Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

Ghé thăm các Blogs: 19/07/2013



FACEBOOK AN THANH LƯƠNG 

Thư ngỏ gửi anh Bùi Văn Ga Thứ trưởng Bộ Giáo dục đào tạo

Chiều nay đọc trên Facebook, biết tin anh đã kí thông tư số 28 bãi bỏ ưu tiên cộng 2 điểm thi đại học đối với bà mẹ VN anh hùng , những người hoạt động cách mạng trước ngày 1-1-1945 , người hoạt động cách mạng từ 1-1-1945 đến tháng 8-1945. Như vậy chính anh đã kí phủ định thông tư số 24 ngày 4-7 ban hành thông tư cộng điểm ưu tiên quái gở này 

Lúc đó tôi đã viết trên FB sẽ “chửi” cho anh một trận 

Bây giờ ngồi viết những dòng này, tôi lại thấy thương anh. Chẳng qua anh cũng là người ăn quả đắng của lũ quân sư quạt mo, các chuyên viên, các vụ trưởng vụ phó, những người giúp việc cho anh mà thôi . Mà anh có biết không, từ lâu rồi , người ta gọi cái lũ này là tầng lớp “trung gian nịnh thần”!

Tôi biết Bùi Văn Ga khi anh làm hiệu trưởng Trường Đại học Bách khoa Đà Nẵng và vừa hoàn thành luận án tiến sĩ ở Pháp về sử dụng khí ga hóa lỏng . Lúc đó tôi đang làm biên tập viên cho Tạp chí Đăng kiểm. Thấy đề tài sử dụng khí tự nhiên khá thời thượng nhất là khi vấn đề môi trường , môi sinh đang được cả loài người quan tâm, tôi mời anh cộng tác và rất có cảm tình khi biết anh dù rất bận rộn với công tác quản lí và nghiên cứu khoa học nhưng vẫn nhận lời . Nay tôi còn giữ số điện thoại của anh.

Cũng với niềm tin như tôi, Tập đoàn taxi Mai Linh của anh Hồ Huy còn đầu tư tiền bạc hoán cải hàng chục xe từ chỗ chạy bằng xăng, thêm một cái bình đựng khí ga hóa lỏng trong cốp xe. Rồi một số cây xăng ở Đà Nẵng cũng thêm cây bán khí ga sinh học hóa lỏng. 

Nhưng than ôi !Từ lý thuyết đến thực tế là cả một khoảng cách rất xa vời . Các xe hoán cải theo sáng kiến của tiến sĩ Bùi Văn Ga như chứa trong mình một quả bom nổ chậm . Hành khách sợ vãi linh hồn khi đi loại xe này. Mai Linh đau đớn tháo gỡ các bình ga. Dự án đầy tham vọng của Bùi Văn Ga thất bại thảm hại 

Nhưng Bùi Văn ga vẫn được cái tiếng dám nghĩ, dám làm . Và từ cái tiếng đó, Ga được cất nhắc làm thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo phụ trách mảng đại học do các vị tiền nhiệm Nhung và Bành để lại với rất nhiều vấn đề nổi cộm chưa được giải quyết. Nhất là thời ông Nguyễn Thiện Nhân làm Bộ trưởng đã cho các Trường Đại học tư thục mọc lên như nấm sau mưa. 

Nhiều đến nỗi chỉ tiêu tuyển sinh không đạt . Vơ bèo gạt tép cũng không đủ cơ số học sinh sinh viên. Nhiều trường có nguy cơ đóng cửa . Cơ sở vật chất đầu tư hàng trăm tỉ đồng , bây giờ không có học sinh, nguy cơ vỡ nợ rất lớn 

Bài toán hóc búa này đòi hỏi Giáo sư Tiến sĩ Bùi Văn Ga phải nhanh chóng có lời giải , mà một trong những lời giải đó là Thông tư số 24 do Bùi Văn Ga kí ngày 4-7 trong đó quy định một số đối tượng “ảo” được hưởng ưu tiên khi thi vào đại học.

Xa rời thực tiễn là rất đáng trách. Xa rời thực tiễn đến mức các đối tượng đề xuất đã trên 80 tuổi càng đáng trách hơn. Nó như xát thêm nỗi đau vào những bà mẹ đã mất con , đã âm thầm lặng lẽ chịu đựng bao tháng ngày nay bỗng bị lôi ra xăm soi mổ xẻ .Nhưng có thể thông cảm phần nào bởi khi các bà mẹ VN anh hùng “ba lần tiễn con đi ba lần khóc thầm lặng lẽ” thì cậu bé Ga còn mặc quần thủng đít nên khi thấy trên bảo phải ưu tiên các đối tượng này nọ , khi cấp chuyên viên trình “đểu” là nhắm mắt kí bừa. 

Nhưng đáng trách hơn chính là viên cục phó cục gì đó ở Bộ Lao động Thương binh và xã hội đã mơ hồ khi đánh đồng giữa bà mẹ Việt Nam anh hùng có con cái hy sinh trong sự nghiệp cách mạng của dân tộc với bà mẹ có con duy nhất dũng cảm cứu người mà được phong liệt sĩ và từ đó biện hộ rằng bà mẹ đó có thể chỉ 30 tuổi và có thể thi đại học và được cộng điểm, và kết luận thông tư của Bộ Giáo dục đào tạo không sai !

Thưa ông cục phó dốt nát và láo khoét, bà mẹ đó nếu có chỉ có thể gọi là bà mẹ có người con dũng cảm hy sinh cứu người chứ không thể là Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Tham mưu như thế chỉ làm khổ lãnh đạo . Hỡi các vị “trung gian nịnh thần”! Không biết hàng ngày các vị ngồi trong văn phòng máy lạnh nghiên cứu cái chi chi hay chỉ nhăm nhăm chờ dự án này dự án nọ để chấm mút và cho ra đời các văn bản quái thai quái gở như vậy.

Tôi có thể bào chữa cho thứ trưởng Ga đôi điều. Không nước nào như nước ta Luật do Quốc hội thông qua lại cần có nhiều nghị định, nghị quyết, thông tư, chỉ thị để thi hành . Trên chính phủ có hẳn một vụ chuyên kiểm tra các văn bản trước khi Thủ tướng hay Phó thủ tướng kí . Chúng ta có Bộ Tư pháp có trách nhiệm thổi còi khi các văn bản của các Bộ trái luật. Nhưng sao trong trường hợp ngớ ngẩn này Bộ Tư pháp im như thóc ? Chả lẽ sắp tới để tránh các sai sót, sẽ bỏ chế độ kí nháy , mỗi bộ lại đẻ thêm một vụ xem xét các văn bản trước khi ban hành . Thế thì biên chế sẽ phình to không biết thế nào mà kể . Ôi ! sự nghiệp hành chính nước ta sao lắm vấn đề thế !

Trở lại chuyện thứ trưởng Bùi Văn ga chỉ trong 12 ngày kí hai văn bản đá nhau , cho dù có người khen là biết phục thiện, đã thể hiện bản lĩnh chính trị , trình độ quản lý yếu kém của lãnh đạo Bộ Giáo dục và Đào tạo từ cấp Thứ trưởng đến cấp Bộ trưởng . Trong chuyện làm mất uy tín của Bộ Giáo dục và Đào tạo , Bộ trưởng Phạm Vũ Luận không thể vô can khi cho rằng :mảng đại học tôi đã giao cho anh Ga, mảng phổ thông tôi đã giao cho anh Hiển, mảng đào tạo tôi đã giao cho chị Nghĩa…Thế thì cần gì ông phải làm bộ trưởng nữa. Hay ông chỉ có nhiệm vụ gật gù khi họp Hội đồng chính phủ hàng tháng và giật mình khi Thủ tướng chợt hỏi tình hình giáo dục hiện nay ra sao. Việc ông lo lắng quan tâm nhất là lo trả lời trơn tru chất vấn của các đại biểu quốc hội để lần bỏ phiếu tín nhiệm sau không bị đội sổ 

Không biết ông Ga, ông Luận có biết xấu hổ không nhỉ. Tôi biết các ông chả bao giờ dám từ bỏ quyền lợi khi đã ngồi ở vị trí này để từ chức nên không dám đề xuất.

PS Lâu lắm mới lại thấy ông Ga trên ti vi khi ông đi kiểm tra thi cử . Ô ! Sao dạo này cái bụng ông nó bự vậy. Thắt lưng tụt xuống dưới rốn khoe cái bụng tròn to như bà chửa sắp đẻ. Nhìn hình hài của ông bỗng nhớ đến ông Bộ trưởng Chủ nhiệm Ủy ban dân tộc Giàng Seo Phử sao nó nhiều mỡ làm vậy . Bỗng liên tưởng đến các cháu học sinh vùng cao gầy gò ốm yếu , cơm không có thịt mà buồn . Đề nghị anh Trần Bình Minh tránh đưa những hình ảnh phản cảm như thế lên cho bàn dân thiên hạ bình loạn nữa nhe .

BLOG CẦU NHẬT TÂN

Đưa Việt Nam trở thành nước công nghiệp hóa xã hội chủ nghĩa hiện đại với vật chất dồi dào, sản phẩm các ngành sản xuất dư thừa đã trở thành đường lối phát triển vĩ mô từ lâu và làm Đảng tốn không biết bao nghị quyết. Ngay từ Đại hội 4 năm 1976, Đảng đã xác định ưu tiên phát triển công nghiệp nặng. Đại hội 5 thì Đảng có sự chuyển hướng sang công nghiệp nhẹ. Chưa thực hiện hết kế hoạch 5 năm, cả nước thiếu lương thực trầm trọng. Chưa thấy công nghiệp nặng nhẹ ở đâu mà cái đói bám từng người, từng nhà trên cả nước. Đại hội 6 năm 1986, Đảng làm cú đảo người với 3 chương trình kinh tế lớn: lương thực thực phẩm, hàng tiêu dùng, hàng xuất khẩu. Giấc mơ công nghiệp tạm gác lại. Đại hội 11 năm 2011, người ta bắt đầu mơ lại giấc mơ xưa, hô hào biến Việt Nam thành nước công nghiệp hóa vào năm 2020.Thời điểm chỉ cách mục tiêu vẻn vẹn có hơn 8 năm, với cơ cấu sản xuất nhỏ lẻ, quan hệ sản xuất manh mún, lạc hậu, công tác quản lý yếu kém, lực lượng lao động tuy đông nhưng chỉ có duy nhất một lợi thế là … giá rẻ vì tay ngề và trình độ thấp. Làm thế nào Việt Nam thực hiện mục tiêu này?

Mục tiêu Việt Nam phấn đấu đến năm 2020 là cơ bản trở thành nước công nghiệp với giá trị công nghiệp chiếm khoảng 40-41% tỷ trọng trong GDP, giá trị sản phẩm công nghiệp chế tạo chiếm khoảng 40% trong tổng giá trị sản xuất công nghiệp. Muốn vậy phải xác định ngành nghề “mũi nhọn” để đầu tư, để dẫn dắt các ngành phụ trợ khác phát triển. Thế là các cuộc họp “mổ bò” bắt đầu được nhóm lên. Ngành nào cũng xin nhận trước Trung ương mình là ngành ưu tiên để được rót vốn. Với mục tiêu giành kinh phí từ Trung ương, địa phương nào cũng tung ra thật lắm ngành nghề mũi nhọn. Có anh xin Trung ương cho phát triển du lịch sinh thái cùng phát triển công nghiệp nặng trên một địa bàn (nghe thật mâu thuẫn).

Trung ương đứng trước một rừng các ngành nghề gọi là mũi nhọn (mà không biết nhọn ở cái gì): cơ khí, điện tử, ôtô, xe gắn máy, đóng tàu, chế biến thực phẩm, thép, hoá dầu, giày da và may mặc, phần mềm, thiết bị hạ tầng thân thiện với môi trường sinh thái, thiết bị máy móc cỡ nặng và máy nông nghiệp. … Thực tế, nhiều ngành “mũi nhọn” vẫn loay hoay tìm hướng đi như: Công nghiệp cơ khí còn kém phát triển. Ngành công nghiệp ô tô èo uột, cho đến nay vẫn phải dựa dẫm quá nhiều vào chính sách thuế của Nhà nước, sự bảo hộ để phát triển.

Công nghiệp Việt Nam được hô hào phát triển khá rầm rộ nhưng đã bao năm được hà hơi tiếp sức mà chưa có sản phẩm cuối cùng. Thực tế là Việt Nam chưa sản xuất được sản phẩm cụ thể gì trong lĩnh vực cơ khí chế tạo, kể cả con ốc hay cái đinh vít, ngoài việc làm rất tốt là nhập linh kiện về lắp ráp. Nét đặc trưng nhất của ngành này là không có sản phẩm đặc trưng. Về quản lý vĩ  mô, có lúc xác định xe máy hai bánh là ngành “mũi nhọn”, nhưng về chính sách giao thông lại hạn chế sử dụng sản phẩm này. Nghĩa là chân nọ cứ đá chân kia, đầy mâu thuẫn.

Công nghiệp ôtô được nhiều người ưa chuộng lất làm ngành mũi nhọn. Thực tế các năm qua cho thấy ngành này được ưu đãi quá nhiều và trở thành đứa con hư gặm nhấm chính sách ưu tiên, và chỉ dừng chân ở lắp ráp với công nghiệp hỗ trợ yếu kém, không được chuyển giao công nghệ. Sau nhiều năm, tỷ lệ nội địa hóa của ngành ô tô vẫn quá thấp, những chỉ tiêu về sản xuất động cơ các loại, hộp số… là những tiêu chí quan trọng của ngành công nghiệp ô tô đều là con số không. Nói một cách công bằng, ngành này cũng có một vài sản phẩm tỉ như xe công nông và xe thương binh ba bánh tự chế (tất nhiên chi tiết nhỏ nhất như dây thép để buộc, sơn và đinh vít vẫn nhập từ Trung Quốc). Lưu ý, thời gian hội nhập AFTA thì tới rất gần (đến 2014 thuế suất thuế nhập khẩu ôtô từ khu vực ASEAN sẽ giảm còn 50% và đến 2018 còn 0%), lúc đó ô tô lắp ráp tại Việt Nam sẽ thua ngay trên chính sân nhà.

Ngành công nghiệp điện tử cũng tương tự, các DN vẫn chủ yếu nhập linh kiện về lắp ráp, chỉ sử dụng nhân công giá rẻ, ưu đãi về đất đai hạ tầng và thuế, không có sản phẩm riêng, định hướng phát triển đến nay vẫn chưa thấy.

Công nghiệp chế tạo máy nông nghiệp cũng vậy có rất ít các cơ sở sản xuất đúng nghĩa, chủ yếu nhập linh kiện từ Trung Quốc, Hàn Quốc… về lắp ráp, công nghiệp hỗ trợ nghèo nàn và giản đơn.

Theo số liệu của Bộ Công thương, ngành giầy da, may mặc trong năm 2012, để đạt kim ngạch xuất khẩu 15 tỉ USD, Việt Nam đã phải tốn gần 10 tỉ USD để nhập khẩu nguyên liệu đầu vào phục vụ sản xuất.

Về ngành đóng tàu: Riêng hai con Vina (Vinashin và Vinalines) ngốn xong gần 10 tỉ USD thì liệt, đã khiến ngành này coi như chết rồi. Hiện ta có hơn 200 cơ sở công nghiệp tàu thủy nhưng hễ tàu hỏng hóc gì là phải dùng USD để đưa tàu ra nước ngoài sửa chữa.

Về chuẩn bị cơ sở, nguồn lực: các ngành học công nghiệp hiện đang ế xưng ế xỉa, không ai học vì giáo trình dạy vẫn dịch từ sách Liên Xô những năm 60. Khu công nghệ cao động lực tại hai trung tâm phát triển (HN và TPHCM): khu Láng Hòa lạc và khu công nghệ cao quận 9 thì vẫn rục rịch ở khâu giải phóng mặt bằng (đã rầm rề hàng chục năm qua). Các cơ sở đào tạo nước ngoài thì bị cấm mở ngành công nghệ tại Việt Nam.
Đường lối của Đảng: Công nghiệp hóa, hiện đại hóa là quá trình chuyển đổi căn bản, toàn diện các hoạt động sản xuất kinh doanh, dịch vụ và quản lý kinh tế – xã hội, từ sử dụng sức lao động thủ công là chính sang sử dụng một cách phổ biến sức lao động với công nghệ, phương tiện, phương pháp tiên tiến, hiện đại, dựa trên sự phát triển của công nghiệp và tiến bộ khoa học công nghệ, tạo ra năng xuất lao động xã hội cao. Nền công nghiệp XHCN phát triển cao hơn TBCN dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại và chế độ công hữu về tư liệu sản xuất chủ yếu. Sự ưu việt của nền công nghiệp CNXH thể hiện trên hai phương diện: trình độ kỹ thuật và cơ cấu sản xuất, gắn với thành tựu của cách mạng khoa học – kỹ thuật hiện đại. Sự nghiệp công nghiệp hóa hiện đại hóa, là sự nghiệp của toàn dân, nhưng phải đươc đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản thì sự nghiệp đó mới có thể hoàn thành tốt đẹp được.

Chỉ còn vài năm nữa để Đảng biến một nước lạc hậu kém phát triển với 90 triệu dân thành nước công nghiệp hóa. Có lẽ một lần nữa, chỗ dựa vững chắc duy nhất của Đảng là sự “quyết tâm chính trị”.

FACEBOOK NGƯỜI BUÔN GIÓ

Mấy chục năm trước trên báo chí hay dành một mục để ca ngợi người tốt, việc tốt. Thời đó nhà cầm quyền hay có trò phát động thi đua tăng gia, sản xuất, hoàn thành chỉ tiêu kế hoạch quý, năm... Gương người tốt việc tốt cứ nhan nhản. Người tốt có thể là một cô công nhân làm việc ở nhà máy dệt mùng 8-3 hay Nam Định đã hoàn thành kế hoạch  và vượt cả định mức kế hoạch. Hoặc là anh công nhân lái máy cày, chị nông dân... người tốt, việc tốt là những điểm son để cho thấy kế hoạch, đường lối của Đảng và chính phủ được nhân dân tin tưởng, gia sức chấp hành.

Bẵng đi mấy chục năm nay, không thấy báo chí còn mục người tốt việc tốt nữa. Cứ nghĩ hay là trò ấy bây giờ xưa quá rồi nên chả ai tuyên truyền. Hóa ra là vẫn có đầy các bạn ạ. 

Người tốt việc tốt bây giờ khéo lắm, họ ẩn mình sau những tâm sự trên báo chí để ủng hộ chính sách nhà nước. Ví dụ này nhé, khi mà lạm phát dâng cao ngất, bà con nội trợ méo mặt khi cầm tiền đi chợ. Đo đếm cân đóng từng mớ rau, con cá. Những người nội trợ phẫn uất mà than vãn. Lập tức có một phụ nữ tên Nguyễn XY làm nghề văn phòng cho một công ty trung trung. XY bao giờ cũng trong tầng lớp không cao lắm nhưng cũng không thấp lắm, vì bọn cao lắm thì nó chả kêu ca giá cả làm gì, nhà chúng đầy tiền và ta gặp chúng trên những chuyến bay cuối tuần sang Sing, Hồng Kông chỉ để đi chợ mua thức ăn cho cả tuần. Bọn thấp quá thì biết gì mà lên báo chí kêu ca. Chỉ có chị XY là ở tầng chung chung mà thường lên tiếng ở các diễn đàn như Làm Cha Mẹ, Wentretho..

Chị XY sẽ lên báo thổ lộ rằng với đồng lương khiêm tốn như bao người, nhờ toan tính khéo chị vẫn đảm bảo cho gia đình chị những bữa ăn ngon và đủ dinh dưỡng. Chị đưa ra những thực đơn mùa nào thức ấy, chỗ này mua rẻ, chỗ kia mua ngon. Và chế biến như này, rồi chồng con chị ăn ngon miệng lắm....tâm sự của chị XY khiến bao phụ nữ, bà mẹ trẻ khác ngẩn ngơ tự hỏi không biết mình có vụng quá hay không, hoặc người ta khéo quá...thế là các chị bỏ chuyện phàn nàn lạm phát mà cố gắng phấn đấu làm sao để đảm như chị XY cho chồng con phải nể phục. Đôi khi chị XY còn là bác sĩ khi chị phân tích hàm lượng đạm, đường, sắt, xơ...trong các củ quả, rau cỏ.

Ai tinh ra thấy chị XY cũng như các giáo sư ngày xưa ca ngợi ăn khoai, sắn có chất bổ. Ăn rau, củ còn nhiều chất đạm hơn ăn thịt. Có điều cách thức ca ngợi xưa và nay cũng khác nhau thế thôi.

Chị XY có mặt ngay khi thiên hạ than vãn giá xăng, điện tăng. Chị lại có bài trên báo về vợ chồng chị tính toán khéo, đi làm thế nào, đón con ra sao, vợ chồng sắp xếp sao cho đoạn đường đi hợp lý...thế là chị XY tổng kết gia đình chị không ảnh hưởng gì việc giá xăng, điện tăng. Khối bà mẹ trẻ lại ngậm ngùi thấy mình thua xa chị XY, họ gắng nén uất ức để tằn tiện cho khỏi mang tiếng là vụng hay không khéo lo toan.

Ngoài chị XY còn anh YZ nữa, anh YZ  thì lo việc lớn như nhà, xe mới đúng vai trò. Chuyện cơm nước là phần chị XY rồi. Anh YZ khi thấy dân không mua bất động sản vì không đủ tiền, không muốn mua. Bất động sản của các doanh nghiệp con cưng nhà nuớc đóng băng, tình thế gay go quá. Anh YZ nhảy lên báo chí kể về chỉ với mức lương khiêm tốn 10 triệu một tháng như bao người khác. (anh YZ cũng giống chị XY là anh cũng chung chung như bao ông chồng, ông bố khác) anh kể vay tiền thế này, cắt giảm tiền thuê nhà thay lãi ngân hàng vay, mượn họ hàng rồi trả dần, rồi xây nhà thế này thế nọ. Trong vòng mấy năm anh đã có nhà ở đàng hoàng. Khối ông bố trẻ, ông chồng trẻ  ngượng ngập nhìn vợ con xấu hổ vì người ta cũng bình thuờng như mình mà họ lo nhà cửa được, thế mà mình chật vật đi tìm nhà thuê, vợ con dắt díu chui rúc ở nhà nhờ bên ngoại, bên nội. Anh YZ tính giỏi y hệt anh là nhà kinh tế học, khỏan nào ra khỏan đó hẳn hoi, tuy rằng anh nói anh là một kỹ sư tin học gì đó. 

Đây là hai trường hợp nguời tốt việc tốt hiện nay. Cũng như ngày xưa trong thời kỳ quá độ chủ nghĩa, tiến lên CNXH với kế hoạch 5 năm có những người như vậy. Thì bây giờ ở thời kinh tế thị truờng, định hướng CNXH lại có con người mới hợp thời cuộc. Cho nên đừng nghĩ là người tốt, việc tốt trước có giờ không có. Còn Đảng CS lãnh đạo thì bất kỳ ở thời thế nào cũng có những tấm gương nguời tốt, việc tốt như vậy để minh họa cho chế độ là tốt đẹp, con người đều hạnh phúc, còn không hạnh phúc là do cá nhân đó chưa hết sức mà thôi.

Ví dụ thêm thì người tốt, việc tốt có khắp mọi mặt trận văn hóa, kinh tế, chính trị. Khi mà Trung Quốc đánh phá tàu cá ngư dân VN. Nhân dân VN bức xúc thì một số người tốt đăng đàn kể lể là yêu nước phải như tôi, có tấm lòng mỗi tháng dành 20 nghìn góp đá xây đảo, tin tuởng Đảng và chính phủ có chiến lược giữ chủ quyền, nhất quyết không sa đà, bức xúc đi biểu tình gây mất trật tự cho kẻ địch lợi dụng phá hoại. Người tốt loại này về hưu, rượu suốt, quay quắt với thơ ''trạng đề'' mỗi ngày là thứ duy nhất ông ta nghiên cứu, thế nhưng lên báo đài lại tuôn ra tràng giang đại hải toàn lời lẽ của bét nhất cỡ ủy viên trung ương Đảng CSVN.

Nào các bà mẹ, các chị phụ nữ đang đi chợ hàng ngày, các chị có tin là chị XY có thật không.?

Và các ông bố, chồng đang ở thuê, đang ở nhờ bố mẹ có tin anh YZ có thật không.?

Nói thật với các bạn, tôi đi chợ thường xuyên, chợ ven thủ đô, mặc dù rất khéo nấu và chịu khó mặc cả. Tôi thấy chuyện của chị XY khó mà tin. Còn ở vai ông bố, tham khảo nhiều bạn bè, tôi cũng chưa thấy thằng bạn nào kiếm 10 tháng mà mua nhà được như anh YZ cả.

Như ngày xưa tôi bé, đi tìm gương nguời tốt việc tốt mãi không thấy. Sau có chị công nhân gần nhà, chị ấy bảo có thật như ở xí nghiệp chị ấy. Nhưng cô công nhân đó đứng cái máy tốt nhất, vật liệu cho cô ấy cũng tốt nhất, cả nhà máy tập trung ưu ái cô ấy để có tấm gương người tốt, việc tốt trình lên cấp trên mà thôi.

Tôi đâm ra không biết nên tin thế nào. Hôm nay ở Paris mùa hè, chợt nhớ mình cũng từng ở đây mùa đông đầy tuyết. Mà cục gạch còn suởi ấm được cả mùa đông giá rét thì có cái gì mà người Việt Nam không làm được nhỉ.

Thế nên tôi lại lạc quan, người Việt ta giỏi và khéo chịu đựng lắm, cục gạch còn chống chọi được cả mùa đông thì 2 triệu lo ăn cho gia đình cả tháng, 10 triệu mua đuợc nhà chả có gì là không đúng cả. Phải thế không các ông bố bà mẹ trẻ.?

BLOG NGUYỄN TƯỜNG THỤY

Nguyễn Ngọc Già.

Theo tin cho hay, đại gia đình Đoàn Văn Vươn chuẩn bị hầu tòa vào ngày 28/7 tới đây [1]. Bà Nguyễn Thị Thương và bà Phạm Thị Báu vợ của ông Đoàn Văn Vươn và ông Đoàn Văn Quý cho biết, gia đình họ đã bị gây khó [2] trong việc chuẩn bị cho phiên phúc thẩm.

Mới đây, Đỗ Hữu Ca – Giám đốc Công an Hải Phòng – vừa được thăng chức thiếu tướng [3] cùng với nhiều ông (bà) khác. Trang phunutoday trích lời Trần Đại Quang – Bộ trưởng Bộ Công an phát biểu ý nghĩa quan trọng cho lần phong tướng công an kỳ này:

“Quyết định thăng cấp bậc hàm Tướng cho các đồng chí sỹ quan cấp cao của lực lượng CAND hôm nay thể hiện sự ghi nhận, biểu dương và đánh giá cao của Đảng, Nhà nước và nhân dân đối với những thành tích, công lao đóng góp to lớn của lực lượng CAND trong sự nghiệp bảo vệ ANTT, đánh dấu sự trưởng thành, phát triển của lực lượng CAND nói chung, các đồng chí được thăng cấp bậc hàm Tướng nói riêng. Niềm vinh dự, tự hào này không chỉ thuộc về các đồng chí được thăng cấp bậc hàm cấp Tướng hôm nay, mà là niềm vinh dự, tự hào chung của toàn lực lượng CAND”.

Đỗ Hữu Ca – Tân thiếu tướng công an – bỗng chốc “nổi tiếng” sau khi chỉ huy tổng tấn công bằng sức người và sức chó cùng vô số súng ống vào đại gia đình “Người nông dân nổi dậy” – đã được nhiệt liệt chúc mừng từ các “đồng chí” của ông ta.

May mắn đã xảy ra trong trận “san bằng bình địa” gia đình người cựu quân nhân Đoàn Văn Vươn: một số công an viên bị dính đạn bông cải với thương tật không nặng lắm, riêng Đỗ Hữu Ca bình an để thuyết giảng về người Tiên Lãng “rất thuần” [4] – chữ dùng cho thú hoang dã.

Thật khó để tin vụ án gia đình ông Đoàn Văn Vươn có kết quả tốt đẹp, với chỉ dấu Đỗ Hữu Ca vừa được thăng tướng, dù trong phiên sơ thẩm ông Vươn đã ngỏ lời cám ơn “đảng và nhà nước” đã quan tâm đến gia đình ông (!).

Đoàn Văn Vươn thứ hai?

Nguyễn Viết Trương, giám đốc Công ty TNHH Sông Mã, người vừa bị kết án – qua phiên sơ thẩm mở ngày 15/7/2013 – 23 năm tù vì 2 tội: “giết người” – 19 năm, “tàng trữ, sử dụng, mua bán trái phép vật liệu nổ” – 4 năm, dù ông Trương nhất quyết bản thân vô tội [5].

Phiên tòa kết án ông Trương lẽ ra được xử vào 24/6/2013, tuy nhiên nó được hoãn lại [6] vì lý do ông Trương đề nghị Giám đốc công an tỉnh Khánh Hòa cần có mặt để đối chất làm rõ vụ việc.

Theo diễn biến trong phiên tòa, ông Trương đã đặt chất nổ mưu sát giám đốc công an tỉnh Khánh Hòa – đại tá Trần Ngọc Khánh, 49 tuổi, làm cho ông này bị thủng hai màng nhĩ với thương tật vĩnh viễn được cho là 41%.

Tuy nhiên, trước đó, trang xaluan.com cho hay [7]:
“Rất may, vào thời điểm xảy ra vụ nổ, gia đình ông Khánh đang có mặt trong ngôi nhà nhưng không có thiệt hại gì về người”.

Hình ảnh người đàn ông gầy gò, 57 tuổi, xuất hiện trước vành móng ngựa với nét mặt ngùn ngụt sự phẫn hận không cần che giấu, khiến người viết lần tìm thêm các nguồn thông tin trong quá khứ.

Trang “Pháp Luật Việt Nam” số ra ngày 20/2/2012 có bài “Một vụ án 3 lần xử… vẫn sai” [8], đã đưa ra nhiều chứng cứ và luận điểm khách quan mô tả mâu thuẫn giữa Công ty TNHH Sông Mã do ông Nguyễn Viết Trương làm giám đốc cùng với công ty Kiệt Việt (đối tác với ông Trương).

Trong bài báo này, cho thấy ông Trương đã bị phía công an và tòa án huyện Cam Lâm tỉnh Khánh Hòa “xử ép”. Ngoài việc bài báo cho rằng ông Trương phản đối và kháng cáo, bài còn dẫn ra thương tật mà ông Trương đã bị một số người hành hung rất nặng: gãy răng cửa, gãy xương sườn, tràn dịch màng phổi.

Hung thủ gây thương tật cho ông Trương là Nguyễn Trung Trực bị 6 tháng tù giam và Văn Thị Kim Sang (mẹ của Trực) bị 6 tháng tù treo.

Luật sư Lê Văn Kiện được dẫn lời “Phải hủy án để điều tra, xét xử lại”.

Liên quan đến việc ông Nguyễn Viết Trương bị “xử ép”, trang xaluan.com cũng có bài “Nổ mìn ở Khánh Hòa: Nghi phạm từng tố cáo công an nhiều lần” [9] với nhiều tình tiết đáng chú ý:
Ông Nguyễn Viết Trương là giám đốc Công ty TNHH Sông Mã, từng viết nhiều đơn tố cáo lãnh đạo, điều tra viên Công an tỉnh Khánh Hòa.

Ngày 29-4-2009, ông Trương tố cáo hai điều tra viên N.L.T. và T.M.H. thuộc Cơ quan cảnh sát điều tra Công an Khánh Hòa đã “cướp và cưỡng đoạt tài sản là chiếc xe cẩu của ông nhưng Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh bao che không giải quyết”.
Bài báo cho hay: “Ông Trương bức xúc cho rằng lẽ ra việc thu hồi xe trong vụ tranh chấp này phải do tòa án phán quyết chứ không phải công an”.

Tiếp sau đó:
Ngày 8-5-2009, Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Khánh Hòa có thông báo trả lời cho ông Trương, nêu rõ đã “nghiên cứu lại toàn bộ hồ sơ, tiến hành kiểm tra, xác minh và đã xác định những nội dung tố cáo của ông đối với hai điều tra viên N.L.T. và T.M.H. là hoàn toàn không đúng sự thật. Hai điều tra viên hoàn toàn vô tư và khách quan trong quá trình điều tra”.

Ông Nguyễn Viết Trương không chấp nhận.

Do đó, ngày 26-3-2010 ông Trương lại gửi đơn đến phòng tiếp công dân tỉnh Khánh Hòa tiếp tục khiếu nại.
Ngày 21-4-2010, đại tá Trần Quang Họa – thủ trưởng Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Khánh Hòa – có văn bản trả lời, khẳng định: “Lần nữa thông báo cho ông biết: trong quá trình điều tra, hai điều tra viên N.L.T. và T.M.H. hoàn toàn khách quan”.

Ngoài ra ông Trương còn tố cáo: “…năm 2007 ông bị Công ty KV lừa đảo và lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản của ông gồm 892 triệu đồng, bốn chiếc xe các loại, hai máy nén khí và nợ lương 104 triệu đồng, tuy nhiên các phòng PC15, PC16 Công an tỉnh Khánh Hòa có dấu hiệu bao che tội phạm nên không xử lý hình sự đối với Công ty KV”.

Sau nhiều sư việc nghiêm trọng xảy ra suốt từ 2007 và nhiều lần cầu viện đến công lý, sau cùng, ông Trương đã viết đơn gởi đến Trần Đại Quang – Bộ trường Bộ Công an vào ngày 24-3-2012.

Ngày 17/4/2012, thanh tra Bộ Công an có văn bản gửi ông Trương cho biết vụ việc của ông không thuộc thẩm quyền giải quyết của Bộ công an và hướng dẫn ông gửi đơn này đến viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh Khánh Hòa để thực hiện khiếu nại theo quy định pháp luật.

Uất ức đến cùng cực?

Sau nhiều lần thất bại, khi ông Trương đề nghị Giám đốc công an tỉnh Khánh Hòa tiếp dân, vụ nổ đã xảy ra sáng ngày 30/7/2012. Theo ông, vụ nổ nhằm “gây tiếng vang dư luận để các cơ quan chức năng can thiệp những khiếu nại của mình trong các vụ tranh chấp mà chưa được giải quyết thỏa đáng”.

Mâu thuẫn và tranh chấp trong kinh doanh của ông Nguyễn Viết Trương cùng các đối tác diễn ra suốt hơn 5 năm và ông cũng đã cầu viện đến “pháp luật XHCN” nhiều lần để nhận được sự trả lời vô trách nhiệm từ cấp cao nhất – Bộ công an, cho đến công an tỉnh Khánh Hòa và huyện Cam Lâm trong những bài báo thượng dẫn, phải chăng đã ép ông đến “bước đường cùng” trong mảnh đời lăn lóc của phận dân đen?

Người dân địa phương cho biết, ông Trương sống khép kín, lặng lẽ với một gia đình tan vỡ. Người vợ ly thân của ông không xuất hiện trong phiên tòa.

Những lời bình luận của hàng xóm vẽ ra hình ảnh người đàn ông bị thất bại trong cuộc sống gia đình, cùng với những công việc làm ăn bị lừa đảo, nợ nần ngập đầu mà các chủ nợ réo đòi, trong khi chính ông cũng bị nợ và bị quỵt nợ, cướp đoạt tài sản cùng với sự tiếp tay của công an địa phương huyện và tỉnh đã làm ông trở nên điên cuồng trong hành động đặt chất nổ nhà Trần Ngọc Khánh – giám đốc công an Khánh Hòa?

Rất có thể là như thế, bởi Nguyễn Viết Trương cho biết đã nhiều lần gọi điện đề nghị được Khánh nói chuyện, nhưng Khánh từ chối.

Dù không ai chấp nhận hành động đặt chất nổ của ông Trương, nhưng cả công an, viện kiểm sát cho đến tòa án cùng hàng chục trang báo lên án, phỉ báng và miệt thị ông như một tên sát nhân máu lạnh lại không gắn kết với nỗi oan khuất và bị “pháp luật XHCN” chà đạp suốt hơn 5 năm qua, đó không thể gọi là khách quan khi thiếu liên hệ với nội tâm một người đàn ông bế tắc và quẫn trí đến cùng tận?

Có phải như thế, luật sư được chỉ định – Phan Tấn Hùng cho rằng: quá trình phạm tội của bị cáo là có nguyên nhân. Vì trong quá trình giải quyết tranh chấp các vụ việc có liên quan đến cơ quan công an, dù phía công an nói đã giải quyết nhưng vì sao vẫn khiếu nại kéo dài. Do đó, cần phải điều tra hành vi phạm tội của bị cáo bắt nguồn từ đâu?

BLOG TRẦN KỲ TRUNG

Không biết câu “tự xử” ra đời từ lúc nào? Nguyên nhân vì đâu? Nhưng, theo tôi, câu “tự xử” được dùng phổ biến nhất, có lẽ, trong thời gian gần đây.

Giả như, cậy chức to, quyền lớn, kẻ đó với lòng tham vô đáy, gây ra những vụ tham nhũng cực lớn gây tổn thất vô cùng tệ hại cho tài sản nhà nước. Nếu công khai minh bạch, cho nhân dân biết, sử dụng công cụ luật pháp thật nghiêm minh,  cho báo chí, đài, ti vi… đưa tin một cách trung thực, rõ ràng… thì những kẻ đó phải chịu những bản án nghiêm khắc nhất, sự ổn định xã hội sẽ được khôi phục, củng cố lòng tin của người dân vào cơ quan công quyền. Tất nhiên, lúc đó, với sự nghiêm minh của pháp luật, những vụ án tham nhũng lớn được xử công khai sẽ là sự cảnh tỉnh cho những kẻ có chức lớn, quyền to chuẩn bị tham nhũng.

Nhưng không, ngay ở cấp cao nhất, hình như chuyện đó không có mà họ tiến hành …tự xử. Họp trung ương có nội dung bàn chuyện chống tham nhũng thì kín như bưng, báo chí, đài, ti vi, các cơ quan truyền thông khác,  nhân dân không hề biết nội dung sẽ thảo luận vấn đề gì? Ý kiến của mọi người ra sao? Kẻ bị kiểm điểm thái độ, trách nhiệm như thế nào? Tất cả mọi người chỉ biết báo cáo phiên khai mạc, tổng kết phiên bế mạc với những dòng chữ chung chung: “…Nghiêm túc trong kiểm điểm…” “ …thành khẩn nhận thiếu sót…”, “…trong công tác điều hành còn chủ quan duy ý chí…”…v.v… và v. v… Rồi cuối cùng, hòa cả làng. Kinh tế suy sụp chưa thấy lối ra, xã hội bất ổn, lòng dân không yên… ai cũng có thể thấy rõ nguyên nhân, nhìn thấy rõ những kẻ gây ra thảm cảnh đó. Thế nhưng, do “ tự xử” trong những cuộc “hội nghị kín” nên không thể đưa những thủ phạm chính ra trước vành móng ngựa, hay nhẹ hơn cách chức những kẻ đó. Đáng buồn hơn, giải thích cho dân biết về chuyện “tự xử” này mà cũng không dám nói rõ tên người bị kiểm điểm đó là ai??? Cứ “đồng chí X , đồng chí Y” để dân muốn hiểu thế nào thì hiểu.

Rõ ràng chính  “tự xử” trong những kỳ họp trung ương vừa rồi, người dân có quyền nghi ngờ đến tính chất nghiêm minh, trung thực của đảng, nhà nước.

Nhiều vụ án tham nhũng lớn mang ra xét xử, tưởng là “ công khai” ,nhưng …mọi người đều biết gần như đã có “ tự xử” từ trước rồi. Làm thất thoát, tham ô đến cả mấy chục ngàn tỷ đồng tiền thuế của dân, tiền nhà nước vay nợ nước ngoài mà kẻ cầm đầu chỉ có tù hai chục năm như vụ Vinashin… Kẻ đưa ra chủ trương để Vinashin thực hiện không bị làm sao!!!

Cách xử án mà thực chất là “tự xử” như vậy, không hề mang lại yếu tố tích cực cho xã hội , ngược lại, chỉ càng đẩy xã hội vào chỗ người dân không tin vào luật pháp, chính quyền.

Đó cũng là một trong những nguyên nhân chính để  người dân không tin vào luật pháp nữa, dẫn đến cách  “ tự xử” riêng.

Ví như: Kẻ  trộm chó, không cần  công an dẫn giải, không cần luật pháp nghiêm trị, nhân dân tự động dùng gậy gộc…đập chết kẻ đó. Hay như, chỉ vì chuyện tranh giành nhà đất, lẽ ra đưa ra cơ quan pháp luật xử lý nhưng nhiều trường hợp, không có chuyện đó mà “ tự xử”, trong gia đình, họ hàng  đâm chém nhau, gây ra bao nhiêu thảm cảnh người chết, người bị thương. Ra đường, chỉ cần va chạm, xích mích nhỏ thế nào cũng có chuyện  “ tự xử” đánh nhau dẫn đến chết người còn hơn cả phim hành động. Ngỏ lời yêu, không được đáp trả, điên tiết “ tự xử” lấy mấy lít xăng, đổ vào người kia rồi châm lửa đốt. Nghiêm trọng hơn, mang danh trí thức, có hiểu biết mà một ông tổng biên tập một tờ báo lớn ở Hà Nội bị tố cáo có hành vi tiêu cực, liền trả thù bằng cách “ tự xử” cho thôi việc người tố cáo ông ta, bất chấp sự phản đối của tập thể, công luận. Đó là chưa kể nhiều hình ảnh của học sinh, sinh viên Việt Nam “tự xử” bằng cách chửi nhau, đánh nhau dã man ngay giữa lớp, giữa thanh thiên bạch nhật, giữa chốn đông người… không ngày nào trên các trang mạng như Youtube, facebook… là không có…

Còn nhiều chuyện “ tự xử” nữa, tôi không nêu ra đây, bạn đọc có khi còn biết nhiều hơn tôi.

Một đất nước có luật pháp, có chính quyền,  có công cụ bảo vệ an ninh xã hội, bảo vệ luật pháp mà tại sao vẫn tồn tại những  kiểu “ tự xử” từ trên xuống dưới vô luật pháp!!!

Chung quy lại cũng do cách “tự xử” của những người lãnh đạo lãnh đạo trong đảng và nhà nước. Trên, đứng trên  luật pháp, coi thường dư luận, nhất là coi thường ý nguyện của nhân dân thì bên dưới, tất yếu sẽ nảy nòi ra hình ảnh “tự xử” đau lòng trên!
                            
Một chế độ còn tồn tại kiểu “tự xử” như thế làm sao có thể gọi là “văn minh, tiến bộ, được nhân dân tin tưởng”Và cứ kiểu  “tự xử” như mấy hội nghị trung ương vừa rồi, đảng có thể có đủ uy tín để đảm bảo vai trò lãnh đạo độc tôn của mình không?


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét