Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

Ghé thăm các blogs: 28/01/2013



BLOG ĐÀO TUẤN

Bảo tàng siêu khủng sẽ là nơi triển lãm những bức ảnh cơ cực với chủ đề “Chợ cóc bệnh viện”. Nhà hát hoành tráng sẽ là nơi những diễn viên mặc pijama hát lên khúc “bệnh viện bi ca”?

Hôm qua, ở Thủ đô, một triển lãm “bá đạo” được tổ chức dưới cái tên “Chợ sức khỏe”. Ôi giời, tràn lan là ảnh ngủ gậm giường hoặc màn trời chiếu đất bên hành lang, vỉa hè bệnh viện. Những cảnh cá hộp “xưa như trái đất, thật như hiện tại, đúng như tương lai”. Muốn có sức khỏe phải ra chợ. Đã ra chợ, phải mất tiền mua. Và đã mua bán, thế nào cũng gặp phường gian dối. Gặp thực phẩm ôi thiu. Cái chữ “Chợ” càng nghĩ càng thấy “bá đạo”. Nhưng triển lãm này cũng sai đúng ở chữ “chợ”. Bởi chưng “luật chợ” là người ta có quyền mặc cả. Có quyền chê đắt. Có quyền làm thượng đế. Và có quyền lắc đầu. Trong khi đến “chợ” mua sức khỏe thì kể cả có tiền, xin mời xếp hàng, cứ hẵng “nu pa ga zi” đã.

Hôm qua cũng là ngày nữ Bộ trưởng xinh như búp bê, chắc là cay đắng thừa nhận “tình trạng cá hộp”, ngôn ngữ ngành y là “quá tải” ở hầu hết những cái “chợ lớn”. Chắc bà cũng chẳng vui vẻ gì với thường niên hình ảnh “Bệnh nhân bò từ gậm giường ra chào Bộ trưởng”. Đây là câu chuyện cần sự cảm thông của bà con, bởi giảm hay không giảm phụ thuộc vào vấn đề đầu tiên. Chuyện những “cái chợ” không đơn giản là việc vẽ trên giấy là được. Huống chi, ngân sách đang hụt thu. Huống chi, tiền còn phải để xây dựng bảo tàng 11 ngàn tỷ, để lập kế hoạch nhà hát nửa triệu đô, để xây “sân vận động massage”.

Hôm qua, trên VietNamNet, người phát ngôn của Bộ VH-TT-DL một mặt thừa nhận tình trạng “vừa thừa – vừa thiếu” đang xảy ra đối với nhiều công trình văn hóa, mặt khác lại chê “Nửa tỉ đô chưa chắc đã đủ” để xây một nhà hát lớn và “nổi tiếng trên thế giới”.

Giời ạ. Cơ bản là nhà hát đó trình diễn cái gì. Cơ bản ai sẽ đến nhà hát đó chứ không phải cứ cầu chữ to là được.

Chuyện nhà hát và những cái bệnh viện giờ giống y sì như chuyện “no con mắt và đói cái bụng” khi huyện nghèo miền núi Krông Nô vốn “chỉ có” 34,16% hộ nghèo, học đòi định tổ chức bắn pháo hoa.

Ừ thì “Không có một đất nước nào lại dừng lại và không hoạt động gì trong lúc khó khăn cả”. Cũng đúng khi “Bên cạnh đời sống vật chất thì còn nhu cầu đến hưởng thụ đời sống tinh thần”. Nhưng những người bụng sôi ùng ục, đang phải nằm chen như cá hộp trong gầm giường những cái “chợ bệnh viện” xin đặt một câu hỏi nhỏ: Những cái nhà hát hoành tráng, những Viện bảo tàng siêu khủng sẽ trình diễn những gì về cuộc sống đương đại? Bảo tàng lịch sử sẽ là nơi triển lãm những bức ảnh cơ cực với chủ đề “Chợ cóc bệnh viện”. Nhà hát sẽ là nơi những diễn viên mặc áo pijama hát lên khúc “bệnh viện bi ca”?

Hẳn nhiên việc no cái bụng chính đáng hơn sướng con mắt. Hẳn nhiên nỗi cơ cực ngoài da nhiêu khê, khốn khổ hơn nhiều so với thú vui tao nhã là “quần là áo lượt tai không trâu” đến nhà hát nghe nhạc giao hưởng.
Tin mừng là Thủ tướng Chính phủ đã phê duyệt Đề án giảm quá tải bệnh viện. Theo đó, đến 2020, mỗi bác sĩ chỉ còn phải khám 35 bệnh nhân/ngày và tại các bệnh viện sẽ không còn tình trạng quá tải. Cụ thể hơn, đến 2015 phải “cơ bản khắc phục tình trạng nằm ghép”.

Tin không mừng là một quan chức ngành thể thao khẳng định kinh phí tổ chức Asiad 2019 “chỉ 150 triệu USD” là “vừa sức”.

Nếu được một điều ước, giản dị thì đó là 34,16% hộ nghèo Krông Nô bỗng nhiên thoát nghèo để được hưởng một đêm pháo hoa thỏa thích. Hay thực tiễn hơn, Sân vận động Mỹ Đình trị giá 53 triệu USD sẽ trở thành Viện Châm cứu, thay vì massage đá nóng.

Nhưng ước mơ lãng mạn nhất của dân chúng thì dứt khoát phải là việc Bộ trưởng Hoàng Anh Tuấn sang tận Giảng Võ “ngỏ lời” với nữ Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến với món tặng phẩm là 10.800 tỷ giải cứu cho những con cá hộp đang rúc gậm giường trong những cái chợ vẫn được gọi là bệnh viện!



BLOG ĐÀO TUẤN

Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư Pháp của QH, bà Lê Thị Nga đã nhắc đến trường hợp bị can Phạm Đình Tiến, nguyên thiếu tá thuộc Công an TP Hà Nội đã bị tạm giam đến năm thứ 7 về tội nhận hối lộ.

Và sau 7 năm, bị can này vẫn ở vào tình trạng “Không tuyên rõ là có hay không có tội”.

Phát biểu trong Hội nghị triển khai Nghị quyết 37 của QH về phòng chống vi phạm pháp luật và tội phạm do Thường vụ QH tổ chức sáng nay 23.1, bà Nga đề nghị các cơ quan tư pháp “Phải giải thích rõ vụ này”. Bởi theo bà, đây là vụ việc khó chấp nhận trong cải cách tư pháp. Về tình trạng án quá hạn, Phó chủ nhiệm Ủy ban TƯ pháp đề nghị “không chỉ riêng ngành TA, các cơ quan khác cũng phải rà soát lại những vụ quá hạn.” Ví dụ khác được bà Nga cho là “dư luận rất bức xúc” và bản thân bà cũng đã có ý kiến. Đó là vụ án Trần Minh Anh, ở Ngọc Hà, HN bị truy tố về tội Lừa đảo. Trần Minh Anh đã bị giam giữ từ tháng 4/2009 đến nay, thời gian “kéo dài qua 2 khóa QH”, trong khi vẫn “Chưa mở được phiên tòa sơ thẩm”.

“Mà đây là 2 vụ do các cơ quan tư pháp ở trung ương tiến hành”- Phó Chủ nhiệm Ủy ban TƯ pháp lưu ý.

Một vấn đề khác cũng đã được đề cập tại nghị trường, liên quan đến giám định mà dư luận rất quan tâm bức xúc. Đó là “Khi gây án, đối tượng tỉnh táo, bình thường, thậm chí còn vạch kế hoạch phi tang xác. Tuy nhiên, khi xử lý bỗng dưng bị tâm thần”. Nhắc lại một điều tra trên báo Tiền Phong về “Đường dây mua bán bệnh án tâm thần”, bà Nga đề nghị ngành y tế cũng như các cơ quan tư pháp phải làm rõ, bởi “Người bị hại và cử tri bức xúc”. Theo số liệu của Ủy ban tư pháp, cả nước hiện có tới 10 triệu người có liên quan đến tâm thần và các chứng bệnh liên quan đến tâm thần. Trong khi đó, đối tượng được quản lý rất ít. Nhắc lại vụ Cao Quốc Huy, đối tượng tâm thần vào nhà trẻ, bắt cóc cháu bé- Phó Chủ nhiệm Ủy ban tư pháp lưu ý không thể buông lỏng việc quản lý số đối tượng này.



BLOG HIỆU MINH

Mình chẳng biết “Bên thắng cuộc” viết gì vì vẫn đợi sách in đọc thích hơn. Chỉ nhớ bìa có ảnh minh họa là hai loa phường mắc trên cột điện, biểu tượng của miền Bắc những năm chiến tranh.

Chả hiểu Osin có ý gì. Có thể loa tuyên truyền là một trong những yếu tố làm nên “Bên thắng cuộc”.

Nghe thiên hạ đồn thổi ghê quá, đâm ra mình càng tò mò, do truyền thông cả trái lẫn phải nhét vào tai mình.
Mới ra được hơn tháng mà có hàng trăm entries trên blog, facebook, báo Việt Nam, bên Mỹ, cả xứ sương mù London cũng bàn tới bàn lui, mong người đọc sáng mắt thêm. Web hải ngoại tràn ngập, khen có, chê có, chả nói gì cũng nhiều.

Phe mê Osin còn phải nói. Họ chuyền tay nhau đọc, rỉ tai về nhậy cảm chính trị, bí mật cung đình của xứ Việt mà xưa nay luôn là thứ cấm kỵ. Hiện Facebook của Osin có tới gần 15.000 followers (theo đọc).

Tờ Pháp luật Tp HCM làm hai bài,  (thêm bài tại đây nữa) nghiêng về chê cuốn sách có “cái nhìn thiên kiến về lịch sử”. Báo CAND cũng làm một loạt bài khá công phu, gọi đó là “chém gió”. Mấy ngày nay, báo chí bắt đầu giàn đồng ca.

Phía California có cả biểu tình lên án cuốn sách dù người tham dự nói chẳng thèm đọc sách, cứ phản đối cái đã.

Tự nhiên biểu tình và báo chí lên án lại quảng cáo không công cho cuốn sách chưa được phép phát hành tại Việt Nam.

Chê bai trên báo chính thống, trong lúc người đọc xứ Việt chả biết mặt mũi BTC ra sao, ngang bằng nói oang oang “Có cuốn sách bí mật về chính quyền VN đó đó, bà con nên đọc đi”.

Nếu định dìm cuốn sách bằng cách này thì họ đang mắc thêm phao cho nổi hơn. Bởi ý kiến cuối cùng thuộc về độc giả, đâu cần ai định hướng. Bạn đọc thời nay tinh lắm, đủ trình độ cross check and balance (kiểm chứng).

Càng phê bình nặng nề độc giả càng tò mò. Họ sẽ lẩm bẩm, để xem tay Osin viết “bậy bạ” như thế nào.
Tập một “Giải phóng” có ảnh bìa minh họa là hai cái loa chĩa ra hai hướng. Hình như sau gần 40 năm kết thúc chiến tranh, người Việt ở hai bờ đại dương vẫn đang làm việc đó.

Nếu cho rằng “Bên thắng cuộc” lại đang thắng nhờ “loa phường” với hiệu ứng tuyên truyền ngược như hiện nay cũng chẳng sai.



BLOG LƯƠNG KHÁU LÃO

Tháng 4 năm 2012, khi Trung ương Đảng họp và quyết định không để Ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng làm Trưởng ban Chống  tham nhũng nữa và chuyển sang để ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư trực tiếp phụ trách, đồng thời lập lại Ban Nội chính và Ban Kinh tế Trung ương thì nhiều người nghĩ rằng thời của ông Dũng đã hết.

Lúc đó tôi đã viết bài “Tôi bỏ một phiếu cho Nguyễn Bá Thanh”. Bằng những gì tôi đã biết về một Nguyễn Bá Thanh và Đà Nẵng nơi ông “nắm quyền sinh quyết sát” nhưng cũng đã làm được rất nhiều việc để đưa Đà Nẵng lên thành một trọng điểm phát triển kinh tế Miền Trung và ngang tầm các thành phố hiện đại trên thế giới. Tôi thấy ở ông có cái gì đó giống Chu Dung Cơ khi còn làm bí thư Thượng Hải và kiến nghị ông là người thay Nguyễn Tấn Dũng nếu ông này bị thay thế nhưng trước mắt hãy về làm Trưởng ban Nội chính TW giúp Ông Trọng chống tham nhũng đã.

Dự đoán của tôi nay đã đúng một nửa, ông đã có quyết định “ra Ba Đình” như BBC đưa tin. Và mấy hôm nay, báo chí lề phải, lề trái  ồ ạt đưa tin về ông. Khen có, chê có, tin tưởng có và cho rằng rồi ông cũng chả làm được gì khi các nhóm lợi  ích đang thi nhau xâu sé đất nước này.

Thấy ông phát biểu chia tay Đà Nẵng rằng “Hốt luôn, không nói nhiều“ với đám Ngân hàng thông đồng với Nhà đầu tư nâng khống giá đất để chiếm dụng hàng trăm ngàn tỉ đồng đưa cục nợ xấu quốc gia lên hàng chục tỉ đô la thì một lần nữa người ta lại thấy cá tính Nguyễn Bá Thanh và hy vọng ông sẽ là một Bao Công thời nay.

Nhưng tôi còn rất băn khoăn.

Băn khoăn thứ nhất là liệu nếu ông làm mạnh tay, đụng chạm đến các nhân vật chóp bu đầy quyền lực và quyền lợi thì “vua” Nguyễn Phú Trọng, người luôn có “tấm lòng nhân ái thương người” và “sợ  ân oán” sợ bị trả thù có để cho ông làm không. Hay lại lấy quyền to nhất để phủ quyết.

Băn khoăn thứ hai là ông lấy đâu ra lực lượng giúp việc nếu chỉ có mấy cái Vụ viện chuyên “ngồi chơi xơi tiền phong bì” bên Trung ương Đảng chuyển sang. Ông có quyền thành lập một lực lượng đặc nhiệm chuyên phát hiện, điều tra và cho “hốt luôn, không nói nhiều”như bên Trung Quốc người ta làm hay không,  còn nếu ông lại dựa vào điều tra xét hỏi bên Công an thì thôi rồi ông Thanh ơi.

Băn khoắn thứ ba là tại sao Trưởng ban Nội chính lại chỉ chống tham nhũng. Muốn chống tham nhũng trước hết phải làm trong sạch đội ngũ chống tham nhũng trước. Đó chính là làm trong sạch bộ máy Công an khổng lồ và cường quyền tuyệt đối, đến Tổng cục II cũng chào thua.

Bộ Công an có nhiều ngành như cảnh sát kinh tế, cảnh sát điều tra, cảnh sát trật tự, cảnh sát giao thông… Ông không thể cùng một lúc làm tất cả cái mớ bòng bong này được. Trước mắt theo tôi, ông nên “hỏi thăm” cái đám áo vàng trước. Ông có biết họ hàng ngày hành dân như thế nào và người dân đã chịu đựng và căm thù họ đến mức nào không? Đối với cái đám ra đường giơ gậy chặn xe mà ăn mãi lộ thì ông quá rõ, ông có biết một lái xe đã chụp ảnh một CSGT ngồi thu lu trên ghế nhựa ở đường cao tốc trên cao để canh chừng người lái xe máy vi phạm và anh ta nói  “Kìa xem có khác gì con chó vàng không”.

Nhưng còn hai địa chỉ nữa mà ông có lẽ chưa “mục sở thị”. Tại các cơ sở đăng kí xe của Phòng cảnh sát Giao thông Hà Nội, người ta ăn tiền công khai trắng trợn  như thế nào. Nguyên tắc khi đi đăng kí xe mới, sau khi khai báo hồ sơ, viết tờ khai, CSGT phải khám xe cho khớp số khung số máy sau đó làm thủ tục chọn biển số.  Nhưng ở Đơn vị số 3 trên đường Láng chẳng có khám xét gì cả. Cứ vào Phòng một ông mặc thường phục đưa hồ sơ có kẹp 200K là ông này kí nháy ngay vào tờ khai. Có chữ kí của ông này ra nộp cho ông áo vàng ngồi nhận hồ sơ bên ngoài kẹp thêm 300K nữa thì ông này cho bấm máy chọn biển số.
Nếu không có cái khoản này thì ông “còn bận” không thèm trả lời. Tất cả chỉ cần 5 phút là xong nhưng ai cũng mất ít nhất hai tiếng đồng hồ chạy đi chạy lại không biết hỏi ai, không biết xin ai, không biết nộp tiền cho ai, nộp bao nhiêu cho vừa lòng các “người công bộc của nhân dân”, cuối cùng phải nhờ cò chỉ dẫn. Ông hãy đóng vai hoặc cử cán bộ giả người đi đăng kí xe vi hành thử xem tôi nói có đúng không.

Nhưng chiều 9-1 khi tôi cùng người nhà đi đăng kí xe mới đã chứng kiến một cảnh “không thể tưởng tượng nổi”. Có hai người đàn ông đi vào phòng ông kí nháy khám xe lôi ông này ra khỏi phòng và đứng giữa sân, trước mắt tất cả mọi người đến đăng kí xe, chửi ông này như “hát hay”. Trong 5 phút tôi đếm ông này đã tung ra khoảng 20 lần các từ vô cùng thô tục và bẩn thỉu “Đ.mẹ mày” Bú C.” “Bú L.” Ông kí nháy im lặng chịu trận, các nhân viên khác cũng ngó lơ. Cho đến khi một tốp công an áo vàng do một viên Trung tá đi cùng tiến vào tay cầm một bó hoa và một giấy khen ép plastic gì đó thì cái thằng lưu manh kia mới dừng lại nói nhỏ với viên Trung tá ”em chào anh ạ” và lủi mất. Không biết giữa họ có thù hằn gì hay ăn chia không sòng phẳng mà chửi nhau công khai chốn công đường như vậy. Trung tá Vũ Văn Hiến nổi tiếng với câu nói “Tự do cái con C. “ chưa là cái đinh rỉ gì.

Rồi cái đám điều tra xét hỏi và xử lí vi phạm mới ăn ngon chứ. Biên bản hiện trường có thể hôm sau khác hôm trước. Cả bên gây ra tai nạn và bên bị tai nạn nếu không hòa giải được với nhau mà phải nhờ đến công an thì thôi rồi. Cả hai bên đều phải ”nôn“ ra kể cả khi đưa nhau ra tòa án.

Thế đó. Nếu ông có cách gì phối hợp với Đại tướng Trần Đại Quang làm trong sạch Bộ máy Công an thì lòng dân may ra mới yên được. Chứ cứ bênh nhau như thiếu tướng Nguyễn Văn Tuyên, Cục trưởng Cục CSGT rằng “mãi lộ trong ngành CSGT chỉ là tiêu cực” lặt vặt thì chả còn gì để nói nữa.

Băn khoăn thứ tư là liệu với cái đám tham những làm thất thoát của Nhà nước hàng trăm hàng chục ngàn  tỉ đồng như Phạm Thanh Bình Vinashin, Dương Chí Dũng Vinalines hay cái thằng “Lã Bất Vi” Việt Nam Nguyễn Đức Kiên buôn bán cơ chế và mua quan bán chức chiếm đoạt của nhà nước hàng chục ngàn tỉ  đồng có bị Nguyễn Bá Thanh cho “dựa cột“. Hay lại hai chục năm hay chung thân trong tù mà sướng như tại ngoại rồi ba bảy hai mốt ngày cải tạo tốt và được về đoàn tụ với gia đình lôi số tiền ăn cắp và dấu diếm được ra tiều xài từ đời bố đến đời con cháu cũng không hết.

Ngày xưa ông Hồ nổi tiếng là nghiêm khắc khi xử tử hình viên đại tá Trần Dụ Châu chỉ vì mấy bộ quân nhu. Hơn hai chục năm trước, Tăng Minh Phụng- kẻ đi tiên phong trong chủ trương “Đổi đất lấy cơ sở hạ tầng” đã mất mạng vì chưa đến ngàn tỉ nợ ngân hàng. Còn hôm nay, ông Bao Chửng mới có dám chém đầu một số tên cộm cán đã bị điểm mặt chỉ tên để làm gương cho cả bầy sâu tham nhũng hay không. Luật pháp và khung hình phạt đã có, nếu ông không làm thì ông cứ ở Đà Nẵng, đừng ra Ba Đình làm gì cho nhọc thân.



BLOG NGUYỄN VĂN THIỆN

Thông tin về việc blogger Lê Anh Hùng bị bắt đưa vào trại Tâm thần một cách mờ ám đang được nhiều bạn đọc quan tâm. Lê Anh Hùng là người mà mấy năm nay theo đuổi vụ việc tố cáo Hoàng Trung Hải, Nông Đức Mạnh và Nguyễn Tấn Dũng đồng thời là tác giả của nhiều bài viết sắc sảo về tình hình chính trị - xã hội. Địa chỉ blog ở đây: http://leanhhungblog.blogspot.com/

Việc ai có quyền đưa người vào trại tầm thần và dựa vào đâu mà có thể quy kết người khác bị tâm thần cần phải được làm sáng tỏ. Đằng sau vụ việc này, có nhiều mờ ám khiến người ta nghĩ ngay đến những ngón đòn vẫn thường gặp lâu nay đối với những người đi kiện tụng nhiều: ném phân vào nhà, cho quần chúng tự phát đến đập phá, quy kết bị tâm thần, thần kinh…

Đó chính là những ngón nghề bẩn thỉu mà một số kẻ vẫn thích thực hiện để trả thù những người tố cáo.
Chúng không từ một thủ đoạn nào dù là đê hèn nhất để dập tắt tiếng nói phản kháng từ trong nhân dân. Đặc biệt, những người viết blog hàng ngày đang cập nhật/chỉ ra/làm sáng tỏ nhiều vấn đề mà báo chí chính thống không được nói. Việc này chắc chắn làm cho các nhà quản lý đau đầu và tìm cách triệt phá. Sau khi dựng tường lửa ngăn chặn bất thành, họ lại tổ chức lập ra các trang “blog mồi”, “blog đỏ” để cạnh tranh nhằm định hướng dư luận, mới đây lại thêm cái trò “dư luận viên” tung lên mạng để đánh loãng dư luận và vẫn không ăn thua.

Vậy nên, việc quy kết cho người khác là tâm thần xem ra nhanh hơn cả và đỡ tốn kém. Vì vậy, trong tình hình hiện nay mỗi blogger hãy sẵn sàng cho mình hành trang cần thiết để nhập trại bất cứ lúc nào.

Mỗi chúng ta là một bệnh nhân tâm thần dự khuyết, vấn đề còn lại là khi nào vào trại mà thôi!



BLOG PHẠM VIẾT ĐÀO       

Lời góp của Hai Xe Ôm: Trong ngành công an có một "yem" lên tướng bằng "tên lửa vượt đại châu", đó là "yem" Lê Hồng Anh, từ binh bét phắt một phát lên Đại tướng..."Yem " này lên nhanh nghe nói do là con riêng của ông Nguyễn Văn Linh, cư dân mạng đồn thế ???

 
Thấy năm nào Báo chí cũng công bố quyết định phong hàng chục Tướng. Thợ cạo tò mò Việt Nam mình hiện nay có bao nhiêu Tướng lãnh nhỉ?

Bên Quân đội:

Thợ cạo cộng dồn theo số liệu Vi.wikipedia đang tại chức (có danh sách kèm theo):
Cấp Thiếu tướng =    272
Cấp Trung tướng =      86
Cấp Thượng tướng =    7
Cấp Đại tướng =           2
Tổng cộng =             366

Quân đội mấy năm qua không thấy công bố số liệu cho báo chí, theo trang Bienphong hé lộ thì năm 2012, thăng quân hàm cấp tướng là 70 người.

Bên Công an:

Năm 2012, thăng hàm cấp tướng 48 người (Cadn)
Năm 2011, thăng hàm cấp tướng 58 người
Cũng năm này, trao quân hàm Thượng tướng, Đô đốc cho 2 người của Công an và 7 của Quân đội.
(Vietnamplus)
Nhanh nhất là Trần Đại Quang được phong hàm Thượng tướng (2011), Đại tướng (2012)

Trung bình ở Việt Nam, mỗi năm phong 100 em lên Tướng.
Áng chừng tổng số tướng lãnh Quân đội và Công an, gộp chung chia đều thì mỗi tỉnh thành hiện nay có khoảng 8 sao. Nếu dồn về Bộ thì đi đụng đầu nhau.

Tính từ hàm Đại tá trở lên, cả Quân đội và Công an thì ở Việt Nam, có thể đến hàng vạn Sĩ quan cao cấp.

Ngẫm lại thời đánh Mỹ và VNCH, Phe ta đâu chừng có vài chục Tướng chỉ huy cả thảy hơn triệu quân.
Nay thời bình, quân số ít hơn nhưng Tướng tăng chóng mặt. Với đời sống no đủ hơn, Tướng nhiều hơn, vũ khí phương tiện hiện đại hơn xưa nhiều, ấy vậy mà nhiều người lo nếu xảy ra chiến tranh với Trung Quốc, Việt Nam oánh không lại bọn Tung Chảo là sao nhỉ?
_________
Tranhung09









Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét