Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2013

Ghé thăm các Blogs: 22/11/2013


BLOG ĐÀO TUẤN

 Nguyên Bộ trưởng Trần Văn Tuấn có lần bảo “Không biết tinh giảm ai thì có khi người ta giảm anh trước”. Sau phiên chất vấn, cử tri chỉ ước lời ông Tuấn đáng lẽ không phải là một câu nói đùa

Một câu chuyện hài vừa diễn ra trước Quốc hội. Ấy là sau 3 năm thực hiện “tinh giảm biên chế”, chúng ta có được một kết quả: Giảm 28 ngàn. Tăng 69 ngàn. Tức là kết quả của “phép trừ tinh giảm” là một con số gấp 148% số trừ.

Chưa hết, sau khi sắp sếp bộ máy, “Phép trừ tinh giảm” cho ra kết quả: Giảm được 4 bộ, trong khi số Tổng cục từ con số 82 tăng lên thành 110.

Nhớ nửa năm trước, trong một hội nghị về tinh giảm biên chế của chính ngành Nội vụ, người tiền nhiệm của Bộ trưởng Bình là ông Trần Văn Tuấn đã “triết tự” như sau: “Phát biểu bên ngoài thì người ta dùng “giảm biên chế”, nhưng tại các diễn đàn thì nói “tinh giản biên chế”, nghĩa là có giảm có tăng, người nào không đáp ứng yêu cầu thì giảm, nhưng khi cần tăng vẫn phải tăng”.

“Trước ta cứ nói giảm 30%, nhưng chuẩn giảm không có, chỉ là sốt ruột, thấy đông thì bảo giảm. Nhưng tại sao đông thì cũng không ai lý giải”- ông Tuấn nói thêm.

Ra là chuyện tìm người kém để giảm, nhưng khó tìm quá. Bởi chính Bộ trưởng Nguyễn Thái Bình có lần khẳng định như đinh đóng cột “tỷ lệ cán bộ, công chức không hoàn thành nhiệm vụ trên dưới 1%”.

Mở ngoặc nói thêm, trước câu hỏi về con số 30% công chức cắp ô, Bộ trưởng giải thích: “Đây không phải ý kiến của Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Hôm qua, trước khi đi nước ngoài công tác Phó Thủ tướng cũng nói lại với chúng tôi là có ý kiến cho là như vậy. Tôi cho rằng đây là phản ảnh, kiến nghị, mong muốn cần đổi mới công vụ, công chức nhiều hơn”.

Như thế là chỉ 1% không hoàn thành nhiệm vụ, vậy thì bói đâu ra 29% nữa mà đặt chỉ tiêu giảm 30%.

Và kết quả tinh giảm được Bộ trưởng Nội vụ Nguyễn Thái Bình giải thích là “Tăng do nhu cầu phát triển ngành, lĩnh vực cần tập trung chuyên sâu để đảm bảo nhiệm vụ, đảm bảo cơ cấu”.

Nhưng như thế phải là “tinh tăng” chứ đẩu phải “tinh giảm”!

“Phép trừ tinh giảm” của chúng ta đang diễn ra trong hoàn cảnh dường như ai, bộ ngành, địa phương nào cũng nghĩ đó là “chuyện của hàng xóm”. Chính cựu Bộ trưởng Trần Văn Tuấn đã nói tới “cái đà” là “các tỉnh đều “phấn đấu trở thành thành phố trực thuộc trung ương”, nghĩa là tách phần nông thôn thành một tỉnh khác, là lại tăng tiền và bộ máy, trong khi kinh tế chưa chắc đã lên”. Còn các cơ quan đơn vị thì luôn nhiều cái lý. Cái lý nào cũng thấy hợp lý.

Thật trùng hợp, phiên chất vấn về đội ngũ cán bộ có quá nhiều khoảng lặng giữa các nhịp trả lời của Bộ trưởng. Rất nhiều điệu cười của ĐBQH. Chủ tịch QH liên tục nhắc Bộ trưởng trả lời thẳng vào câu hỏi. Cử tri đếm hết một bàn tay chưa hết những “Sẽ nghiên cứu”, “Sẽ có hướng dẫn”, “Sẽ ban hành”, “Trong thời gian tới”. Còn Bộ trưởng ê a thủng thẳng trả lời theo kiểu “nói có đầu có đuôi một chút”. (Đến nỗi ĐBQH Danh Út sốt ruột bảo rằng “Nghiên cứu 2 năm là đủ rồi”).

Nguyên Bộ trưởng Trần Văn Tuấn có lần bảo “Cứ bảo xác định vị trí việc làm là khó, nhưng một thủ trưởng không biết cơ quan mình cần bao nhiêu người thì làm thủ trưởng làm gì”. Và ông nói đùa “Không biết tinh giảm ai thì có khi người ta giảm anh trước”.

Phiên chất vấn đã không vô ích. Đồng bào cử tri nhân đó, cũng nhận ra nhiều điều. Rằng muốn tinh giảm thực sự là một phép trừ toán học, có thể, cần phải tinh giảm ngay hai chữ tinh giảm. Và rằng lời ông Tuấn đáng lẽ không phải là một câu nói đùa.

BLOG HÀ HIỀN

Hà Hiển

 Theo tin trên các báo hôm nay, sinh viên 24 tuổi Tạ Quang Nghĩa, thuộc Trường ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội vừa bị TAND Hà Nội phạt 20 năm tù về tội giết người.

Nhưng theo thông tin chi tiết hơn thì nạn nhân của vụ “giết người” chỉ bị thương tổn 15% sức khỏe. Với hậu quả này, thì việc tuyên một án tù lâu năm như vậy đối với một thanh niên 24 tuổi quả là quá nặng!

Cũng theo thông tin báo chí thì sở dĩ bị cáo Nghĩa bị phạt nặng như vậy vì nạn nhân là thầy giáo của Nghĩa. Và điều này được tòa án coi là tình tiết tăng nặng.

Mình cho rằng tình tiết tăng nặng này không thuyết phục.

Vì nạn nhân là thầy giáo của Nghĩa nên ngoài việc phải thi hành một bản án công bằng của pháp luật, bị cáo sẽ chịu sự lên án của dư luận về hành vi phi đạo đức ấy của mình. Người viết bài này cũng cho rằng hành vi phi đạo đức của Nghĩa cần phải được dư luận lên án mạnh mẽ.

Nhưng dù dư luận có lên án mạnh mẽ thế nào thì việc xét xử của tòa án  không thể bị chi phối bởi các vấn đề về đạo đức nếu chúng không được thể hiện rõ trong các quy định của pháp luật. Các tình tiết tăng nặng hay giảm nhẹ không thể tùy thuộc vào các phán xét về đạo đức của ông quan tòa hay dư luận của người này người khác mà phải được quy định một cách rõ ràng trong các bộ luật. Trong trường hợp này, theo thiển ý của người viết bài này, nếu nạn nhân là trẻ em thì đó có thể là tình tiết tăng nặng nếu căn cứ thêm vào các quy định luật pháp về bảo vệ trẻ em.

Còn việc nạn nhân là thầy giáo thì chưa thể được coi là tình tiết để tăng nặng hình phạt vì pháp luật chưa quy định. Mặc dù rất kính trọng các thầy cô giáo và ngay trong gia đình mình, bố mẹ và nhiều người thân khác cũng là các thầy cô giáo, và ngày mai là ngày của các nhà giáo VN, mình cũng vẫn xin được nói thẳng như vậy.

Thế thì có tình tiết nào giảm nhẹ không?

Theo thông tin trên báo chí thì nạn nhân là ông thầy dạy môn Kinh tế chính trị và đã “công bố trước lớp của Nghĩa về việc sẽ chấm điểm “chặt”, sinh viên nghỉ học không lý do sẽ không được thi hết môn. Với 3 buổi nghỉ học, Nghĩa hiểu sẽ không được dự thi hết môn nên tức tối và nảy sinh ý định trả thù…”

Nếu ai đã từng học đại học thì sẽ thấy cái môn “Kinh tế chính trị” là một trong những môn học tẻ nhạt nhất. Hơn nữa, những môn này hầu như không có một chút áp dụng thực tiễn nào trong quá trình học cũng như khi đã tốt nghiệp rồi đi làm.

Thế nhưng nhiều môn học vô bổ như vậy lại là những môn học bắt buộc phải thi đạt yêu cầu thì mới lấy được bằng đại học ở tất cả các trường đại học ở nước ta, bất kể thuộc chuyên ngành nào. (*)

Mình cũng biết có những ông thầy dạy những môn này, do cũng thấu hiểu cái tình cảnh ấy nên cũng tìm cách này hay cách khác để thả lỏng cho sinh viên “qua” hết các môn ấy. Riêng chuyện này thì mình đánh giá rất cao những ông thầy ấy về sự thức thời của họ. Sinh viên cũng rất quý trọng các ông thầy này theo tinh thần “vẫn tôn sư dù không trọng đạo”.

Nhưng cũng có những ông thầy biết mấy cái môn mình dạy ấy chẳng được sinh viên coi trọng lắm thì lại càng “chặt chém” sinh viên “tàn bạo” hơn, siết chặt hơn việc thi cử để sinh viên phải thấy được “tầm quan trọng” của những môn học ấy.

Mình nghĩ nếu có tình tiết nào có thể giảm nhẹ tội cho bị cáo trong vụ án này thì đó chính là tình tiết trên, mặc dù vẫn biết rằng chẳng có ông quan tòa nào dám lấy đó làm tình tiết giảm nhẹ.

Nhưng nếu mình là ông thầy ấy – là nạn nhân chỉ bị thương tổn 15% sức khỏe trong vụ án này thì mình sẽ làm đơn xin giảm nhẹ tội cho Nghĩa!

Bởi nếu chỉ vì cái địa vị là “thầy” của mình – cái địa vị trở thành “tình tiết tăng nặng” của vụ án – mà làm cho học trò của mình phải chịu một mức án tù nặng tới 20 năm như trong hoàn cảnh  này thì  đó cũng chẳng khác gì một hòn đá sẽ đè nặng lên trái tim mình trong từng ấy năm!


BLOG HÀ HIỂN

21/11/2013  
Hà Hiển

 Cử tri: Bệnh viện thì quá tải, y đức xuống cấp trầm trọng, trẻ em vừa tiêm văc xin xong thì chết, các phòng mạch tư không ai quản lý, bác sĩ thì vứt xác bệnh nhân xuống sông, bệnh nhân có thẻ bảo hiểm y tế nhưng không có phong bì thì bị phân biệt đối xử….

Bộ Y:  Thôi, xin các vị, biết rồi khổ lắm nói mãi, ngành nào cũng xuống cấp cả, xin quý vị bao dung cho ngành y chúng tôi!

Cử tri: Chặt phá rừng bừa bãi, xây thủy điện tràn lan rồi xả lũ vào dân, các ông tính sao đây?

Bộ Công: Thì biết tính sao bây giờ. Tất cả là tại chúng ta. Xin cử tri bao dung cho chúng ta, trong đó có chính quý vị!

Cử tri:  Công sai thì tra tấn bức cung, án oan sai nhiều quá!

Bộ Hình: Điều tra viên nước Vệ được khen là giỏi nhất thế giới đấy!  Tại sao các vị không thông cảm và bao dung?

Cử tri: Chương trình giáo dục thì lạc hậu so với thế giới, thầy chẳng ra thầy, trò chẳng ra trò, rồi nạn “học giả bằng thật”…

Bộ Học: Chúng tôi sẽ cố gắng khắc phục. Xin quý vị hai chữ bao dung.

Cử tri: Mỗi năm hàng chục ngàn người chết vì tai nạn giao thông, đường sá xệp xệ, vừa làm xong đã hỏng, phương tiện cứ gặp nhau lại mất lái hoặc mất phanh rồi đâm sầm vào nhau,  rồi mấy ông lãnh đạo đăng kiểm thì bị tố ăn hối lộ, thực hư thế nào?

Bộ Thông: Chúng tôi đang phối hợp với các bộ các ngành để giải quyết. Còn nếu chưa giải quyết được thì mong quý vị thông cảm, xin bao dung cho ngành giao thông rồi tăng cường cầu siêu cho các nạn nhân.

Cử tri: Tình trạng chạy chức chạy quyền không thuyên giảm. Cán bộ nhà nước thì vô cảm hoặc xách nhiễu dân, một số lớn công chức không chịu làm việc, sáng cắp ô đi tối cắp ô về …

Bộ Nội: Khổ lắm! Những vấn đề này rất nhạy cảm! Xin quý vị đưa ra bằng chứng chúng tôi sẽ xử lý ngay! Còn nếu không thì lại xin các vị hai chữ bao dung.

Cử tri:  Pháp luật về đất đai thì lạc hậu, cán bộ thì tham nhũng tiếp tay cho tư thương cướp đất của dân, tập đoàn kinh tế nhà nước thì gây thất thoát tiền của nhân dân…

Chủ xị (cắt ngang) : Thôi thôi. Không cần phải phát biểu gì thêm nữa. Biết rồi khổ lắm nói mãi! Tóm lại vấn đề chỉ là thế này thôi: ngành nào cũng cần phải được bao dung! Nhân dân chúng ta thì rất bao dung, cần phải phát huy hơn nữa tinh thần bao dung này, đưa nó lên một tầm cao mới. Đấy là chìa khóa để giải quyết mọi vấn đề.

Cử tri: Vâng, thần dân chúng con sẽ cố gắng bao dung hết sức. Nhưng chúng con phải tiếp tục bao dung như thế này đến bao giờ ạ?

Thái Thượng hoàng: Thì ta đã nói rồi đấy thôi! Không biết đến hết thế kỷ này chúng ta có hoàn thiện hay không. Đề nghị các ngươi tiếp tục thấm nhuần và kiên định tinh thần bao dung và giáo dục các thế hệ con cháu các ngươi trường kỳ bao dung cho, phải chăng cũng phải vài trăm năm nữa?

Blog Quê Choa
Ngụy biện ác tàn

Hà Văn Thịnh

40 người chết và mất tích, 243.000 nhà dân bị lũ cuốn trôi hoặc bị hư hỏng, 3.000 ha lúa và hoa màu bị phá hủy (NLĐ, 18.11.2013)…, chỉ mới là những con số thiệt hại sơ bộ do cơn lũ (thiên tai thì ít) và do con người (nhân tai thì nhiều) xả nước vô cảm, vô nhân… Vậy mà, các quan chức cứ đổ lỗi vòng quanh, tìm mọi cách để lấp liếm sự thật. Chưa hề thấy một chút xót xa, đồng cảm với nỗi đau của người dân một chút gọi là. Chưa bao giờ và chưa thấy ở đâu có những quan chức “vì dân” tệ hại và ác tàn như thế!

Ngụy biện 1

Họ cho rằng lập ra hàng trăm đập thủy điện là có quyết sách từ cấp cao nhất nên bên dưới (các bộ, ngành, địa phương) không hề sai. Nếu thế, người dân biết trông chờ vào ai, vào đâu khi phải chết oan chết uổng, khi phải màn trời chiếu đất, khi phải mất trắng cả đàn gia súc, gia cầm, ruộng lúa, đồng khoai? Việc phải dừng hàng trăm dự án thủy điện chỉ nói lên cái đúng một phần của sức ép dư luận nhưng cái cơ bản nhất chính là: Nó làm tòe loe những bộ mặt, “kế hoạch”, “tầm nhìn” vừa dốt, vừa tham của đủ loại quan chức đang cầm cân nẩy mực làm cho xã hội, tương lai của đất nước, giống nòi điêu tàn, đau đớn.

Ngụy biện 2

Cái gọi là “điều tiết” trong những trận lũ hồi tháng 9 và mới đây được các cơ quan “chức năng” lý giải là do thiên nhiên, “nếu không xả thì thiệt hại sẽ nặng hơn”… chỉ là sự ngụy biện trơ tráo. Thử hỏi, khi thi công bất kỳ công trình liên quan đến tác động của tự nhiên nào (kể cả nhà ở) có tính đủ, tính đúng đến sức nước, sức gió, động đất hay không? Tính sai, tính qua loa, tính kém, tính tiền là tính chính nên mới gây ra các tai họa liên tiếp như thế. Mặt khác, trong điều kiện người dân thiếu thông tin (mất điện, không biết mở đài, mở TV giờ nào; trong khi lại xả lũ giữa đêm, ngay cả khi không mưa…). Tại sao không thể điều 5-10 chiếc trực thăng phát loa đến tận xóm làng? Không có bão nên không thể đổ thừa cho bão là không bay được; còn, tốn kém vài tỷ đồng tiền xăng dầu, chi phí cho mấy chuyến bay chẳng lẽ là việc không thể làm được sao?

Ngụy biện 3

50.000 ha hay hàng trăm ngàn ha rừng bị tàn phá chủ yếu là do “mượn” thủy điện để ăn cướp tài nguyên rừng vô tội vạ. Có mùa lũ nào mà dân bị lũ không vớt được hàng ngàn m3 gỗ trôi từ phía các đập thủy điện trôi về? Chuyện đâu phải chỉ năm nay mà nhiều năm trước đã có rồi. Đã có ai, cơ quan nào chịu trách nhiệm hay chưa? Chẳng lẽ gỗ nó tự đứt, tự trôi?

Ngụy biện 4

Thủy điện được coi là nguồn điện năng rẻ nhất nhưng đầu tư càng nhiều thì giá điện lại càng… tăng? Nếu tính chi li từ các khoản tăng giá điện và các khoản nợ (mỗi người dân phải gánh vài triệu đồng cho các dự án) thì ngành điện đang ăn nên làm ra từ nỗi đau của hàng triệu con người. Thử thống kê xem có nước nào trên thế giới có chuyện cười ra nước mắt vậy không?

Ngụy biện 5

Nếu tính đủ các thông số bão, lũ từ hàng trăm năm qua sẽ không có chuyện các đập thủy điện không chịu được sức ép của lũ. Đập xây cao, xây chắc thì tốn kém về đầu tư, chậm thu hồi vốn. Vả lại, mục đích phá rừng, ăn bớt vật liệu là chính nên chỉ cần mưa nhiều hơn một chút là đua nhau xả lũ ầm ầm. Không có một cơ quan nào đứng ra chịu trách nhiệm nên bây giờ mới mất bò, lo chuồng, thành lập vội vàng Ban điều hành… Hãy xem thông báo sau đây của Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn Trung ương thì biết rõ ngay rằng chẳng có biến động thời tiết nào phức tạp cả, vậy mà dân vẫn chết oan thì mới thấy đau và nhục đến mức nào! 

NHẬN ĐỊNH XU THẾ THỜI TIẾT THÁNG 11 NĂM 2013 CÁC KHU VỰC TRÊN PHẠM VI CẢ NƯỚC: Lượng mưa tại các tỉnh Bắc và Trung Trung Bộ phổ biến ở mức xấp xỉ với TBNN cùng thời kỳ, với lượng mưa dao động trong khoảng từ -20% đến 20% so với TBNN cùng thời kỳ. Các tỉnh Nam Trung Bộ phổ biến ở mức xấp xỉ dưới so với TBNN cùng thời kỳ, với lượng mưa thấp hơn từ 20% đến 40% so với TBNN.

Những người phụ trách các đập thủy điện xả lũ vô trách nhiệm, coi cuộc sống, sinh mạng của người dân như cỏ rác phải bồi thường và phải bị truy cứu trách nhiệm nghiêm khắc. Những cơ quan lập ra dự án, tạo ra vô số tai ương cho đất nước cũng phải chịu trách nhiệm tương tự. Không thể có một đất nước mà mọi sai lầm đều đổ hết lên đầu dân còn quan chức cứ cò cưa ngụy biện vòng quanh, ngang nhiên ve vẩy những nụ cười thỏa mãn vô lương. Việc UBNN Phường Thủy Châu, TX Thủy Xuân, TTH ăn chơi, nhảy múa chỉ là “một con sâu” bị báo chí bắt gặp trong khi hàng đàn sâu khác đang tung tăng bơi cùng dòng nước lũ! Chợt nhớ đến sự thật xót xa hồi nào nay vẫn còn nóng hổi: Năm nay có lẽ cán bộ ăn tết to hơn vì có bão lụt!...

Huế, 7h00, 19.11.2013.

Tác giả gửi Quê Choa
Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét