Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

Ghé thăm các blog: 29/07/2013


BLOG BÙI VĂN BỒNG

* XUÂN DŨNG

BVB - Kết quả kiểm toán ở 271 doanh nghiệp thuộc 27 tập đoàn, tổng công ty cho thấy, nợ phải trả của các đơn vị này lên tới gần 70% tổng số vốn. Điều này cho thấy các doanh nghiệp hoạt động chủ yếu bằng vốn vay và vốn chiếm dụng.

Đây là con số vừa được Kiểm toán Nhà nước công bố trong buổi họp báo về kết quả kiểm toán năm 2012, sáng 25/7.

Theo ông Đào Quang Dũng, Vụ trưởng Vụ tổng hợp, Kiểm toán Nhà nước, tổng số vốn của các tập đoàn, tổng công ty được kiểm toán đến hết 31/12/2011 là trên 263.000 tỷ đồng, trong đó vốn chủ sở hữu chiếm 24,7%.

Tuy nhiên, phân tích chi tiết con số trên, ông Dũng cho biết, nợ phải trả của các đơn vị trên chiếm tới 69,94% tổng nguồn vốn. 

Một vài cái tên được phía kiểm toán chỉ ra có tỷ lệ nợ phải trả trên tổng nguồn vốn lên tới gần 90% như Tổng công ty Xây dựng công trình giao thông 4 (Cienco 4), hay thậm chí là trên 90% là Tổng công ty Xây dựng Việt Nam (Vinaincon). Vinaconex cũng là cái "ông lớn" khác được Kiểm toán Nhà nước nhắc tới với tỷ lệ nợ lên tới trên 81%.

Cũng theo Kiểm toán Nhà nước, nợ quá hạn phải trả ở một số tập đoàn, tổng công ty cũng đang ở mức cao. Trong đó, những cái tên được Kiểm toán Nhà nước "điểm danh" là Tổng công ty Xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC) với số nợ quá hạn lên tới trên 1.369 tỷ đồng, Tổng công ty Xây dựng công trình giao thông 8 (Cienco 8) là hơn 73 tỷ đồng hay Tổng công ty Càphê Việt Nam (Vinacafe) cũng có số nợ vay quá hạn hơn 150 tỷ đồng.

Kiểm toán Nhà nước nhận định, việc vay và sử dụng vốn vay ở các tập đoàn, tổng công ty vẫn còn nhiều bất cập. Một số dự án dầu tư sử dụng vốn vay theo đánh giá của ngành kiểm toán là không hiệu quả và chậm tiến độ dẫn tới khó trả nợ.

Một số đơn vị thậm chí còn bị Kiểm toán Nhà nước thẳng thắn đánh giá là "không bảo toàn được vốn." Trong đó, Cienco8, Tổng công ty Xăng dầu Quân đội (Mipeco) hay Tập đoàn Xăng dầu Việt Nam (Petrolimex) là những doanh nghiệp lớn được Kiểm toán Nhà nước xếp trong diện nói trên.

Số nợ đọng thuế tăng 32% trong nửa đầu năm 2013

Trong khi số nợ phải trả của các tập đoàn, tổng công ty  ở mức cao như trên thì nợ phải thu của những đơn vị này được Kiểm toán Nhà nước đánh giá là "quản lý chưa chặt chẽ, nợ xấu cao."

Kiểm toán Nhà nước cho rằng, việc kiểm soát nợ phải thu thiếu chặt chẽ dẫn tới tình trạng chiếm dụng vốn lớn ở khách hàng của nhiều doanh nghiệp.

Trong đó, tỷ lệ nợ phải thu trên tổng tài sản của nhiều công ty lên tới trên 30-50%. như Công ty cổ phần Xây lắp và Sản xuất công nghiệp (40%), Tổng công ty Lâm nghiệp Việt Nam (trên 39%), Công ty cổ phần Vimeco thuộc Tổng công ty cổ phần xuất nhập khẩu và xây dựng Việt Nam (trên 44%),...

Ở những doanh nghiệp khác, Kiểm toán Nhà nước còn thẳng thắn cho rằng, có tình trạng quản lý nợ tạm ứng không chặt chẽ dẫn tới nợ phải thu quá hạn tồn đọng lớn, tạm ứng bằng tiền mặt lên tới hàng chục tỷ đồng nhưng chậm thu hồi. 

Vậy, rà soát chức năng lãnh đạo, chỉ đạo, quản lý thì ai là người đã vẽ ra các thứ "chiến lược", nặn ra các "quả đấm thép" rồi lại cố tình bằng nhiều thủ thuật  pát-sê, che chắn, thả lỏng cho các Tập đoàn, Tổng Công ty Nhà nước ăn lạm quá nhiều vào vốn, làm rỗng cả  ngân khố quốc gia? Lạm phát, suy thoái vẫn trầm trọng, nhưng người ta vừa cho thiên hạ ăn bánh vẽ, vừa lừa miéng tháo các má phanh để đẩy nhanh nền kinh tế tuột dốc hòng vơ lợi cho cá nhân và nhóm lợi ích. Biểu hiện rõ nhất là họ đang cố tình rủ nhau quỵt nợ tiền Nhà nước! - 


BLOG ĐÀO TUẤN

Chẳng nơi đâu như ở Việt Nam. Thương lái nước ngoài có thể thao túng giá cả, thị trường, xu hướng các loại hàng hóa nông sản, không cần phải nói với ai, dễ dàng như trong một cái chợ làng

Hơn 100 tấm biển quảng cáo bằng tiếng Trung “lấn át” tiếng Việt đã được Bắc Ninh dỡ bỏ. Trong khi đó, ở Thủ đô, một vị Phó ban Tuyên giáo khẳng định dứt khoát sẽ xử lý nghiêm khắc “Nếu biển hiệu chữ Trung Quốc sử dụng phổ biến ở nơi nào đó của Hà Nội, để trở thành hiện tượng”.

Chuyện dẹp bỏ những tấm biển chữ nước ngoài “lấn át” tiếng Việt cho thấy một sự thật khôi hài: Cơ quan quản lý không thấy, trước khi được báo chí “nhìn thấy” hộ. Bằng chứng là ngoài Bắc Ninh, có hẳn những “Phố Trung Quốc giữa lòng Hạ Long. Còn ngay chính tại Bắc Ninh, làng nghề Việt từ rất lâu đã trở thành “Phố Tàu”.

Cái biển quảng cáo, hình thức bên ngoài của giao dịch thương mại, to đến như vậy, còn nhìn mãi không thấy, huống hồ những câu chuyện bên trong.

Hôm đầu tuần, Quản lý thị trường phát hiện ra một vụ buôn bán lạ khi 5 tấn khoai tây Trung Quốc được vận chuyển từ TP HCM lên Đà Lạt. Có quá nhiều điều “to như con voi” có thể thấy trong bản tin nhỏ này. Thứ nhất, khoai tây Trung Quốc vượt hàng ngàn km để vào Nam rồi lên Tây Nguyên. Thứ hai, thị trường của khoai tây Trung Quốc giờ đã lên đến Đà Lạt, một vựa khoai tây của cả nước. Gọi là một cuộc xâm lăng cũng đúng. Và chuyện các thương lái người Việt, giữa vựa khoai tây, nhập khoai tàu về “bôi đất đỏ” cho giống khoai tây ta để lừa đồng bào dường như hàm chứa trong đó điều mà chúng ta gọi là nồi da xáo thịt.

Củ khoai tây tàu giữa vựa khoai tây ta, dẫu sao cũng là điều dễ thấy, dễ xử lý dù về bản chất, nó không thuần túy chỉ là câu chuyện gian lận thương mại. Có nhiều thứ khác, chúng ta, một cách thụ động, hoàn toàn không hiểu.

Trong vài ngày qua, khi giá thịt heo mỡ tăng các tỉnh Nam bộ đang tăng chóng mặt. Nguyên do, thương lái Trung Quốc mở chiến dịch thu gom loại thịt heo (mỡ) mà thị trường trong nước trước nay chỉ lắc đầu chê ỏng chê eo.

Đừng trách bà con nông dân nếu như ngày mai, tuần tới, tháng sau, họ đổ xô vào nuôi heo mỡ, và sau đó, ế chỏng ế chơ khi thương lái Trung Quốc ngừng mua- như bao nhiêu ví dụ tày liếp. Nông dân đã sống triền miên với chữ lỗ. Và được giá là họ cứ hẵng mừng cái đã. Cũng còn bởi, ngay tại Thủ đô, dân Cổ Nhuế đang bỏ hết cả việc để đi săn đỉa để “bán cho Trung Quốc với giá 800 ngàn đồng/kg”.

Và cũng còn bởi đã có ai, đã có cơ quan chức năng nào trả lời cho họ câu hỏi tưởng đơn giản: Thương lái Trung Quốc mua heo mỡ, mua đỉa, mua rễ hồ tiêu, mua…tòan những thứ kỳ quái đó để làm gì?

Chẳng nơi đâu như ở Việt Nam. Thương lái nước ngoài có thể thao túng giá cả, thị trường, xu hướng các loại hàng hóa nông sản, không cần phải nói với ai, dễ dàng như trong một cái chợ làng. Việc dẹp bỏ những tấm biển chữ Trung, vì thế, đâu có phải là cách để hai chữ thương mại, dù sẽ có những cái chặc lưỡi rằng chỉ là tiểu ngạch, là thương lái, có thể tồn tại một cách trong sạch!


BLOG HUỲNH NGỌC CHÊNH

Dư luận cho rằng trước sức ép càng ngày càng hung hăng của Trung Cộng, Chủ tịch Trương Tấn Sang phải vội vàng đi Mỹ để tranh thủ sự ủng hộ của quốc gia dân chủ hùng mạnh nhất thế giới này.

Dư luận cũng cho rằng ông Sang cố tranh thủ sự ủng hộ của Mỹ về một số việc sau:
- Ủng hộ VN vào TPP
- Ủng hộ VN trong tranh chấp giữa VN và TC ở Biển Đông
- Bán vũ khí cho VN
- Tăng cường hợp tác Mỹ- Việt trên một số lãnh vực

Qua thông báo chung, nhiều người cho rằng dường như ông Sang không thu lượm được kết quả gì cụ thể.

Thực ra rất khó cho Mỹ và cũng rất khó cho ông Sang trong tiến trình đi đến sự hợp tác toàn diện giữa hai nước. Có một rào cản hết sức lớn ngăn chặn tiến trình nầy. Một quốc gia dân chủ tiến bộ như Mỹ rất khó lòng ủng hộ toàn diện một quốc gia chuyên chính toàn trị như VN. Từ trước năm 1945, trong lúc còn mờ mịt thực hư, người Mỹ, qua OSS, đã đánh hơi được đường lối của ông Hồ Chí Minh là như thế nào rồi nên đã bỏ qua lá thư yêu cầu giúp đỡ của ông ta huống chi bây giờ sự việc đã quá rõ trắng đen.

Vì sự tồn tại của đảng mình, ông Sang không thể tuyên bố dân chủ hóa, chấp nhận đa đảng, chấp nhận thả hết tù chính trị v.v... như tổng thống Miến Điện Thein Sein đã làm. Ngược lại, ông Obama không thể hứa gì hơn một khi VN vẫn chưa đưa ra cải cách chính trị nào.

Chưa nói là rào cản đến từ sự ràng buộc bất bình đẳng của VN vào Trung cộng càng lúc càng nặng nề hơn, thể hiện qua tuyến bố chung giữa hai nước mà cũng chính ông Sang, qua chuyến Bắc du, vừa mới mang về, trong đó có nội dung bịt hết đường kêu gọi sự giúp đỡ từ bên ngoài của VN trong tranh chấp ở Biển Đông.

Dư luận cũng cho rằng, chuyến đi của ông Sang là nhằm mục đích thăm dò thái độ của Mỹ chứ chưa có kỳ vọng lớn lao gì. Nhưng nếu nói là để thăm dò thì cứ ngồi nhà vẫn có thể thăm dò được lòng dạ của Mỹ.

Tóm lại là cũng chẳng cần đi Mỹ, nhất là đi với tư thế bức bách và cần thiết người ta quá như vậy.

Nhiều khi ta không cần đi Mỹ để cầu cạnh, nhưng Mỹ sẽ tự tìm đến với ta. Chúng ta cũng có nhiều cái rất quan trọng mà Mỹ rất cần chứ. Mỹ cũng muốn trở lại với VN lắm chứ. Thế nhưng, như đã nói, sự khác biệt thể chế chính trị giữa hai nước là rào cản lớn nhất.

Thực tâm cải cách chính trị như Miến Điện, tự khắc Mỹ sẽ tìm đến với ta. Nhưng tại sao không cải cách được nhỉ? Nếu toàn tâm vì dân vì nước thì chuyện ấy có gì khó lắm đâu?


FACEBOOK NGƯỜI BUÔN GIÓ

Một bài viết trên báo công an ca ngợi người quản giáo có tấm lòng với phạm nhân.

http://conganbackan.vn/backan/vi/news/Guong-nguoi-tot/Tam-long-nguoi-quan-giao-34669/#.UfF8UI1TC24

trích bài viết:  
'' Kinh nghiệm công tác cho anh biết tâm trạng của một phạm nhân như thế sẽ gây ảnh hưởng đến những phạm nhân khác, ảnh hưởng đến công tác giáo dục cải tạo phạm nhân. Anh đã liên lạc với gia đình, gặp gỡ trao đổi với người vợ của Bình về tình hình sức khoẻ, ý thức chấp hành án phạt tù của Bình, gợi lên tình cảm con người, những quan điểm và nỗ lực của xã hội đưa những người lầm lỗi về với nẻo thiện. Mỗi lần gia đình phạm nhân Bình gọi điện hỏi thăm, anh đều trao đổi trước về những nội dung trong cuộc nói chuyện để tránh sáo động tâm lý đối với Bình...'' 

Thiếu tá quản lý trại tạm giam công an tỉnh Bắc Kạn Nông Quang Trưởng là người được khen ngợi trong bài báo về thành tích xuất sắc khi quan tâm đến sức khỏe, tâm tư, đời sống của phạm nhân.

Nếu vì những điều trên mà thiếu tá Nông Quang Trưởng được khen ngợi là có tấm lòng, thì chúng ta nghĩ gì về trường hợp bưng bít tình trạng sức khỏe tù nhân của trại giam số 5 Thanh Hóa , Trại 6 Nghệ An, trại Nam Hà , Phủ Lý.

Blogge Điếu Cày Nguyễn Văn Hải tuyệt thực để phản đối chính sách hà khắc của trại giam số 6. Thời gian tuyệt thực kéo dài hàng chục ngày, tính mạng Nguyễn Văn Hải nguy hiểm. Nhưng trại giam số 6 không hề có một dòng thông báo đến gia đình anh. Phải đến khi người bạn tù với anh là Nguyễn Xuân Nghĩa gặp vợ, có nói về tình trạng của anh Hải thì gia đình anh Hải mới được biết. Lúc anh Nghĩa nói tình trạng anh Nguyễn Văn Hải đang tuyệt thực, hai cán bộ trại giam đã bịt miệng anh Nghĩa lôi đi, không cho nói tiếp, cắt ngang buổi gặp lúc chưa hết giờ.

Hành vi bịt miệng anh Nghĩa lôi đi tức khắc và sự im lặng không thông báo cho gia đình anh Hải về sức khỏe của anh, cho thấy ban giám thị trại giam số 6 cố tình muốn bưng bít thông tin anh Hải tuyệt thực bằng mọi giá. Cho thấy ban giám thị trại giam đã có những chuẩn bị kỹ về việc anh Hải tuyệt thực.

Nếu anh Hải vì tuyệt thực mà chết, liệu trại giam số 6 Thanh Chương Nghệ An có thông báo lý do là anh chết do tuyệt thực không.? Khi mà bên ngoài không ai biết rằng anh Hải tuyệt thực.

Nếu trại thông báo vậy dư luận phẫn nộ, cấp trên khiển trách xử phạt ..vì rõ ràng tuyệt thực là cái chết không đến ngay, nó đến từ từ qua ngày này sang ngày khác. Một trại giam của một chế độ CNXH tươi đẹp, giam giữ con người để cải tạo, giáo dục họ thành người tốt. Mà giáo dục kiểu gì để người ta kiên quyết tuyệt thực đến chết thì hỏi cả cái trại giam ấy lẫn cái chế độ ấy là thể loại gì.? Liệu trại giam có thẳng thắn nói rõ lý do đó không.? Nếu dám nói thì hà cớ gì phải dấu gia đình anh, bịt miệng người khác để bít tin anh ấy tuyệt thực. Động cơ bưng bít tình trạng sức khỏe của phạm nhân là chuẩn bị cho ý đồ gì, có minh bạch hay không mà phải che dấu.?

Còn nếu anh Hải chết vì tuyệt thực, trại giam và chế độ nhà nước nhân đạo ấy nói rằng anh tử vong do bệnh, do suy tim, do đột tử, suy não....đủ các loại bệnh mà pháp y nghĩ ra...thì chả lẽ trại giam đi nói láo, chế độ tươi đẹp đi nói láo về cái chết của người khác để chối trách nhiệm của mình.

Tất nhiên thì không chắc trại giam số 6 sẽ nói láo trong trường hợp này vì điều đó chưa xảy ra nên chưa rõ, nhưng từ xưa đến nay ở chế độ tươi đẹp mà chúng ta đang sống. Chưa có trại giam nào thông báo phạm nhân tuyệt thực mà chết cả. Chỉ có vô vàn nguyên nhân, nhưng chưa có nguyên nhân tuyệt thực mà chết được thông báo.!

Nhưng thế nào thì trường hợp của cán bộ trại giam Nông Quang Trưởng với các cán bộ trại giam số 5, số 6, Nam Hà khác nhau một trời một vực. Và nếu người này được khen, thì chả lẽ những người kia không bị khiển trách vì những hành động ngược lại.? Đó sẽ là sự bất công hiển nhiên, và một hệ thống mà sự bất công ngang nhiên tồn tại thì sẽ khiến người dân hoài nghi về bản chất hệ thống ấy là điều hiển nhiên. 

Mới đây gia đình Lê Văn Sơn cũng bất ngờ người khi hay tin anh đã chuyển trại cách trại cũ hơn 200 cây số. Phải đi từ nhà Lê Văn Sơn đến trại Nghi Kim Nghệ An gần 200 cây số, lộn ngược lại gần 200 cây số đó và phải đi thêm ngót  70 cây số nữa mới đến trại mới. Lộn đi lộn lại vì không hề được thông báo khi chuyển trại Sơn, đến trại mới gia đình thấy anh chống nạng, gầy gò ra gặp, hỏi mới biết bị hai cán bộ trại giam đánh vì tội không ''chào cán bộ''.

Chỉ không chào cán bộ mà bị cán bộ đánh đến lúc gẫy chân mới thôi. Vậy trông mong gì vào sự giáo dục nhân đạo để phạm nhân thành người tốt.? Chưa nói đến chuyện không chào còn bị đánh gẫy chân, thì các chuyện khác lớn hơn thì số phận phạm nhân thế nào.

Việc anh Nguyễn Văn Hải gửi đơn lên các cấp, theo nguyên tắc trại giam có quyền kiểm tra thư, đọc nội dung. Nếu là đơn kiến nghị, khiếu nại thì trại sẽ tổ chức cán bộ giáo dục gặp gỡ phạm nhân để tìm hiểu về nội dung khiếu nại, có thể sẽ xử lý nội dung đơn hoặc thuyết phục phạm nhân, giải quyết trong nội bộ trại giam. Trong trường hợp phạm nhân không đồng ý với cách xử lý, giải quyết đơn của cán bộ trại giam. Trại giam phải có trách nhiệm chuyển thư đi và thông báo cho phạm nhân ngày gửi, nơi gửi đến.

Trường hợp đơn thư của phạm nhân sai,trại vẫn phải chuyển đến cơ quan có thẩm quyền để họ xem xét xử lý. Vì việc tố cáo sai phạm nhân sẽ bị chịu trách nhiệm, hình phạt có thể do trại hay cục quản lý trại giam quyết định. Năng hơn nữa thì viện kiểm sát sẽ khởi tố vì tội vu khống ...

Nhưng bất kỳ thế nào, trại không được phép ỉm đơn của phạm nhân, không chuyển đi đến các cơ quan có thẩm quyền. Điều đó không những vi phạm quy chế trại giam, mà còn xâm phạm đến quyền khiếu nại, tố cáo. Xâm phạm đến luật tố tụng hình sự trong trường hợp nôi dung đơn có vấn đề nghiêm trọng đủ cơ sở cấu thành hành vi phạm tội của cá nhân, tổ chức bị khiếu nại trong đơn.

Xét về mặt tình như cán bộ Nông Quang Trưởng, xét về mặt pháp lý đã nêu trên. Chúng ta đủ yếu tố để nhận xét rằng, hành động bưng bít thông tin về tình trạng sức khỏe anh Nguyễn Văn Hải là vô đạo đức về giáo dục phạm nhân, trái pháp luật về xử lý đơn thư khiếu nại.

 Trại giam số 6 Thanh Chương và cục quản lý trại giam cần phải có hành động tức thời là gửi đơn khiếu nại của anh Hải đến cơ quan chức năng mà anh yêu cầu trong đơn. Đồng thời để gia đình anh Hải tiếp xúc và động viên anh Hải ngừng tuyệt thực, bảo vệ sức khỏe bản thân. Nghiêm khắc xử lý những cán bộ trại giam liên quan trong việc ỉm đơn, bưng bít thông tin tình trạng sức khỏe phạm nhân.

 Nếu đến giờ phút này, những việc làm đúng đắn trên không được ban giám thị trai giam số 6 Thanh Chương thực hiện. Rõ ràng dư luận thấy đây là '' tâm địa quản giáo ''..'' mặt thật quản giáo '' ...'' tim đen quản giáo'' chứ không phải là Tấm Lòng Người Quản Giáo.

BLOG  NGUYỄN TƯỜNG THỤY

Nguyễn Hoàng Đức
 .
Mục đích của các cuộc thi là gì? Là để phát hiện ra hiền tài! Nói rõ hơn là phát hiện ra ai đẹp nhất, ai khôn nhất, ai khỏe nhất, ai chạy nhanh nhất, ai khéo nhất, ai giỏi nhất…

Nhưng đó là cuộc thi giành cho các thí sinh ứng dự tranh sức tranh tài! Nhưng còn các cuộc thi giành cho ban giám khảo thì sao? Bao giờ cũng phát hiện ra được một ban giám khảo có sẵn, hoặc lắp ghép sẵn, lọ mọ già cả hết đát… ban giám khảo đã cũ kỹ, vì tất cả đã “thành danh”, nhưng chỉ có điều người ta thấy những đồng tiền mới me nhảy múa với tiếng sột soạt dù rất cũ nhưng luôn vang lên âm hưởng của niềm vui “sáng tạo”. Chưa thi thì rỗng túi, thi rồi xủng xẻng tiền tài, đó không phải sự sáng tạo đã lên men sao?! Chúng  ta thử ngẫm:
- Học thêm để làm gì? Để cho học sinh nâng cao kiến thức? Không! Các bài chính thức trên lớp không dạy hết, từ lớp một đến nhà cô chép bài lúc cô đi chợ, rồi đại học cũng chép bài thầy đọc cho chép… Để làm gì? Không phải để học thêm mà để thầy cô kiếm thêm! Tại sao dự án bỏ các loại kỳ thi từ học kỳ, đến cuối khóa hay đại học bàn mãi mà không làm được? Vì càng có nhiều kỳ thi, nghĩa là càng có rào chắn, học sinh càng phải tìm lò luyện, như thế thầy cô mới có nhiều cơ hội để kiếm.

- Thời khoán ruộng, chính ban chủ nhiệm các hợp tác xã đã ngầm chống lại việc khoán ruộng. Tại sao? Vì nếu nông dân tự chịu trách nhiệm với ruộng của mình, thì vai trò lăng xăng điều phối kiếm chác của ban chủ nhiệm còn gì nữa. Có ruộng trong tay các ông mới thi thố oai phong, phân công cho điểm theo ý muốn thì mới kiếm chác được chứ?!

Có hai câu chuyện thế này. Tờ báo kia đang lỗ vốn, nhân viên buồn thiu ngồi ngáp ruồi. Bỗng một người tham mưu, tại sao ta không tổ chức thi hoa hậu, bọn gái trẻ hám danh lắm, thế nào chúng cũng bu đến, nhiều doanh nghiệp sẽ đầu tư, rồi bọn muốn leo cao thì phải nạp tiền hay nạp cái gì có sẵn… y như rằng cuộc thi vui như tết, tiền bạc giống da thịt phơi lộ khỏi áo tắm bé tẹo đã chìa ra khỏi ví và túi sách không đủ khổ rộng để che đậy chúng.

Một tờ báo khác cũng buồn thiu như vậy. Có nhà thơ bỗng tham mưu, sao không tổ chức thi thơ, bọn làm thơ là đông nhất, công – binh, buôn bán vặt, tổ hưu, nông dân, cả xe ôm lẫn cánh buôn đầu ra Cổ Nhuế đều có thể làm thơ. Đám này háo danh còn hơn bọn gái trẻ. Hoa hậu còn cần sắc đẹp, chứ loại này chỉ cần thạo mặt chữ, ăn xong gác chân cửa sổ chưa xỉa răng xong đã có một bài tứ tuyệt tự do rồi. Một bài thơ đăng báo hay được giải, thì vinh quang dễ khác gì chèo cây hái quả trong vườn. Kỳ thi thơ được tổ chức. Thành công còn ngoài dự án bởi ban sơ khảo vừa đọc vừa vứt không xuể. Ngay cả người ta chỉ liếc mắt nhìn cái tên nào quen thuộc, hay là bạn ở báo khác. Và giải thưởng thì còn thành công hơn, chúng là những “giải khôn” cứ nhìn ai tài trợ thì trao giải. Có giải thưởng ồ ạt trưng trên mặt báo văn nghệ địa phương chi chít tên và ảnh trông chẳng khác gì báo in bộ sưu tập tem chân dung.

Những cuộc thi thơ phong trào gần đây như 13 tỉnh Đồng bằng sông Cửu Long, hay thi thơ mạng, rõ ràng người ta được chứng kiến cuộc bình bầu tuyển chọn rồi tôn vinh của cỏ rác. Kinh Thánh có câu “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít”. Nền thơ của chúng ta thì sao? Có bạn yêu thơ bình “Hội đồng chuột làm sao đẻ ra mèo”?

Thơ của chúng ta là lúa hay cỏ? Cỏ là cỏ trời mọc tự nhiên vô tội vạ. còn lúa, ngay khi cấy người ta đã phải cắm nó có hàng có lối để khi gặt được dễ dàng cũng như không dẫm bừa lên lúa. Như vậy, lúa đã là sản phẩm của tổ chức lý trí. Cỏ tự nhiên làm sao có yếu tố lý trí?

Còn ban giám khảo, những người chấm thơ là sản phẩm của tự nhiên hay lý trí? Họ là người vui chơi từ mấy mẩu thơ cảm xúc mà lên, cũng chỉ là người cắt cỏ làm sao mà thành người gặt lúa được?

Kết quả là gì? Trên cánh đồng không có lúa, chỉ có cỏ! Ra gặt không có thợ gặt chỉ có thợ cắt cỏ. Cắt cỏ về làm gì? Phơi khô làm chất đốt chăng? Giờ đây người ta đun bếp ga, bếp điện, than tổ ong sạch, thì cỏ khô có tác dụng gì?! Hay cho trâu bò ăn để lấy sức kéo? Giờ đây nhà quê còn chạy xe máy, xe công nông nếu không vứt xó thì bị cấm, ô tô nhiều như nấm chạy bằng xăng, thử hỏi cần gì cỏ khô?

Cắt cỏ về dù chẳng để làm gì nhưng vẫn vui và tung tóe nhiều tiền ra phết. Tại sao? Vì cỏ đó là cỏ thơ, nó vẫn chứng tỏ sức sống mạnh như cỏ dại của thơ. Một cách nghiêm túc, chúng ta vẫn biết, thơ lâu nay chỉ là thứ ăn theo vé kèm trên các báo. Ngay cả các nhà thơ cũng không tin tưởng vào thơ đến mức, hô hào họ mỗi quí bỏ vài đồng ra mua tạp chí thơ, họ cũng không bỏ, thơ đành in rồi kẹp vào báo, bán theo lối “ăn độn” khoai mì thời bao cấp. Nhưng có rất nhiều nhà thơ hở ra là nói chuyện về tình yêu văn thơ, coi như giả vờ tin rằng nhân loại hay người Việt vẫn đang yêu thơ lắm. Cho nên nhìn thấy vô số cỏ lao vào vườn hồng để thi thơ, họ mừng lắm, coi như một lần hâm nóng được ảo tưởng của mình. Trong thực tế, họ “yêu” thơ đến mức không muốn nhận mình là nhà thơ, mà hở ra một cái lại nhận mình là “nhà văn”. Trời ơi, nền thơ Việt Nam quả là nghèo một cách xum xuê, nghèo như cỏ lác um tùm vậy, có mấy cái đinh tưởng là thợ gặt hay hạt giống cho thơ, vậy mà họ lại chuồn mất trên từng cơ hội thì nền thơ có trống rỗng không?

Nhiều người Việt ra nước ngoài mặc cảm mình thuộc quốc gia nhỏ bé nghèo nàn lạc hậu, đã nói dối mình là người Nhật hay Hàn… như vậy họ có yêu tổ quốc không? Một người yêu thơ mà không dám nhận mình là nhà thơ để chia sẻ sự èo uột nghèo nàn của nó, thì tình yêu thơ đến đâu? Có rất ít nhà thơ can đảm như Nguyễn Đình Thi, ông rất giỏi nhiều mặt, như sáng tác nhạc, viết tiểu thuyết, viết kịch, nhưng ông luôn luôn chỉ nhận mình là nhà thơ. Tấm gương đó theo nghĩa trên, thật đáng hiếm và đáng soi!

Trở lại các cuộc thi thơ của ta. Đường đang yên, người ta ngăn sông cấm chợ để ra oai và thu tiền mãi lộ. Còn các cuộc thi thơ của ta có phải luôn luôn phát hiện ra một ban giám khảo rất oai, toàn gộc gạc mậu dịch đầu mốc. Còn các giải thưởng nó có phải là mãi cỏ hay “mãi thơ”. Có không nạn chạy giải, mua giải, ẵm giải, định hướng giải trong các cuộc thi mà hầu hết các thợ cắt cỏ đều là thiện xạ bắn đâu trúng đích đấy. Các đích nhắm thường là: người đầu tư, đồng hương, chức quyền, gái đẹp. Tại sao họ có thể bắn giỏi nhất thế giới như vậy? Vì đạn của họ là một chiếc đinh định hướng rất nhỏ bắn vào túi của người mà họ khuyên nên bỏ sẵn một cục nam châm vào đó. Bắn thế thì làm sao mà trật được. Nói có sách mách có chứng, cuộc thi cao nhất của trung ương kia, BGK còn khoe nhau, đã cứu nhau những bàn thua trông thấy, đó là những thứ phạm qui được luồn qua cửa “đồng môn” trở thành của thật. Rồi ủy viên ban sơ khảo vẫn chễm chệ thi khi tay vừa cầm tác phẩm vừa cầm còi trọng tài. Thơ chưa hiểu hay hoặc không? ( thơ hay không bao giờ nó phải bước bằng chân ưu tiên phạm qui cả), nhưng rõ ràng BGK đã đạt giải quán quân cả thế giới không thể tìm thấy một thành tích thiên vị trắng trợn đỉnh cao như vậy?

Cuộc dạy thêm kiếm thêm nào, học trò chưa biết học được gì nhưng thầy luôn là người chiến thắng, vì túi thầy đã phồng lên.

Các cuộc thi thơ sống sít dựa trên dân trí lè tè cỏ giả, chưa biết gặt được lúa hay hoa, nhưng chắc chắn BGK luôn được bồng bềnh trên danh lợi chập chờn! Và dù sao cũng được tiếng “ta đang tua lại khát vọng hay ảo tưởng thơ, dù nó chẳng có hay chưa có giá trị gì”.

Có câu “Nhìn trò biết thầy, và nhìn thầy biết trò”, hoặc “thầy nào trò nấy”. Không hiểu các giải thơ lè tè có chứng minh cho tầm cao vời vợi của những ủy viên gác cổng thơ hay không?'

NHĐ 24/07/2013
Tác giả gửi cho NTT blog


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét