Thứ Năm, 13 tháng 9, 2012

Ghé thăm các Blogs: 13/09/2012



BLOG NGUYỄN TƯỜNG THỤY


Tiếng nói của người dân Đại Từ - Thái Nguyên:

Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) đang làm gì với đất nước, với người dân?

Phần I - Trích tin tức các báo đã đăng:
Để khách quan, chúng tôi xin trích đăng tin các báo trong nước gần đây viết về Tập đoàn điện lực Việt Nam.

1)      Báo Sài Gòn Tiếp Thị ngày 14/3/2011 đăng bài “Giá mua điện Trung Quốc ngày càng đắt đỏ”, cho thấy cái sự đắt đỏ này không chỉ thể hiện ở giá cả: Tuy nhiên, thực tế thời gian qua, Việt Nam cũng hứng chịu không ít những khó khăn khi phải phụ thuộc ít nhiều vào đối tác bán điện này. Đơn cử như tháng 3.2010, đúng lúc thuỷ điện miền Bắc sụt giảm trầm trọng thì công ty lưới điện Vân Nam, Trung Quốc lại tạm ngưng cấp điện đường dây 220kV Tân Kiều - Lào Cai và 110kV Hà Khẩu - Lào Cai. Lý do là... để thi công công trình… Trong khi đó, việc mua điện của Trung Quốc phải thực hiện theo hợp đồng thương mại rất chặt chẽ. Chỉ cần sử dụng tăng hay giảm sản lượng điện so với mức đăng ký trong hợp đồng, phía Việt Nam ngay lập tức sẽ bị phía Trung Quốc phạt.

2)      Báo Công An Nhân Dân ngày 5/5/2012 đăng bài “Mua điện Trung Quốc giá cao hơn trong nước 37%”: Tuy nhiên, vấn đề gây bức xúc trong toàn bộ câu chuyện này là ở chỗ trong khi các nhà máy chịu lỗ, chịu bị cắt giảm công suất vì thừa điện, thì ngược lại chúng ta vẫn phải bỏ ngoại tệ ra để mua điện Trung Quốc với giá cao. Theo các nhà máy phản ánh, trong năm 2011, Tổng Công ty Điện lực miền Bắc mua điện của Trung Quốc với giá 6,08 cent, tương đương 1.268 đồng/KWh, cao hơn khoảng 37% với giá mua điện trong nước. Chưa kể trong đàm phán mua điện của họ, các điều kiện là hết sức ngặt nghèo, chúng ta bị ép đủ kiểu và luôn treo trên đầu khả năng bị phạt hợp đồng rất lớn.

3)      Báo Tiền Phong ngày 26/7/2012 đăng bài “ EVN thích mua điện Trung Quốc giá cao?”: Trong khi ra sức ép các nhà máy thủy điện, thậm chí họ phải chào giá 0 đồng để được chạy máy thì Tập đoàn Điện lực VN (EVN) lại vác tiền đi mua điện của Trung Quốc với giá cao gấp 2 đến 3 lần.

4)      Thời báo Kinh tế Sài Gòn ngày 8/8/2012 đưa tin: “ Trong khi nhiều doanh nghiệp trong nước kêu ca về việc Tập đoàn điện lực (EVN) không mua hết điện trong nước sản xuất thì lượng điện mua từ Trung Quốc vẫn tiếp tục tăng và giá mua cũng tăng.”

5)      SGTT.VN ngày 13/7/2012: “ Tính từ năm 2008 đến nay, giá điện bán lẻ đến tay người tiêu dùng tăng tới 57% song giá mua điện của tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) trả cho các nhà máy thuỷ điện nhỏ vẫn giữ nguyên. Sự độc quyền của EVN đang dồn ép các doanh nghiệp đầu tư thuỷ điện nhỏ...”

6)       Vietnam NEWS (18/08/2012 ): “ EVN cho biết, đường dây 220KV Tuyên Quang - Thái Nguyên có nhiệm vụ truyền tải điện năng từ Trung Quốc về Việt Nam theo kế hoạch trao đổi năng lượng giữa VN và TQ, do Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) đầu tư xây dựng và đưa vào vận hành từ ngày 27/4/2007, Ban QLDA các công trình điện miền Trung (Ban AMT) thực hiện quản lý dự án. Công trình có chiều dài 79km, qua địa phận hai tỉnh Tuyên Quang (gồm các huyện Yên Sơn, Sơn Dương) và tỉnh Thái Nguyên (gồm huyện Đại Từ và TP Thái Nguyên). Sau khi Cty Truyền tải điện QG (NPT) được thành lập, EVN đã chuyển giao cho NPT quản lý, vận hành công trình này ”. Theo EVN hiện còn 37.399 nhà và công trình không đủ điều kiện tồn tại trong hành lang an toàn lưới điện cao áp. Giải pháp theo ông Ngọ - Trưởng ban an toàn EVN: là cần giải quyết ngay những nhà nằm kẹp giữa 2 đường dây 500 KV mạch I và mạch II. EVN đã có hướng dẫn thực hiện hỗ trợ di dời nhà ở và công trình nằm kẹp giữa 2 mạch đường dây 500 KV đi qua.

 Lượng điện mua từ Trung Quốc tiếp tục tăng

Theo thời báo kinh tế Sài Gòn – CN 19/8/2012- 09: 10(GMT +7)
(TBKTSG Online) - Trong khi nhiều doanh nghiệp trong nước kêu ca về việc Tập đoàn điện lực (EVN) không mua hết điện trong nước sản xuất thì lượng điện mua từ Trung Quốc vẫn tiếp tục tăng và giá mua cũng tăng.

Thông tin từ EVN cho biết, tháng 7-2012, lượng điện sản xuất và mua của EVN ước đạt 10,380 tỉ kWh, trong đó điện sản xuất chiếm 53%. Lũy kế 7 tháng năm 2012,  lượng điện sản xuất và mua của EVN ước đạt 69,097 tỉ kWh, tăng 11,2% so với cùng kỳ năm 2011, trong đó điện sản xuất chiếm 43,9%, điện mua 36,782 tỉ kWh (mua của Trung Quốc 1.571 triệu kWh).

  Việc tăng mua điện từ Trung Quốc diễn ra trong điều kiện thủy văn thuận lợi, lượng điện do các nhà máy thủy điện trong nước sản xuất khá dồi dào và xếp hàng chờ bán cho EVN. Trước đó, tại cuộc họp báo thường kỳ 6 tháng đầu năm, Chủ tịch Hội đồng thành viên Tập đoàn Dầu khí (PVN) Phùng Đình Thực cũng kêu rằng EVN không mua hết lượng điện do các nhà máy của PVN sản xuất (chỉ mua khoảng 97% lượng điện sản xuất ra).

Hiện nay EVN mỗi năm tăng giá mua điện từ Trung Quốc. Theo thoả thuận giữa Tổng công ty Điện lực miền Bắc với Công ty lưới điện Vân Nam (Trung Quốc), giá điện Việt Nam mua từ Trung Quốc trong thời gian từ ngày 1-1-2012 đến 31-12-2012 tăng 4,8% so với năm 2011, với giá mua 1.300 đồng/kWh, trong khi giá mua điện từ thủy điện nhỏ trong nước khoảng 800 đồng/kWh, giá mua điện từ các nhà máy nhiệt điện than khoảng 1.280 đồng đến 1.300 đồng/kWh .
Theo kế hoạch đã được Bộ Công Thương phê duyệt, dự kiến năm nay EVN sẽ nhập khẩu 4,65 tỉ kWh điện từ Trung Quốc cho cả hai mùa mưa và mùa khô. Như vậy lượng điện nhập khẩu từ Trung Quốc tính đến thời điểm này chiếm 1/3 kế hoạch.

Phần II -  EVN xây dựng đường dây tải điện 220KV Tuyên Quang - Thái Nguyên mua điện Trung Quốc ?
Với những số liệu đã được các báo đưa tin, chúng tôi sơ bộ tính toán và thấy rằng:

1)      Với đất nước:
      Thiệt hại do chênh lệch giá mua điện của Trung Quốc so với giá mua Thủy điện trong nước 7 tháng đầu năm 2012:                           ( 1.300 đ/1KWh -  800đ/1KWh ) x 1,571 tỉ KWh = 785, 5 Tỉ đồng.
     EVN mua điện TQ theo đúng dự kiến năm 2012 thì thiệt hại là: (1.300 đ/1KWh - 800đ/1KWh ) x 4,65 tỉ KWh =  2. 325 Tỉ đồng !

     Với thiệt hại này nhân dân cả nước phải gánh chịu ( EVN tăng giá điện liên tục, người dân muốn dùng điện phải mua giá cao )

      Các nhà máy thủy điện trong nước bị EVN chèn ép không bán được điện. Như vậy họ cũng không đóng thuế thu nhập, Thuế tài nguyên cho nhà nước. Nếu EVN mua hết công suất điện của các nhà máy này, thì hàng năm họ sẽ đóng thuế thu nhập và thuế tài nguyên cho nhà nước hàng trăm Tỉ đồng !

    ( Chưa tính số tiền đầu tư khi xây dựng đường dây tải điện 220KV Tuyên Quang - Thái Nguyên này)
2)      Với người dân: Đường dây tải điện 220KV Tuyên Quang - Thái Nguyên do EVN làm chủ đầu tư đi qua nóc nhà dân đã gây ra các ảnh hưởng về điện rất xấu tới sức khỏe, gây ra tai nạn nguy hiểm liên tiếp đối với người dân sống dưới gầm đường dây tải điện này, khiến dân chúng tôi không thể sống nổi !
     Hiện tại EVN đang trốn tránh trách nhiệm đền bù nhà đất và tài sản để người dân di dời ra khỏi gầm đường điện nguy hại này.

 Như vậy: EVN đang đi ngược lại quyền lợi của đất nước và coi thường tính mạng của người dân Việt nam!

Xem các bức hình về tai nạn điện ngày 06/06/2011 đối với Dương Ngọc Sơn – 10 tuổi và ngày 24/07/2012 đối với Cáp Quý Huỳnh – 24 tuổi

Từ ngày 15/8 cho đến nay 8/9 / 2012, Đã gần 1 tháng trôi qua:
BÀ CON ĐẠI TỪ, THÁI NGUYÊN VẪN BÁM TRỤ TẠI EVN ĐÒI CÔNG LÍ




BLOG THÙY LINH

Lũ lụt ở Thanh Hóa (Ảnh Vietnamnet)
Dường như tìm một khe hẹp an toàn, yên tĩnh để sống giờ này bỗng khó hơn bao giờ hết. Bất an tới mức vừa nói điều gì đó thì ngay lập tức nhớ tới chuyện khác còn bất an hơn. Sống sao khốn khó vậy?


Thủy điện sông Tranh I là mối đe dọa hàng nghìn người dân sống dưới chân đập. Nhưng người ta vẫn bảo an toàn, có thể tích nước để chạy thủy điện. Người nói an toàn vì không phải đêm đêm mất ngủ lắng nghe tiếng nước chảy để giật mình, nên cứ đề nghị và ra quyết định. Động đất nhiều bất thường, chưa từng thấy cũng không gây chấn động đến lương tâm những người có trách nhiệm. Tâm chấn lan tỏa, tan biến trong sự tham lam, vô cảm của con người. Bỏ đập thủy điện hay bỏ dân?

Viện bảo tàng Lịch sử đã trình đề án xây dựng hết hơn 11.000 tỷ đồng. Nếu thông qua và tiến hành xây dựng thì sẽ có viện Bảo tàng Vô cảm trường tồn với thời gian. Người ta sẽ nhớ nó được xây dựng vào cái thời khốn khổ, người dân đang kiệt quệ cùng cực. Nhà nghèo chơi sang là thế đấy. Nếu công tử Bạc Liêu sống dậy chắc chắp tay vái đám hậu duệ của ông. Chả khác gì tấm bia miệng, một bằng chứng sống động của một thời “đểu cáng đã lên ngôi”.

Thọ Xuân (Thanh Hóa) nửa đêm vỡ đê khiến người dân hoảng loạn và hơn nghìn người bỏ chạy khỏi ngôi nhà ngập nước của mình. Còn ở Quỳnh Lưu (Nghệ An) thì vỡ đập thủy điện, bao vây hàng chục ha lúa, hoa màu của dân. Thiên tai và nhân tai đang góp sức bần cùng hóa dân nghèo. Khi mà tiền thất thoát, tham nhũng tính hàng tỷ đô la vẫn chưa có ai đứng ra nhận trách nhiệm. Hóa ra từ trước tới nay có người “vô hình” điều hành đất nước. Kẻ chịu trách nhiệm ở những người nắm quyền hành rất mơ hồ, nhưng khổ đau của người dân là rất thật.

Chương trình truyền hình thực tế The Voice lộ tẩy dàn xếp chung cuộc ầm ĩ trên mạng. Hóa ra là thế. Hóa ra những gì người ta nói về giới showbiz chả sai. Nhưng trách gì showbiz khi người ta dàn xếp cả nhân sự cho việc lớn của đất nước? Cũng là tiếp nối “truyền thống”, là phát huy tính “chủ động, sáng tạo” lâu nay vẫn được sử dụng ở khắp mọi nơi. Trách ai chấp nhận những cuộc chơi như thế… Cuộc thi thật, tiền thật, giá trị ảo, danh phận mỏng. Cuộc sống là những tiếp nối những giả dối choáng ngợp.

Một ngày đẹp trời, người ta bỗng đưa ra danh sách những ngân hàng được xếp hạng tín nhiệm cao chất ngất. Toàn những ngân hàng vừa qua lùm xùm nhiều trên mạng vì chuyện thao túng mờ ám, chuyện làm ăn bất minh… Cũng chụp ảnh trao bằng. Chỉ ngày sau đã có bài phản bác, có đơn thư của các ngân hàng khác không chấp nhận kết quả đó. Hội đồng biên soạn CRV Index 2012 bảo, do các nguyên nhân chủ quan và khách quan trong điều kiện thực tế nên nghiên cứu không tránh khỏi những thiếu sót. Câu này người nghe nghe mãi chán, nhưng người nói không chán cứ lặp lại. Để làm gì? Trời biết. Không lẽ xin các ông ấy hãy thương cho cảm xúc người dân, đừng lập hội đồng để xác quyết những điều không ai còn tin nữa. Chính các ông ấy còn thú nhận chưa hề khảo sát thực tế mà chỉ căn cứ vào thông báo của từng ngân hàng. Thế ra các thông báo của những ngân hàng được xếp loại A là đồ đểu? Không thì sao bị phản ứng dữ vậy? Cũng là cách dàn xếp như The Voice? Ai là nhạc sỹ Phương Uyên trong vụ này? Mà Phương Uyên đã lên tiếng xin lỗi rồi đấy. Tiếp theo “The Voice of Banks” thì ai sẽ lên tiếng xin lỗi? Dân chúng bị quan chức, đại gia đối xử như thời chỉ có hai tờ báo là Nhân Dân và QĐND đưa tin không bằng…

Lại nghe kể vừa mới đây ở Văn Giang, chỉ có khoảng 10% nhà dân treo cờ Tổ quốc trong ngày 2/9. Có ai đó đến tìm hiểu thì bà con cho biết, cờ đỏ sao vàng nhiều lần bà con dùng cắm giữ đất được trao quyền sử dụng, đã bị “thế lực thù địch”, “tổ chức” đen tối nào đó cướp và thủ tiêu mất nên giờ chả còn cờ để treo. Người kia hỏi tiếp: “Hiện nay chính quyền có gây sức ép, buộc dân phải lấy tiền đền bù nữa không?”. Bà con nói: “Việc gây sức ép với dân chúng tôi hiện nay còn dã man hơn trước”. Hỏi: “Chính quyền có đứng về dân không?”. Trả lời: “Chính quyền không đứng về phía dân, không được lòng dân. Kể cả cán bộ đã nghỉ cũng bị dân khinh, không dám nhìn mặt dân”.

Lại được nghe kể thêm: Con trai anh Lê Văn Thông, trú tại thôn 4 xã Xuân Quan thi đỗ vào trường Cảnh sát nhân dân. Sau tết Độc Lập, cậu sinh viên mới về xã xin xác nhận lý lịch thì UBND xã, trực tiếp là ông Lê Quý Đôn - Phó chủ tịch UBND xã thông báo không xác nhận được vì bên công an có ý kiến vì anh là cháu ông Lê Văn Nuôi (đã mất) và bà nội anh hiện chưa nhận tiền đền bù đất ruộng cho dự án Ecopark nên xã không được phép xác nhận. Trên thực tế đất đai của hộ anh Lê Văn Thông không liên quan đến hộ nhà cụ Nuôi, cha anh. Ai ra lệnh cho UBND xã làm việc này? Chắc gì đã là cơ quan công an? Có ai lợi dụng miệng lưỡi của công an không? Ép dầu ép mỡ, ai nỡ ép dân đến mức ấy? Làm vậy khác gì chính quyền “tự diễn biến” trở thành “thế lực thù địch” của dân?



BLOG HIỆU MINH

Lablaw Greatfood.

No Name dịch sang tiếng Việt là không tên. Xứ Canada có nhiều hàng hóa No Name. Xứ ta cũng đầy loại không dám đặt tên, trong đó có cả cuộc chiến No Name, kẻ thù No Name. Mời các bạn thử gọi đặt tên thêm cho những thứ không tên mà bạn đã gặp.

No Name ở xứ Canada

Tôi không ở Canada nên chịu không biết ở đó có bán những mặt hàng tiêu dùng được gọi chung là No Name – Sans Nom (hàng không tên tuổi). Nghe nói, năm 1978, công ty  Loblaw của Canada chuyên sản xuất đồ tiêu dùng và thực phẩm, muốn gây ấn tượng bằng cách đưa ra 16 mặt hàng như vậy.

Café cứ gọi là café, không phải là starbucks café hay Highland café. Chè là chè, không cần dùng đến chè Thái Nguyên hay Olong.

No Name mà chất lượng vẫn đảm bảo và quan trọng nhất so với những mặt hàng tên tuổi cùng loại thì giá giảm từ 10% đến 40%.

Từ năm 1978 đến nay, từ 16 mặt hàng gán nhãn chung chung, tới nay công ty này đã nâng lên tới 2900 hàng hóa…không tên.

Như vậy, người kinh doanh giỏi đã dùng cái No Name để đối trọng với Brand Name – có tên tuổi, một cách thành công.

No Name ở xứ ta

Ở một xứ quen quen với bạn đọc blog viết bằng tiếng Việt này cũng rất hay dùng No Name trong truyền thông, trong báo cáo chính trị, thậm chí cả trong phát biểu của Chủ tích nước hay Tổng Bí thư.
Hàng hóa nhập từ Trung Quốc thượng vàng hạ cám, từ cái kim sợi chỉ đến táo, nho và cả xe hơi, tầu hỏa, nhưng khi phát hiện chất lượng chẳng ra gì, khi lên án trên báo chí đều đồng thanh gọi là hàng hóa nước ngoài. Sợ gọi tên hàng Trung Quốc.

Bắt tay…không tên?

Tầu thuyền đánh cá của Việt Nam ra khơi đánh trên biển nhà mình, bị tầu Trung Quốc đâm chìm, thì báo chí chỉ được lệnh gọi là tầu lạ – hay còn gọi là Tầu…không tên như thời ta đánh Mỹ.

Lý do, sợ ảnh hưởng đến quan hệ hữu hảo đến hai nước, sợ ý thức hệ bị chi phối, nên tốt nhất là không gọi tên những sự kiện kiểu như vậy. Vì thế, dân ta toàn căm thù kẻ giặc không có tên tuổi.

Mới đây có vụ sách giáo khoa lớp 3 viết về cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng đánh tan bọn xâm lược. Văn viết hay như cháo chảy, nhưng chẳng nói là hai bà đánh giặc nào. Kẻ thù lúc ấy là xâm lược Trung Quốc chứ còn ai vào đây mà sao nhát tới mức không dám gọi tên ra.

Hay là hai cụ đánh nhau với cối xay gió như  Don Quixote (Đông Ki Sốt). Mà đối phương của Đông Ki Sốt còn có tên là cối xay gió, kẻ thù của Hai Bà Trưng là không ai cả.

Các nhà soạn sách giáo khoa của Việt Nam định dạy con cháu căm thù xâm lược trên thế giới? Hay họ ăn cơm Tầu, lấy vợ Tầu, lấy tiền Tầu, viết sách ta?

Gần đây có blog “vớ vẩn” (không tiện nhắc tên – mắc đúng cái lỗi của entry đang bàn) toàn viết chuyện cung đình. Lúc nào cũng có vài ngàn người online dù tin sai là chính, như ông này bị bắt, ông kia bị câu lưu, chửi chính phủ bạt mạng mà không làm thế nào dập được.

Nhưng rất lạ, tin về ai đó bị bắt, đi nước ngoài trốn, lập tức ngày hôm sau đã có cải chính nói rằng“trên internet có tin đồn”, mà không nói thẳng là Q..lambao viết láo.

Các vị quan trên khi nhắc về lợi ích nhóm không nói là nhóm nào, nhóm của ông tướng nào, bộ trưởng nào hay đại gia nào.

Dân Thái lật Thaksin là nói thẳng Thủ tướng tham nhũng để cuối cùng ông ấy phải lưu vong. Trong khi Việt Nam toàn lợi ích nhóm…không tên  nên cuộc chiến này xem ra có thể kéo “10 năm, 20 năm hay lâu hơn nữa”

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang nói đến một bầy sâu nhưng ông không gọi tên cho từng con sâu cụ thể. Sâu không tên trong từ điển Britannica thì làm sao tìm được thuốc diệt.

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng nhắc đến “Có lãnh đạo suy thoái” mà không nói rõ là ông A hay ông B suy thoái.

Không nói ra tên cụ thể thì dân chúng cứ xì xào là ông này sắp bị bắt, ông kia sắp vào tù, loạn hết cả lên.
Nên học tập Canada

Việt Nam nên cử một đoàn sang Canada công tác một tháng và gặp công ty Loblaw, nhờ tư vấn làm thế nào mà dân xứ lạnh, nửa Mỹ, nửa Pháp cộng với thế giới còn lại này, lại dùng hàng No Name ào ào như vậy.
Để chống tham nhũng, phá tan lợi ích nhóm, đủ sức đánh kẻ thù dòm ngó biển Đông...  đã đến lúc cần bỏ thói quen dùng từ bóng gió cho một sự việc cụ thể có tên hẳn hoi.

Làm được điều đó thì dân xứ ta sẽ hiểu và ủng hộ Đảng và Nhà nước quyết tâm chiến thắng cuộc chiến đấu mà cho tới thời điểm hiện tại vẫn là …NO NAME.

No Name ở Canada



HM. 9-9-2012
BLOG TRƯƠNG DUY NHẤT
4 câu hỏi cho hội nghị 6

Nhóm lợi ích là nhóm nào? Bộ phận không nhỏ là bộ phận nào? Một bầy sâu là bầy nào? Ai, kẻ nào cõng rắn cắn gà nhà?

          Xác định “nhóm lợi ích” và “bộ phận không nhỏ” là “nguy cơ đe dọa sự tồn vong của đảng và chế độ”, nhưng lại không chỉ ra được cái “nhóm lợi ích” đó là nhóm nào và “bộ phận không nhỏ” là bộ phận nào? Tại sao cả “một bộ phận không nhỏ” nhưng vẫn không chỉ ra được, không bắt tận tay day tận mặt được anh nào?

          Nói bộ máy đảng viên chức quyền như “một bầy sâu”. Cả một bầy sâu nhưng lại không phát hiện, không tiêu diệt nổi một con sâu nào. Bầu Kiên, Lý Xuân Hải, Dương Chí Dũng, hay một cậu quản lý văn phòng đại diện của công ty cổ phần đầu tư Sài Gòn và cô nhân viên hành chính công ty cổ phần đầu tư - công nghiệp Tân Tạo có phải là những con sâu đến mức “ăn hết phần của dân” như ám chỉ của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang?

          Hay còn đâu nữa? Liệu có con sâu nào trong Bộ Chính trị, trong hàng ngũ trung ương ủy viên bị phát hiện trong đợt tắm rửa vừa rồi? Nếu không có, không chỉ ra được, tại sao Tổng Bí thư lại ám chỉ rằng “có những đảng viên giữ vị trí lãnh đạo suy thoái”. “Lãnh đạo suy thoái” là lãnh đạo nào, ai?

          Thậm chí đến mức Chủ tịch Sang còn nói đã có thế lực “cõng rắn cắn gà nhà”, nhưng lại không chỉ ra được ai, kẻ nào rắp tâm phản quốc?

          Hội nghị 6 (dự kiến diễn ra tháng 10 tới) phải trả lời được 4 câu hỏi này:
          1. Nhóm lợi ích là nhóm nào?
          2. Bộ phận không nhỏ là bộ phận nào?
          3. Một bầy sâu là bầy nào?
          4. Ai, kẻ nào cõng rắn cắn gà nhà?

          Không trả lời rõ ràng nổi 4 câu hỏi đó thì coi như chiến dịch tắm rửa với mong muốn làm sạch đảng như tinh thần nghị quyết 4 thất bại.

          Đây là cơ hội để ông Nguyễn Phú Trọng có thể xóa đi được hình ảnh “ông giáo làng nhu mì” như tôi và nhiều người đã nhìn xét ngay từ những ngày đầu nhậm chức. Đây là cơ hội để ông Trương Tấn Sang khẳng định được vai trò và vị thế nguyên thủ đúng nghĩa.

          Và hơn cả, đây là cơ hội để đảng tự rửa sạch mình, để môi trường chính trị thật sự sạch trong hơn. Là cơ hội để tái cấu trúc lại chính phủ, tái cấu trúc lại thế chân kiềng đảng- nhà nước- chính phủ trước khi nói đến tái cấu trúc bất cứ điều gì.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét