần đầu. Có khóc than, có nuối tiếc, có giận dỗi, có ấm ức, có chửi bới...như thể cả nước này chỉ duy SGTT mới xứng danh tờ báo, còn mấy trăm tờ khác chỉ đáng cho vào sọt rác hay đem chùi đít cả. Đành rằng SGTT cũng gây nên sự mến mộ ít nhiều nơi người đọc bởi thi thoảng có mấy bài bình luận chệch luồng định hướng khiến người đọc thấy mình được trân trọng khi bỏ tiền ra mua báo. Họ khóc cho tờ báo nhưng họ chẳng làm gì cho tờ báo ấy cả (dù với vị trí của họ, họ có thể làm nhiều điều có ý nghĩa hơn việc khóc than). Họ than khóc như thể là nạn nhân bị đày ải nhưng thật ra họ lại là thủ phạm góp phần kết liễu tờ báo. Họ khóc cho tờ báo như thể nếu không có SGTT họ không còn là nhà báo nữa, không thiết tha viết báo nữa bởi chẳng có tờ báo nào dám đăng những bài viết của họ. Họ tiếc nuối như thể ngày mai họ phải ra đường hành nghề xe ôm, bán cơm tấm, bán cà phê vỉa hè...Tờ báo không làm nên nhà báo. Nếu họ thật sự là nhà báo thì có hay không SGTT họ vẫn sẽ được người đọc trân trọng như một nhà báo. Thay vì mếu máo như trẻ con mới bị đá đít đã la um xùm những nhà báo SGTT nên tìm mua và đọc lại “Bốn mươi năm nói láo” để học hỏi tiền nhân nghề báo. “Các anh em ký giả, văn nghệ đó vẫn giữ được tiết tháo, không vì nghèo mà sợ kẻ giàu, không vì nghèo mà phải gục đầu với kẻ mạnh, không vì nghèo mà sợ khó khăn vất vả”. Thay vì mếu máo, họ nên đau đáu với câu hỏi: "Thực sự báo chí là gì?"

Tôi không phải nhà báo, cũng chưa từng làm việc gì có liên quan đến báo chí. Cho nên, không dám bình luận càn về nghề báo bởi như thế chỉ tỏ ra mình thiển cận. Chỉ xin chép lại đây cái đúc kết của một người có hơn bốn mươi năm làm báo mà tôi thực sự cho là xứng đáng với cái nghề đáng kính nể này.

“Thực sự báo chí là gì? Báo chí không phải là một trò giải trí, nhưng là một bộ môn văn hóa phản ánh sinh động nhất, đầy đủ nhất tính chất của một chế độ xã hội, cho một chế độ xã hội; không những nói lên phẩm chất hoặc văn minh siêu việt hoặc thoái hóa, đồi trụy của chế độ đấy mà còn đi sâu vào từng tính tiết, tâm tư của con người, từng khía cạnh trớ trêu, uẩn khúc, giả tạo của xã hội. Trung thành với lý tưởng chống áp bức, chuộng tiến bộ mà tinh thần con người đã ủy thác cho nó, báo chí luôn luôn có tính năng tranh đấu và xây dựng: khuyến khích điều tốt là xây dựng, kêu gọi dân chúng đoàn kết nhất trí để chống xâm lăng là xây dựng, cổ xúy đạo đức là xây dựng; ngược lại, hoặc công khai hoặc dùng mánh lới để phanh phui cái xấu, nói rõ sự thật phũ phàng, cũng vẫn là xây dựng, xây dựng cho sự vươn lên của xã hội, sự tồn vong của giống nòi. Như trên đã nói, vì quyền lợi dân tộc một mặt, vì quyền lợi của một chế độ hay của một chính phủ mặt khác, hai quyền lợi ấy có mâu thuẫn và thường khi trái nghịch nhau, nên báo chí phải kinh qua nghịch cảnh, những thăng trầm, những thiệt thòi, mà người làm báo cũng như làm chính trị - bị vu cáo, tù tội, đói rách, đàn áp, chụp nón lên đầu, có khi bị chết oan ức mà không ai biết tới. Nhưng tất cả những thử thách, những oan trái, những khủng bố, không những không làm nản chí tiến lên của người làm báo chân chính mà lại còn gọt giũa cho tâm hồn họ mỗi ngày một sắc nhọn hơn, tâm trí họ trung kiên hơn và phương châm đấu tranh rõ rệt hơn. Do đó, người làm báo không sợ uy vũ, không bị mê hoặc vì lợi danh, không để cho ngòi bút mình tủi hổ, cho nên cũng vì thế nhà báo vẫn là trong số những người đáng kính nể nhất. Hàng ngày, có biết bao nhiêu người ngoài mặt thì chửi càng, nói láo mà nhiều khi tự thâm tâm họ cũng thấy nể vì, kính sợ nhà báo bởi vì nhà báo là điển hình của chính nghĩa mà lũ cầy cáo chỉ là tượng trưng của tà đạo: cách gì tà đạo cũng phải lu mờ trước chính nghĩa ngàn năm bất diệt!” 

Hôm nay, SGTT đình bản. Tôi chẳng thấy chi buồn. Ngày mai, ngày kia thêm một tờ báo khác nữa bị đình bản. Tôi sẽ vui. Và sẽ vui hơn nếu tiếp tục có nhiều tờ báo khác bị đình bản. Bởi như thế, các nhà báo đã thực sự trở thành nhà báo chứ không phải là một lũ mếu máo nói láo ăn tiền. 

Sài gòn, 02/03/2014


BLOG ĐINH TẤN LỰC

Tớ Chấp CMN Luôn!
Đinh Tấn Lực

“Chống chủ nghĩa cải lương
Làm theo kinh sách dạy
Nhưng có nên múa gậy
Theo chủ nghĩa tuồng chèo?”
(Vũ Cận – Phân Vân – tập thơ Mưa Nguồn – Hà Nội, Xuân ’62)

Đừng nghĩ rằng lâu nay không thấy bóng dáng Sinh Tử Lệnh xuất hiện là tình hình mạng đột nhiên thông thoáng, vô chính phủ!
Chẳng phải khoe, chứ nói thiệt, mấy chiêu này lợi hại hơn nhiều…
Chớ sao? Tất nhiên phải có những trùng khớp “ngẫu nhiên” của các bản tin sóng đôi triệt tiêu lẫn nhau:
  • Tàu sợ Phi kiện lên ITLOS & bản tin cha ruột hiếp 2 con gái.
  • Campuchia bỏ lệnh cấm biểu tình & Ngọc Trinh mặc bikini trong quán.
  • Cấm xuất cảnh nhà báo được mời tham dự UPR & các cuộc biểu tình căng thẳng ở Bangkok.
  • VN bị TQ đe dọa tại Lào/Cambốt? Không sao, đã có tin bà cụ 80 tuổi bị hiếp dâm.
  • Phiên tòa phúc thẩm Lê Quốc Quân & bản tin đột tử của 1 chú ngựa thồ đô.
  • Quảng trường Độc Lập ở Kiev & chiếc cầu treo Chu Va ở Lai Châu.
  • Căn biệt thự Bến Tre của quan tổng thanh tra & phòng biệt giam thường dân ở Lấp Vò, Đồng Tháp. “Bốn năm làm chánh thanh tra, Bằng bốn thế kỷ tăng ca may giày” (ĐTL).


Chớ sao? Phải sáng tạo, sáng tạo và sáng tạo! Ta đã từng chỉ đạo xài vật chứng condom, dùng án trốn thuế cho thuê nhà/án quan hệ nam nữ vị thành niên/án trốn thuế doanh nghiệp… thì sá gì chuyện tạm giam để truy tố với tội danh gây rối trật tự giao thông?

Chớ sao? Quá độ là quá trình đi từ lý luận đỉnh cao toàn diện …
  • Nạn cháy xe do bởi nguyên nhân chính là …lửa!
  • Con nít chết hàng loạt, chính yếu là là do lỗi của thuốc vắc-xin!
  • Cầu treo đứt cáp neo là do bởi …người khiêng quan tài đi trên cầu quá nhanh! “Từ nay vác nặng qua cầu. Phải đi thật chậm, kẻo cầu nó … rơi!” (Vũ Thị Phương Anh).
  • Ta chưa cần luật biểu tình là vì …dân trí thấp!
  • Bằng giả ư? Đã có bộ máy nhà nước bao thầu!
  • Cambodia chế xe hơi Angkor chạy điện thì sao bằng VN ta chế tàu ngầm vỏ composite?
  • Báo chí là cơ quan ngôn luận của Đảng và Nhà nước… thì giao cho tư nhân sao được?
  • Tức, phải hiểu, đa phần nhân dân còn ở lều bạt là bởi …chưa có em nuôi xây cho biệt thự!
  • Muốn nhìn góc khác? Thì đây, góc tù!

Từ đó tiến nhanh tiến mạnh lên biện pháp đỉnh cao toàn phương vị:
  • Công chức lề mề? Đã có chỉ thị 17 cấm rượu buổi trưa, cấm cà phê la cà buổi sáng!
  • Giả dạng côn đồ chận đường hành hung đổ máu những ai kêu đòi dân chủ.
  • Giật băng Kính Viếng trên vòng hoa của nhân sĩ bỏ đảng trước khi hấp hối.
  • Cưa đá & Bắn loa vào mặt nhân dân tưởng niệm tử sĩ bảo vệ Hoàng Sa.
  • Múa đôi điệu vũ “TQ cha cha” choán chỗ nhân dân tưởng niệm liệt sĩ chiến tranh biên giới.
  • Tịch thu hộ chiếu & Cấm xuất cảnh những công dân dám mở miệng.
  • Đánh đổ máu hai công dân trên đường đến sứ quán Úc hội đàm.
  • Cắt nước sinh hoạt, sau khi bị tang quyến từ chối không cho làm trưởng ban tang lễ.


Rồi sao nữa?
TPP à? UPR à? HRW à? RSF à?…
Chấp tất!
Hãy nhớ cho rõ, Burma có được ngày nay là nhờ ai “cố vấn và khích lệ”?
Khoan nói là một không gian mênh mông như quảng trường Độc Lập ở Kiev, ngày nào dân Việt chưa gõ nồi gõ chảo gọi nhau bước ra khỏi nhà đứng chật được một con đường, mà lại còn săm soi xầm xì nhau, thì ngày đó, nói thiệt, X này chấp cmn cái đám TPP lẫn UPR kia luôn. Thề!
Trong khi chờ đợi, hãy nâng cốc chúc mừng Ủy ban Quốc gia Quyết liệt Đổi mới Giáo dục cho Ngang tầm Thời đại, nào!
“Điếc thường không sợ súng
Câu ngạn ngữ nghìn xưa
Riêng súng khi lên đạn
Chưa sợ điếc bao giờ!”
(Vũ Cận – Nghe Hộ – tập thơ Mưa Nguồn – Láng ’91)

28-02-2014 – Tròn 23 năm Kuwait thoát ách đô hộ của Saddam Hussein.
Blogger Đinh Tấn Lực


BLOG BÀ ĐÀM XÒE 

 Nguyễn Đình Ấm

Thời gian qua, làng báo “lề phải” của đảng gặp may mấy vụ thu hoạch: Vụ Cát Tường, vụ xử Dương Chí Dũng,  Cậu Thủy tìm mộ, vụ 229 kg ma túy tuồn chót lọt từ TSN qua Đào Viên (Đài Loan),vụ bảo mẫu hành hung trẻ em, vụ “cắt sống” chân bệnh nhân, vụ Dương Tự Trọng khai “ông anh” báo tin bị khởi tố bắt giam, “tiền công” cả nửa triệu đô, vụ Huyền Như, một cỡ phó phòng trong hơn năm mà cuỗm hơn 4.000 tỷ của nền kinh tế XHCN…Những sự kiện ly kỳ này giúp cho các bản báo tăng độc giả, khai thác thêm được quảng cáo cải thiện đời sống CBPV. Tuy vậy, đề tài “đi tìm sự thật” của vụ vận chuyển ma túy cỡ lớn thế giới chứa đựng những tình tiết ly kỳ, “giật gân” nhất nay lại rất im ắng, có vẻ càng khó có một “vụ mùa” cho báo lề phải, vì:
- Vụ vận chuyển chót lọt 229 kg ma túy trị giá 300 triệu USD qua đường hàng không phải là của thế lực quyền “nghiêng thiên hạ”  thao túng được những mảng quyền lực lớn trong đó không loại trừ cả mảng truyền thông.

- Vụ tàng trữ, vận chuyển khối lượng ma túy khổng lồ đó phải theo một  kịch bản cực kỳ hoàn hảo, chắc chắn không bị lộ và nếu lộ ở một khâu nào đó thì những kẻ tham gia phải an toàn.


Như vậy không bao giờ có chuyện chủ trò vận chuyển khối hàng “lên thiên đàng hoặc xuống âm ty” này lại vô tư đưa nó qua các trạm kiểm soát công an, hải quan, an ninh hàng không…một cách may rủi, tức là không có sự đảm bảo chắc chắn an toàn. Khi những thường dân chỉ mang trong người vài tép “bột trắng” dấm dúi ở ngóc ngách đầu đường, xó chợ, chị em dấu cả trong vùng kín linh thiêng nhất vẫn bị phát hiện, bắt giam, xử tù thì không có chuyện vô tình, ngẫu nhiên để cả hơn hai tạ bột này lòng vòng từ nước bạn Trung Quốc qua hơn chục tỉnh thành miền bắc, trung, nam để vào Sài Gòn đóng thùng nặng hơn trọng lượng “thật” những 229 kg rồi qua cả “dây” dài an ninh, điều tra cỡ  “giỏi nhất thế giới” một cách vô tư.

Qua theo dõi phát biểu, thanh minh của lãnh đạo hải quan TP HCM, cục HKVN, cảng HK TSN, các vụ buôn lậu qua đường HK trong quá khứ…chứng tỏ ekip “ông anh” đại gia đã nghiên cứu rất kỹ những khe hở trong quy định kiểm soát hàng hóa qua cửa khẩu HK rồi “vận dụng sáng tạo” để “con voi chui qua lỗ kim”.

Việc đơn giản hóa thủ tục, phân luồng hàng hóa kiểm soát HQ theo các luồng xanh, vàng, đỏ là đúng đắn. Tuy nhiên,với xã hội VN hiện nay đây cũng là “tuyệt vời huyệt” để rất nhiều vụ vận chuyển hàng cấm, hàng lậu qua các cửa khẩu đưa bọn maphia các loại đến đế vương, “quang vinh muôn năm”.

Theo một chuyên gia thương mại thì ý tưởng phân ra các “luồng” hàng hóa xuất phát từ khi các chuyến bay Boeing 747, 777, A 310, 330…đông khách đổ xuống các nhà ga HK thành dòng người dài dặc làm cho cơ quan hải quan sân bay quá tải, đình trệ nhà ga nên người ta nghĩ ra cách để nếu không mang hàng cấm, phải áp thuế thì khách tự giác sang luồn xanh. Do một bộ phận lớn khách không phải kiểm tra nên vào các giờ cao điểm khách qua sân bay không bị dồn, ứ bảo đảm cho sân bay hoạt động chơn tru, khách hàng hài lòng. Tuy nhiên, áp dụng cải cách này không có nghĩa khách cứ mang hàng cấm theo luồng xanh là an toàn. Nghiệp vụ sơ đẳng của HQ là theo dõi các dạng khách, hành lý, hàng hóa, ai đi buôn, ai thăm thân, du lịch, từ nước nào về, sẽ mang theo gì cộng với theo dõi thái độ, nét mặt chủ hàng, kiểm tra xác xuất, trinh sát, thông tin ngoại tuyến…nên hàng cấm khó qua được mắt họ.

Việc đơn giản hóa thủ tục HQ này phù hợp với các sân bay đông đúc nhưng vấn đề là có phù hợp với các kho hàng trung chuyển hay không? Một nhân viên kho hàng xuất, nhập khẩu nhận xét: Ở các kho trung chuyển việc kiểm tra hàng hóa không đổ dồn một lúc, cấp bách như các chuyến bay, không có giờ cao điểm do lịch trình chuyến bay đã được đặt chỗ, làm thủ tục, kiểm tra  vào khi nào từ trước thì việc sinh ra luồng xanh không phải kiểm tra HQ là một sơ hở. Không loại trừ khả năng những kẽ hở về pháp luật này  được “thiết kế” từ khi làm  văn bản và nó đã được “vận dụng sáng tạo” qua vô vàn vụ rồi. Về an ninh HK cũng rất “sáng tạo”. Đúng, chức năng, nhiệm vụ của họ chỉ là bảo đảm an toàn bay, không có chức năng kiểm soát hàng hóa, mặc dù trong phần mềm máy soi có thể cài thêm (hoặc có sẵn)chức năng phát hiện cảnh báo hàng cấm. Hơn nữa với kinh nghiệm đã quan sát “thượng vàng, hạ cám” họ không lạ gì cái màu, độ sáng, tối…đặc trưng của “cái chết trắng”. Một nhân viên bốc xếp HK chỉ cần vỗ tay vào va li đã biết trong đó đựng tiền, máy tính, máy ảnh, điện thoại hay chỉ quần áo – Một nhân viên an ninh HK cho biết. Tuy nhiên, khi đưa ra pháp luật thì không thể “vận dụng sáng tạo” để bắt nhân viên an ninh HK tội không phát hiện ma túy được!

Sau đây, có thể cơ quan an ninh các nước sẽ truy tìm ra manh mối đường dây tội phạm trong đó có người Việt nhưng luật pháp XHCN thường “độc lập tự chủ…vận dụng sáng tạo” không công nhận pháp luật của nước khác, nhất là khi nghi can là đại gia, đại quan “nội”…Việc người nước ngoài bị hầu tòa, kết tội hối lộ cho quan nước ta nhưng “chưa có bằng chứng tiêu cực, tham nhũng” ở phía VN là chuyện nhỏ.

Vì vậy vụ này không có gì ồn ào, báo lề phải, dân ham chống tham nhũng…đừng có mà mơ!


BLOG TRỊNH XUÂN BÁU
Thứ Năm, ngày 27 tháng 2 năm 2014

Vụ việc kinh hoàng xảy khiến cần-lao không khỏi thương cảm lẫn bức xúc là vụ sập cầu treo Chu Va ở Lai Châu khiến 8 người thiệt mạng và 37 người bị thương.

Nguyên nhân về kỹ thuật đã rõ, là do gãy neo cáp (tăng-đơ) cố định cáp treo của cầu. Thế nhưng tại sao bị gãy thì dư luận cần-lao không ngớt bàn tán. Người thì cho là do quá tải, người thì cho là cộng hưởng, người thì cho là bớt xén vật liệu nên chất lượng không đảm bảo, người cho là lỗi kỹ thuật. Thậm chí, có người còn cho là linh hồn người chết giận nên gây sập cầu, thế mới tài. 

Đứt cầu treo khi đưa tang: 8 người chết, 37 người bị thương
Cây cầu treo dài 54m, rộng 1,5m, chiều cao so với mặt suối khoảng 10m, biển đầu cầu ghi tải trọng là 1,5 tấn. Có lẽ vì thế nên những cần-lao không biết về kỹ thuật cứ thích chém bừa lý do là quá tải hoặc do cộng hưởng. Vẫn một thói quen chém gió mạng hùng hồn của cần-lao An-nam mặc dù đầu óc rỗng tuếch.

Thế nên, cũng cần khai sáng cho cần-lao thối tai khai bẹn một chút, để lần sau có muốn chém gì mà chưa biết thì chịu khó đi hỏi đốc-tờ Gúc, bạn thân của tôi đã.

Cụ thể cây cầu treo này có tải trọng như thế nào thì các bạn dân cầu đường sẽ tính toán ra ngay, còn người không biết thì chờ kết luận điều tra sẽ rõ. Tuy nhiên cần hiểu rằng, khi thiết kế cầu treo, hai loại tải trọng cần được xác định là tải trọng đối với mặt cầu và tải trọng đối với dây cáp. Đây là hình ảnh các chi tiết một cầu treo cần thiết kế. 

Thứ nhất: Tải trọng đối với mặt cầu được xác định thông qua các chỉ tiêu tĩnh tải, hoạt tải, tải trọng gió, các tải trọng khác và tuổi thọ thiết kế của cầu. Đối với cây cầu treo này có chiều ngang là 1,5m thì đối với phương tiện trọng tải lớn (dưới 1,5 tấn) sẽ chỉ di chuyển theo một chiều, nghĩa là nếu có 2 phương tiện đi qua cầu ở 2 đầu, thì 1 phương tiện phải dừng lại chờ phương tiện kia đi qua mới được đi.

Tải trọng thiết kế là 1,5 tấn là tải trọng tối đa cho phép khi phương tiện tiếp xúc với bề mặt cầu tại thời gian tiếp xúc chứ không phải tổng tải trọng của cầu chỉ là 1,5 tấn. Vì thế có bạn hỏi tại sao cây cầu có tải trọng 15 tấn mà xe 30 tấn vẫn chạy qua được là vậy.

Như vậy, có thể thấy tải trọng mà cây cầu này có thể chịu được lớn hơn rất nhiều so với tải trọng quy định là 1,5 tấn. Tùy thuộc vào các chỉ tiêu nêu trên, hệ số an toàn để tính toán từ lớn hơn 1 và có thể tới 4. Và khi vượt quá tải trọng thì cây cầu sẽ bị gãy.

Thế nên, đoàn người đưa tang đi qua cầu tầm dưới 150 người khó mà làm cầu bị gãy chứ đừng nói gần 50 người. Và thực tế là cầu không bị gãy. Thế nên không thể nói cầu bị “sập” vì quá tải trọng được. 

Thứ hai: Tải trọng đối với cable thép neo cầu. Tại châu Âu, hệ số an toàn lớn nhất bị bắt buộc tính đối với cable thép và các kết cấu liên hệ với dây cáp bằng 10. Nghĩa là tải trọng của dây cáp, neo cáp phải gấp 10 lần tải trọng tính toán của mặt cầu.

Giả sử cây cầu kia có hệ số an toàn là 3 thì tải trọng thực của cây cầu là 4,5 tấn. Khi đó tải trọng của dây cáp và neo cáp sẽ là 45 tấn. Với tải trọng này thì gần 1.000 cùng đi trên cầu mới may ra đứt cáp hay gãy neo cáp. Đằng này, mới gần 50 người đi qua đã gãy neo cáp thì chứng tỏ neo cáp không đảm bảo kết cấu chịu được tải trọng theo quy định.

Nếu nhìn kỹ neo cáp bị gãy, người thường không có chuyên môn kỹ thuật cơ khí cũng có thể thấy neo cáp được sử dụng lực cơ học đánh bẹt ra từ thanh sắt tròn, và sau đó dùng que hàn để thổi tạo lỗ. Có nghĩa là thanh thép đã bị biến tính do lực cơ học và nhiệt, và chuyển sang trạng thái là gang chứ không còn là thép nữa. Và tai nạn xảy ra là điều tất yếu, chỉ là sớm hay muộn thôi. 

Thêm nữa, đối với cầu treo, khi tải trọng tác động lên mặt cầu, thì tổng tải trọng cả phương tiện và mặt cầu sẽ tác động lên cáp treo, khi đó cáp treo phải đảm bảo tải trọng để giữ cầu. Nghĩa là tải trọng của toàn bộ cầu sẽ chuyển vị lực lên cáp treo. Và điểm dồn lực kéo của cáp lớn nhất chính là tại 4 vị trí neo cáp. Thế nên, khi những cây cầu tuổi thọ đã cao, qua nhiều lần tăng cáp thì sự cố thường là đứt cáp chứ không thể đứt neo cáp được. Thế nhưng sự vụ vừa qua lại đứt neo cáp, thế mới tài. Đây là hình ảnh một neo cáp treo ở bọn tư bản giãy chết. 

Và so sánh với neo cáp treo của chiếc cầu treo Chu Va bất hủ xứ An-nam. 

Thứ ba: Rất nhiều cần-lao cũng dạng thối tai khai bẹn cho là cầu gãy neo cáp vì do cộng hưởng. Các cụ nói, biết thì thưa thớt, không biết dựa cột mà nghe. Chí ít, các bạn cũng phải hiểu thế nào là cộng hưởng trước khi chém chứ.

Cộng hưởng là hiện tượng xảy ra trong dao động cưỡng bức, khi một vật dao động được kích thích bởi một ngoại lực tuần hoàn có cùng tần số với dao động riêng của nó. Còn dao động cưỡng bức là gì, các bạn chịu khó hỏi đốc-tờ Gúc bạn tôi, lười nhác thì không bao giờ có quà.

Thế nên các bạn nghe hơi nồi chõ rằng, giữa thế kỉ XIX, khi một đoàn quân đi đều bước qua một chiếc cầu treo làm chiếc cầu rung lên dữ dội và đứt xuống, gây tai nạn chết người. Thế là các bạn suy diễn ngay vụ cầu treo Lai Châu là cộng hưởng, tài đến thế là cùng.

Cộng hưởng chỉ xảy ra khi tần số bước đi của đoàn quân tình cờ trùng với tần số dao động riêng của chiếc cầu. Và đây là một đoàn quân bước đều bước chứ không phải gần 50 người chầm chậm đẩy một cái xe tang.

Dĩ nhiên, khi một đoàn người di chuyển trên chiếc cầu treo mà có dao động thì ít nhiều cũng sẽ hình thành cộng hưởng. Nhưng là rất nhỏ, không đáng kể vì những tần số dao động do di chuyển của những người trong đám ma mà trùng với tần số dao động riêng của cầu là rất ít và rời rạc. 

Thôi, vụ cầu tôi đã diễn giải rõ. Tất nhiên, tôi chỉ nói theo nguyên lý chung, chứ chi tiết như thế nào các bạn phải hỏi chuyên gia cầu đường, chứ tôi cũng chả rảnh để đi hỏi cho các bạn. Mặc dầu, nhiều đồng nghiệp của tôi là chuyên gia đầu ngành về món này.

À, lại có một vị giáo sư chuyên gia đầu ngành về kết cấu bê tông cốt thép chém rằng tải trọng của cầu lên đến 81 tấn. Giáo sư già rồi mà trên mạng nhiều bạn trẻ trâu chửi giáo sư ngu là không được, ai mà chả có lúc này lúc nọ. Với lại nói gì thì nói, giáo sư cũng là người đáng kính. Theo tôi, có lẽ giáo sư hơi lệch chuyên môn với lại già cả nên đôi khi nhầm lẫn chăng? 

Như vậy, có lẽ bây giờ bạn nào nắm hiểu một chút về kỹ thuật đã hình dung ra nguyên nhân vì đâu rồi chứ? Điều đó giúp cho các bạn sau khi nghe cơ quan có thẩm quyền công bố nguyên nhân là gì đi nữa, và đặc biệt là sai khác với những gì các bạn đã nghĩ sau khi đọc bài của tôi. Thì các bạn không nên lại bầy đàn bức xúc mà chửi bới, cạnh khóe những người có trách nhiệm, thậm chí cả chính quyền nữa nhé.

Các bạn hãy nhếch mép mà nhủ rằng: Cái xứ An-nam nó thế.

Và nếu có bạn nào ở vùng sâu, vùng xa mà không có cầu vĩnh cửu, thì nên khuyến khích cần-lao di chuyển theo kiểu này. Vẫn là treo, nhưng có lẽ an toàn hơn nếu biết bơi.

(@ by Baron, 2014) - Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên internet.


BLOG KAMI

Tấn công cựu Tổng Thanh tra CP Trần Văn Truyền nhằm mưu đồ gì?

Sat, 03/01/2014 - 07:45 — Kami

 Trong tuần qua, khi tin tức về sự ra đi đột ngột của ông Phạm Qúy Ngọ, Thượng tướng UVTW Đảng, Thứ trưởng Bộ Công an chưa chấm dứt, thì trên các báo chính thống và mạng xã hội ở Việt Nam đang nổ ra tranh luận về tài sản của ông Trần Văn Truyền, cựu Ủy viên Trung ương Đảng CSVN, cựu Tổng Thanh tra Chính phủ (giai đoạn 2007-2011) đã nghỉ hưu.
Điều đáng chú ý là hai vụ việc trên đều liên quan đến lĩnh vực bảo vệ pháp luật và thanh tra, đặc biệt hai nhân vật được nêu tên đều là cán bộ cao cấp trong chính phủ của ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Điều này cho thấy đây là một sự việc khá bất thường, đã khiến nhiều người nghi vấn: "Tự nhiên Báo Người Cao tuổi cho đăng tin ấy để làm gì?". Có lẽ Báo Người Cao tuổi chắc chắn là không phải đăng tin động trời như thế để chơi, trong lúc sự mất lòng tin của dân chúng vào chính quyền đang tăng cao. Và cho đến thời điểm này Tổng biên tập Báo Người Cao tuổi, ông Kim Quốc Hoa vẫn khẳng định, báo Người Cao Tuổi có đủ cơ sở về những vấn đề đã nêu liên quan đến khối tài sản của ông Trần Văn Truyền.

Dinh thự của ông Trần Văn Truyền
Tiết lộ chết người

Bắt đầu từ bài báo "Ông Trần Văn Truyền, cựu Ủy viên Trung ương Đảng, cựu Tổng Thanh tra Chính phủ có bao nhiêu biệt thự?" đăng trong mục "Thư giãn cuối tuần" trên Báo Người Cao tuổi ngày 21.02.2014. Theo nội dung bài báo cho biết, ngoài một số biệt thự, lô đất sở hữu trước đây, ông Trần Văn Truyền đang triển khai một “dự án gia đình” trên lô đất khoảng 30.000m2 (3 héc-ta) tại xã Sơn Đông, TP Bến Tre. Trong khuôn viên đó, ông Truyền đã và đang xây dựng một biệt dinh hoành tráng và 4 căn nhà gỗ lợp ngói đỏ, gỗ thuộc nhóm gỗ đặc biệt không dùng đến một cái đinh sắt và cũng xuất hiện tin đồn rằng cái giường “đặc biệt” của vợ chồng ông Truyền có giá trị khoảng nhiều tỉ đồng… Đồng thời bài báo này cũng cho hay, theo nguồn tin từ một số cán bộ Thanh tra Chính phủ và cán bộ ở Bến Tre, ngoài số tài sản trên ông Truyền còn có 3 cơ ngơi ở TP Hồ Chí Minh. Đó là phường Thảo Điền (Quận 2), ở Quận 5, ở khu đô thị “5 sao” Phú Mỹ Hưng do người thân đang quản lý, sử dụng…

Chắc chắn không ít người sẽ tự hỏi vậy tổng số tài sản hiện có của ông Trần Văn Truyền là bao nhiêu khi mà số tài sản nổi của ông  kể trên chắc chắn chỉ là phần nổi của một tảng băng chìm. Và một điều khẳng định nếu đó không phải là phần thu nhập bất minh thì rất khó mà ông Truyền có thể giải trình được. Cho dù ông Truyền là một viên chức chính phủ cao cấp thì các khoản thu nhập cũng khó có thể chứng minh. Vì "Theo tính toán của Thứ trưởng Bộ Xây dựng Nguyễn Trần Nam, với mức lương Bộ trưởng, phải dành dụm 40 năm mới mua được nhà thu nhập thấp. Nếu lên chức Bộ trưởng lúc 50 tuổi, thì đến lúc mừng Đại thọ 90 tuổi, ông Bộ trưởng ấy mới mua được căn hộ chung cư thu nhập thấp. Lương của một Tổng thanh tra Chính phủ trên dưới 10 triệu đồng có lẽ phải tằn tiện lắm mới đủ sống trong thời đại mọi thứ đều tăng giá . Hoặc nếu có bỏ dư ra chút đỉnh, thì chắc phải…1.000 năm sau, ông mới có thể xây dựng được một dinh thự như vậy." (Báo Đất Việt)

Điều đó sẽ là một câu hỏi khiến ông Trần Văn Truyền rất khó có thể tìm ra một câu trả lời hợp lý để giải trình nguồn gốc tài sản hiện có của mình. Tuy nhiên việc chứng minh được rằng tài sản của ông Trần Văn Truyền được xây dựng bằng những nguồn tiền bất hợp pháp thì những nghi vấn mới có giá trị, còn nếu không cách đặt vấn đề của Báo Người Cao tuổi là vô nghĩa và không những thế nó còn là sự xâm hại quyền riêng tư của ông Trần Văn Truyền.

Tiền từ đâu ra?

Một điều ai cũng phải thừa nhận là ở cương vị Tổng thanh tra Chính phủ, một chức vụ đứng đầu công tác phòng chống tham nhũng, người có quyền sinh, quyền sát. Từng được ví như Bao Thanh thiên thì chuyện ông Truyền nhận hối lộ để trục lợi và làm sai lệch các vụ việc là một chuyện hết sức bình thường một khi ông không giữ được phẩm chất. Nhưng trong quá khứ công tác chính bản thân ông Trần Văn Truyền không có tì vết, mà đã từng chứng minh bằng hành động đuổi thẳng một người mang một cặp chứa đầy USD có nhã ý biếu ông. Và ông Truyền đã từng khẳng định, riêng đối với những người đang là đối tượng thanh tra của mình thì dứt khoát một xu quà cũng không được nhận và phải xử lý đúng quy định.

Lý giải về khối tài sản của mình đang khiến dư luận xôn xao, ông Trần Văn Truyền thừa nhận với báo chí rằng đúng là có xây nhưng đó là căn nhà được dựng trên thửa đất 16.000 m2 của con trai đã mua từ lâu và bản thân ông đã trực tiếp cải tạo từ những thửa ruộng nhiễm phèn. Cũng theo ông Truyền, đồ đạc trong nhà là do ông tích cóp rất nhiều năm nay, cộng thêm các anh chị em mỗi người cho một chút, giờ làm nhà rồi thì ông mang đồ đạc đến. Và ông Truyền khẳng định không có chuyện ông có cái giường ngủ của vợ chồng có giá vài tỉ đồng.

Điều đáng chú ý là khi giải thích về tiền để xây ngôi biệt thự trên mảnh đất này, chị Trần Thị Ngọc Huệ, con gái ông Truyền cho báo chí biết: “Ba tôi có người em kết nghĩa ở quận 9, người này có xây cho ba một ngôi nhà nhưng ba không ở sau đó cô xuống dưới này thấy cuộc sống vất vả nên biếu ba một số tiền để ba làm nhà đó”.

Hiện tượng hầu hết các quan chức nhà nước có cuộc sống xa hoa với những tài sản nổi là các dinh thự có giá trị từ vài chục đến vài trăm tỷ là hiện tượng phổ biến. Và hầu như đã trở thành thời trang thời thượng để chứng tỏ đẳng cấp của các cán bộ lãnh đạo. Các hình ảnh thông tin trên mạng về đám cưới của con trai Thượng tướng Phạm Qúy Ngọ gần đây hay  thông tin về biệt thự, nhà vườn của gia đình ông Bùi Thanh Quyến, Bí thư Tỉnh uỷ Hải Dương và ông Trần Văn Truyền đã phần nào cho thấy. Song điều nguy hiểm là những vụ việc này không được quan tâm đúng mức và có biểu hiện tránh né và bao che. Cho dù việc xã minh những người em kết nghĩa tốt bụng kia là điều hoàn toàn không khó. Nhưng cuối cùng các vụ việc đó cũng bị chìm xuồng, những người liên quan thì vô can, điều đó đã và đang trở thành những tiền lệ xấu.

Cần phải làm rõ 

Trong thời gian qua nếu để ý sẽ thấy có nhiều tờ báo tham gia đưa tin về nội dung điều tra nguồn gốc các tài sản khổng lồ của ông Trần Văn Truyền, cựu Tổng Thanh tra Chính phủ, bên cạnh đó là một vài tin tức có ý kiến mang tính bênh vực và bảo vệ cho ông. Ngay sau khi có ý kiến của Trung tướng Nguyễn Quốc Thước đề nghị Ban Nội chính TW vào cuộc để làm rõ vấn đề này, thì lập tức có ý kiến phản bác cho rằng đây là việc của Ủy ban Kiểm tra TW chứ không phải việc của Ban Nội chính. Đáng chú ý là chiều ngày 28/2, tại phiên họp báo Chính phủ thường kỳ tháng .2014, Bộ trưởng Nguyễn Văn Nên – Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ trước câu hỏi về việc xử lý thông tin liên quan đến ông Trần Văn Truyền cho rằng: "Chuyện này khó mà trả lời được vì theo quy định, Chính phủ cũng không có nhiệm vụ như vậy. Chúng tôi chưa có thông tin nào ngoài thông tin báo chí".

Tuy nhiên, nói về vụ việc này, theo Luật sư Phạm Công Út (Đoàn Luật sư TP. HCM) cho biết có không ít vụ án hình sự về hành vi tham nhũng bị phát hiện truy tố và xét xử về hành vi đưa, nhận hối lộ dưới hình thức “quà biếu” với giá trị rất lớn, đặc biệt lớn. Trường hợp của ông Trần Văn Truyền là một người có chức vụ cao trong bộ máy thanh tra Chính phủ được quà tặng có giá trị đặc biệt lớn từ "em kết nghĩa" là điều bất bình thường, có thể xem điều đó có dấu hiệu vi phạm luật Phòng, chống tham nhũng, thậm chí vi phạm pháp luật hình sự theo điều 4 Luật Phòng, chống tham nhũng vẫn phải bị truy cứu trách nhiệm hình sự dù đã về hưu. Và theo quy định của pháp luật, cán bộ về hưu vẫn phải có nghĩa vụ báo cáo về việc nhận quà tặng có giá trị rất lớn như thế theo quy định của Quyết định số 64/2007/QĐ-TTg. Mặt khác nếu việc cho tặng tài sản thuộc trường hợp mà pháp luật không cấm nhưng chưa được ông Truyền kê khai và nộp thuế thì ông Truyền vẫn phải bị truy thu thuế.

Hiện nay cho dù Thanh tra Chính phủ là cơ quan quản lí nhà nước cao nhất về công tác thanh tra, giải quyết khiếu nại tố cáo và chống tham nhũng, là công cụ có vị trí đặc biệt quan trọng trong việc bảo đảm cho bộ máy quản lí Nhà nước trong sạch, minh bạch. Song trong giai đoạn lãnh đạo của Tổng Thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền, Thanh tra Chính phủ đã có nhiều sai sót trong việc thanh tra các tập đoàn, tổng công ty thuộc sở hữu của nhà nước. Đó là một trong những nguyên nhân dẫn đến sự thất thoát và đổ vỡ của Vinashin, Vinalines... Qua đó cho thấy, có thể đây là việc châm ngòi tiếp trong cuộc chiến đấu đá nội bộ lãnh đạo cao cấp đang ở hồi gay cấn. Có thể cựu Tổng thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền là một hướng đột phá mới trong một lời khai (có thể) của tử tù Dương Chí Dũng trong phiên tòa phúc thẩm sắp tới. Một cách lấp chỗ trống ở phút thứ 89 của Trưởng Ban Nội chính TW Nguyễn Bá Thanh, để đối phó khi đầu mối Phạm Qúy Ngọ đã "vô tình" bị loại bỏ một cách hợp lý theo kiểu "chết một người cứu muôn người" để tiếp tục tìm bằng được ai là kẻ đóng vai trò ông trùm.

Từ lời giải thích cho rằng tiền làm nhà do một người em kết nghĩa biếu cũng đã làm cho người ta không thể không nghĩ đến "ông anh" Phạm Qúy Ngọ của tử tù Dương Chí Dũng, cựu TGĐ Vinalines. Người đã bị chính Dương Chí Dũng tố cáo trước Tòa đã từng nhận từ y khoản tiền hối lộ 20 tỷ VNĐ và 510.000 USD. Nhiều người đặt câu hỏi vì sao các quan chức cao cấp lại có những em út tốt bụng như thế? Và không biết các em út của họ làm gì mà giàu thế để có thể có tiền để "biếu" cho các ông anh kết nghĩa những khoản tiền từ hàng trăm ngàn đến cả triệu đô la Mỹ? Có lẽ nào cô em kết nghĩa của ông Trần Văn Truyền ở Quận 9 lại có thể là một trong những đồng chí chưa bị lộ của Dương Chí Dũng?

Diễn biến khá nhanh

Hiện nay trong đảng, ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã và đang muốn khẳng định mình thông qua nỗ lực thúc đẩy chống tham nhũng bằng các biện pháp khác nhau, trong đó việc sử dụng Ban Nội chính để giải quyết các đại án tham nhũng. Khi tiếp xúc với cử tri quận Tây Hồ Hà nội ngày 06.12.2013, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã khẳng định “Nhưng tham nhũng nguy hiểm và khó chịu vì đã thành khá phổ biến. Nó thành đường dây có tổ chức rồi, chứ không còn từng người một người ăn mảnh nữa. Chúng tôi hay nói đó là lợi ích nhóm, cấu kết với nhau nên phải có cơ chế trị tận gốc, việc này rất khó chứ không phải dễ”.

Đó cũng có thể là lời giải thích vì sao sau một hồi im tiếng, ngày 28.02.2014 Báo Người Cao tuổi lại tung ra bài viết "Liên quan đến thực hiện Nghị quyết Trung ương IV, Khóa XI: Trước khi nghỉ hưu, ông Trần Văn Truyền kí bổ nhiệm hàng loạt cán bộ ở Thanh tra Chính phủ". Theo đó bài báo cho biết "Trong lịch sử 68 năm (23/11/1945 – 23/11/2013) ngành Thanh tra Chính phủ có lẽ ông Tổng TTCP Trần Văn Truyền (nhiệm kì 2007 – 2011) là vị “Tư lệnh ngành” chiếm kỉ lục, giành ngôi “quán quân” về làm công tác cán bộ trước khi về hưu. Chỉ trong một thời gian ngắn ông kí ồ ạt quyết định bổ nhiệm gần 60 cán bộ cấp Vụ (và tương tương), nhiều người không có quy hoạch…". Và cũng theo Báo Người Cao tuổi đặc biệt sau Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XI, ông Trần Văn Truyền khi không còn được tái ứng cử vào Ban Chấp hành Trung ương, biết mình sau kì họp thứ I Quốc hội Khóa XII sẽ rời khỏi chức vụ Tổng Thanh tra Chính phủ, ông Truyền đã chỉ đạo Vụ Tổ chức Cán bộ (do ông Ngô Văn Cao là Vụ trưởng) cấp tập, dồn dập làm nhân sự một cách ồ ạt. Từ tháng 3/2011 đến ngày 3/8/2011 ông Trần Văn Truyền kí quyết định bổ nhiệm gần 60 cán bộ cấp vụ (và tương đương) tại cơ quan TTCP, chỉ trong 2 ngày (1/8 và 3/8) kí bổ nhiệm 26 người, riêng ngày 3/8/2011 kí bổ nhiệm 22 người. Đáng chú ý trong số các cán bộ lãnh đạo được bổ nhiệm đó đã mắc sai lầm, khuyết điểm, bị kỉ luật thậm chí bị đi tù như ở Cục I, Trung tâm Thông tin hay ở Vụ III, v.v…

Đáng chú ý là thông tin mới về cựu Tổng Thanh tra Chính phủ được đưa ra cùng ngày với việc Tỉnh ủy Bến Tre vừa có văn bản gửi Văn phòng Trung ương Đảng báo cáo tình hình xung quanh dư luận tài sản của ông Trần Văn Truyền, nguyên tổng Thanh tra Chính phủ, được đăng trên một số tờ báo. Điều này khiến cho người ta nhớ tới việc gần đây trả lời phỏng vấn của TTXVN, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã từng nhấn mạnh cần phải làm mọi cách cho người ta không dám tham nhũng: "Tốt nhất là đừng để nó xảy ra; phải tìm cách ngăn chặn, răn đe trước, làm cho người ta không muốn tham nhũng, không dám tham nhũng và không thể tham nhũng... Còn khi đã xảy ra rồi thì phải kiên quyết xử lý; xử lý thật nghiêm, đúng quy định của luật pháp. Xử lý nghiêm cũng là biện pháp phòng tích cực."

Kết:

Vấn đề các tài sản nổi của Ông Trần Văn Truyền, cựu Tổng Thanh tra Chính phủ đã và đang làm nóng dư luận, cũng vì ông là người đứng đầu cơ quan điều tra và xử lý tham nhũng của Chính phủ. Song trái lại, ông Truyền cũng cho thấy có dấu hiệu nhận quà biếu “khủng” một cách không bình thường, thì việc cần có kết luận chính thức của các cơ quan chức năng để sự việc được minh bạch hơn là vấn đề cần thiết. Nếu ông Truyền đủ cơ sở để chứng minh và giải thích nguồn gốc của khối tài sản hiện có của mình là hợp pháp thì coi như ông được minh oan. Ngược lại, nếu không đủ cơ sở chứng minh thì có lẽ không thể để lọt lưới pháp luật nhằm răn đe và phòng ngừa chung, nhất là đại nạn tham nhũng bùng phát như bệnh dịch hiện nay, không thể để tham nhũng có chốn dung thân đối với bất cứ ai, bất kỳ cương vị nào thì xã hội sẽ an tâm hơn.

Tuy nhiên do sự tồn tại của thể chế chính trị hiện tại, cùng với sự lãnh đạo toàn diện của đảng CSVN trong tất cả mọi lĩnh vực xã hội dẫn đến tình trạng cha chung không ai khóc. Các quan chức ở mọi cấp, mọi ngành, mọi địa phương thi nhau tham nhũng xà xẻo của công. Đây cũng chính là cơ hội cho những người làm công tác chống tham nhũng như cựu Thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền thả sức tiếp tay cho các đối tượng chạy án để làm giàu. Điều đó cho thấy cần phải phát huy vai trò phòng chống tham nhũng của báo chí, được coi là cơ quan quyền lực thứ tư. Nhưng vấn đề cần thiết nhất vẫn là phải có một tỏ chức chống tham nhũng độc lập không chịu sự chi phối của cơ quan đảng.

Cho dù dư luận xã hội đòi hỏi cần phải khẩn trương làm rõ nguồn gốc các dinh thự nổi của cựu Tổng Thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền  để trả lời công luận cộng, với sự nỗ lực của ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Ban Nội chính TW. Song người ta cũng ít có hy vọng, bởi một thực tế ở Việt nam, đã là quan chức thì tay ai cũng đã dính chàm vì có cán bộ nào mà không tham nhũng?

Rồi vụ việc này cũng đi theo vết xe đổ: Chìm xuồng và hòa cả làng.

Ngày 01 tháng 03 năm 2014

© Kami


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét