Thứ Năm, 22 tháng 11, 2012

Ghé thăm các blogs: 22/11/2012


BLOG HUỲNH NGỌC CHÊNH

Hàng loạt con tàu trọng tải lớn, trị giá từ vài trăm tỉ đến cả nghìn tỉ bị chủ tàu bỏ rơi, trở thành những con tàu “ma” khổng lồ dập dềnh trên các vùng biển từ bắc vào nam. Thậm chí, một số tàu còn bị chủ hàng siết nợ, giữ làm tin tại các vùng biển nước ngoài. (báo Thanh Niên)


Tàu Green Sea 76.000 tấn "chết" trên vùng biển Cẩm Phả, Quảng Ninh - Ảnh: Bích Ngọc

Tình hình kinh tế đang trong tình cảnh vô cùng bi đát. Nợ xấu lên con số hàng triệu tỉ đồng, các tập đoàn kinh tế quốc doanh hầu như đều thua lỗ và thua lỗ nặng. Tổng nợ của các tập đoàn ấy lên đến 1,3 triệu tỉ đồng. Theo tính toán của các chuyên gia số tiền lời hàng năm phải trả trên số tiền nợ ấy cho ngân hàng là 200.000 tỉ đồng. Nhưng nếu làm ăn cật lực và có lãi là 5% thì mỗi năm các tập đoàn ấy cũng chỉ rặn ra được 40.000 tỉ đồng, lấy đâu ra 160.000 tỉ nữa để trả lãi ngân hàng. Đó là giả định rằng làm ăn có lời chứ trong thực tế thì các "quốc doanh" ấy đang từ lỗ đến chết, làm chi mà rặn ra tiền.(Xem tại đây). Ngay cả việc đào lên bán như Vina Than, hút lên bán như Vina Dầu mà cũng lỗ to thì có cái Vina nào mà lời được.


Tàu New Sun nằm im lìm ở vùng biển Cát Hải, Hải Phòng hơn nửa năm nay -  Ảnh: Thiên Bình

Thế thì tiền đâu để đến bây giờ ta vẫn còn ngáp ngáp và nhiều người cho rằng vẫn chưa chạm đáy?

Xin thưa đó là kiều hối. Theo số liệu công bố chính thức, dòng kiều hối trong trong tầm kiểm soát mỗi năm chảy về 10 tỉ USD, tương đương 200.000 tỉ đồng. Bên cạnh đó, đầu tư của Việt Kiều về nước mỗi năm cũng có thêm 10 tỉ USD nữa. Đó là theo số liệu chính thức, chứ trong thực tế số tiền kiều hối không chỉ 10 tỉ USD mà có thể lên đến gấp đôi, gấp rưỡi con số đó.

Hồi trước, nước ta còn nghèo, nguồn kiều hối đó đã góp phần rất lớn trong việc cứu đói giảm nghèo và đưa đất nước đi lên. Trong thời gian làm ăn khấm khá, nguồn kiều hối đó giúp cân bằng với số tiền thất thoát do làm ăn ngu xuẩn của các "quốc doanh" và do tham nhũng của các quan chức.

Trong tình hình nợ nần và thất thoát cực kỳ bi đát như hiện nay với số tiền lên đến hàng triệu tỉ đồng thì 10 tỉ USD kiều hối hàng năm ấy e không cứu vãn được tình hình, chỉ đủ để duy trì cái sự ngáp ngáp mà thôi.
Phải làm sao đây để thoát đáy?

Đã có cách. Chúng ta có đoàn tàu ma hoành tráng và lớn nhất thế giới. Theo thống kê của cục hàng hải hiện có trên 40 chiếc tàu vào hàng trọng tải lớn đang neo đậu dập dềnh lâu ngày trên hầu hết các cảng biển từ Bắc xuống Nam, chưa kể nhiều tàu khác đang bị giam giữ trên thế giới vì nợ nần (xem tại đây). Chủ của chúng nó hầu hết là các Vina đã bỏ ra từ vài chục đến vài trăm triệu USD mua về để làm nhiệm vụ...rót tiền nhà nước vào túi riêng. Nhiệm vụ đã hoàn thành, chủ của chúng cho chúng nằm chơi nghỉ dưỡng, người ta gọi chúng là đoàn tàu ma.

Nên chăng, bây giờ ta tận dụng đưa đoàn tàu ma nầy vào khai thác.

Dùng đoàn tàu nầy tổ chức cho dân ta vượt biên giai đoạn hai. Đẩy chừng 1 triệu người nữa ra biển. Do tàu bè to lớn và hiện đại, 1 triệu người đó chỉ hao hụt chừng 20% nghĩa là chết chỉ chừng 200.000 người (không như trước đây, hao hụt đến trên 50%). Với 800 ngàn người sống sót đó trở thành Việt Kiều, vài năm sau thu về được thêm vài chục tỉ USD kiều hối mỗi năm. Không có đầu tư nào sinh lợi mau như đầu tư nầy. Hy vọng nền kinh tế quốc gia lại thoát đáy để tiếp tục khởi sắc.

Tất cả đang trông chờ vào đoàn tàu ma.


Tàu Speedy Falcon neo tại vùng biển Hòn Miều, TP.Hạ Long từ 12 tháng nay - Ảnh: Bích Ngọc




BLOG HIỆU MINH

Trilemma – Impossible Trinity.

Tay Cua IT này từng bẻ chữ Nho, bàn về Kinh tế và hàm răng, dù chẳng biết tý nào, nên blog Cua thành hổ lốn. Được cái may là bạn đọc quá giỏi, nên giúp cho những bài viết “kiễng chân” vẫn đứng vững.

Hôm nay xin bàn về khái niệm Trilemma – một trong ba cái khó – còn khó nữa. Mong các cụ thông cảm, nhưng chương trình học thuật cần tiếp tục, dù “giáo sư” Cua có vấn đề về trí tuệ.

Trilemma – Bộ ba bất khả thi

Rất may, một đồng nghiệp bên WB, email cho biết. Các nhà kinh tế vĩ mô đã đưa ra khái niệm “impossible trinity –  “tam pháp bất khả thi”, hoặc “bộ ba bất khả thi” – ý nói không thể duy trì đồng thời 3 yếu tố: (1) Tỷ giá cố định, (2) Tự do chu chuyển dòng vốn (hàm ý tới dòng vốn ngoại đổ vào từ bên ngoài) và (3) Chính sách tiền tệ độc lập.

Bộ ba này trong tiếng Anh còn được gọi là Trilemma, chơi chữ như Dilemma – vấn đề đau đầu khi phải chọn một trong hai.

Nói nôm na về Trilemma, để phát triển kinh tế hay giữ nhịp độ, chỉ có thể thực hiện đồng thời hai trong ba chính sách này mà thôi.

Xin nhắc lại, chỉ hai trong ba: (1) tỷ giá cố định và tự do chu chuyển dòng vốn, hoặc (2) tỷ giá cố định và chính sách tiền tệ độc lập; hoặc (3) tự do chu chuyển dòng vốn và chính sách tiền tệ độc lập vv.

Về lý thuyết, chính sách tiền tệ và tỷ giá hối đoái với giả định là vốn được tự do lưu chuyển qua biên giới quốc gia đều có quan hệ với nhau.

Khi ngân hàng trung ương thực hiện chính sách tiền tệ nới lỏng thì tỷ giá hối đoái sẽ tăng lên. Nếu chính sách tiền tệ thắt chặt thì tỷ giá giảm đi. Do đó, áp dụng chế độ tỷ giá cố định, thì chính sách tiền tệ không thể thay đổi linh hoạt được.

Nếu có quốc gia nào cố gắng thực hiện cả ba chính sách trên đồng thời thì điều gì sẽ xảy ra. Kinh tế tăng trưởng nhanh, vốn nước ngoài sẽ chảy vào trong nước gây ra áp lực tăng giá nội tệ. Khi đó, ngân hàng trung ương muốn bảo vệ chế độ tỷ giá cố định thì phải thực hiện chính sách tiền tệ nới lỏng.

Song điều này có thể làm tăng lượng cung tiền trong lưu thông dẫn đến tăng tốc lạm phát. Muốn lạm phát không tăng tốc, thì phải thực hiện chính sách thanh khoản đối ứng. Nhưng như thế thì vốn nước ngoài càng chảy vào nhiều.

Đầu thập niên 1990, một số nước châu Á đã cố gắng thực hiện đồng thời ba chính sách và hậu quả là rơi vào khủng hoảng hết sức tồi tệ.

Vị đồng nhiệp cũng cho biết, tại một nước “quen” vào những năm 2006-2008, vốn bên ngoài đổ vào ồ ạt, với khối lượng lớn. Nhưng quốc gia đó lại muốn duy trì tỷ giá cố định bằng cách can thiệp thị trường (mua đô la), tức là tăng lượng tiền nội tệ ra thị trường.

Trong hoàn cảnh đó, Ngân hàng TƯ phải tăng lãi suất, hoặc phát hành trái phiếu để thu hút nội tệ.

Tuy vậy, bên Chính phủ lại muốn có tăng trưởng cao nên duy trì lãi suất thấp tự do, gây ra tình trạng overheating – kinh tế phát triển quá nóng. Hình như chuyện này cũng kéo theo nhiều hệ lụy bởi những cái đầu chứa toàn IT hay YT gì đó lại quản lý KT vĩ mô.

Ôm cả ba là không thể, ôm hai thì OK. Như vậy có 1 bồ, 1 vợ thì OK, nhưng hai bồ, 1 vợ hay hai vợ một bồ là tan cửa nát nhà.

Tỷ giá cố định của Hoa Kỳ 1944-1971

Tìm tin trên internet mới biết, trên thế giới đã từng có chuyện về tỷ giá cố định do Mỹ cầm đầu. Hội nghị Bretton Woods diễn ra ở New Hamshire, Hoa Kỳ, năm 1944, thống nhất mức tỷ giá cố định cho các đồng tiền chính và cho phép ngân hàng trung ương được can thiệp vào thị trường tiền tệ.

Hội nghị Bretton Woods 1944.

Chế độ Bretton Woods quy định một ounce vàng có giá 35 đôla Mỹ và kéo dài từ năm 1944 đến năm 1971.

Tại thời điểm đó, lạm phát và thâm hụt thương mại của Hoa Kỳ gia tăng đã làm suy giảm giá trị đồng đôla.
Hoa Kỳ cố thuyết phục Đức và Nhật Bản, là hai nước đều có cán cân thanh toán thuận lợi, tăng giá trị các đồng tiền của họ. Nhưng các quốc gia này miễn cưỡng chấp nhận bước đi này, vì việc tăng giá trị đồng tiền của họ sẽ làm tăng giá hàng hóa của các nước đó và gây tổn hại đến xuất khẩu của họ.

Cuối cùng, Hoa Kỳ đã bỏ giá trị cố định của đồng đôla và cho phép đô la được thả nổi – tức là cho dao động đối với các đồng tiền khác. Đồng đôla ngay lập tức hạ giá.

Tỷ giá cố định Bretton Woods đã giới hạn hoạt động chi tiêu của Hoa Kỳ và thế giới do lượng vàng sở hữu là có hạn trong khi nhu cầu sử dụng tiền lại lớn hơn rất nhiều.

Hoa Kỳ in tiền phục vụ cho việc tài trợ cho Chiến tranh Việt Nam hoặc viện trợ cho các nước khác đã khiến đôla mất giá và tăng lạm phát. Cuộc chiến VN ảnh hưởng mọi mặt tới cả thế giới.

Để xóa bỏ sự bất hợp lý trên, vào tháng 8 năm 1971, Tổng thống Nixon đã phải rút hẳn khỏi hệ thống Bretton Woods và tiến hành thả nổi đồng đô la. Bây giờ thì nó đang trôi nổi khắp thế giới, muốn tỷ giá nào cũng OK.

Giải Ig Nobel cho anh Bình – Thống đốc.

Bây giờ bàn chuyện phát biểu của anh Bình tại Quốc hội. Thấy bà con chửi om xòm về lời phân trần trước QH của Thống đốc NHNN, mình chẳng hiểu anh nói sai chỗ nào.

Mình vẫn tin các quan, nhất là các quan cầm cân nẩy mực cho nền kinh tế quốc gia. Bảo mua vàng là mình mua vàng, bảo bán vàng là mình bán tắp lự, chỉ tội nhà này không có vàng.

Trong lúc trả lời chất vấn của đại biểu Trần Du Lịch, Thống đốc Bình nói “Người ta tìm ra bộ 3 bất khả thi giữa tăng trưởng, lạm phát và tỷ giá, ông đó được quốc tế cho giải thưởng Nobel. Vậy mà hiện nay chúng ta phải vừa làm sao kiềm chế được lạm phát mà vẫn phải tăng trưởng. Tôi đã có lần nói đùa với Chủ tịch Quốc hội là em chỉ cần nửa giải thưởng Nobel cũng được, nếu em làm được một trong hai”.

Giải Ig Nobel

Ông đại biểu Nguyễn Trí Dũng cự lại là ông Bình nói như thế là “không chính xác” bởi ông Dũng cho rằng “Thật ra “bộ ba bất khả thi” đề cập tới ba mục tiêu là ổn định tỉ giá, tự do hóa dòng vốn và chính sách tiền tệ độc lập. Như vậy, thống đốc hoặc chưa hiểu chính xác về lý thuyết “bộ ba bất khả thi”, hoặc cố lấy sự thông cảm để né câu hỏi của đại biểu.”

Ông Trí Dũng đãng trí một chút. Ổn định tỷ giá khác với tỷ giá cố định, ông cũng nhầm khái niệm một cách tai hại, dù khen cho ông đã tấn công Thống đốc rất đúng lúc.

Tuy nhiên so với Thống đốc thì lỗi của ông Trí Dũng chưa là gì. Làm tới thống đốc Ngân hàng Nhà nước mà không nhớ nổi thế nào là bộ ba bất khả thi, một  khái niệm vỡ lòng trong kinh tế.

Tôi tìm định nghĩa Trilemma kia thì không thấy có chữ nào là Tăng trưởng, Lạm phát. Có mỗi từ Tỷ giá được ông nhắc đến nhưng cũng không biết là tỷ giá đó là cố định hay trôi nổi.

Xin viết lại cho ông Bình rõ Trilemma nhé. Đó là (1) Tỷ giá cố định; (2) Tự do chu chuyển dòng vốn; và (3) Chính sách tiền tệ độc lập. Xin các cụ trong hang Cua cũng học cho thuộc trước khi bình về anh…Bình.

Phát biểu trước Quốc hội, với hàng chục triệu người theo dõi trên tivi, xin ông Bình nói chính xác tới từng từ. Thống đốc Ngân hàng NN mà hiểu mơ hồ cái bộ ba kia như thế thì rất lo cho đất nước này.

Thay vì xét giải Nobel như ông đùa, có lẽ cái giải Ig Nobel của đại học Harvard – dành cho những phát minh điên rồ và ngu dại – thì may ra họ xét tới.

Xin nói thêm, ba vấn đề tưởng chừng bất khả thi theo quan điểm của Thống đốc Bình (tăng trưởng, lạm phát và tỷ giá), trong thực tế, vẫn có thể được triển khai gần như song song trong bất cứ nền kinh tế nào. Đó là những nhiệm vụ và chức năng cơ bản của các Ngân hàng Trung ương trên thế giới.

Như vậy, cái sai của anh Bình không tự nhiên sinh ra, không tự nhiên mất đi, nó chỉ đi từ cái sai này sang cái sai khác

Gần đây, các quan chức của Ngân hàng Nhà nước Việt nam (SBV) thường hay nói đến lạm phát mục tiêu (inflation targeting) trong điều hành chính sách tiền tệ nhằm ổn định kinh tế vĩ mô, kiềm chế lạm phát ở Việt Nam.

Thống đốc Nguyễn Văn Bình.

Để làm được điều này cần phải hội tụ được những điều kiện như sau: (i) Ngân hàng trung ương (SBV) phải xác định lạm phát mục tiêu là nhiệm vụ hàng đầu của chính sách tiền tệ; (ii) Mục tiêu lạm phát không được đặt thấp hơn các mục tiêu khác; (iii) Chính sách tiền tệ không bị áp đảo bởi các ưu tiên tài khóa; (iv) Ngân hàng trung ương phải có đủ công cụ chính sách để kiểm soát lạm phát theo nguyên tắc thị trường.

Tuy nhiên, trong bối cảnh hiện nay SBV dường như không có nhiều dư địa để thực hiện các nhiệm vụ cơ bản với tư cách là một Ngân hàng trung ương độc lập.

Viết tới đây, tôi bỗng nhớ khái niệm “hộp đen” mà một thời các vị lãnh đạo cao cấp Việt Nam luôn nói trên cửa miệng. Nói hộp đen mà chẳng hiểu hộp đen hoạt động ra sao. Cho tới khi có bài báo ngắn của Giáo sư Phan Đình Diệu lên án về nạn sính chữ trong các quan, thì hộp đen mới thôi xuất hiện trên tivi, radio và báo chí.

Các cụ đã dạy rồi “thà dốt đặc còn hơn hay chữ lỏng”. Không biết thì viết blog như Tổng Cua, đúng sai có các bạn đọc góp ý và sửa ngay.

Xin đừng để “Trilemma” của Thống đốc thành Dilemma của đất nước này.

HM và một đồng nghiệp X. 20-11-2012



BLOG HÀ HIỀN

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khi trả lời chất vấn của Đại biểu Dương Trung Quốc về “văn hóa từ chức” trong phiên họp Quốc hội gần đây đã khẳng định đại ý ông “không xin”, “không chạy” chức và cũng “không thoái thác” những nhiệm vụ được đảng phân công từ trước đến nay.

Do đặc thù của nước ta nên mỗi khi nói đến  “xin” hay “chạy” có liên quan đến chuyện chức quyền thì người ta thường liên tưởng ngay đến mặt tiêu cực của vấn đề là có việc dùng tiền để được giữ vị trí nọ, chức vụ kia trong các cơ quan nhà nước. Không chỉ “chạy chức”, “chạy quyền”,  nhiều cụm từ có chữ “chạy” ở đằng trước đã được dùng để chỉ tệ nạn hối lộ chẳng hạn như  “chạy bằng”, “chạy trường”, “chạy tội”, “chạy án” v.v…

Trở lại chuyện “xin” hay “chạy chức” hay “chạy quyền”, nếu hiểu vấn đề này rộng ra không bó hẹp ở khía cạnh tiêu cực như đề cập ở trên, thì trên thế giới có chỗ nào mà tự dưng người ta “được phân công” làm thủ tướng hay tổng thống mà không cần phải “xin” ai hay “chạy” đi đâu cả? Ví dụ như cuộc bầu cử  Tổng thống Mỹ vừa rồi nếu cái lão Obama không chạy hết bang này đến bang khác để xin dân Mỹ bầu cử cho mình mà chỉ ngồi trong nhà vênh mặt rung đùi bắc chước anh Ba nhà ta  bảo tôi chẳng cần “xin” cũng chẳng cần “chạy” nhưng cũng chẳng “thoái thác”  nếu được “phân công” tiếp tục làm tổng thống thêm vài ba nhiệm kỳ nữa thì chưa cần đến dân Mỹ mà cái Đảng Dân chủ của lão cũng cho lão về vườn luôn.

Thế mới biết anh Ba nhà ta sướng thật, chẳng xin, chẳng chạy mà vẫn cứ làm thủ tướng ngon ơ đến 2 nhiệm kỳ.

Vâng, “trời không chịu đất thì đất phải chịu trời” vậy, vì các anh Ba, và có thể cả các anh Nhất, anh Tư  anh Năm anh Sáu… chẳng bao giờ cần phải xin ai hay chạy đi đâu mà vẫn được phân công giữ các trọng trách cao cả nên người phải “chạy”, phải “xin” chính là nhân dân Việt Nam anh hùng, phải chạy phải xin các anh những thứ mà người dân ở những xứ khác không cần phải xin, phải chạy mà nghiễm nhiên có quyền được hưởng. (*)
_________________________________________________________
Chẳng hạn như đây này, như thầy Hà Văn Thịnh xin các anh hãy vì dân vì nước, dù chỉ một chút (bấm vào để đọc):
Hãy vì dân vì nước, một chút thôi, làm ơn!



BLOG ĐINH TẤN LỰC
Công Hàm Cung Chúc Tân Nhiệm
http://dinhtanluc.wordpress.com/cong-ham-cung-chuc-tan-nhiem/

Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
Độc Lập – Hạnh Phúc – Tự Do
- Công Hàm Cung Chúc Tân Nhiệm –
Kính thưa Ngài tân Tổng Bí Thư ĐCSTQ vĩ đại kính mến,
Thật là một vinh hạnh lớn lao vô đối cho tôi được thay mặt cho Chính phủ nước CHXHCNVN dâng trình lên Ngài tân Tổng Bí Thư ĐCSTQ vĩ đại kính mến lời chúc mừng cực kỳ trang trọng và rất mực chân tình với hết cả tấm lòng vô đáy của chúng tôi.
Phải nói là suốt đời, không thể nào bản thân tôi khả dĩ có một thời khắc nào lãng quên niềm vui sướng tột cùng được bắt tay Ngài trong dịp khấu kiến lãnh đạo quý quốc và tham quan Hội chợ China–ASEAN Expo hồi tháng 9 vừa qua. Mà không phải đợi đến thời điểm thiêng liêng bấy giờ tôi mới nhận chân ra rằng Ngài mới thật sự là đỉnh cao lãnh tụ anh minh của thiên triều quý quốc. Tự trong thâm tâm của một người làm chính trị dày dạn qua bao nhiêu thác ghềnh của dòng sử cận đại Việt Nam, tôi không hề ngần ngại để kính trình đến Ngài là tôi đã nhìn thấy điều đó từ những năm năm trước, xin được lặp lại là từ 5 năm trước. Nói như thế để mong rằng Ngài nhận ra ở tấm lòng tôi chí ít là hai điểm son:
Một là, không phải bản thân tôi lơ là chậm trễ để cho Bắc Triều Tiên lân quốc tiếm công giành lấy chiến thắng là kẻ chúc mừng Ngài đầu tiên. Tôi chỉ muốn được gửi đến Ngài những điều suy nghĩ cực kỳ tôn kính/thiêng liêng của tôi về Ngài, về mối tương quan hữu nghị giữa TQ với VN nói chung, hay giữa Ngài và cá nhân tôi nói riêng, ngay trong dịp sinh nhật thứ 63 tuổi đời và thứ 51 tuổi đảng của tôi hôm nay, 17 tháng 11 năm 2012.
Hai là, cũng không phải bản thân tôi tranh đua gì với các đồng chí khác trong Bộ Chính Trị ĐCSVN để giành lấy cái tầm cỡ sự biểu tỏ lòng vui mừng sâu xa và siêu đẳng đối với Ngài tân Tổng Bí Thư ĐCSTQ. Thật sự, như Ngài cũng từng hai năm rõ mười về tình hình sinh hoạt ở cấp BCT các đảng CS còn lại trên toàn thế giới… Ý tôi muốn nói là mỗi người trong BCT của chúng tôi đều nhất quán và triệt để một lòng với lãnh đạo quý quốc, đặc biệt là lãnh đạo thế hệ V này của thiên triều Hán Tộc, nhưng, từng ủy viên trong BCT của chúng tôi cũng đều đại diện cho một bộ phận không nhỏ đảng viên trung thành của mỗi chúng tôi, đặc biệt là những đảng viên cao cấp trong BCH/TW đảng CSVN và các đường dây thuộc hạ trong vùng cương thổ cát cứ của họ. Do đó mà mỗi chúng tôi đều cần thay mặt những bộ phận không nhỏ đó để bày tỏ niềm vui sướng được dâng lời chúc mừng đến Ngài.
*
Kính thưa Ngài tân Tổng Bí Thư ĐCSTQ vĩ đại kính mến,
Toàn thể Chính phủ nước CHXHCNVN thật sự hân hoan đón mừng tin vui cho một bộ phận nhân loại là Đại hội ĐCSTQ lần thứ 18 đã bế mạc tốt đẹp/mỹ mãn/vuông tròn/toàn vẹn ngoài sức mong đợi của chúng tôi. Trong đó, niềm vui mừng và cảm kích hàng đầu là, sau nhiều năm tháng vất vả cật lực phấn đấu vượt qua biết bao chướng ngại, kể cả chướng ngại vợ chồng Bạc Hy Lai, thì sau rốt, Ngài Tập Cận Bình vĩ đại kính mến của riêng tôi đã đoạt vị trí đứng đầu Ủy ban Thường vụ Bộ Chính Trị ĐCSTQ, tức là đứng đầu thế hệ lãnh đạo mới của một nước Trung Hoa Đại Lục đang trên đường đến đỉnh đứng đầu thế giới.
Cũng nhân đây, Chính phủ nước CHXHCNVN trân trọng kính gửi lời chúc mừng đến quý “đồng nghiệp” (nhưng không dám gọi là đồng đẳng) trong Ban Thường Vụ BCT đảng CSTQ: đồng chí Lý Khắc Cường, đồng chí Trương Đức Giang, đồng chí Du Chính Thanh, đồng chí Lưu Vân Sơn, đồng chí Vương Kỳ Sơn và đồng chí Trương Cao Lệ.
Phải nhìn nhận rằng đây là một thành quả liên hiệp chung của các nhà nước cộng sản chúng ta. Chúng tôi, những người CS chân chính, luôn kỳ vọng và vững tin rằng, với đức tài vượt bực của “thất hiền” Thường Vụ BCT/ĐCSTQ thế hệ V, Trung Nam Hải sẽ nhanh chóng trở thành trung tâm quyền lực của vũ trụ, và qua đó, hợp cùng các quốc gia vệ tinh chúng tôi, sẽ sớm trở thành một Quốc Tế Mới giàu mạnh vô địch và quang vinh muôn năm. Chúng tôi nguyện sẽ phấn đấu hết mình để hoàn thành mọi trách vụ được giao phó, sao cho xứng đáng với lòng tin cậy của Ngài tân Tổng Bí Thư ĐCSTQ và Ban Thường Vụ BCT/ĐCSTQ, để tất cả người CS chân chính chúng ta cùng hân hoan đạt đến đích nhắm Quốc Tế Mới thống nhất toàn cầu đó.
Thế giới sẽ phải cúi đầu nhìn nhận rằng TQ là một đất nước vĩ đại từng sản sinh ra những con người vĩ đại trong suốt 5000 năm qua, với những đóng góp to lớn không thể thiếu đối với sự phát triển của nhân loại. Trong lịch sử gần đây, mặc dù TQ đã trải qua nhiều giai đoạn gian khổ, người TQ phải đối mặt với những thời điểm xâu xé/tối tăm/gay go nhất… Tuy nhiên, rất nhiều người Trung Quốc yêu nước đã đấu tranh kiên cường cho sự hồi sinh vĩ đại của một quốc gia xứng đáng nắm danh hiệu là Trung Tâm Thế Giới. ĐCSTQ kịp lúc ra đời, đã tập hợp và dẫn dắt nhân dân Hán Tộc đạt được những nỗ lực phi thường và biến một đất nước nghèo nàn, lạc hậu thành một nước Trung Quốc mới đang tiến gần tới mục tiêu phồn vinh và hùng mạnh hơn bao giờ hết. Sự trỗi dậy vĩ đại của Trung Quốc đã có được triển vọng tươi sáng hơn bất cứ khi nào.
Qua đó, Chính phủ nước CHXHCNVN càng thấy rõ hơn vai trò và trách nhiệm của “thất hiền” là tập hợp và lãnh đạo toàn Đảng và toàn thể các nhà nước vệ tinh cùng dồn sức tiếp nối lịch sử và tiếp tục nỗ lực không mệt mỏi cho sự hồi sinh vĩ đại của Hán Tộc, để Trung Quốc nói riêng và Quốc Tế Mới nói chung, có chỗ đứng vững chắc trên thế giới, và có những đóng góp vĩ đại mới cho nhân loại.
Trách nhiệm vĩ đại của quý “thất hiền” không chỉ vĩ đại đối với một tỷ ba nhân khẩu của TQ đại lục; mà còn là vĩ đại đối với cả những Bộ Chính Trị vệ tinh, gần là Việt Nam và Bắc Triều Tiên có chung biên giới, xa là cả Cu-ba ở bên kia bán cầu. Sự vĩ đại đó không chỉ so với chiều dài lịch sử 5000 năm của TQ với một nền văn hóa tuyệt vời mang đậm chất lâu đời nhưng mãi mãi tươi mới; nó còn vĩ đại với cả nền văn hóa Cần-Kiệm-Liêm-Chính của những quốc gia bao quanh Trung Quốc mà VN là một điển hình.
Chính từ đó mà bản thân tôi mới có thể khẳng định với dân tộc VN của chúng tôi, ngay từ đầu nhiệm kỳ một của mình, là nếu không nắm được vai trò phòng chống tham nhũng thì tôi sẽ từ chức ngay, ngoại trừ khi Đảng giao phó cho tôi nhiệm vụ tiếp tục sứ mệnh lãnh đạo toàn dân bằng những quả đấm thép. Nhất định là toàn thể nhân dân VN đều hết dạ vui mừng thấy ra bản thân tôi một lòng một dạ tận tụy/trung thành/chung thủy và đầy nhiệt huyết với Đảng như thế nào.
Tất cả là nhờ vào Ý Thức Trách Nhiệm. Hơn bao giờ hết, đó là ý thức trách nhiệm, còn gọi là Tính Đảng cao độ, đối với Đảng. Đó cũng ước nguyện đã từ lâu biến thành tâm niệm một lòng một dạ phục vụ Đảng, và trên đó nữa là phục vụ cho tinh thần hữu nghị từng khắc ghi vào lịch sử hai nước bằng Thập Lục Kim Từ rất đáng tự hào mà Đảng anh em đã gia ơn ban tặng, để từ đó làm nền móng cơ bản vững chắc cho cái tinh thần toàn tâm toàn ý quán triệt rằng Đảng của chúng ta là …Đảng Của Chúng Ta, không phân biệt Bắc-Nam hay Trung-Việt, và không nệ hà đặc trưng màu sắc chư hầu hay tự trị.
Tất cả còn nhờ vào Lòng Tự Trọng không thể thiếu. Có nghĩa rằng, cho dù đã hội đủ điều kiện bốn tốt, chúng tôi vẫn quyết tâm phát huy niềm tự hào nhưng sẽ không bao giờ tự mãn, theo đúng lời khuyến cáo chân tình của quý “thất hiền” lãnh đạo từng dặn dò là không được ngủ quên trên những thành tựu của tình hữu nghị ngày một thăng hoa giữa hai Đảng chúng ta đang trên đường nhập một. Lịch sử là do Đảng làm nên. Đảng là nguồn gốc của sức mạnh. Trách nhiệm của chúng ta nặng tựa núi Thái Sơn, và con đường Thống Nhất của chúng ta còn rất dài. Chúng tôi hiểu rất rõ rằng khả năng của mỗi cá nhân là hữu hạn, nhưng khi giới lãnh đạo chúng ta đoàn kết lại thì không trở ngại nào chúng ta không thể vượt qua. Mỗi cá nhân chỉ có một vài nhiệm kỳ có hạn, nhưng không bao giờ có giới hạn cho sự phục vụ Đảng Của Chúng Ta bằng cả tâm hồn lẫn trái tim, và xin được nhắc lại là bằng hết cả tâm hồn lẫn trái tim (là đủ).

*

Kính thưa Ngài tân Tổng Bí Thư ĐCSTQ vĩ đại kính mến,

Trong môi trường mới ngày nay, Đảng Của Chúng Ta đang phải đối mặt với nhiều thách thức. Lớn nhất là những thách thức đến từ Facebook/Twitter/Google… Rất nhiều vấn đề cấp bách trong Đảng cần được giải quyết ngay, đặc biệt là vấn đề tham nhũng; vấn đề vai trò trọng yếu của Ban phòng chống tham nhũng; và cả vấn đề lợi dụng tham nhũng để gây phân hóa nội tình.

Giới lãnh đạo chúng ta không còn khả năng bưng bít thông tin như thời còn bức màn sắt trước đây. Thậm chí còn có lãnh đạo tận dụng môi trường ảo để tấn công đồng chí của mình mà giành lấy vị trí/vai trò phòng chống tham nhũng.

Hà Nội chúng tôi cũng mới vừa trải qua một cơn địa chấn nội bộ khủng khiếp, nhưng may là đã có những cố vấn kịp thời của lãnh đạo quý quốc, đặc biệt là của đích thân chính Ngài tân Tổng Bí Thư ĐCSTQ, đã giúp cho tinh thần đoàn kết của hàng ngũ Trung ương ở đây còn giữ nguyên giá trị của khẩu hiệu Còn Đảng-Còn Mình. Và may mà phía Chính phủ chúng tôi vẫn còn nắm giữ giềng mối các tập đoàn quả đấm thép đã từng chứng tỏ khả năng đấm vỡ mọi sức đề kháng, bất kể từ nhân dân hay từ một bộ phận không nhỏ nào khác.
Tất nhiên, bài thu hoạch của nhân dân ở đây vẫn phải là: Đảng là nguồn gốc của sức mạnh, không thể khác, chí ít là cho tới khi nào đám Dân Báo tranh thủ đủ số độc giả nắm tay nhau làm thành một lực đối trọng ngang tầm.

Từ đó, chúng tôi hiểu được vì sao “thất hiền” của quý quốc đặt trọng tâm đối phó với các mạng ảo. Chúng tôi cũng đã học hỏi rất nhiều từ đó. Bộ phận CAM của chúng tôi, dù đã chứng tỏ khả năng treo Sinh Tử Lệnh hàng loạt trên 300 trang mạng cùng lúc, nhưng chắc chắn là vẫn còn phải học hỏi rất nhiều từ tài năng/óc sáng tạo/kinh nghiệm của đồng nghiệp từ quý quốc. Để chi?

Theo thiển ý, trước tiên là để thay thế cho dàn báo chính quy của chúng ta ngày càng bó tay/bó chân và sửa soạn bó chiếu trước khoảng trống truyền thông tự nguyện nhường sân cho phản động. Quy luật của chúng ta xưa giờ vẫn vậy: “Không quản được thì cấm – Không cấm được thì dập”.

Kế nữa, là để tranh thủ giáo dục lại đám Dân Báo một loạt nhận thức đúng đắn ngang tầm chân lý là: “Nhà báo được sống là nhờ ơn Ðảng. Không có Ðảng thì đời nhà báo không bằng đời con chó... ”.

Sau cùng là để khẳng định ý chí của Đảng: Mọi điều sai trật là đều có thể sửa. Đảng có toàn quyền định hướng và chỉ ra trách nhiệm của toàn dân trong đó, mỗi khi thấy sai.

Do vậy, mọi đòi hỏi khác về lãnh vực trách nhiệm đều không phù hợp với thực tế của đất nước, gây mất ổn định xã hội XHCN, làm giảm niềm tin vào Đảng, và hoàn toàn đi ngược lại ý chí của Đảng, tức là đi ngược lại ý chí của Tổ Quốc!

Tất cả những ý kiến vừa nêu không nhằm vào việc khoe mẽ với Ngài tân Tổng Bí Thư ĐCSTQ, bởi tất cả đều là sự thu hoạch từ những BCT nhiệm kỳ trước của quý quốc. Chúng tôi chỉ trình bày lại để tiếp thu thêm những điều cập nhật khác mà Ngài tân Tổng Bí Thư ĐCSTQ sẽ gia ơn bảo ban/chỉ dạy trong thời gian trước mặt.

*

Kính thưa Ngài tân Tổng Bí Thư ĐCSTQ vĩ đại kính mến,

Tóm lại, nhân danh người đứng đầu Chính phủ nước CHXHCNVN hiện giờ (và với sự hậu thuẫn to lớn của Ngài, để có thể tự hào nhân danh là người đứng đầu Khu Tự Trị Quảng Nam trong một tương lai gần), bản thân tôi rất mong được biểu tỏ đến Ngài hết cả lòng trung thành/tận tụy/chung thủy/nhiệt tâm đối với Ngài, như đã chứng tỏ điều đó với các BCT trước đây của quý quốc, từng được đánh dấu bằng các cột mốc biên giới; hay thông qua dự án Bô-xít Tây Nguyên, ngư trường lưỡi bò, và cả hội nghị Thành Đô kỳ II… rồi sau đó là thiện chí và nỗ lực hoàn trả ảnh hưởng chi phối hai nước bạn Lào-Căm.

Chúng tôi, như “những hạt bụi lấp lánh” trước ánh sáng Đông Phương Hồng, cũng muốn long trọng tuyên hứa với Ngài là sẽ tận tâm tận lực hoàn thành mọi sứ mệnh được chính Ngài cùng quý “thất hiền” Thường Vụ BCT/ĐCSTQ giao phó.

Kính chúc quý Ngài sức khỏe, nghị lực đạt được mọi thắng lợi trước mắt để sớm đưa Trung Quốc lên hàng đệ nhất siêu cường, nói riêng, và cả Quốc Tế Mới XHCN lên hàng bá chủ Liên Hiệp Quốc, nói chung.
Hà Nội, ngày 17 tháng 11 năm 2012,

Thái Thú  Đặc Mệnh Toàn Quyền Khu Tự Trị Quảng Nam tương lai,
Đồng chí “X”

*

20-11-2012. Kỷ niệm 102 năm ngày mất đại văn hào Lev Nikolayevich Tolstoy
Blogger Đinh Tấn Lực sao chép



BLOG ĐÀO TUẤN

 Sông Tranh ít nhất cũng mang lại một điều tích cực: Khiến cho dân chúng quen dần với những đại địa chấn 4,5- 4,7 độ richter, cho đến một ngày nào đó địa chấn nổ ngay dưới chân mình.

3 năm trước, khi trận động đất mạnh đến 3,8 độ richter xảy ra tại Yên Thành, Nghệ An (ngày 20-10-2010), cả nước đã rúng động. Báo chí bấy giờ thậm chí mở cuộc tấn công vào các chung cư ở…thủ đô, những nơi vì “tiết kiệm”, các ông chủ đầu tư đáng kính đã bỏ qua hầu hết các yêu cầu về kháng chấn. Nhưng ghê nhất lại là từ lời khẳng định của một nhà khoa học vật lý địa cầu: “Ở Việt Nam cũng như trên thế giới không thể dự báo được động đất mà chỉ là cảnh báo và đưa tin”. Cái này còn ghê hơn “Sự cảnh báo cũng chỉ ở mức độ nhất định. Ví dụ như vùng Tây Bắc năm 1935 có động đất cường độ 6,7 độ richter, năm 1983 có động đất cường độ 6,8 độ richter, do vậy chúng tôi cảnh báo khoảng 20-30 năm sẽ có một trận động đất lớn xảy ra ở vùng này. Tuy nhiên sự cảnh báo đó chỉ để tham khảo, độ chính xác không cao”.

Nói toẹt ra là động đất thì chịu. Không thể cảnh báo. Cảnh báo cũng là chỉ đoan đoán nó vậy. Tương tự như kinh nghiệm dân gian “gà bay lên cây, cá nhảy khỏi nước, chó bồn chồn cắn bậy lung tung”. Có nghĩa là thôi thì trông giời.

Vị tiến sĩ vật lý địa cầu đó giờ đã trở thành cái tên “quen thuộc”: Ông Lê Huy Minh, tác giả của “đánh giá tác động động đất kích thích” đối với dự án Sông Tranh 2.

Và những trận động đất cỡ 3,8 độ richter, sau sự biến Sông Tranh, giờ chỉ là muỗi, là tép, là nhỏ như con thỏ. Hóa ra, Sông Tranh ít nhất cũng mang lại một điều tích cực: Khiến cho dân chúng quen dần với những đại địa chấn 4,5- 4,7 độ richter, cho đến một ngày nào đó địa chấn nổ ngay dưới chân mình.

Ông Minh đúng. Động đất là không thể cảnh báo. Nhưng vị TS vật lý địa cầu cũng sai toét trước những trận động đất nhân tạo tại Sông Tranh.

Nghĩ mà kinh trước “hôm qua” là việc treo sinh mạng người dân dưới những trận lũ nhân tạo vì thủy điện. Còn hôm nay là những cơn đại địa chấn, cũng nhân tạo, cũng vì thủy điện.

Sáng nay, QH thảo luận Luật Phòng tránh giảm nhẹ thiên tai. Một trong những mục tiêu quan trọng nhất của dự luật là nâng cao năng lực dự báo trước bão, trước lũ, trước hạn hán, trước xâm nhập mặn, trước động đất, trước sóng thần. Chiến lược quốc gia về phòng chống và giảm nhẹ thiên tai đã đặt ra một định lượng về thời gian “Nâng thời gian dự báo bão, áp thấp nhiệt đới trước 72 giờ”. Nếu nói cả dự luật quan trọng nhất chữ “phòng”, thì trong chữ “phòng”, quan trọng nhất ba chữ “dự báo trước”. Nhưng ngoài bão và áp thấp, mười mấy loại thiên tai còn lại không có bất cứ định lượng thời gian về việc “dự báo trước” nào.

Thực ra, cái thiếu nhất, đến ngay trong quy phạm đầu tiên có tính chất khái niệm khi dự án luật liệt kê tới 13 loại thiên tai với đủ hình thức, mức độ (mưa, mưa lớn, áp thấp nhiệt dới, bão, lũ, lũ quyết, ngập lụt, dông, lốc, sét, sạt lở do mưa lũ, nước dâng, động đất, sóng thần) thậm chí các vị ĐBQH còn đề nghị bổ sung “lũ ống”, “giông lốc”, “cháy rừng”, và cả “dịch bệnh”, “thảm họa điện hạt nhân”, nhưng vẫn thiếu những thiên tai có thể nhìn thấy trước: Thứ thiên tai do chính chúng ta tạo ra đồng bào của mình.

Không ngẫu nhiên mà có vị ĐBQH đề nghị “bảo đảm tính mạng của người dân” phải là nguyên tắc số 1 của dự luật.

Cái gì do ông giời, động đất chẳng hạn, thì đúng là không dự báo trước được, đúng là phải “Trông giời, nhìn gà, ngó chó”. Nhưng những gì thuộc về con người thì thực ra là thứ thiên tai có thể loại bỏ dễ dàng. Chỉ có điều “chúng ta” có muốn và có dám loại bỏ nó hay không mà thôi.






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét