Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

Ghé thăm các blogs: 24/12/2013


BLOG HÀ HIỂN

Hà Hiển

Đọc thêm:  “Nội xâm” văn hóa

“Một buổi sáng, tỉnh giấc ông bố Việt (sống tại Australia) nhận được hai tin nhắn của con gái đang học trung học viết bằng tiếng Anh: ‘Hôm nay là sinh nhật con, con mời 15 bạn đến dự’ và ‘7h tối, xin bố mẹ hãy ra khỏi nhà’.

“Liệu bạn có thể chịu đựng nổi một đứa con như vậy không?”

Mình đưa ra tình huống và câu hỏi trên, được copy nguyên văn từ một bài báo trên VnExpress, để hỏi Mica, thằng “dê tây” nhà mình (chồng của đứa cháu gái) thì nó bảo “đứa con gái đó là loại không được giáo dục đầy đủ”

“Loại không được giáo dục đầy đủ” nghĩa là “loại thiếu giáo dục”, người Việt nói ngắn gọn là  “đồ mất dạy”.
Khi một “thằng Tây” chính hiệu như Mica nói đó là “đồ mất dạy” thì liệu có thể tin rằng cái sự “mất dạy” đó là đặc trưng của bọn Tây?

Thế nhưng, cũng theo bài báo trên, có cái tên là “Gia đình Việt khó níu giữ văn hóa dân tộc khi có yếu tố ngoại” thì “đứa con đuổi bố mẹ ra khỏi nhà để tổ chức sinh nhật” ấy là con của một gia đình Việt Nam đang làm việc và sinh sống tại Sydney (Australia) và nó “được hưởng toàn bộ nền giáo dục của nước sở tại” từ khi mới vài ba tuổi. Và tình huống này được bà Tôn Nữ Thị Ninh dẫn ra như một ví dụ tiêu biểu về một trường hợp người Việt đã không còn giữ  được cái “truyền thống văn hóa dân tộc” mà bà gọi là “hồn Việt”  khi sống ở nước ngoài.

Tóm lại, cái “mất dạy” của đứa con trong một gia đình người Việt cụ thể đã được bà Ninh, qua bài báo trên, đổ tại cho Tây một cách khái quát. Gia đình người Việt kia chỉ có một cái lỗi là đã thiếu quan tâm giáo dục, để cho đứa trẻ ấy bị nhiễm phải cái thói mất dạy do cái “nền giáo dục của nước sở tại” gây ra. Không biết có nên coi đây là một quan điểm cũng có thể được xếp vào loại mất dạy hay không?

Cái tình huống con cái đuổi bố mẹ ra khỏi nhà kia tất nhiên không phải là “hồn Việt” rồi.

Và “đuổi” như vậy thì vẫn còn là ít!

Báo chí thỉnh thoảng lại đăng những chuyện con chửi cha đánh mẹ, thậm chí giết cả cha mẹ hay ông bà  để lấy tiền chích hút hay chơi game xảy ra ngày càng nhiều trong các gia đình Việt Nam và những đứa mất dạy ấy hoàn toàn sống trong nước, được hưởng 100% nền giáo dục trong nước cũng như vô số các hành vi tàn ác, vô cảm và phản văn hóa khác đang diễn ra hàng ngày trong cùng một môi trường thuần túy Việt Nam thì đó là hồn Việt, hồn Tây hay là cái hồn gì hả bà Ninh?

BLOG HỒ NHƯ HIỂN

Hồ Như Hiển

Miếng khi đói, gói khi no
Của tuy tơ tóc, nghĩa so nghìn trùng
Gia huấn ca  - Nguyễn Trãi

   Chẳng biết trên thế giới, còn nước nào dùng tăm hay không. Tìm hiểu trên mạng được biết, dùng tăm xỉa răng sẽ gây rách nướu răng, viêm chân răng, sâu răng. Ở các nước văn minh, họ dùng chỉ nha khoa hoặc đánh đánh răng ngay sau mỗi bữa ăn.

   Đến bây giờ, người dân nước mình vẫn dùng tăm sau khi ăn (mình cũng vậy). Đó là một trong những biểu hiện của một xã hội lạc hậu.

   Hơn chục năm trước mình đi học, nhà trường bắt phải mua tăm nhân đạo. Bây giờ những đứa em của mình đi học, cũng bị ép phải nhân đạo. Những gói tăm được khoán về lớp. Tăm bị vất vãi tung tóe khắp lớp học. Những chiếc tăm buồn bã, cô độc, mỏng manh, gầy gò như thân phận người làm ra chúng và phận người buộc phải mua chúng. Hình như đấy là sự phản ứng tự nhiên, khi các em bị “buộc phải nhân đạo”.

   Thế giới ngày nay đã bước sang nền kinh tế tri thức. Vậy mà những người có trách nhiệm khai sáng thế hệ trẻ, khai sáng cộng đồng lại không hiểu cái phi khoa học khi dùng tăm? Nếu chiếc tăm vẫn còn “sứ mệnh lịch sử” ở trong xã hội ta, chẳng lẽ họ không còn cách nào khác để giáo dục tinh thần tương thân tương ái cho các em? Ví dụ, tổ chức cho các em học sinh đến tham quan cơ sở sản xuất tăm của người khiếm thị, người khuyết tật. Nếu không tổ chức được như  thế, có thể chiếu những clip về việc sản xuất tăm nhân đạo, từ đó nói về tinh thần lá lành đùm lá rách của cha ông. Rồi khuyến khích các em mua tăm tùy theo điều kiện của mỗi em. Họ không thấy sự phản nhân văn trong việc hành chính hóa lòng nhân đạo, hành chính hóa lòng trắc ẩn, hành chính hóa tâm hồn các em khi khoán các em mua tăm nhân đạo theo định mức?

   Với một cơ chế thiếu công khai minh bạch, người ta có quyền nghi ngờ những đồng tiền mua “tăm nhân đạo” của các em học sinh, khi đến tay người làm ra chúng, ít nhiều đã bị ngót đi.

   Cứ cho rằng, người viết bài này có cái nhìn thiếu tích cực. Vậy xin hỏi:

   Hồi còn đi học, bác sỹ Nguyễn Mạnh Tường có mua tăm nhân đạo không mà ông ấy ném xác phi tang khách hàng của mình?

   Ngày còn ngồi trên ghế nhà trường, các bảo mẫu hành hạ trẻ mầm non có phải mua tăm nhân đạo không mà bây giờ họ lại có những hành động dã man đến thế với các em bé?
   Các em được giáo dục lòng trắc ẩn, vậy sao các vụ bạo lực học đường ngày càng tiếp diễn? 
   Vì sao trường học nào cũng giáo dục các em lòng nhân đạo, cách sống đẹp theo kiểu như vậy mà có việc hôi bia của tài xế, chen lấn nhau trong các lễ hội hoa?
   Những chiếc tăm đó đã hình thành nhân cách con người thế nào, để bây giờ chúng ta có một xã hội không ngày nào mà không có tin cướp giết hiếp trên các mặt báo? Vụ sau tàn độc, kinh hoàng hơn vụ trước. Và lòng người cũng nguội lạnh hơn, bàng quan hơn, coi như đó là “chuyện thường ngày ở huyện”?

   Giáo dục các em lòng nhân đạo mà sao chính người làm giáo dục lại vô cảm với hoàn cảnh các em?


BLOG HUỲNH NGỌC CHÊNH 

Vũ Thư Hiên


Lại dồn người vào chân tường, đám diều hâu.

 Mình nằm trong số những bạn cùng phẫn nộ hành vi hành hạ các cháu trẻ của những người đàn bà gọi là bảo mẫu tại cơ sở mầm non tư thục có tên là Phương Anh - Lê Thị Đông Phương. Dù thế, dù rất phẫn nộ, dù họ đã bị công an bắt thì họ vẫn được quyền hưởng những quyền tối thiểu của một con người khi chưa bị kết án.

Suy cho cùng, xử lý người phạm tội là cuối cùng để mang đến cho họ con đường sống của sự lương thiện. Nhưng việc báo chí quá hăng thông tin, bỏ qua quyền con người, xúm xít chụp ảnh, đưa ảnh ào ào là hành động xấu, không nhân văn và cũng không phù hợp với quy định của pháp luật.

Báo chí đáng ra cần phải đi sâu mổ xẻ hành vi này, báo động về sự tha hóa trong đội ngũ giáo dục, tìm hiểu và phân tích trách nhiệm quản lý chứ không phải xúm lại, dồn người ta vào một góc để chụp ảnh, chen nhau chụp ảnh, trông rất phản cảm và cũng để lại hình ảnh xấu, "mấy dạy".

Cũng như có phóng viên mang cả clip cho các cháu và cha mẹ các cháu xem để thực hiện cái gọi là hiệu ứng "người nhà" thì có vẻ rất ác, rất phi nhân tính. Ai cho phép đẩy hai người đàn bà này trước các ống kính? Và nhà báo (đứng trên bàn) rạng rỡ cười khi chụp ảnh nói lên điều gì đây? Đừng lấy cái xấu để mong đè bẹp cái xấu hơn.

Tiêu diệt cái ác chính bằng sự lương thiện, chính bằng điều tốt đẹp, giáo dục người xấu bằng tấm lòng, bằng sự bao dung chứ không phải lao vào người phạm tội xâu xé đủ kiểu như thế. Phải nghĩ tới tương lai của người phạm tội, nếu có án, sau khi ra tù, họ còn cuộc sống của họ, cuộc sống hướng tới sự lương thiện. Báo chí trước hết là văn hóa. (Facebook Vũ Thư Hiên)

TS Vũ Thị Phương Anh:
Cũng giống như Bộ trưởng Y tế, Thứ trưởng Giáo dục chỉ biết đau xót, không cầm được nước mắt vv, nhưng không có giải pháp gì cả.

Thưa bà, nếu chỉ biết đau xót thì một người bán rau, bán xôi, đổ rác có lẽ còn đau xót trước những cảnh tượng như vậy hơn bà. Vì họ nhìn thấy hình ảnh con mình trong ấy. Còn bà, chắc bà biết rõ những chuyện như vậy không thể xảy ra cho con cháu bà được, vì bà biết nên gửi con cháu vào nơi nào để không bị hành hạ như vậy. Và quan trọng hơn, bà có điều kiện để làm như vậy.(Vu Thi Phuong Anh)

Facebook Sao Hồng 
PHÓNG VIÊN CŨNG SAI...

Sau khi phóng viên báo Tuổi Trẻ điều tra và phơi bày vụ việc (các cô bảo mẫu nhà trẻ tư thục Phương Anh hành hạ các cháu), một số phóng viên "ăn theo sự kiện" bằng cách tiếp xúc các gia đình và cho phụ huynh và chính các cháu (Bảo) xem lại video đó. Phóng viên thật là BẤT NHẪN !

Điều đó chứng tỏ phóng viên nhẫn tâm và không có chút kiến thức gì về tâm lý giáo dục trẻ em! Bản thân biên tập viên và tổng biên tập các tờ báo đăng bài đó cũng chỉ chạy theo tin nóng mà không cân nhắc nội dung và hình ảnh của bài. Thật thiếu trách nhiệm và thiếu hiểu biết !

Tại sao bắt các cháu xem lại hình ảnh đó?

Việc cần làm bây giờ là phòng ngừa những tổn thương tâm lý mà các cháu đã bị sự ngược đãi đem đến! Đừng khoét sâu nổi đau cho gia đình và các cháu !

Mình không rõ người mang laptop cho các cháu xem video đó có phải là phóng viên không?

(mình muốn nói rõ thêm: Trong các phim về xã hội đen, những kẻ bắt cóc con cái hoặc bắt cha mẹ chứng kiến cảnh họ hành hạ người thân để đạt mục đích khai thác thông tin có lợi cho kẻ bắt cóc.

Vậy thì người mẹ của cháu Đào bị hành hạ phải xem lại cảnh con mình như thế có như tra tấn không?) — Facebook Vo Don

Bóp cổ, gí đầu, lấy khăn bịt mũi, tát vào mặt bé chỉ đau về thể xác tức thời !

Còn tra tấn về tinh thần nhồi nhét như giáo dục hiện nay sẽ làm ảnh hưởng cho nhiều thế hệ và Xã hội sau này... nhưng chẳng ai nghĩ đến...
Thật đáng buồn !

Facebook Nguyễn Lân Thắng
Một người bạn mình vừa viết...

Chuyện hai cô bảo mẫu cũng đáng lên án nhưng có cả ngàn chuyện khác còn ghê tởm hơn thế, sao chả thấy báo nào dẫn dắt dư luận lên án đi.

Bao nhiêu người bị đánh khắp nơi, dần cho hộc máu, ốm o, thậm chí bỏ mạng ở cơ quan bảo vệ pháp luật, rồi ép cung, tra tấn.

Bao nhiêu người chả gây hại cho ai, chả làm gì phức tạp, chỉ đi đòi quyền lợi cho mình, thậm chí còn làm điều tốt là phổ biến kiến thức cho người khác còn bị hành hạ, bị xua đuổi, bầm dập, triệt đường sống. Họa còn gánh nhiều hơn là bị đánh đập.

Từ bi hỉ xả đi, chưa làm được điều phúc đức thì cũng đừng quá quắt vào chuyện đẩy người lầm lạc vào chỗ đường cùng nhỉ.



BLOG NGUYỄN LÂN THẮNG

Tôi vào Nam thăm gia đình và bạn bè một ngày cuối năm rực nắng. Sài Gòn vẫn hối hả như bao lần tôi đã đến. Gia đình tôi bên nội là dân Bắc, bên ngoại là dân Nam, thế nên từ bé đến giờ tôi chẳng xa lạ gì với mảnh đất này. Mọi lần đến Sài Gòn, tôi thường cố gắng dành thời gian về nghĩa trang thành phố để thăm mộ ông ngoại tôi. Lần này đi, tôi chợt nhớ đến đã đọc đâu đó về nghĩa trang quân đội VNCH cũng nằm tại Biên Hòa. Gia đình tôi không có người thân nào nằm ở nghĩa trang này, nhưng tôi rất tò mò muốn đến đây để mắt thấy tai nghe mọi chuyện và để thắp dù chỉ một nén nhang cho những người đã khuất. Trên đường đi, mặc dù được bạn bè hướng dẫn tận tình qua điện thoại mọi "thủ đoạn" để có thể lọt vào nghĩa trang này dù không có người thân bên trong, nhưng tự dưng tôi nổi lên nỗi băn khoăn rất lớn: Tại sao chiến tranh đã qua lâu mà vào nghĩa trang này lại phải trình chứng minh thư, phải chứng minh được mình có người thân nằm trong đó, và tệ nhất là không được chụp ảnh đàng hoàng? Tôi quyết định sẽ chỉ đi vòng ngoài để quan sát và nhất là lên Đền Tử Sĩ, một nơi hoang tàn chẳng có ai canh gác. Dù đã biết những điều tệ hại nơi đây qua internet, nhưng quả thật chỉ khi chứng kiến tận mắt những gì ở Đền Tử Sĩ tôi mới thấu hiểu phần nào nỗi đau của biết bao gia đình có người thân nằm lại nơi này. Đền nằm trên một gò đất cao án ngữ ngay trước nghĩa trang, phía trước là cổng tam quan vẫn còn mờ mờ dòng chữ gì đó không đọc được nữa. Tôi về tra lại trên mạng mới biết đó là dòng chữ "Vì nước hi sinh" và "Vì dân chiến đấu". Theo những ảnh chụp trước 1975 còn lại trên mạng thì cảnh quan nơi này thay đổi thật nhiều. Cả khu gò phủ kín một rừng cây được trồng chắc mới gần đây thôi. Lần theo những bậc bê tông phủ dày lá khô, tôi bước lên khu đền mà lòng thầm kinh ngạc vì sao những cấu trúc xây dựng này có thể bền bỉ tồn tại đến bốn mươi năm dù không có người chăm sóc. 

Bên trong đền, ngoài một cái bàn gỗ dựng tạm làm ban thờ là đống chăn chiếu bẩn thỉu, chắc của một người vô gia cư nào đó tá túc qua ngày. Ngày xưa nơi đây từng là chỗ cử hành những nghi lễ trọng thể để tưởng nhớ người đã khuất, giờ bẩn thỉu hoang tàn không khác xó chợ hoang. 

Tôi và người bạn đi cùng không dám dọn dẹp kê đặt lại gì nhiều, chỉ dâng hoa và thắp tạm nén hương mong những người còn nằm lại ngậm cười nơi chín suối. 

Dẫu biết chỉ là hành động tượng trưng, nhưng thôi thì quét chút lá quanh đền cho mát lòng những người đã khuất.

Rời khỏi khu đền, chúng tôi đi một vòng vào sâu phía trong nghĩa trang. Người ta đã xây chặn giữa Đền Tử Sĩ và khu chôn cất một nhà máy nước có tên là Bình An. Cả khu nghĩa trang được xây kín tường cao 3m, bên trên có hàng kẽm gai lởm chởm trông không khác gì trại tù. Xe đưa chúng tôi lướt qua khu kiểm soát, ngoài cổng đề tên là Nghĩa trang nhân dân Bình An, phía trong thấp thoáng vài ngôi mộ. Nếu tôi cố vượt qua cổng này vào bên trong thì chắc chắn phải trình chứng minh thư, phải ghi tên vào sổ, phải chịu sự giám sát của nhân viên an ninh và sẽ không thể nào đàng hoàng nâng máy lên chụp bất cứ thứ gì. Đó là điều tôi đã được bạn bè cảnh báo trước và tôi không thể chấp nhận được! Tôi đi thăm nghĩa trang chứ có phải đi thăm tù đâu mà phải như vậy!

Vậy mà bao năm qua, gia đình những người đã khuất vẫn phải nín nhịn, vẫn phải xin xỏ chính quyền để thực hiện những quyền rất chính đáng của mình là được ra vào để thăm nom săn sóc phần mộ người thân nằm lại nơi này. Những người nằm xuống trong nghĩa trang này dù lý tưởng của họ là đối lập với nhà nước hiện nay, nhưng họ cũng là người Việt Nam, cũng là cha là ông của biết bao gia đình, mộ phần của họ đáng được hưởng sự chăm sóc của người thân. Tôi tự hỏi một chính thể với đầy đủ sức mạnh trong tay mà sao lại sợ họ thế? Sao nỡ cầm tù kể cả khi họ đã chết? Đến ngay cả những lính Trung Quốc xâm lược biên giới phía Bắc năm 1979, khi chết vô danh trên đất Việt cũng được quy tập chôn cất trong bao nghĩa trang đàng hoàng khắp miền núi phía Bắc? Sao người Việt với nhau mà nỡ đối xử tàn tệ đến mức kinh hoàng như vậy? Còn nhiều câu hỏi nữa cứ luẩn quẩn trong đầu tôi trên đường về, nhưng chắc chắn một điều là chính sách hòa giải dân tộc sẽ không thể thành công nếu nhà nước cứ hành xử như thế này.

Chiến tranh đã lùi qua lâu mà vết thương trong lòng dân tộc hình như vẫn chưa khép lại. Khi tôi đăng một số bức ảnh chuyến đi thăm nghĩa trang này lên Facebook cách đây mấy hôm thì lập tức nhận được vô số phản hồi trái chiều. Người thì rất hoan nghênh, người thì lại phê phán cho rằng tôi là thằng cộng sản con, là kẻ cơ hội làm chuyện chính trị. Tôi nghĩ các bạn có ý phản đối tôi không cần phải nặng nề như vậy. Chính thể Việt Nam Cộng Hòa dẫu gì cũng đã là quá khứ. Chiến tranh đã kết thúc gần bốn mươi năm và chúng ta vẫn phải chung sống với nhau. Điều quan trọng cần làm là nhìn nhận quá khứ, giải quyết tồn tại và hướng tới tương lai. Một mặt cứ sống trong hận thù, phân biệt Nam Bắc thì không thể cùng chấn hưng đất nước được. Mặt khác, phải dũng cảm bỏ qua khác biệt để bắt tay nhau cùng phá bỏ tất cả những điều phi lý, những điều đi ngược lại giá trị nhân bản của dân tộc này. Hãy đi từng bước nhỏ, từng việc cụ thể như việc phá bỏ chế độ kiểm soát nghĩa trang quân đội Biên Hòa giống một trại tù. Hãy lên tiếng, hãy làm trong khả năng mà bạn có thể chịu đựng được. Không bắt đầu thì mãi mãi chẳng bao giờ có đổi thay./.

BLOG NGUYỄN VẠN PHÚ 
 Sunday, December 22, 2013

Khi mới có tin Bộ Giáo dục & Đào tạo sẽ thay đổi cách thức tuyển sinh đại học từ chỗ thi chung, dùng đề chung, sử dụng kết quả chung nay thành tự tổ chức thi, khá nhiều ý kiến nêu SAT như một dạng đề thi mà trường sẽ sử dụng, như Đại học quốc gia Hà Nội chẳng hạn.

Thiết nghĩ nên bình tĩnh tìm hiểu loại bài thi này để khỏi đi từ thái cực này sang thái cực khác, gây khổ cho học sinh.

SATđúng là bài thi mà nhiều trường đại học ở Mỹ (chứ không phải tất cả) sử dụng kết quả để làm một trong nhiều tiêu chí tuyển chọn sinh viên. Nhưng khác biệt lớn nhất cần phải nói ngay là tinh thần bài thi SAT khác xa tinh thần bài thi tuyển sinh ở Việt Nam. SAT nhằm kiểm tra xem học sinh có đủ năng lực tư duy lô-gích, năng lực đọc hiểu và năng lực diễn đạt để theo học các chương trình đại học. Nó không nhằm đánh giá học sinh theo thang bậc từ giỏi đến dở như các kỳ thi đại học ở Việt Nam. Một bên xem bài thi là phép thử đủ hay chưa đủ chuẩn làm sinh viên; một bên là đặt ra rào chắn để học sinh đua nhau xem ai vượt được vũ môn, bước chân được vào giảng đường. Một bên thi bất kể nội dung học; một bên thi theo kiểu học gì hỏi nấy, nhiều lúc ở mức độ lắt léo. Tinh thần khác nhau thế nên nội dung bài thi, cách học, cách chuẩn bị khác xa nhau.

Về nội dung, chắc hẳn không có chuyện dùng bài thi SAT bằng tiếng Anh (vì khả năng tiếng Anh của đa số học sinh không đủ đáp ứng) cũng chẳng có chuyện dịch nguyên xi sang tiếng Việt để học sinh thi vì như thế thì đề thi sẽ rất ngớ ngẩn. Biên soạn lại thì e rằng phải vượt qua một số trở ngại: đầu tiên là người duyệt đề sẽ cho rằng mức độ như thế là quá dễ (?). Một bên đã quen với các câu hỏi kiến thức rất sâu sẽ không thể nào chấp nhận loại đề thi chỉ kiểm tra xem học sinh hiểu đúng một từ nào đó hay không. Một bên đã quen với việc yêu cầu học sinh viết những bài luận dài, phân tích những góc cạnh khác nhau của một tác phẩm sẽ chê đề thi chỉ bắt học sinh lập luận sao cho thuyết phục, bất kể lập trường của học sinh.

Nếu vượt qua được trở ngại này có nghĩa giáo dục Việt Nam đã tiến được một bước dài trong nhận thức về mục tiêu đào tạo thì lúc đó chuyện tuyển sinh đại học chỉ là chuyện nhỏ!

Cứ soạn thử một câu hỏi kiểu SAT xem sao:

Câu trích: “Thật buồn cho nhân tình thế thái” – người đàn ông than thở - “Ngày xưa tôi chăm lo cho cô ấy đến thế mà giờ khi đã giàu có, cô ta ngó lơ khi tôi ngã bệnh”.

Câu hỏi: Hãy chọn từ nào bạn cho là gần nghĩa nhất với từ “nhân tình thế thái” trong câu trên: a) người tình tên Thế Thái; b) vợ nhỏ; c) bồ nhí; d) thói đời.

Gạt chuyện đùa qua một bên, giả thử kiểm tra như thế này thật (thay vì yêu cầu học sinh viết về “chủ nghĩa anh hùng cách mạng trong thơ Tố Hữu” hay “thiên nhiên trong thơ Nguyễn Khuyến”) có lẽ chất lượng đại học sẽ được nâng lên một bước vì nó tác động ngược trở lại bắt các em học sinh đọc hiểu đàng hoàng hơn chứ không còn học vẹt. Dùng cách kiểm tra này nhà trường phổ thông sẽ phải quan niệm lại cách dạy, các tác phẩm được chọn vào chương trình chỉ là công cụ, cái quan trọng là trang bị cho học sinh các kỹ năng đọc hiểu sâu, biết được khi nào tác giả dùng giọng văn mỉa mai, châm biếm, lúc nào dùng lập luận theo kiểu đánh lừa… Các em sẽ biết sử dụng ngòi bút để trình bày quan điểm và thuyết phục người nghe đồng ý với quan điểm đó. Tất cả những kỹ năng này hiện nay sinh viên còn rất yếu, thậm chí thiếu vắng hoàn toàn.

Trở ngại thứ hai là để bài thi như SAT có tác dụng tuyển sinh, phải chấp nhận thay đổi rất nhiều thói quen đã trở thành nếp khó thay đổi: thí sinh có thể thi SAT bất kỳ lúc nào trong năm vì như Mỹ mỗi năm tổ chức thi SAT đến bảy lần; thí sinh cũng có thể thi SAT bất kể đang học lớp 10, 11 hay 12. Vì thế kiến thức học có thể không trùng khớp với kiến thức thi; cái trùng khớp chỉ là phương cách học và những kỹ năng mong muốn học sinh có được sau khi học xong phổ thông. Giả thử áp dụng sai, học sinh lơ là chuyện học chính khóa, dùng thì giờ chỉ để luyện thi SAT thì coi như hỏng.

Trở ngại thứ ba là nơi biên soạn đề, tổ chức thi và chấm thi. SAT hiện do một tổ chức tư nhân phi lợi nhuận đảm trách (College Board) nhưng thi thì tại các trung tâm mà trung tâm cũng thường là trường phổ thông do chính ban giám hiệu quản lý đề nhận về, giáo viên trong trường coi thi rồi cũng do trường niêm phong bài gởi đi chấm. Ôi chỉ mới hình dung đến đây đã thấy vô vàn khe hở khó lòng áp dụng đại trà tại Việt Nam. Từng trường ra đề kiểu SAT thì chắc chắn không khả thi vì thiếu tính quy mô kinh tế.

Từ đó mới thấy, giả thử Bộ Giáo dục & Đào tạo vẫn giữ kỳ thi chung, đề chung, kết quả chung nhưng kèm theo nhiều cải tiến, biết đâu phương án mới này vừa khắc phục các điểm yếu của “ba chung” mà lại không quay về lập lại các điểm yếu của tự tổ chức tuyển sinh một thời rất bát nháo.

Đó là Bộ tổ chức một Cục Khảo thí tương tư như College Board, tuyển người giỏi soạn đề kiểu SAT thật sự, công khai các dạng đề cho học sinh chuẩn bị, tổ chức thi và chấm thi nghiêm túc dựa vào mạng lưới các trường có uy tín. Ngoài SAT chung còn các kỳ thi dựa vào kiểu mẫu SAT từng môn để giúp các trường đại học tuyển đúng chuyên ngành. Mỗi năm tổ chức nhiều lần thi, kết quả có giá trị lâu dài. Các trường đại học chỉ việc sử dụng kết quả mà thí sinh nộp để xét tuyển kèm theo các yêu cầu khác như phỏng vấn, viết bài luận... Cục Khảo thí sẽ tính lệ phí thi cao nhưng miễn giảm cho học sinh gia đình khó khăn để tự trang trải, không phụ thuộc vào ngân sách.

Nhìn chung, cải tiến việc tuyển sinh đại học là việc nên làm nhưng nên nhân dịp này cải tiến đến nơi đến chốn chứ không nên từ cách làm này chuyển thành cách làm khác rồi quay trở lại cách làm cũ chứ bản chất là không cải tiến gì cả.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét