Thứ Hai, 1 tháng 10, 2012

Ghé thăm các Blogs: 01/10/2012




BLOG CHU MỘNG LONG

Hãy nhanh chóng cứu lấy Phụ nữ và Trẻ em!

Chu Mộng Long – Trong khi truy tìm hồ sơ tội ác của một số tờ lá cải mệnh danh chính thống, Chu Mộng Long phát hiện ra sự vụ gần đây nhất: Tự thiêu vì báo lá cải. Sự vụ mà người vô tâm nhất nghe xong cũng xé ruột xé gan!

Sự vụ xảy ra vào cuối tháng Năm năm 2012. Một em bé học sinh lớp 7 tại Thừa Thiên Huế lỡ có mang với một người bạn tình, bị báo chí lá cải đem ra bêu riếu đến nhục nhã và tự thiêu. Báo Người Lao động đưa ra sự vụ này để cảnh báo việc đưa tin nguy hiểm của phong trào viết tin lá cải, nhưng né tránh không chỉ rõ báo lá cải ấy là báo nào, làm cho người đọc nhầm tưởng đó là những tờ báo mạng phi chính thống. Té ra đầu têu toàn là báo chính thống. Khơi nguồn là Dân Việt, tờ báo điện tử của Nông thôn ngày nay, đến Dân trí, rồi đồng loạt các báo khác như Phụ nữ, , Vietnamnet , Việt Nam Times, Báo mới,  Giáo dục Việt nam, VnExpress.net,  Đời sống và Pháp luật, Gia đình và cuộc sống, v.v. và v.v.… (trên 21.200/16 giây tìm kiếm của Google) hùa nhau loan tin. Chúng xào đi nấu lại cái thông tin hot ấy rồi còn chỉ điểm đích danh tên họ, địa chỉ, trường học của nạn nhân để đẩy con người ta vào chỗ chết. Rốt cuộc, cho đến nay vẫn không ai đứng ra chịu trách nhiệm!

Chưa bao giờ như lúc này, báo chí chính thống đã lôi kéo cả một cộng đồng dân Việt ta hả hê đến man rợ trên nỗi đau của người khác!

Các nạn nhân thấp cổ bé họng kêu không thấu tới trời. Còn những người có trách nhiệm thì sống chết mặc bay!

Hài hước thay là Báo Giáo dục Việt Nam sau đó đưa vào mục Vấn đề và dư luận phân biệt Lá cải và Chính thống, tưởng vinh danh chính thống, nhục mạ phi chính thống, cuối cùng lộn tùng phèo không biết đâu là chính thống đâu là lá cải. Truy xét kĩ, tính chất lá cải hiện nay thuộc hẳn về chính thống. Bởi những vụ loan tin giật gân bất chấp hậu quả đều bắt đầu từ cái mõm thối chính thống mà ra, còn cả vạn trang lá cải ngoài chính thống chỉ là ăn theo nói leo để buôn chuyện giải trí!

Trừ các trang Blog, trang Web quá khích, các Blog phản biện chân chính, các trang điểm tin, thông tin bị quy là phi chính thống, lá cải (mà họ tự gọi khiêm nhường là ba sàm, ba láp, thông tấn xã vỉa hè) lại bộc lộ chính thống hơn bao giờ hết! Họ chỉ nói lên tiếng nói thực sự của dân, do dân, vì dân chứ chưa bao giờ đăng thông tin có hại cho dân!

Mà nói thật, không phải chính thống nhân danh đạo đức – văn hóa để làm việc hại dân hại nước thì ai dám cả gan làm cái việc thất nhân thất đức man rợ đến chết người ấy rồi phủi tay vô trách nhiệm!

Thái độ vô trách nhiệm này có hệ thống. Còn nhớ vụ loạn dâm của quan chức tại Hà Giang. Trong khi Tòa án xét xử lấy lí do tế nhị xử kín, thì trước đó các báo đã đồng loạt phơi bày công khai mặt mũi từng em bé là nạn nhân (lại vu cho các em tên gọi bẩn thỉu nhất là môi giới mại dâm, bán dâm) để đẩy các em vào đường cùng. Ngược lại, cái danh sách đen mà các em khai ra cụ thể thì hoàn toàn được giấu kín và cho đến giờ vẫn được bảo bọc đến cùng. Điều này cũng giống như trên mặt báo lâu nay, chúng ta thấy nhiều vụ án mua bán dâm được phá, các báo đăng tin phơi bày hình ảnh các em bán dâm mà tuyệt nhiên không thấy mặt một kẻ mua dâm nào!

Một xã hội mà các nạn nhân như Kiều bị phơi trần để đẩy vào con đường cùng, còn tội phạm như Mã Giám Sinh, Sở Khanh lại được che giấu rất kĩ, thì hỡi ôi, Cụ Nguyễn Du mà có sống lại thì phải đến vạn lần than: Đau đớn thay phận đàn bà! (hiển nhiên trong đó có trẻ em!)

Trên trang Ba Sàm khi điểm tin về nạn lá cải có hỏi: Giữa đồi trụy văn hóa và suy đồi chính trị, cái nào nguy hiểm hơn? Hiển nhiên là cả hai. Nhưng sự suy đồi về chính trị chỉ gây thảm họa một lần, còn suy đồi về văn hóa mới thực sự làm hủy hoại đạo đức, tính cách dân tộc không biết bao nhiêu thế hệ!



BAUXITE VIETNAM

Hà Văn Thịnh

Đọc bản tin trên PLXH (28.9.2012) về việc trường học phải nghỉ học để lấy chỗ tổ chức đám cưới cho con một cán bộ xã (chiều thứ Tư, 26.9.2012; Trung học Cơ sở Tân Tiến, Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc), mà không dám tin ở mắt mình: Sự ngang ngược, lộng hành, càn rỡ của cán bộ các cấp thời nay đã đến mức chẳng người dân nào chịu nổi!

Một xã ở sát nách ngai vua mà còn tự tung tự tác như thế, ở vùng sâu, vùng xa hơn thì sao? Một chức ‘quan’ thấp đến tận cùng trong ngạch quan (ngày xưa nằm ngoài cửu phẩm, ngày nay ở vào hạng… không tính nổi) mà coi trời bằng vung, coi thầy cô giáo, học sinh như cỏ rác thì luân thường, đạo lý ở đâu?…

Những câu hỏi đơn giản, rõ ràng mà làm đau, nhói buốt đến tận tâm can. Chợt giật mình khi nói đi rồi, nghĩ lại; thấy chuyện trên cũng… bình thường; theo cách nói của nhà văn Nguyễn Trọng Tạo thì những chuyện xót xa nhiều quá khiến con người vô cảm, chai lỳ…

Muốn thống kê theo bệnh sử học nghề nghiệp e rằng không tính nổi. Công an đạp vào mặt dân, kiểm điểm; nhưng một thiếu nữ tát CSGT thì phải chịu 6 tháng tù treo. Chân không bằng bàn tay vì cái tội của chân nhẹ hơn chăng hay theo cách phân chia của Ấn Độ giáo thì bàn chân nhơ nhớp và xấu xa đến mức không cần bàn nữa? Người dân biểu tình chống xâm lược, bày tỏ ý kiến thì án cho ba người bằng vài chục năm tù còn công an ‘lỡ tay’ đánh chết dân chỉ có 4 năm thôi. Mạng người nhỏ hơn cả cái điều nhỏ nhất nếu điều đó động chạm đến lợi ích của kẻ cầm quyền.

Khởi tố một kẻ từng là bộ trưởng, gây ra bao điều tai họa cho nước cho dân mà cứ như chuyện trẻ con: Báo đăng lên, gỡ xuống, đính chính vì bị cấp trên hăm dọa, rồi lại đăng, mặc nhiên như là… sự thật mà tuyệt đối không hề có bất kỳ một sự xấu hổ hay một lời xin lỗi nào. Chuyện viên trung tá phó đồn (việc chi cũng có đồn lo) văng tục trước dân, dám nói “tự do cái con c.” (lạy trời sao cho chuyện này không có thật, tôi không dám tin đúng như thế, bởi nếu đúng, suy ra thì nhiều điều tồi tệ lắm), làm cho dư luận trong và ngoài nước chấn động, bàng hoàng. Nếu không có thì phải truy xét, đính chính; nếu đúng, sao không nghiêm trị? Hàng triệu anh hùng, liệt sĩ ngã xuống để có độc lập, tự do; để cho Chế Lan Viên có thể viết Cầm cành hoa (độc lập, tự do) đi giữa loài người/ Vui nào bằng em nhỉ/ Cầm ngọn súng lên đường diệt Mỹ/ Ta đi qua thời gian. Nếu Chế còn sống, ông có phải thay từ, viết lại hay không?

Ông chủ tịch Hà Nội ngang nhiên chê trách người dân khiếu kiện đông người làm xấu đi hình ảnh của thủ đô trong khi chẳng cần ngượng ngùng chút nào khi ai không biết chuyện Hà Nội đẹp sao nổi với “vẻ đẹp” vô tiền khoáng hậu: Năm 2011, cứ 4 ngày lại xảy ra 3 vụ trọng án ở thủ đô (Người Đưa Tin, 28.12.2011)? Đó là kỷ lục có lẽ, không có thủ đô nào có thể vượt qua nếu tính theo sự tương đương về dân số? Ông chủ tịch cũng “quên” mất rằng khi ông ca ngợi (?) bộ phận tiếp dân giải quyết đơn từ nhiều hơn 89% so với năm 2011 cũng có nghĩa là dân oan, dân đau năm nay tăng gấp đôi năm ngoái rồi đó. Oan mà không kêu mới là chuyện lạ, vậy thì, ai làm xấu ai đây? Giá như ông chủ tịch đọc báo ngày 28.9.2012, báo Dân Trí chắc sẽ khó mà mở miệng nói càn: Gần 1.000 dân ngắc ngoải sống trong ô nhiễm giữa thủ đô!?….

Người dân đau đớn quá rồi, thưa các quan! Xin các vị bớt đi những việc làm chướng mắt, nghịch nhĩ. Xin các vị hãy học nói cho đúng, cho chuẩn trước khi làm quan. Được thế, dân đen chúng tôi cảm ơn lắm lắm…
Quảng Trị, 28.9.2012.



BLOG ĐÀO TUẤN

Rất tình cờ, câu chuyện “Nhà nước vờ giả lương, các giáo sư, tiến sĩ vờ làm việc” lại diễn ra đúng vào ngày Quốc hội “tạm chốt” mức thu nhập khởi điểm chịu thuế 9 triệu đồng.

Một người có học vị tiến sĩ, ông Hồ Bất Khuất cho rằng tình trạng “người vờ trả lương, người vờ làm việc” là “chúng ta đang lừa nhau”. Còn Giáo sư nổi tiếng Văn Như Cương thì bàn: “Chúng ta lấy người vào cho đông chỉ để đạt mục tiêu không thất nghiệp. Nhưng đi làm mà lương không đủ sống thì cũng chính là thất nghiệp”. Hai phát ngôn diễn ra trong một văn cảnh thoạt nghe tưởng là thô tục “Lương tiến sĩ không bằng lương người dắt chó”.

Vị Giáo sư nổi tiếng sau đó còn kể chuyện ông phải viết thư cho Bộ trưởng trình bày tình hình và đề nghị được tăng lương. Bởi “Nếu chỉ vì tấm bằng phó tiến sĩ mà không được tăng lương thì xin được trả lại”.

Giáo sư sau đó được tăng lương, tất nhiên. Nhưng có lẽ đó là trường hợp đặc biệt. Các giáo sư khác, ngoại trừ cái tên Văn Như Cương, liệu có được tăng lương khi “Kính gửi Bộ trưởng”? Và vô số những người làm công ăn lương, không giáo sư, cũng chẳng tiến sĩ khác lại càng không có tí “tuổi” nào để đòi hỏi, dẫu có khi chỉ đơn giản về một mức lương tối thiểu, đủ cho một cuộc sống tối thiểu.

Câu chuyện lương, giá, và giờ là thuế, phí nói đi nói lại mãi nghe phát nản. Nhưng vẫn không thể không nói, rằng: Mức lương tối thiểu hiện mới chỉ đáp ứng 60% cuộc sống tối thiểu. Đây là con số chính thức được Phó Chủ nhiệm UB Các vấn đề xã hội Quốc hội Bùi Sỹ Lợi khẳng định hôm 24/9, tại Hội nghị giới thiệu Bộ luật Lao động và luật Công đoàn. Nhưng cuộc sống thế nào là tối thiểu lại là chuyện còn phải bàn khi mà mọi tính toán cho, đơn giản chỉ 2.300 calo một ngày lao động- luôn bị lạm phát cho ngửi khói.

Mức lạm phát tháng 9 nhảy vọt lên 2,2% phá vỡ mọi “dự báo”, mọi “kịch bản”. Chuyện thu phí giao thông lại được tái khởi động. Giá xăng “theo cơ chế thị trường” đang đứng trước nguy cơ tăng sau mỗi 10 ngày. Và viễn cảnh “té giá theo xăng” đang nhãn tiền diễn ra.

Vậy mà khi con số khởi điểm chịu thuế 9 triệu đồng được đưa ra, nhân dân vô tư và hồn nhiên bèn quên bẵng đi rằng đây là một con số cứng, một con số chết cứng, cho đến khi Luật được sửa đổi, quên rằng trong 4 năm qua lạm phát cộng dồn lên tới 50%. Thậm chí quên phắt điều tối thiểu nhất là mức giảm trừ gia cảnh 3,6 triệu đồng thực ra không đảm bảo cho một cuộc sống tối thiểu của một người dẫu là phụ thuộc. Nếu ai đó còn có điều gì lăn tăn về chuyện cao-thấp, xin hãy đọc lại lời khẳng định của Chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng trong phiên họp Ủy ban Thường vụ Quốc hội vừa rồi: 9 triệu đồng chỉ đủ sống tạm. 9 triệu là thu nhập chưa cao.

Với lạm phát đến ngay sau suy thoái, ai dám nói đến tháng 7 sang năm, khi Luật thuế chính thức có hiệu lực, người ta có thể sống tạm với 9 triệu đồng, người ta có thể nuôi con với 3,6 triệu, những con số sắp chết cứng trên Luật?

Trở lại với Hội nghị nói trên, trả lời câu hỏi vì sao phải đợi đến 2015 thì mới đặt ra vấn đề “lương tối thiểu mới đáp ứng được nhu cầu tối thiểu”, Thứ trưởng Bộ Lao động- Thương binh và xã hội Phạm Minh Huân cho rằng cần phải “có lộ trình để đưa lương tối thiểu đáp ứng nhu cầu sống tối thiểu”. Và sau khi đạt mức “không âm không dương” này mới “Điều chỉnh lương tối thiểu theo chỉ số giá tiêu dùng”.

Sự thật thà của vị thứ trưởng đang cho thấy, lạc quan nhất, đúng tính toán nhất thì cũng phải trong ít nhất 3 năm nữa lương tối thiểu mới đáp ứng được cuộc sống tối thiểu.

Và trong khi chờ đợi lương “hết giả vờ”, không phải chỉ là các giáo sư, tiến sĩ, mà hàng chục triệu lao động vẫn sẽ phải ở vào cảnh: Nhà nước vờ tăng lương. Chỉ khác với các giáo sư, tiến sĩ là người lao động thì không thể vờ làm việc, không thể chạy xô, không thể “chân trong chân ngoài”. Cuộc sống đó là gì nếu không phải là sống “ảo”.



BLOG ĐÀO TUẤN

Suốt hơn nửa thế kỷ qua, không phải đợi lời kêu gọi “hy sinh”, “chia sẻ”, những người dân Yên Bái, Hòa Bình và giờ là Bắc Trà My, Quảng Nam, đã hy sinh tất cả cho tổ quốc, cho dù tổ quốc có khi lại là của một ai đó.

Năm 1959, khi Thác Bà, công trình thủy điện đầu tiên của Việt Nam được khởi công xây dựng, 8.913 hộ, 5,3 vạn người dân đã phải bỏ lại nhà cửa, ruộng vườn, quê hương bản quán, bỏ lại đình chùa, miếu mạo, mồ mả ông bà tổ tiên để dắt díu nhau lên rừng xanh núi đỏ, vạt núi san sông, “đặt bát hương” dựng xây quê hương mới. Tất cả “vì dòng điện ngày mai của tổ quốc”.

Tháng 9-2012, tức hơn nửa thế kỷ sau đó, nhà báo Đỗ Doãn Hoàng đã tận mắt chứng kiến cảnh “Không ít đồng bào của hơn 50 xã đã hy sinh tất cả vì chính dòng điện vẫn sống trong cảnh đèn dầu leo lét. Điện, đường, trường, trạm… vẫn tạm bợ lều lán; trường mầm non vẫn dùng cái bếp cũ của nhà dân. Và cay đắng nhất, là lời than vãn của một trong số 5,3 vạn dân thủa nào: “Chúng tôi bị bỏ quên trong xó rừng này. Chúng tôi như hạt thóc rơi trong kẽ cái hòm cũ”. Và chạnh lòng nhất, là lời thổn thức của nguyên Bí thư Đảng ủy xã Tân Hương, bà Lương Thị Lầm -người trực tiếp vận động, tổ chức di dân cho thủy điện Thác Bà, sau chẵn 50 năm, rằng: “Hóa ra tôi đi vận động năm ấy, nghĩa là tôi nói dối, nói phét với dân ư? Chúng tôi bảo là nhà máy hoạt động thì sẽ có điện cho bà con, bà con được dùng đầu tiên. Vậy mà …”.

Một lời nói dối dài đến nửa thế kỷ đối với sự hy sinh lặng thầm của những người dân, trong riêng giẽ phạm trù thủy điện, hay lớn hơn là sự phát triển của tổ quốc, có thể nói là không có giới hạn, không gì đo nổi, và cũng chẳng thứ gì có thể bù đắp được.

Đến hôm qua, bên trên sự tăm tối của người dân vùng thủy điện lại có thêm một sự đòi hỏi hy sinh. Và một lời nói dối.

Báo cáo đánh giá tác động của thủy điện Sông Tranh 2 được báo chí “phanh phui” với phần đánh về động đất dài 195 chữ, với kết luận to đùng: “Hồ thủy điện Sông Tranh 2 khi tích nước sẽ không gây khả năng động đất kích thích”. Và một trong những “tác giả” là cái tên quen thuộc: TS Lê Huy Minh, với phát ngôn nổi tiếng sau này “Động đất là bình thường”. À, thế là ban đầu nhà khoa học này kết luận: “không gây khả năng động đất kích thích”, và sau đó khi động đất xảy ra (ngay cả khi mức nước ở Sông Tranh 2 đang nằm dưới mức nước chết) thì ông mang mác tiến sĩ ra để giải thích đó là chuyện …bình thường. “Bình thường” chính là vô số và ngày càng dày thêm những trận động đất kích thích từ việc thủy điện tích nước? “Bình thường” có nghĩa là xảy ra đến 7 trận động đất trong chỉ 12 tiếng đồng hồ? Và bình thường, và khoa học, và trung thực đến mức nguyên chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam Lê Trí Tập phải thốt lên: “Bây giờ tôi thật sự băn khoăn là có nên tin vào các nhà khoa học hay không vì họ nói không nhất quán gì cả”.

Dường như sự không nhất quán rất khác xa với nghĩa của từ trung thực. Thế nên thật khó trôi tai lời phàn nàn của một tiến sĩ, rằng người dân “quá kém hiểu biết”. Lại càng khó chấp nhận việc đòi hỏi một cách bất nhẫn “sự hy sinh” khi mà những người dân sống “dưới chân cột đèn” khó có thể “an tâm” để hy sinh nốt thứ duy nhất họ còn lại là tính mạng?

Không phải đợi lời kêu gọi “hy sinh”, “chia sẻ”, những người dân Yên Bái, Hòa Bình từ nửa thế kỷ trước và giờ là Bắc Trà My, Quảng Nam, đã hy sinh tất cả cho tổ quốc, cho dù tổ quốc có khi lại là của một ai đó. Hy sinh đến độ họ chẳng còn gì ngoài đôi bàn tay trắng và một cuộc sống dưới mức nghèo khổ.

Và chính vì thế, càng không thể đối xử với sự hy sinh bằng những lời nói xuông thiếu trách nhiệm, chỉ để an dân, mà thực ra là dối dân, đã bắt đầu từ năm 1959.



BLOG QUÊ CHOA

Hà Văn Thịnh

 Dường như trong xã hội này, người ta (có chức quyền) đang cố tình trêu ngươi, chọc tức dân khi liên tiếp ban hành hết quy định khôi hài này đến trò hề nực cười khác: UBND TP Hà Nội vừa ra quy định, theo đó, đám cưới của cán bộ, đảng viên không được tổ chức quá 30 mâm, không tổ chức ở khách sạn 5 sao. Ai vi phạm sẽ bị kỷ luật, cao đến mức… chuyển công tác!(?)

Xin hỏi các vị quan chức rằng tại sao không lo cho người dân an cư lạc nghiệp khỏi phải đi khiếu kiện, phố phường đỡ nhếch nhác, người sống với người không như với sói, với beo…; mà lại ăn no rửng mỡ, dốt nát bày chuyện tai ương?

Xin các vị anh minh, thiên tài, sáng tạo Hà Nội trả lời mấy câu hỏi sau: 1) Tổ công tác nào dám đến lập biên bản khi đám cưới dư hơn… 1 mâm? Tôn hỷ, trọng hiếu là lễ nghi truyền thống cả ngàn năm của người Việt, có ai đang tâm mở đầu cho đời sống vợ chồng bằng một cái biên bản hay không? Nếu không có biên bản, lấy gì mà xử? 2) Giả sử như có những người khách không mời (quên, dù rất thân tình), người ta cứ đến, cứ dự, có quyền dọn thêm mâm hay không? 3) Chẳng có cán bộ nào có tiền cưới ở 5 sao vì 99% cô dâu, chú rể trong lứa tuổi từ 20-30, xây dựng gia đình, nếu như không ăn cướp của dân thì chẳng thể nào có tiền tổ chức đám cưới to như thế. Và, nếu có đi nữa thì chẳng ai dại gì rước lỗ vào thân, làm sao chi mỗi suất cả triệu mà thu về chỉ có dăm ba trăm? 4) Như vậy, cán bộ, đảng viên không cưới nhưng cha mẹ của cán bộ đảng viên tổ chức cưới, họ chẳng liên quan gì đến đảng hoặc đã về hưu, họ tổ chức, phạt ai đây? 5) Nếu con các quan lớn cưới mà không tổ chức to thì cơ hội nào để nhận phong bì hối lộ hợp pháp? Tận thu bằng hết mọi đường ngang, ngõ dọc là nguyên tắc của thời đại tham  nhũng. Tham nhũng hàng tỷ chưa làm gì được nói chi đến chuyện ngăn cản vài chục, vài trăm triệu bọt bèo. 6) Đám cưới quá đi một vài mâm phải chuyển công tác (từ chỗ buôn vàng đến chỗ bán cám); thử hỏi, cả trăm ngàn tỷ tham nhũng vẫn đâu có sao, các vị bày đặt ra trò cười này không thấy xấu hổ sao? 7) Nhìn qua có vẻ là văn minh nhưng ngẫm kỹ thì thấy đây là lối hành xử vi phạm nhân quyền trắng trợn, các vị có thấy thế không? 8) Xét dưới góc độ kinh tế, chính các vị đang áp đặt sự cạnh tranh không công bằng. Nếu người ta biết cách làm giàu chính đáng, tại sao không có quyền sang? Tại sao mở 5 sao ra lại không cho thầu đám cưới?

Sơ sơ vài câu hỏi thế xin các vị trả lời dùm, nếu thấu lý đạt tình, thua gì tôi cũng chịu. Người viết bài này đã từng nói chuyện với một vị quan to, ông ấy nói rằng ông cụ mất sau khi mình đã về hưu nên hơi vất vả, anh em bận việc ít lo toan(!) Chẳng lẽ người ta nói trắng ra rằng ước chi ông cụ mất sớm hơn?

 Đọc dòng tin xong chỉ còn biết kêu trời, thấy xót đau cho dân tộc mình sao lại đến nỗi ngày càng xảy ra những chuyện cười đẫm nước mắt như thế?..

Tác giả gửi cho QC.
Quảng Trị, 28.9.2012


Thật thà
Phạm Thị Hoài

Trong phỏng vấn của tạp chí Mốt & Cuộc sống tuần vừa rồi, hoa hậu Lại Hương Thảo cho biết trên người mình toàn đồ Trung Quốc, hàng nhái, từ Chanel đến Hermès. Cô tin vào chính con người mình hơn vào đống hàng hiệu và ý thức rõ là ăn mặc phải phù hợp với hoàn cảnh và mục đích.

Không lâu sau cô phải xin lỗi về phát ngôn bị coi là ngô nghê “trong tình hình chính trị nhạy cảm này”. Một hoa hậu khác coi phát ngôn đó là “vừa vô tình cổ vũ xài hàng fake, lại vừa vô tình chạm đến lòng tự ái dân tộc”.

Đeo túi Hermès thật, trị giá vài năm thu nhập của một người lao động bình thường, thì lòng tự ái dân tộc còn nguyên. Đi giày Trung Quốc nhái Hermès trị giá 250.000 ngàn đồng thì tự ái dân tộc bỗng bị chạm đến. Đó là chưa kể Hermès thật cũng made in China như Hermès giả. Dân tộc ta quả là có một lòng tự ái rối rắm. Nhưng dù sao, đây là lần đầu tiên chuyện trang phục của một hoa hậu Việt Nam được xem xét từ góc độ “tình hình chính trị nhạy cảm”. Tôi còn nhớ, giữa những năm bảy mươi tình hình cũng nhạy cảm tới mức đọc Tam Quốc là một hành vi tự sát nhưng xe đạp Phượng Hoàng vẫn đáng ước mơ hơn xe đạp Thống Nhất. Lòng tự hào dân tộc của chúng ta cũng đi những lối thật lắt léo.

*

Cũng trong bài phỏng vấn ấy, hoa hậu Lại Hương Thảo còn tiết lộ một việc khác: cô bị bố đánh mỗi khi có lỗi, đánh rất nhiều, bằng dây điện chập bốn, lỗi nặng bao nhiêu vụt bấy nhiêu, trên người cô còn vết sẹo lồi do bố đánh chảy máu.

Một tiết lộ như thế, nếu ở Đức, sẽ ngay lập tức kéo theo một làn sóng công phẫn của dư luận và các nhà chức trách sẽ vào cuộc. Một ông bố dùng dây điện chập bốn đánh con đến chảy máu đương nhiên phải bị truy tố hình sự. Dư luận Việt Nam không chấp nhận hoa hậu khoe hàng nhái, nhưng chấp nhận hoa hậu khoe bị đánh. Đúng là khoe, không thể dùng một từ khác. Cô Lại Hương Thảo đầy lòng biết ơn với roi vọt của bố. Vết sẹo nhắc nhở cô “cần phải sống tốt hơn nữa”. Cô chân thành coi cha là ân nhân và thần tượng.

Một sự thật thà rất Việt Nam.

© 2012 pro&contra















Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét