Thứ Năm, 31 tháng 10, 2013

Ghé thăm các Blogs: 31/10/2013


BLOG ĐÀO TUN

Nếu mà biết cười, hẳn nhiên con ốc bươu vàng sẽ cười lên ha hả trước sự lành như đất của các cơ quan quản lý.

Rất đàng hoàng, điều 14 Luật bảo vệ và kiểm dịch thực vật vừa được Quốc hội bàn tới chiều qua, ghi rõ cấm đưa “đất hoặc thực vật mang theo đất” vào Việt Nam.

Rất đĩnh đạc, một vị ĐBQH cho biết ông like mạnh quy định này bởi việc “cấm nhập khẩu đất nói chung là để loại bỏ nguy cơ sinh vật gây hại xâm nhập vào nội địa”. Trong phát ngôn, ông còn nhắc tới “giá thể” mà có lẽ, không mấy người hiểu được đó là “đất trồng”.

Vậy là từ nay, muốn mang đất vào Việt Nam, phải có có sự OK, bằng văn bản của Bộ Nông nghiệp. Thế là, ngay cả một cái cây cảnh, cũng vẫn phải có giấy phép con, phải xin cho, phải chạy chọt.

Nếu phải đưa ra một nhận xét, thì giấy phép con, hay cơ chế xin cho, trong trường hợp này, thực ra là cần thiết khi mà thực tế điệp trùng những cây, con, chất lạ mà ngay cả cơ quan quản lý cũng chẳng biết nó là cái gì.

Cũng lại phải nói thêm, việc cấm nhập đất trong luật cũng lại là cần thiết, theo nguyên tắc đã là luật có quy phạm cấm, thì phải lường hết được những gì… phải cấm. Ai mà biết được, nhỡ người ta mang “đất lạ” nhiễm độc như đất nhiễm “Nicotex Thanh Hóa” vào Việt Nam thì sao.

Nhắc đến Nicotex Thanh Hóa, lại phải nói rằng trước khi lo cái lo “đất lạ” to tát xa vời kiều nỗi lo ngày tận thế, hẵng cứ bàn đến những thứ lạ từ cây lạ, con lạ, chất lạ, và cả “đất lạ”…đang tràn ngập đất này đi đã.

Có nhiều con số thật khủng khiếp thực ra là có mối liên hệ bền chặt. Chẳng hạn cả nước có tới 28.593 đại lý và hàng chục ngàn cơ sở bán lẻ thuốc bảo vệ thực vật kịch độc với người trong khi trình độ dù i tờ hay tầm cỡ giáo sư tiến sĩ cũng lắc đầu với những nhãn hàng hoặc toàn chữ tượng hình, hoặc mang những cái tên khoa học bằng chữ la tinh. Rồi thì tới 70,8% những người hàng ngày tiếp xúc với thuốc độc đang pha chế thuốc bằng cách thêm nếm với trình độ của một đầu bếp. Hay câu chuyện Nicotex đang minh chứng xuất sắc cho sự hồn nhiên của các cơ quan quản lý: Đến một cái hố chôn đúng quy cách cũng chưa từng có. Và không thể không nhắc tới con số 110.000 ca K mắc mới mối năm khiến tỷ lệ tử vong do ung thư ở Việt Nam được đưa vào nhóm cao nhất thế giới.

Hôm qua, trước Quốc hội, ĐBQH Nguyễn Thị An, một giáo sư tiến sĩ ngành hóa, đã thổn thức: “Tại sao ốc bươu vàng thương lái đi mua mà các đồng chí không cấm, không bắt luôn thương lái. Tại sao cứ để cho đi mua và tồn tại mãi không thể nào trừ được?”. Tại sao không xác định trách nhiệm của những người ký, phê duyệt liên quan đến những con vật lạ, như ốc bươu vàng, “dù đồng chí đó có về hưu đi chăng nữa”?

Đấy, một con ốc, sinh vật sống còn chẳng quản lý được gây hại gần 4 thập kỷ, huống chi đất.
Đến một cái lọ thuốc còn chẳng biết nó là gì, từ đâu, tại sao xuất hiện, và gây hại thế nào, huống chi thứ hàng hóa đương nhiên không nhãn mác xuất xứ đâu cũng như đâu, chỉ khác nước H2O, vẫn được ví là “lành như đất”.

Vấn đề không phải là cấm cái gì mà là việc thực hiện vấn đề cấm đó như thế nào. Nếu mà biết cười, hẳn nhiên con ốc bươu vàng sẽ cười lên ha hả trước sự lành như đất của các cơ quan quản lý.


BLOG ĐÀO TUẤN

Trong khi QH thảo luận luật PCCC, thì bà Hỏa điềm nhiên cho một mồi lửa. Cháy từ chợ Quảng Ninh cháy lan sang nhà Lang Mường Hòa Bình. Cháy từ mút xốp Hà Nội cháy đến cái đũng quần chị em Bắc Ninh.

Có nhiều chi tiết không biết nên cười hay nên khóc trong phiên họp cuối cùng của tuần họp Quốc hội đầu tiên, về luật PCCC.

Ấy là trong khi QH, trong hội trường, thảo luận luật PCCC, thì diễn ra ngoài thực tế 4 vụ cháy nổ. Nhà máy Diana ở Bắc Ninh thiêu rụi 400 tỷ bạc trong một vụ cháy kéo dài suốt 20h đồng hồ. Cháy chợ ở Quảng Ninh 150 kios bị thiêu rụi. Cháy nhà máy mút ở Hà Nội. Và ở Hòa Bình, nhà Lang Mường, ngôi nhà 1000 tuổi với hơn 200 hiện vật nguyên bản cháy thành tro chỉ vì một đôi nam nữ có thú vui tao nhã là lên đó “nướng ngô”. Còn lực lượng PCCC vì đường xa, khó đi, cho nên khi đến nơi thì bà Hỏa đã giương cờ trắng vì… không còn gì để cháy.

Y như là bà Hỏa vất găng tay thách đấu vậy!

Tới gần cuối phiên thảo luận, Phó chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Nguyễn Văn Phúc đứng dậy bày tỏ mong muốn rằng ngay tại hội trường này, ĐBQH 2 tỉnh Hải Dương, Phú Thọ cần thẳng thắn trao đổi về các vụ việc trên để cử tri hiểu thấu đáo hơn về thực tế công tác PCCC.

Là vì cả buổi thảo luận, QH như thể “ăn cơm chay”, thiếu những thực tế từ cuộc sống, trong khi theo ông Phúc, vụ cháy tại Trung tâm thương mại TP Hải Dương cũng như vụ nổ kho thuốc pháo hoa ở Phú Thọ là những vụ cháy nổ điển hình, gây hậu quả lớn, cho thấy tình hình cháy nổ hiện nay đã thay đổi so với thời kỳ trước.

Sau đó có đại biểu nào phát biểu không? Câu trả lời là không.

Vì sao?

Không biết. Cưỡng từ đoạt lý mà giải thích thì có lẽ nên viện dẫn báo những dòng đánh giá công tác PCCC, có câu “lực lượng PCCC cơ bản hoàn thành tốt nhiệm vụ”.

Hình như đánh giá này xúc phạm tới bà Hỏa, cho nên, nhà Lang Mường bị thiêu trụi trước khi PCCC có mặt. Nhà máy Diana cháy suốt 20 tiếng. Trong một thực tế chung mà ĐBQH Quảng Bình Nguyễn Mạnh Cường nhận xét: “Thực tế nhiều trường hợp nhận được tin báo cháy rồi mà xe chữa cháy của cảnh sát còn thiếu nước, phương tiện chữa cháy không sẵn sàng”. Hay nói như ĐBQH Bình Định Nguyễn Văn Cảnh “Đang chữa cháy thì hết nước”.

Cũng vào hôm đó, Tổng cục Công nghiệp Quốc phòng vẫn đang phân vân với giả thuyết nguyên nhân vụ nổ khiến 24 người chết, gần 100 bị thương có thể do pháo hoa bị ẩm, tự bốc cháy dẫn tới nổ toàn bộ kho chứa. Trong giả thuyết này, lại chứa đựng hai giả thuyết khác là “các hộp pháo rơi, va đập, cọ sát rồi gây cháy hoặc do thuốc pháo hoa bị phân hủy, tự bốc cháy”. Tất tật các giả thuyết này trúng ngay với giả thuyết mà một quan chức có trách nhiệm đã giải thích với báo chí ngay từ khi còn chưa có cuộc điều tra nào.

Pháo hoa tự bốc cháy ư? Có thể nói thế nào nhỉ! Một nguyên nhân hòa cả làng. Một nguyên nhân mà không ai có lỗi, không ai phải chịu trách nhiệm. Một nguyên nhân mang tính chất tiền lệ đáng nguy hiểm để những vụ nổ sau này cứ thế mà giải thích. Và vì thế, nỗi lo cháy nổ điện hạt nhân hoàn toàn không phải là lo bò trắng răng khi có thể dự đoán trước từ bây giờ một nguyên nhân tự phát nổ chẳng hạn khi thảm họa xảy ra.

Điều gì có thể rút ra sau “chiếc găng tay của bà Hỏa”? Cư dân nhà cao và siêu cao tầng nên chuẩn bị sẵn một cái dù. trước thực tế là thang cứu hộ chỉ với được tới tầng 13, còn trực thăng cứu hộ thì đang chờ “cho đến tháng 10”.


Blog Lê Anh Hùng
 “MỘT HÀ TĨNH ĐẦY ẮP NGƯỜI TRUNG QUỐC”: VÌ ĐÂU NÊN NỖI?

Trang mạng của Đài Á Châu Tự Do (RFA) ngày 23.10 vừa rồi đăng bài “Một Hà Tĩnh đầy ắp người Trung Quốc” với những thông tin hẳn khiến nhiều người phải giật mình:
…“Một người dân Kỳ Anh yêu cầu giấu tên, buồn bã nói với chúng tôi rằng dân Kỳ Anh đã thật sự đánh mất mình, họ không còn là chủ của mảnh đất cũng như cảm giác là người dân bản xứ cũng không còn mà thay vào đó là cảm giác lép vế, thua thiệt trước sự giàu có và hách dịch của người Trung Quốc. Đặc biệt, tuy mới sang Kỳ Anh sống chưa bao lâu nhưng các nhóm người Trung Quốc ở đây đã tổ chức thành đội ngũ, băng nhóm và các ông trùm khá dữ dằn.”…

…“Một người tên Hùng, là cha của hai thanh niên đang nghiện ngập, đau xót nói với chúng tôi rằng ông quá bàng hoàng và tuyệt vọng trước cơn nguy biến của gia đình. Đùng một cái, mảnh đất Kỳ Anh hiền hòa, nghèo khổ và chân chất bỗng dưng trở nên chộn rộn, nhặn xị, chẳng đâu vào đâu. Bây giờ, phần đông gia đình đã bán hết đất cho người Tàu, đất thì không còn nữa mà con cái thì nghiện ngập, hư hỏng, như vậy, chỗ an thân cũng không còn mà niềm hy vọng vào tương lai cũng bị đứt gãy. Điều này phải xem lại âm mưu của người Trung Quốc. Vì trước khi người Trung Quốc có mặt ở Kỳ Anh, thanh niên ở đây không biết gì về rượu chè, đến khi họ sang làm ăn, níu kéo thanh niên Kỳ Anh chơi bời, nghiện ngập…”

Vấn đề còn nằm ở chỗ, cảng Sơn Dương mà người ta đã “vô tư” dâng cho Formosa (nay đã sang nhượng toàn bộ cổ phần cho Trung Quốc) [1] lại là một trong 4 yếu huyệt của Việt Nam trên Biển Đông:
…“Ở vịnh Bắc Bộ, cảng Sơn Dương nằm phía nam Vũng Áng thuộc tỉnh Hà Tĩnh có vị trí khá đặc biệt. Vị trí này cùng vĩ tuyến với cảng Tam Á có hạm đội nguyên tử của Trung Quốc. Vị trí cảng Sơn Dương cũng nằm ngay phía bắc đèo Ngang nơi có quốc lộ 1A với đường đèo và hầm qua núi. Độ sâu cảng Sơn Dương sau khi xây đê 3.000m từ mũi Ròn đến hòn Sơn Dương thì vùng cảng kín sóng gió và đạt độ sâu đến trên -16m cùng với vùng nước rộng rãi. Vì vậy cảng Sơn Dương là yếu huyệt của vịnh Bắc Bộ, kiểm sóat đường biển và đường bộ từ Nam Bộ và Trung Bộ tiếp tế cho miền Bắc Việt Nam.”…[2]

Vậy ai đã ngây thơ đến mức “giao trứng cho ác” hay chính xác hơn là “rước voi về dày mả tổ” như vậy? 

Xin thưa, đó chính là ngài Phó Thủ tướng “phụ trách kinh tế ngành” Hoàng Trung Hải, với Công văn số 323/TTg-QHQT ngày 4/3/2013 “đồng ý chủ trương cho Tập đoàn công nghiệp nặng Formosa - Đài Loan lập Dự án đầu tư nhà máy liên hợp luyện thép và cảng nước sâu Sơn Dương tại Khu kinh tế Vũng Áng, tỉnh Hà Tĩnh” và Công văn số 869/TTg-QHQT ngày 6/6/2008 “đồng ý việc Tập đoàn công nghiệp nặng Formosa thực hiện dự án đầu tư xây dựng khu liên hợp gang thép và cảng Sơn Dương tại Khu Kinh tế Vũng Áng, tỉnh Hà Tĩnh”.[3] Theo sự chỉ đạo đó, ngày 12/6/2008, Ban Quản lý Khu Kinh tế Vũng Áng đã cấp Giấy Chứng nhận Đầu tư với thời hạn hoạt động 70 năm và ngày 1/10/2010 tiến hành bàn giao 33 km2 (bằng 1,2 lần diện tích Macao) trong Khu Kinh tế Vũng Áng cho Dự án Formosa.[4] 

Không những vậy, chỉ vì một dự án đầu tư nước ngoài “lợi bất cập hại” mà khoảng trên 1,3 nghìn hộ dân (tương đương 33000 dân) đã bị chính quyền tỉnh Hà Tĩnh dùng công an cưỡng bức đi chỗ khác xa xôi, hẻo lánh, với điều kiện sinh kế hết sức khó khăn, bị đẩy vào bước đường cùng của cuộc sống. Mọi thông tin về vụ việc này đang bị bưng bít, khống chế, che đậy. Nhiều người đã bị tống vào tù chỉ vì lên tiếng đòi hỏi quyền lợi chính đáng của mình trong việc đền bù giải phóng mặt bằng và tái định cư.[5]

Tuy nhiên, người ta sẽ không ngạc nhiên với những gì trên đây nếu biết rằng ngay từ ngày 7/5/2007, ông Hoàng Trung Hải (lúc bấy giờ là Bộ trưởng Công nghiệp) đã bị một số cán bộ đảng viên đã và đang công tác tại “Ban Tổ chức TW, Ủy Ban KTTW, Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ TW và một số cơ quan trọng yếu cơ mật khác của Đảng, Nhà nước” tố cáo là khai man lý lịch: Bố đẻ của ông ta tên là Sì Sói, sinh quán ở Long Khê, Chương Châu, Phúc Kiến, Trung Quốc.[6] Ấy vậy nhưng ông ta không những không bị xử lý mà còn được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đặt vào chiếc ghế Phó Thủ tướng quan trọng thứ hai trong chính phủ.

Khu mộ nhà Hoàng Trung Hải ở làng Đồng Sơn, Quỳnh Giao, Quỳnh Phụ, Thái Bình 
(dòng chữ trên cột vàng bên trái: Hoa Kiều Tiên Hữu Tổng Mộ)

Nghiêm trọng hơn nữa là suốt hơn 5 năm nay, ông Phó Thủ tướng người Hán này còn bị tố cáo là trùm ma tuý, trùm băng đảng, giết hại nhiều người cũng như bán tài liệu liên quan đến an ninh quốc gia cho nước ngoài.[7] Và điều đã giúp ông ta cho đến nay vẫn bình an vô sự chính là sự “bảo kê” của nguyên TBT Nông Đức Mạnh (trước kia) và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng (trước kia và hiện nay).

Nhờ tài phù phép của ngài Phó Thủ tướng gốc Tàu này (được Thủ tướng “ưu ái” giao nhiệm vụ phụ trách các mảng: công nghiệp, thương mại, nông nghiệp, xây dựng, giao thông vận tải… nghĩa là gần như nắm trọn cả nền kinh tế Việt Nam trong tay) mà những năm gần đây, hầu hết các công trình trọng điểm quốc gia đều rơi vào tay nhà thầu Trung Quốc. Hơn 20 năm qua, FDI từ Trung Quốc chỉ chiếm 1,5% tổng vốn FDI đổ vào Việt Nam. Nhưng nếu là tổng thầu EPC thì tới 90% các công trình điện, khai khoáng, dầu khí, luyện kim, hóa chất…của Việt Nam đều do Trung Quốc đảm nhiệm.[8] Chính vì vậy mà người Tàu đã theo chân các dự án này tràn sang hầu khắp các tỉnh thành ở Việt Nam rồi tìm mọi cách để sinh cơ lập nghiệp. 

Ngày 27/10 vừa qua, Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Uỷ viên TW Đảng, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc, sau khi đọc bài “Một Hà Tĩnh đầy ắp người Trung Quốc” trên RFA đã thốt lên: “Chả lẽ mất nước từng phần và tiếp tục bởi những mưu đồ đen tối của họ 'Bành' phương Bắc?”[9]

Việc nhà lão thành cách mạng Nguyễn Trọng Vĩnh lên tiếng như vậy là rất cần thiết, nhưng chừng ấy là chưa đủ, bởi ông vẫn chưa chỉ ra được nguyên nhân trực tiếp của thực trạng trên. Đó chính là sự thao túng và lũng đoạn hết sức ngang ngược[10] suốt bao năm qua của ngài Phó Thủ tướng Hán tặc Hoàng Trung Hải (với sự tiếp tay vô cùng đắc lực và hiệu quả của nguyên TBT Nông Đức Mạnh và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng).[11]

HÃY LÊN TIẾNG ĐỂ CỨU LẤY ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM NÀY TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN! 



FACEBOOK PAULO THÀNH NGUYÊN

Tôi viết những dòng này trong thời gian ngắn ngủi còn lại trong ngôi nhà tôi vừa dọn tới ở chưa đầy 24 tiếng. Họ (công an) sách nhiễu chủ nhà với đủ các lý do để buộc vợ chồng tôi phải rời khỏi nơi ở trước đêm nay. Chú bảo vệ cũng thắc mắc không hiểu sao lại như vậy, nói tôi đừng trách chủ nhà, mà thực lòng tôi cũng không trách ai, ngay cả các anh công an tác động đến sự việc này. Tất cả chỉ hành động theo bản năng do sự sợ hãi gây ra, chủ nhà thì lo liên lụy, công an thì sợ trách nhiệm, và hầu hết con người trong xã hội này đều bị khống chế bởi nỗi lo tương tự, cái mà chúng ta thường gọi tên là sự-ổn-định.

Nhiều người khuyên tôi nên lo làm ăn, mua nhà cho ổn định cuộc sống, rồi sau đó mới lo nghĩ đến việc xã hội, nhà mình lo chưa xong thì lo được cho ai. Nghe rất có lý, rất thuyết phục, nhưng mấy ai có thể định nghĩa được thế nào là sự ổn định? Chúng ta có thể tìm thấy một công việc ổn định, có thể xây dựng một ngôi nhà ổn định, để rồi sau đó chúng ta sống trong sự lo sợ mất nó, đó là một điều chắc chắn xảy ra trong xã hội được duy trì bằng một cơ chế bất bình đẳng. Ông Đặng Thành Tâm cách đây ba năm là một người giàu nhất Việt Nam nhưng hôm nay ông phải đối diện với những đe dọa tù đày, một anh hùng lao động như bà Ba Sương có thể biến thành tội đồ sau đó. Không có gì bảo đảm cho sự ổn định trong xã hội này, sự ổn định nếu có, thì đó chỉ là sự ảo giác để chúng ta né tránh các vấn nạn thực tại.

Trước khi dọn công ty, dọn nhà, một bạn an ninh mời tôi uống cafe dò hỏi và gợi ý sự giúp đỡ bảo đảm về mặt pháp lý, tôi sẽ không lo sợ bị sách nhiễu, ẩn ý rằng chỉ cần tôi im lặng, chỉ cần tôi lo làm nuôi vợ, nuôi con, mọi chuyện khác của xã hội thì…kệ cha nó. Tôi hiểu lòng tốt của anh, nhưng tiếc là lòng tốt đối với tôi nó lại khác. Tôi không chắc tôi sẽ đói vì thiếu việc làm, tôi không chắc tôi sẽ mất ổn định khi phải di chuyển chỗ ở, nhưng chắc chắn một điều tôi sẽ chết nếu không sống theo tiếng lương tâm và lý trí của mình. Sự sách nhiễu, gây khó khăn của các anh càng cho tôi động lực để sống với lý tưởng của mình. Tôi không còn thời gian để viết thêm, ngay lúc này, chú bảo vệ đang hối thúc chúng tôi ra khỏi nhà. Giờ chúng tôi phải đi, đi trong an bình và hy vọng về một xã hội tương lai không còn những người bị sách nhiễu vì lên tiếng cho sự thật như chúng tôi...


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét