Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2012

Tuổi Ngọc Cho Nàng Nơi Xứ Người

Hoàng Quân


Tháng giêng 1982, nàng rời Việt Nam, khi đang năm cuối Đại Học Sư Phạm, Sài Gòn. Từ đó, mỗi tháng đầu năm nơi xứ người, nàng bồi hồi đếm. Lại thêm một mùa xuân tha hương. Năm nọ, khi hai mẹ con ngồi tán dóc như hai người bạn, nàng bồi hồi tâm sự:

-          Năm nay, thời gian Mẹ ở Đức cũng bằng thời gian Mẹ ở Việt Nam đó.


Thằng nhóc, vờ nhẩm tính. Dù rất rành rẽ ngày tháng năm sinh của mẹ, năm nào cũng quà cáp, chúc tụng chu đáo, thằng nhóc cười hóm hỉnh:

-          À, vậy là Mẹ ở Đức 30 năm rồi phải không. Mẹ phải uống Tai Gingseng Doppelherzen đó nghe.

Ghẹo mẹ cho vui, chứ cu cậu cũng "tâm lý" lắm. Cu cậu mở album cũ, xem hình nàng chụp trong sân trường vài ngày trước khi rời Việt Nam, rồi khen:

-           Trong hình này Mẹ 22 tuổi. Mà thấy trẻ như mấy đứa con gái nhỏ trong trường của con.

Ngày ấy, nàng hầu như không còn hy vọng được xuất ngoại, mặc dầu người anh ở Đức đã xin được giấy phép nhập cảnh cho gia đình đã vài năm. Thật bất ngờ, thật tình cờ, gia đình nàng biết tin được phép rời Việt Nam. Từ lúc biết tin cho đến khi lên máy bay chỉ có vài tuần lễ. Giữa những bận rộn để hoàn tất thủ tục xuất ngoại, lòng nàng ngổn ngang buồn. Bạn bè trong lớp của nàng chuyền tay nhau cuốn tập vở. Ngày cuối nàng đến trường, chào thầy cô, bạn bè, cuốn tập vở đã đầy kín những tâm tình. Thì giờ ngắn ngủi nơi sân trường, nàng vẫn dành cho mình đôi phút với cuốn lưu bút viết vội của bạn bè. Mắt nàng đã dừng lâu hơn khi đọc những dòng chữ,  bài thơ, đoạn văn ngắn, anh bạn cùng lớp viết cho nàng. Anh bảo, để nàng đọc cho đỡ buồn, bởi vì, sẽ không có báo Tuổi Ngọc trên đất nước của Goethe. Nàng bỗng như thấy mình lệ sầu tràn mi. Nàng ngỡ như mình bước đi nhưng chưa nỡ rời.

Vậy mà, cho đến ngày lên đường, nàng chẳng có dịp nào nói với anh đôi câu từ giã. Bao năm sau đó, xa khỏi Việt Nam, nàng cũng chẳng có cớ, tỏ đôi lời hứa hẹn bâng quơ.

Nhưng hầu như năm nào, nàng cũng có ít nhất một lần đem cuốn lưu bút ra ngắm, đọc. Mỗi khi mở cuốn tập, đã vàng ố màu giấy cũ, nàng vẫn như thấy lại cô sinh viên đang những bước tập tành làm cô giáo nhỏ.

Năm nay nàng thật sự sống 3 thập niên nơi xứ người. Chứ không phải lời nói đùa của con trai cách đây mấy năm. Nàng đã bước hẳn vào ngưỡng cửa tuổi tác của tri thiên mệnh. Bạn bè nàng đã nhiều người lên chức nội ngoại. Những tiếng chào cô đang dần được thay thế bằng chào bác, chào bà. Khách quan mà xét, nàng sắp sửa hội đủ điều kiện để trở thành hội viên của các hội cao niên đó đây. Vậy mà, rất nhiều khi, nàng tưởng như mình vẫn là cô bé ở tuổi đôi mươi. Ngước lên thấy trời xanh, mây hồng. Cúi xuống thấy cỏ biếc, hoa tươi. Mặc cho yếu tố thời gian, không gian chẳng thuận lợi, nàng cứ vẫn dùng dằng nấn ná ở tuổi mộng mơ, tuổi hoa, tuổi hồng.

Tháng giêng lại về, nàng đang nghiêng đầu lật vài trang báo cũ. Mời bạn cùng nàng đọc bài báo ngày xưa.

Nàng

Nàng có cái trán gồ. Người có trán gồ thường là người bướng bỉnh. Tôi cũng có trán gồ, nên tôi cũng bướng bỉnh quá trời. Lũ con gái trong lớp lại bảo nàng có đôi mắt đẹp như hai vì sao. Có những vì sao đã tắt ánh sáng từ lâu rồi, nhưng vẫn nhìn thấy được trên bầu trời. Lậy trời cho lũ con gái trong lớp không so sánh đôi mắt nàng với những vì sao ấy. Nàng không có hộ khẩu ở thành phố, nghĩa là nàng không có 250 gờ-ram đường mỗi tháng như tôi. Không trách được nàng thiếu sự ngọt ngào. Nàng có cái kiểu nói chua như chanh và cay như ớt. Tôi nhủ thầm: Cũng chẳng sao. Chanh thì có nhiều sinh tố C, rất cần cho một đứa con trung thành của nhà ăn tập thể như tôi. Sinh tố A thì thường có trong những trái cây chín đỏ.

Thật lạ lùng, trong mấy năm học đầu, tôi không chú ý gì đến nàng. (Quý vị cũng có thể không chú ý gì đến một cô gái đẹp ở gần nhà, khi cô ta còn là một đứa trẻ nít.). Tôi không hiểu nàng  đã xuất hiện ở lớp tôi như thế nào. Một hôm nghe Quỳnh Lâm hỏi: “Sao bác lại chú ý đến bạn cháu?” Tôi đã lúng túng trả lời: “ Bởi vì bác có cảm giác là bác đang muốn cầm dao tự đâm vào trái tim mình.” Tôi chưa hề làm nghề mổ heo. Tôi cũng đi hỏi vợ mấy lần ở nhà quê, nhưng thất bại vì không biết làm gà, làm vịt. Nhưng tôi tin chắc sẽ đâm trúng trái tim mình, vì tôi biết nó nằm chỗ nào.

Hôm đi thực tập ở Hóc Môn, nàng đã kê bàn ghế giường tủ đầy ắp  mồm tôi, làm tôi không còn hơi sức đâu thưởng thức bữa cơm thịnh soạn mà quý vị phụ nữ lớp bạn chiêu đãi. Trở về trường học, nàng rụt rè đưa cho tôi một cuốn tiểu thuyết để đọc. Lúc đó nàng  lại dễ thương hết sức. Chiều hôm đó, tôi đã lập tức đến nhà thờ xưng tội, vì đã nghĩ xấu về nàng. Sau đó, tôi gởi biếu nàng một con dế gáy. Sáng hôm sau, nàng tươi cười bảo tôi rằng, nàng đã cho nó lên thiên đàng. Tôi nhìn đôi bàn tay xinh đẹp của nàng, mà lo sợ cho lũ gà, vịt, ngỗng... ở nhà nàng. Chắc là nàng bẻ cổ chúng nó tơi bời hoa lá.

Một hôm, một tên bạn của nàng bảo rằng, nàng giống như một con mèo. Tôi dại dột cãi lại, bảo nàng là một con cọp. Lập tức, nàng trợn mắt nhìn tôi. Ôi đôi mắt kinh khủng quá trời!. Nàng thật nóng nảy như một cái bếp lò. (Thưa quý vị, điều này cũng không có gì khó hiểu. Nếu quý vị bay vào vũ trụ bao la, đến gần hai vì sao, quý vị cho là đẹp nhất, quý vị  sẽ thấy chúng như hai quả cầu rực lửa, vậy thôi!)

Nhưng nói cho cùng, nàng thật dễ thương. Ở dưới nước, nàng giống như một con cá vàng. Ở trên bờ, nàng  giống như một con mèo khoang. (Tên bạn của nàng thật có mắt tinh đời!) Nàng cười khì khì thật giống một đứa trẻ con. Nàng tính toán y hệt một bà già. Nàng là con nít, nhưng cũng là người lớn. Nàng nghịch ngợm như con trai, nhưng dịu dàng thật là con gái. Tóm lại, có cả chim, cả cá, cả mèo, cả cọp, có cả già, cả trẻ, cả trai, cả gái trong con người nàng. Đứng trước mặt nàng, tức là đứng trước một cái ngã bẩy. Nếu quý vị thấy nàng ngồi một mình gặm bánh mì thịt thì thật là tuyệt vời. Tôi cầu trời cho nàng không bao giờ bị sún răng. Tôi lại lẩm cẩm tự hỏi, ở đất nước của Beethoven không biết có bánh mì thịt như ở Việt Nam không? Có rau má 50 xu, có chè thập cẩm, có sữa đậu nành, đậu phộng, có cà phê kho, có trà đá, có khoai mì, có trăm nghìn món ăn, mà đồng bào tôi nghĩ ra để đánh lừa bao tử của mình. Nếu được phép khuyên nàng một câu, tôi sẽ khuyên nàng không nên ăn nhiều bơ sữa, bởi vì tôi sợ  nàng sẽ mập như ... cháu gái tôi. Lớp tôi có một băng xì-trum. Nhưng tôi tin rằng, nàng không bao giờ là thành viên của băng này, vì nàng thiếu tiêu chuẩn về kích thước, chiều rộng cũng như chiều dài.

Hôm thứ ba đến trường học, người ta báo tin ngày mười bốn nàng rời Việt Nam. Tôi buồn rầu hết sức. Buổi chiều về, tôi vét hết tiền trong túi để mua vé số. Tôi hy vọng sẽ vớ được một món tiền kha khá. Tôi muốn tặng nàng cái đàn tranh để nàng có dịp thi thố tài nghệ với con cháu của Bach, của Schumann. Nhưng ông trời hình như cay cú với tôi. Tôi đành để nàng đi và nghĩ rằng tôi hà tiện.

Dù sao, tôi phải chia vui với con cháu Hít-Le, sắp được đón tiếp nàng. Tôi chúc nàng khoẻ. (Con gái chỉ cần khoẻ, không cần mạnh.) Tôi chúc nàng vui và yêu đời. (Không yêu ai càng tốt.) Tôi chúc nàng thông minh, để hạ đo ván con cháu của Einstein trong lớp học. Tôi lậy trời cho những ai xúc phạm đến nàng bị điện giật chết tươi!. (Tôi vốn sống hiền lành như con chim bồ câu, nhưng khôn ngoan như con rắn.)

Bây giờ đã 11 giờ khuya. Tôi buồn ngủ và cũng không dám viết tiếp vì sợ hết giấy, hết mực. Cây bút của tôi đã bơm mực năm bẩy lần rồi. Tôi ước gì mình có một tô phở. Ở dưới đường, thằng bé bán lạc rang rao hàng như một con dế gáy cô đơn. Tôi lên giường đọc kinh và đi ngủ.  Không biết phải cầu nguyện cho ai, tôi bèn cầu nguyện cho tất cả người bán lạc rang trên thế giới. Tôi tự hỏi, không hiểu nàng có thích ăn lạc rang chăng?

Con dế gáy -Quên đời


Tặng em con dế nhỏ
Bởi vì em tóc dài
Như dòng sông nước chảy
Trên bờ vai sớm mai


Không là con sâu đo
Bởi đời cần ngang dọc
Không là con bọ xít
Bởi anh không cần cù
Con dế gáy đơn sơ
Cho quên đời nhọc mệt


Hà hơi cho dế thở
Thì xin em thật thà
Tặng em con dế nhỏ
Nhưng lòng anh bao la


Nhìn dòng sông chảy qua
Ngỡ hồn mình ở đó
Không là cánh chim cao
Đành làm thân cỏ bọ


Như ngày xưa nghịch ngợm
Bẻ đầu con dế mái
Nhử mồi con dế trai
Anh xòe tay gầy guộc
Tính sổ đời hôm mai
Đời anh nhiều lận đận
Nên nào anh yêu ai!


Vì em là con gái
Vì anh là con trai
Nên em thường mắc cỡ
Anh quá đỗi ngây ngô


Tim anh không biết giận
Nên thường yêu vu vơ
Tim anh chưa lận đận
Nên nào tính hơn thua
Nhà anh xa phố chợ
Nên nghèo hơn năm xưa
Lo đời anh vất vả
Anh buồn nên làm thơ


Anh về nhà làm thơ
Chiều nghe con dế gáy
Anh lại buồn vu vơ


Anh hay buồn vu vơ
Chắc yêu em dạo nọ
Nên thường buồn vu vơ

H. Văn

Bạn mến, dù ở tuổi nào, dù ở nơi nao chẳng phải Việt Nam, nàng mong rằng, cũng như nàng, bạn sẽ sống lại đôi phút Tuổi Ngọc khi đọc đoạn văn, bài thơ này, bạn nhé.

Hoàng Quân
01.2012

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét