Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013

Ghé thăm các Blogs: 31/05/2013


BLOG ĐÀO TUẤN
Tháng Năm 27, 2013 

Nhìn lại thông điệp đầu tiên của tân Bộ trưởng Đinh Tiến Dũng, cử tri và nhân dân nhớ ông đã hứa sẽ “rà soát” lại giá xăng, “cân nhắc” tới giá điện, và ưu tiên cho những khoản chi vì con người.

Ngay sau khi được bổ nhiệm, câu hỏi đầu tiên mà báo chí đặt ra đối với tân Bộ trưởng Bộ Tài chính Đinh Tiến Dũng xoay quanh 4 chữ “Túi tiền quốc gia”.

Nói ngay, đây là câu hỏi trúng vào vấn đề thời sự nhưng là một câu hỏi khó. Bởi nhìn “túi tiền quốc gia” năm 2011, đang được thảo luận tại Quốc hội- thì khoản vượt thu 126.804 tỷ đồng hầu hết là từ khách quan. Cụ thể, tăng thu do giá cả tăng, từ giá dầu thô, đào từ dưới biển lên bán- tăng, do tăng thuế nhập khẩu với một số mặt hàng. Bản chất của nguồn thu thể hiện sinh động qua chi tiết thu từ sản xuất kinh doanh, tức là từ hàng hóa và sức lao động, chỉ chiếm 20%.

“Túi tiền quốc gia đang hụt dần”- Lời chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng. Túi tiền quốc gia khó đến mức có đại biểu, chắc không buột miệng nói rằng nó chỉ có thể khác hơn “ngoại trừ có đột biến về giá dầu”. Và việc tính toán túi tiền quốc gia bỗng trở nên khó như giải bổ đề cơ bản với dữ liệu các DN đang nhiễm “dịch” ngừng hoạt động, phá sản (lời Ủy viên Ủy ban Kinh tế Trần Hoàng Ngân) mà chưa có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy dịch này sẽ chấm dứt. DN khó khăn, DN không có nguồn thu, tất nhiên, cũng chẳng còn lấy đâu ra thuế mà đóng. Nhớ khi QH thảo luận luật Thuế thu nhập Doanh nghiệp, ĐBQH Trần Du Lịch đã nói không ít ngậm ngùi là giờ DN không còn quan tâm đến thuế TNDN nữa. Bởi ngay tại đầu tàu kinh tế TP HCM, cũng chỉ còn chưa tới 30% DN còn có khả năng đóng thuế.

Muốn DN có tiền đóng thuế, trước tiên phải giảm thuế. Và việc ngân sách quốc gia phải đắn đo từng chục ngàn tỷ đồng với mỗi một % thuế, cho thấy nhiệm vụ của tân Bộ trưởng Tài chính là cực khó.

Phát biểu của tân Bộ trưởng về vấn đề túi tiền quốc gia có thể tóm tắt trong mấy chữ: Chống thất thu bằng việc xử lý trốn, nợ thuế, buôn lậu. Tiết kiệm chi. Tăng cường kích thích tiêu dùng. Kích thích sản xuất kinh doanh. “xem xét tỷ lệ động viên phù hợp để nuôi dưỡng nguồn thu, kích thích sản xuất kinh doanh phát triển, đảm bảo cân đối ngân sách”. Giải pháp của ông có thể nói là đúng, nhưng không mới. Đúng y như các giải pháp trong báo cáo Chính phủ. Không mới vì không nhìn thấy sự đột phá nào để tạo nguồn thu khi bản chất các giải pháp này là “cắt được cái gì phải cắt cái đó”.

Tất nhiên, trong nhiều thứ tuyên bố sẽ cắt, tân Bộ trưởng đã nói trúng suy nghĩ của cử tri và nhân dân. Chẳng hạn, ông nói sẽ cắt đúng vào những từ ngữ nhạy cảm và sẽ được lòng dân “mua sắm trang thiết bị”, “ô tô”, “hội nghị hội thảo”, “khởi công, khánh thành” “ 20% chi phí điện, nước, điện thoại, văn phòng phẩm, xăng dầu”…trong khi tuyên bố sẽ “ưu tiên chi cho con người”, tức những khoản chi lương và có tính chất lương.

Cử tri sẽ nhớ. Nhân dân đang chờ Bộ trưởng thực hiện trong thực tế. Bởi điều này là không hề dễ dàng, bởi nhà nước đang nợ dân một lần tăng lương, bởi điều đó gắn với miếng cơm manh áo của họ.

Liên quan đến hai loại hàng hóa sát sườn nhất đối với người dân là xăng dầu và điện. Tân Bộ trưởng không nói gì cụ thể ngoài việc hứa “sẽ rà soát lại Nghị định 84”, rà soát lại “Quỹ bình ổn giá xăng dầu”. Còn giá điện thì “cân nhắc việc điều chỉnh dần theo cơ chế thị trường, tránh các cú sốc do điều hành chính sách, ảnh hưởng đến doanh nghiệp và người dân”.|

Rất kiệm lời, rất ít thông điệp, rất cẩn trọng trước một vấn đề nhạy cảm. Có lẽ, tân Bộ trưởng nhớ đến con số 1.671 tỷ đồng mà Petrolimex đang lỗ. Có lẽ, ông đã suy nghĩ trước những tuyên bố một thời của người tiền nhiệm. Nguyên văn: “Chúng tôi điều hành giá xăng dầu vì trách nhiệm với hơn 80 triệu người dân chứ không vì lợi ích của một bộ phận hay một doanh nghiệp nào cả. Nếu doanh nghiệp nào thấy lỗ quá không làm được thì rút lui. Kể cả Petrolimex, nếu không làm được chúng tôi sẵn sàng cho giải tán để lập tổng công ty khác. Nhà nước không dọa ai và cũng không ai dọa được Nhà nước”.

Báo cáo cuối cùng mà ông Bùi Tiến Dũng công bố với tư cách Tổng kiểm toán là vấn đề tài chính tại 271 DNNN với không ít những sự thật tồi tệ xung quanh sự thiếu hiệu quả, bết bát của những quả đấm thép. Nhưng sang trọng trách mới, ngồi một trong những cái ghế bộ trưởng quan trọng nhất trong Chính phủ, cũng là một cái ghế nóng, Bộ trưởng Đinh Tiến Dũng cũng đổi vai để từ người đi kiểm tra, trở thành người bị kiểm tra bởi quốc hội, bởi nhân dân.

Chiều hôm 25.5, ĐBQH Võ Thị Dung đã dưng dưng nước mắt khi nói đến tình trạng sử dụng tiền của dân một cách thiếu trách nhiệm trong khi cả nền kinh tế và nhân dân đều đang cực kỳ khó khăn. Mong là tới kỳ họp sau, ĐBQH Võ Thị Dung sẽ lau khô nước mắt và là người đầu tiên đề nghị trao cho ông một tấm huy chương fields vì đã giải được bài toán túi tiền quốc gia với những mệnh đề thuế phí- giá cả, bởi đó cũng là bài toán lòng dân.


BLOG HIỆU MINH  

Hồi sang Ba Lan, rồi Bulgaria và sau này sang Mỹ, nhiều bạn bè có hỏi, tại sao nước anh bé thế mà thắng Mỹ.

Tôi kể rằng, thời đó, thấy ai chết vì bom đạn, vì đi chiến trường, chúng tôi gọi đùa là bị Mỹ “cắt hộ khẩu”. Hàng triệu người coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.

Mấy hôm nay, tin blogger Trương Duy Nhất bị bắt, gây hiệu ứng dữ dội trong thế giới mạng. Nhưng tôi thì không ngạc nhiên vì chuyện đó. Tôi tin, anh Nhất cũng chẳng ngạc nhiên.

Là một blogger “nóng”, việc bị bắt có thể tiên liệu được, vấn đề là thời gian và xảy ra lúc nào thôi.

Trên thế giới, bloggers dính vòng lao lý vì nhiều lý do, do họ biết quá nhiều và viết quá nhiều liên quan đến hậu trường chính trị ở tầm cao.

Anh Duy Nhất bị bắt không phải là trường hợp duy nhất tại Việt Nam. Trước đó đã có mấy chục người. Sau anh sẽ còn nhiều người khác nữa. Hiệu Minh Blog có bị đóng cửa vì một lý do nào đó cũng là bình thường.
Nhân loại chứng kiến hàng ngàn bloggers bị giam cầm và hãm hại. Chuyện đó xưa như internet. Đối đầu với giới có quyền lực trong tay là trò chơi với lửa.

Nhưng không phải vì thế mà giới blogger, quyền lực của nhân dân, lại chấp nhận im lặng. Sự vận động của nhân loại là không ngừng, chỉ có điều nơi chậm, nơi nhanh.

Không hiểu sao anh Nhất lại lấy tên blog của mình là “Một góc nhìn khác”. Đã duy nhất thì không thể có cái thứ hai.

Anh sinh ra ở một đất nước mà đảng CS là lực lượng duy nhất lãnh đạo đất nước. Anh Duy Nhất theo “góc nhìn khác” thì không thể được.

700 tờ báo đều duy nhất theo một hiệu lệnh, viết gì, đăng gì. Nhà báo không thể…nhìn khác và viết khác.
Còn rất nhiều cái duy nhất khác ở đất nước này.

Thời điểm anh Nhất bị bắt có nhiều điểm trùng hợp.

Cuộc “tắm rửa” nhằm làm trong sạch từ trung ương đến địa phương do TBT khởi xướng đã có những tín hiệu không vui sau hội nghị TW 7. Sắp tới là cuộc bỏ phiếu tín nhiệm tại Quốc hội.

Dã tâm lấn chiếm cả đất lẫn tư tưởng, Trung Quốc sẽ mừng thấy láng giềng càng yếu, càng dễ cai trị và dắt mũi.

Bộ Ngoại giao Mỹ vừa quyết định không đưa VN trở lại danh sách CPC. Thật ra, đòn này khá hiểm. Tưởng người ta không nói gì, cứ thế làm tới, là mắc bẫy cao bồi.

Phương Tây “rất vui” khi thấy đất nước rối ren, tham nhũng, lạm quyền tràn lan, Trung Quốc đang đe dọa biển đảo. Nhìn quanh chẳng có bạn hay đồng minh nào thật sự.

Sự bất bình trong dân chúng chính là đòn quyết định thay đổi, chứ không phải CPC hay sự can thiệp từ bên ngoài.

Obama từng ngồi xem mùa Xuân Ả Rập múa bụng. Trước đó là Nixon, Reagan ngồi trên lưng ngựa ngắm các cuộc cách mạng hoa.

Tuy nhiên ở ta, với hệ thống truyền thông một chiều, dân thường ít nhìn ra mặt trái. Phần đông vẫn thấy mọi việc đang ổn.

Tại kỳ họp Quốc hội, ông PGĐ CA Quảng Nam nhận xét rằng  “Người dân không quan tâm tên nước như thế nào”.

ĐB Đỗ Mạnh Hùng (Thái Nguyên) còn tự tin hơn “Nếu trưng cầu, một câu trả lời gần như chắc chắn là đa số người dân vẫn tin tưởng vào Đảng, chúng ta sẽ có kết quả tích cực về điều 4. Những xu hướng, tư tưởng khác, sẽ không còn lý gì để tranh luận”.

Không hiểu sao, tôi thấy không phải hai ông này nói không có lý.

Có lẽ đa số dân đọc báo mạng quan tâm đến chân dài, Lý Nhã Kỳ, Nick Vujicic,  Thái Nhã Vân nude với sư, hay các sao lộ hàng hơn là chuyện blogger bị bắt. Cứ xem “bài đọc nhiều nhất” trên các trang mạng sẽ rõ hơn.

Nhưng internet đã bạch hóa lịch sử rất nhiều và tiếp tục đóng vai trò chia sẻ thông tin, sẽ không còn vùng cấm nào mà không bị động chạm trên thế giới ảo.

Giới bloggers cũng đóng góp nhiều cho mục đích này. Lợi có, hại có, trong thế giới đa chiều phải chấp nhận những cái khác biệt. Nếu biết sử dụng thông tin, nó trở nên sức mạnh trong quản lý.

Dư luận tạo nên những “nồi áp suất” lên chính quyền. Nếu không được tháo van đúng lúc, mà cứ tiếp tục “đun sôi”  như đất đai bị chiếm dưới danh nghĩa phát triển, sự bất công trong xã hội tăng lên từng ngày, bắt bớ không có lý do, “tự tử” trong đồn công an, tòa xử kiểu kangaroo…rất có thể bị “nổ” ngoài ý muốn.

Thein Sein, Tổng thống Myanmar, và chính thể độc tài, từng ra lệnh giam giữ và thủ tiêu không biết bao nhiêu người dám trái ý.

Cuối cùng Thein Sein vẫn phải nhượng bộ. Báo chí tư nhân ra đời, không bị kiểm duyệt và tha hàng ngàn tù nhân chính trị.

Bởi không thay đổi thì dân Miến Điện sẽ không để yên dù họ theo đạo Phật hiền hòa.

Vừa nhậm chức kỳ hai hồi đầu năm 2013, Obama liền thăm Myanmar. Thein Sein vừa đến Nhà Trắng tuần trước.

Khả năng tự điều chỉnh của Myanmar là một ví dụ tuyệt vời khi lãnh đạo cấp cao kịp hiểu ra thời…phải thế.

Nhiều người hy vọng lãnh đạo VN cũng theo chiều hướng đó. Tuy nhiên, trong thời điểm này, mọi chỉ dấu cho thấy, họ chưa muốn cải tiến một khi chiến lược theo đuổi hiện nay vẫn OK.

Anh Trương Duy Nhất là con tốt trên bàn cờ. Cú ra đòn mang tính răn đe những kẻ dám nói trái chiều và sự thật. Và nó xảy ngay trước thềm cuộc bỏ phiếu tín nhiệm tại Quốc hội cũng là một tín hiệu gửi đi cho ai đó.
Họ sẽ bắt tiếp cho tới khi không còn bloggers để bắt chỉ vì dám…nghĩ khác.

Blogger vào tù phải quen như thời chiến “cắt hộ khẩu” thì xã hội sẽ dân chủ hơn.

Cũng hy vọng, nếu người có quyền lực hiểu rằng, cách đóng góp của bloggers chưa chắc đã hay, nhưng thay vì bắt bớ, họ có thể làm khác.

Hiệu Minh. 28-5-2013

Tặng anh Trương Duy Nhất và các bạn đọc blog mấy bông hồng chụp cuối tuần vừa rồi ở Virginia.


BLOG HUỲNH NGỌC CHÊNH
THỨ HAI, NGÀY 27 THÁNG NĂM NĂM 2013

Có lẽ tôi đang ở Đà Nẵng đúng vào lúc xảy ra sự việc bắt khẩn cấp blogger Trương Duy Nhất nên có vài đề nghị tôi bình luận về sự kiện đang nóng nầy. Tôi từ chối vì biết quá ít về anh. Tôi  chỉ gặp Trương Duy Nhất có một lần duy nhất trong đời tính đến ngày hôm nay (he he, không biết mai mốt có được gặp anh ở đâu nữa không) và trước đó cũng chưa hề giao du gì với anh, cả trên mạng lẫn qua điện thoại.

Tôi gặp anh một lần nhưng tôi lại có cảm tình với anh, ngược lại hẳn với trước đây, tôi rất không thích anh ta.
Lúc đó mới vừa có tin tôi có tên trong danh sách chín người trên toàn thế giới được đề cử để tranh giải Netizen do RSF và Google tổ chức.

Khi ấy Nhất có công việc vào Sài Gòn rồi được bạn bè Sài Gòn rủ rê đi nhậu, các bạn ấy rủ rê luôn tôi. Nhất đến sau khi mọi người đã đến đông đủ. Anh bước vào và đến thẳng chỗ tôi dù trước đó tôi với anh chưa hề gặp nhau, trịnh trọng bắt tay và nửa đùa, nửa thật tuyên bố: Xin được vinh dự bắt tay trước với người được giải thưởng lớn quốc tế.

Tôi vội đính chính: Mới được đề cử thôi còn phải qua bình chọn nữa, còn xa lắm mới đụng tay vào cái giải ấy. Rồi tôi cũng nửa đùa nửa thật nói tiếp: Anh em thấy mình già cả sống đủ rồi nên xô đại mình xuống hồ cá sấu để làm anh hùng cứu mỹ nhân đấy thôi.

Nhất có vẻ thích thú với lời nói đùa ấy nên trong bữa nhậu hay nhắc đi nhắc lại câu chuyện tếu nầy.

Bữa nhậu hôm đó có vài người viết blog và một số bạn khác không viết blog nhưng đều quen biết Nhất. Nhất nhỏ tuổi nhất trong đám nhưng cách nói năng rất ngang ngang và rất bằng vai phải lứa với mọi người. Điều ấy đã gây cho tôi một cảm giác là tay này hơi ngạo mạn và có chút phách lối. Tuy vậy đến cuối bữa tiệc, qua nội dung nói chuyện, Nhất đã không làm tôi ghét thêm mà còn xua tan đi những tình cảm khó chịu của tôi đối với Nhất trước đây. Tuy cũng hay đùa cợt nhưng Nhất luôn có thái độ chừng mực và cầu thị khi nói đến những việc nghiêm túc

Thật ra, nếu ai đã đọc Nhất nhiều rồi thì sẽ không thấy khó chịu lắm với cách nói ngang phè theo kiểu Quảng Nam của Nhất ngoài đời. Trong các bài viết của anh, anh "phang" như búa bổ vào đầu rất nhiều người, kể cả những người đang có chức vị cao nhất. Anh cũng không chừa những blogger và những người đấu tranh dân chủ mà anh không ưa. Do vậy mà một số bài viết của Nhất thường đưa đến những tranh luận gay gắt trên thế giới mạng.

Và cũng do vậy mà có nhiều luồng dư luận nghi ngờ Nhất là người của an ninh cài vào. Hầu như những lần tôi ra Đà Nẵng tôi đều nghe người nầy người nọ "khẳng định" với tôi Nhất là "hai fai". Những người "khẳng định" ấy là nhà báo hưu trí uy tín, là doanh nhân, là nhà báo đương việc, là văn nghệ sĩ, là thường dân... Trước những ý kiến như vậy tôi chỉ lặng im lắng nghe chứ không biểu lộ sự đồng tình hay phản đối.

Nhất là một blogger khá độc lập, ít khi nào thấy anh hùa theo số đông. Anh hầu như không tham gia vào việc ký các kiến nghị, kể cả kiến nghị rất chính đáng của 72 nhân sĩ trí thức về góp ý sửa đổi hiến pháp vừa rồi.
Qua các bài viết của Nhất, có thể thấy rằng anh luôn đứng trong hệ thống để phản biện. Những phê phán của anh thường nhắm vào các hiện tượng tiêu cực và nhằm mục đích mang lại sự tốt đẹp cho hệ thống.
Tuy nhiên cách phê thẳng thừng và nặng nề của anh khó lòng làm cho người ta tiếp thu nhất là người ta đang ở cương vị lãnh đạo, chưa nói là sẽ dấy lên sự thù oán với anh.

Trước và sau các sự kiện quan trọng của đảng và nhà nước, nhất là các sự kiện liên quan đến sắp xếp nhân sự, Trương Duy Nhất thường có bài bình luận mà mới đây theo Phạm Chí Dũng là "mức độ cập nhật thông tin của bài viết rất cao"  ý nói rằng anh có được những thông tin mà chỉ những người trong cuộc cấp cao mới có thể có.

Trước sự kiện ông Nguyễn Bá Thanh ra nhận chức trưởng ban nội chính, Nhất có nhiều bài tỏ ra ca ngợi nhân vật nầy. Nhưng mới đây, sau khi ông Thanh không vào được BCT, Nhất lại viết bài khuyên ông Thanh nên từ chức về vườn.

Trước khi diễn ra hội nghị TW 7, Nhất làm cho mọi người sửng sốt khi thẳng thừng "phang" hai ông tổng bí thư và thủ tướng là nên từ chức vì những lỗi lầm của họ gây ra khi lãnh đạo đảng và điều hành kinh tế.

Tôi cũng sửng sốt về bài viết nầy (pha lẫn sự khâm phục) và cả bài viết khuyên ông Thanh từ quan mới đây của Nhất, rồi không biết làm gì hơn nên đã pha trò chọc ghẹo Nhất trên facebook qua status "Đồng chí Trương Duy Nhất làm công tác tổ chức rất tốt... sắp tới đây ai lên thay các vị ấy thì đồng chí sớm cho biết kẻo nhân dân trông chờ". Nhất không ý kiến gì về chọc ghẹo của tôi. Có lẽ anh nghiêm túc trước những việc nghiêm túc, không có kiểu cái gì cũng ba lơn như tôi.

Phải chăng vì "mức độ cập nhật thông tin trong các bài viết rất cao" nên dư luận nghi ngờ rằng Nhất có trong đường dây theo phe phái nào đó trong cuộc chơi quyền lực đang diễn ra khá gay gắt hiện nay. Việc bắt khẩn cấp Nhất ngay trước khi diễn ra việc bỏ phiếu tín nhiệm ở quốc hội cũng là sự trùng hợp đáng suy gẫm.
Cô Thụy My của đài RFI khá nhạy bén khi mời blogger Phạm Chí Dũng bình luận về sự việc blogger Trương Duy Nhất bị bắt. Trước đây, Dũng cũng bị bắt khẩn cấp vì những bài báo có "mức độ cập nhật thông tin khá cao".

Nếu bị bắt vì lợi dụng dân chủ theo điều 258, thì sẽ có rất nhiều người bị bắt, hà cớ gì chỉ có mình Nhất? Game of thrones?

Tôi đang xem phim truyền hình nhiều tập "Game of Thrones" nên bỗng dưng nảy ra cái tựa cho có vẻ có chút tiếng Anh cho sang chứ chẳng có ý sâu xa gì. he he



BLOG NGƯỜI BUÔN GIÓ
Thứ tư, ngày 29 tháng năm năm 2013

Thương Nữ có người dịch là kỹ nữ, có người dịch là ca nữ, có người gọi là con hát. Có người bảo Thương Nữ là con gái nhà thương gia....

Nguyên văn câu thơ

Thương nữ bất tri vong quốc hận
Cách giang do xướng Hậu Đình Hoa.

Tôi nhớ Khương Hữu Dụng dịch rằng.

Con hát biết chi hờn mất nước
Cách sông còn hát Hậu Đình Hoa.

Kể về một giai thoại của thời Đường, giặc đã đến bên kia sông, bên này sông vua quan nhà Đường vẫn còn say sưa yến tiệc nghe ca hát.

Tôi vẫn thích ai đó dịch Thương Nữ là một người con gái đẹp, dễ thương. Từ kỹ nữ, con hát nghe khinh miệt quá. Một người con gái dễ thương, chỉ biết ca hát, không biết đến chuyện quốc gia đại sự, sơn hà nguy biến nghe dễ vào hơn. Phận đàn bà, con gái thường vẫn thế. Câu thơ hàm ý chê trách người con gái đang hát, nhưng nếu hiểu rõ chế độ phong kiến thì hiểu câu thơ là trách kẻ nghe hát chứ không phải người hát. Bởi kẻ nghe hát đây là cả một triều đình, vua chúa và lũ bầy tôi không màng đến vận nước suy vong cận kề. Những kẻ ngồi trên ngôi cao chỉ lo hưởng thụ, những kẻ có quyền bính trong tay, có trách nhiệm phải giữ gìn xã tắc... câu thơ mượn người con gái để trách, nhưng thực ra là trách bọn vua quan triều đình.

"Thương nữ bất tri vong quốc hận" trở thành một điển tích tiêu biểu của sự mất nước, vong quốc.

Một điển tích khác mà  nhiều người làm nghề sử chắc phải biết đó là điển tích Thôi Trữ giết vua.

Thôi Trữ giết vua Tề. Sử gia chép rằng Thôi Trữ giết vua. Thôi Trữ chém chết sử gia, cho người em sử gia chép sử, người em chép y nguyên vậy, bị chém chết, người em sau cũng vẫn chép vậy cũng bị chém chết. Đến người em thứ tư vẫn chép vậy, Thôi Trữ đành chấp nhận sự thật không giết sử gia nữa.

Hai điển tích này thì liên quan gì đến nhau?

Ở Việt Nam  thì có liên quan chút ít, bởi Việt Nam của chúng ta ngày nay có rất nhiều đàn bà, con gái phải vào chốn lao tù, chỉ vì họ nặng lòng với non sông. Họ không phải là kẻ bất tri với nỗi nhục vong quốc. Và  họ lần lượt  người này vào lao tù, người khác lại tiếp tục. Từ Phạm Thanh Nghiên đến Tạ Phong Tần đến Nguyễn Phương Uyên. Rồi còn bao nhiêu người con gái khác cũng tại chữ ''quốc '' mà chịu cảnh lao tù như Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Đặng Minh Mẫn, Hồ Thị  Bich Khương. Đỗ Minh Hạnh.

Đất nước nào trên thế giới này có số phụ nữ vào tù nhiều nhất vì tội danh chống chế độ? Có ai đặt ra câu hỏi đó chưa nhỉ? Người ta thường nói '' ôi trời, ở đâu cũng có ăn cắp, ở đâu cũng có giết người, Mỹ cũng thế, tư bản cũng thế''. Vậy bạn nào nói cho tôi là ''ối trời đâu cũng thế ở Xu dan, Sy Ry, Ả Rập, Mỹ cũng đầy bọn phụ nữ chống phá chế độ bị bắt bỏ tù''.

Khi viết bài này, tôi đã hỏi tổ chức ân xá quốc tế, tổ chức nhân quyền quốc tế, một vài tổ chức quốc tế khác theo dõi về vấn đề này. Để biết trong năm qua nước nào trên thế giới này có số phụ nữ bị vào tù nhiều nhất vì chống chế độ hiện tại ở nước họ. Câu trả lời thật buồn, không phải ở Xu Dan, Sy Ry, Mỹ...

Không nói chế độ sai, chưa nói những người phụ nữ chống chế độ là đúng. Nhưng một đất nước mà có quá nhiều phụ nữ phải vào tù vì chống cái chế độ đang cầm quyền đất nước ấy, thiết nghĩ những người có lương tri phải nên suy ngẫm. Vì phụ nữ xưa nay hiền lắm. Nhất là phụ nữ Việt Nam dịu dàng, nhẫn nhịn có truyền thống. Lịch sử chỉ cho thấy khi nào có ngoại xâm những người phụ nữ Việt Nam mới trở nên kiên cường, dũng cảm chấp nhận hy sinh, tù đầy để bảo vệ non sông đất nước.

Nếu chế độ  ngày nay đúng, những người phụ nữ bị bỏ tù kia là bởi họ sai. Có lẽ đây là lần duy nhất trong lịch sử là '' truyền thống '' của người phụ nữ Việt Nam đã không có đáp án trùng lặp. Lịch sử và truyền thống lẽ nào cũng có lúc sai?

Chúng ta thấy sự kiên định trong quan điểm Thôi Trữ giết vua, hẳn chúng ta cũng thấy cái kiên định của Phạm Thanh Nghiên, Tạ Phong Tần, Nguyễn Phương Uyên, Đỗ Minh Hạnh  ở quan điểm của họ.

 Bất luận đúng sai thế nào thì những người con gái Việt Nam mềm yếu kia cũng đã vào tù vì chữ '' quốc ''. Không phải như thương nữ nhà Đường chỉ biết ca hát, chẳng màng '' vong quốc ''. Bất luận đúng sai thế nào thì họ cũng nối tiếp nhau kiên định với quan điểm của mình như những nhà chép sử thời Tề cách đây khoảng 2600 năm.

Trong những cuộc biểu tính phản đối Trung Quốc xâm lược biển đảo Việt Nam chúng ta thấy rất nhiều phụ nữ là bà già, là trung niên, là thanh nữ, là thiếu nữ.....

Những người phụ nữ đang ở trong lao tù kia , những người phụ nữ đang bị sách nhiễu hàng ngày và những người phụ nữ trong những tấm ảnh  này,chẳng phải họ đang biết đến hờn mất nước sao?

Nghĩ đến những người phụ nữ chân yếu tay mềm đang ở chốn lao tù. Rồi bỗng nghĩ đến bà Phó Doan phát biểu '' đất nước ta dân chủ gấp ngàn lần tư sản''.

Thấy bản dịch của những người dịch trên là đúng với câu thơ. Chỉ có mình đa sự bày đặt thương nữ, nữ thương này nọ.  Kỹ nữ hay con hát cũng thế mà thôi, chỉ có cái loại ấy mới ca ( hót ) được trong lúc nước mất nhà tan.


FACEBOOK NGƯỜI BUÔN GIÓ

Người Buôn Gió
 
đại ca ở lại bình an nhé
em té đây
ngày kia em đi Châu Âu
chả biết bao giờ về lại xứ Vệ này
 
06:22
Trương Duy Nhất
 
Ủa, ai cho đ đi?i mà
Đi được à?
 
06:22
Người Buôn Gió
 
Bộ công an thông báo cho đại sứ Đức'
là dỡ lệnh cấm rồi
đại sứ làm visa cho em và mua vé rồi 
 
06:23
Trương Duy Nhất
 
Ồ, chúc mừng nhé. Bình an!
 
06:23
Người Buôn Gió
 
 Cái ông quốc vụ khanh Đức hồi Tết sang đây họp nói gì ko biết
nên bọn nó cho em đi
em đi học ngoại ngữ thời gian
chắc cũng lâu
sau này về viết blog song ngữ luôn
 
06:25
Trương Duy Nhất
 
Hi, đã quá rồi
Tin bất ngờ đấy.
 
06:26
Người Buôn Gió
 
khi em đi rồi em mới thông báo lên trên FB
 
06:28
Trương Duy Nhất
 
Ngồi máy bay rồi, bay trên trời rồi mới chắc!
 
06:29
Người Buôn Gió
 
ko, cái này thì chắc rồi, xưa nay em có nói gì quá đâu
cái gì chắc chắn  em cũng chỉ nói đến 70% thôi mà
 
06:31
Trương Duy Nhất
 
Hi, bay trên trời rồi mới chắc
 
06:33
Người Buôn Gió
 
chỉ có đi hẳn hay đi được về thôi
còn ko có chuyện cấm đi nữa
 
06:34
Trương Duy Nhất
 
Chúc may mắn, bình an. Mình thoát chạy đã.
 
......................................................................................................
 
Trước khi đi mình đã có lời mong anh được bình an, chả dám khuyên anh vì ít tuổi hơn, chỉ dám mong anh bình an thế. Tự nhiên lúc đi có cảm giác anh Nhất là người sẽ có khả năng bị nguy hiểm nhiều nhất. Không phải cùng chí hướng với anh, nhưng cùng cảnh viết blog nên đồng cảm vậy.
 
trích bài Chúng Ta Đều Ở Trong Rọ/
 
Nhưng bỏ qua những cái chi tiết ly kỳ rẻ tiền mà bọn bồi bút kiếm chác cơm gạo. Chúng ta vẫn phải nhận ra rằng, Tiến Sĩ Cù Huy Hà Vũ bị bắt vì những bài viết trước đó, và anh hoàn toàn bị bất ngờ vì không nghĩ rằng họ không bắt lúc anh mới đưa lên mạng. Mà đợi thời gian sau mới bắt, cũng như Điếu Cày, Ba Sài Gòn, Vi Đức Hồi... đều vậy.

Ai mà nghĩ được anh Điếu Cày bị bắt ngay sau khi kết thúc 30 tháng tù giam, vì những bài viết trước đó. Những bài viết mà nói thẳng ra trong số chúng ta chẳng ai có thể nhớ nội dung nó là gì dù có đọc.

Chúng ta, những người viết blog "lề bên trái" những người chưa bị bắt chỉ là "của để dành" khi người ta cần lập chiến công nhân dịp xét duyệt phong hàm, chức hay phục vụ quan hệ với một nước nào đó. Một sự thật phũ phàng có thể làm ai đó nhụt chí. Nhưng nhìn rõ vào sự thật để đón nhận nó không bị bất ngờ vẫn tốt hơn. Ít nhất chúng ta có thể soạn kịch bản cho mình, không phải thụ động cúi đầu đọc một cái kịch bản mà người ta đưa cho.

Vụ những thanh niên trong tổ chức Tuổi Trẻ Yêu Nước mà Phương Uyên bị bắt mới đây. Ít ai để ý là báo chí nói Phương Uyên cùng tổ chức với Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình, Thành. Mà Việt Khang, Anh Bình bị bắt trước đó cả năm, rồi đến trước đại hội Đảng TQ an ninh bắt tiếp Phương Uyên. Ngay sau khi vừa đưa Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình ra xét xử.

Biết trước không có nghĩa là để biết sợ mà tránh. Có những cái biết trước để chuẩn bị cho mình một tâm lý thanh thản, đi đến nơi biết trước là sẽ đến. Để những ngày tháng ở nơi đó mình sẽ sống thế nào để không uổng phí, biến một ngày mà người ta trừng phạt mình thành một ngày có ích cho mình sau này.
 
http://danluan.org/tin-tuc/20121105/nguoi-buon-gio-chung-ta-deu-o-trong-ro



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét