Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011

Ghé thăm các blogs: 22/08/2011

Xóa lưỡi bò trên các ấn phẩm nghiên cứu quốc tế

Trần Vinh Dự

Biểu tình chống Trung Quốc tại trung tâm thủ đô Hà Nội
(hình chụp tháng 7, 2011)

Ngày 19/4/2011, Tạp chí Journal of Waste Management đã đăng tải một bài báo của nhóm các nhà khoa học Trung Quốc là Jun Tai, Weiqian Zhang, Yue Che và Di Feng – công tác tại Phòng nghiên cứu trọng điểm Thượng Hải về đô thị hóa và khôi phục sinh thái, Đại học East China Normal và Viện nghiên cứu thiết kế kỹ thuật môi trường Thượng Hải, Trung Quốc - với tiêu đề: “Thu gom phân loại chất thải rắn đô thị tại nguồn: Một phân tích so sánh” (Municipal solid waste source-separated collection in China: A comparative analysis).

Trang số hai của bài báo (*),các tác giả Trung Quốc đã sử dụng một ảnh minh họa thể hiện rõ đường đứt đoạt hình chữ U vẫn được Trung Quốc dùng để tuyên bố chủ quyền trên Biển Đông.

Trong khi đó, bài báo chỉ nói về việc thu gom chất thải rắn và chỉ đề cập tới một số thành phố trong khu vực nghiên cứu thử nghiệm của Trung Quốc. Nó không liên quan gì tới Biển Đông hay tranh chấp ở vùng biển này, nhưng vẫn chèn vào đường lưỡi bò ở phía dưới.

Bài báo sau đó được một nhóm các nhà khoa học Việt Nam phát hiện. TS Trần Ngọc Tiến Dũng đã phát hiện và là người đầu tiên phản đối với ban biên tập của tờ báo này. TS Lê Văn Út (ĐH QG TP HCM) gặp TS Raffello Cossu, giáo sư trưởng khoa công nghệ môi trường, Đại học Padova (Italy) và là tổng biên tập tạp chí Journal of Waste Management và trao đổi với ông về vấn đề này.

Theo Bee.net.vn, TS. Út sau đó nhận được điện thư từ Journal of Waste Management trong đó ghi “The Editor in Chief is evaluating the matter as a priority and will publish a note on the next issue of our Journal, stating that the map of China published in the article contained incorrect information” (Tổng biên tập đang ưu tiên xem xét việc này và sẽ cho đăng tải trong số tới của tờ báo nói rõ bản đồ Trung Quốc được đăng tải trong bài báo là một thông tin không chính xác).

Tuy nhiên sau đó thông tin về việc đăng hiệu chỉnh trên tờ này theo lời ông Raffello Cossu do Bee.net.vn đưa không thấy có tiến bộ gì thêm. Tôi có xem danh mục thông tin của các số báo từ tháng 06, 2011 trở đi (thời điểm sau khi TS. Út gặp ông Raffello Cossu) thì không thấy phần mục lục của các số báo đó có nói gì tới phần đính chính. Có thể Journal of Waste Management chỉ đăng một phụ chú rất nhỏ. Mà như thế thì vẫn chưa được. Tạp chí này cần phải công khai xin lỗi bạn đọc vì đã đưa thông tin sai lệch một cách nguy hiểm nhân danh khoa học, gây nhầm lẫn cho bạn đọc.

Tuy nhiên, vấn đề không dừng ở tạp chí Journal of Waste Management, và cũng không dừng ở tạp chí Science số cuối tháng 07 vừa rồi như trong bài viết trước của tôi.

Theo Tiến sỹ Bùi Quang Hiển, Trung tâm công nghệ Aluminium, Hội đồng nghiên cứu quốc gia Canada, có nhiều bài báo đăng trên hàng loạt các tạp trí khoa học quốc tế của hai nhà xuất bản là Elsevier và Springer chứa đựng những thông tin sai lệch nghiêm trọng tương tự. Thí dụ như các báo Journal of Human Evolution (đăng từ năm1981), Tectonophysics (đăng từ năm 1999), Land Use Policy (đăng từ năm 2010), Geoscience Frontiers (đăng từ năm 2011), Climatic Change (đăng từ các năm 2006, 2008), Geographical Sciences (đăng trong các năm 2009, 2010), Earth Sciences (đăng trong các năm 2010, 2011), và Agricultural Water Management (đăng trong năm 2008)

Do tính lan rộng như vậy, cuộc chiến chống lại các thông tin sai lệch do các “học giả” Trung Quốc đăng trên các phương tiện báo chí nước ngoài vẫn sẽ tiếp tục là một cuộc chiến dài hơi. TS Hiển đã viết thư gửi Ban biên tập của các tờ báo nói trên để yêu cầu chỉnh sửa các thông tin sai lệch của các bài báo này. Nỗ lực của ông là rất đáng trân trọng, nhưng cần rất nhiều những thư phản đối như thế nữa.

Về lâu dài, vấn đề quan trọng hơn là nâng cao nhận thức của chính các học giả trong các lĩnh vực ngoài lĩnh vực chính trị (thí dụ như quản lý nước thải, xã hội học, dân số học…) ý thức được vấn đề nhạy cảm trên Biển Đông và không vô tình ngây thơ tiếp tay cho Trung Quốc trong bàn cờ vốn dĩ đã bị lệch về tay kẻ mạnh – nhưng phi nghĩa – này. Đây là bài toán khó, nhưng không phải là không có lời giải.

Những nỗ lực bước đầu như của nhóm Xóa Lưỡi Bò sẽ là những khởi điểm tốt cho một chiến dịch tổng quát về chống tuyên truyền thông qua khoa học của Trung Quốc. Theo thông tin đăng tải trên website của Xóa Lưỡi Bò, trang web này “là một nhóm do các công dân Việt Nam yêu nước thành lập nên. Các thành viên của nhóm hoạt động trên tinh thần hòan toàn tự nguyện và phi thương mại” và “mục đích của nhóm Xóa Lưỡi Bò là xóa và chỉnh sửa các bản đồ này trên các tạp trí và sách vở khoa học để góp phần mang lại SỰ THẬT và CÔNG LÝ trên Biển Đông.”

Sẽ cần nhiều nữa những người có tinh thần Xóa Lưỡi Bò, những người thường xuyên đọc, theo dõi, phát hiện kịp thời những lệch lạc trong các tạp chí khoa học như phát hiện của TS Trần Ngọc Tiến Dũng và trên cơ sở đó có các hành động phản đối thích đáng đối với các tạp chí này. Điều may mắn là lập trường của Trung Quốc hết sức phi nghĩa, vì thế khi bị phản đối các tạp chí khoa học quốc tế không thể không sửa đổi. Điều không may là do lực lượng làm “khoa học” nhưng có tinh thần lấn đất lấn biển của Trung Quốc quá đông, và vì thế cuộc chiến đấu để Xóa Lưỡi Bò, hay nói rộng ra là xóa các rác rưởi dân tộc chủ nghĩa của Trung Quốc trên mặt các tạp chí khoa học quốc tế, sẽ còn tiếp diễn dài dài.



Bản đồ Trung Quốc với đường lưỡi bò trong bài Municipal solid waste source-separated collection in China: A comparative analysis của Jun Tai và đồng sự trên tạp chí Journal of Waste Management.
(*) Trang 1674 Tập 31, số 8 (8/2011) của tạp chí


Blog Quê Choa 2
Ai gây ra ” bao trò lố”?


Lần đầu tiên báo lề phải gọi biểu tình yêu nước là những “trò lố”. Báo Hà Nội Mới hôm nay có bài: “Giải tán một nhóm người cố tình vi phạm quy định, tụ tập hò hét tại khu vực hồ Gươm” có đoạn viết: “Cuối cùng thì bao trò lố của một số người cầm đầu ngoan cố, lợi dụng chính sách tốt đẹp của Nhà nước ta lôi kéo, tụ tập thành đám đông gây mất trật tự đường phố hàng tuần cũng đã bị lật tẩy.” Nếu đây là ý kiến của ai đó, đăng ở blog nào đó thì mình chẳng nói làm gì. Nhưng bài viết này là của “Nhóm PV Điện tử + Nội chính” của báo Hà Nội Mới, tức tiếng nói chính thức của bản báo thì không thể chấp nhận được.

Người ta có thể không đồng tình, có thể phản đối các cuộc biểu tình yêu nước, nhưng gọi biểu tình yêu nước là những trò lố là xúc phạm nghiêm trọng đến những người yêu nước, xúc phạm ngay cả chính quyền Hà Nội. Mới cách đây ít lâu, tướng Nguyễn Đức Nhanh thay mặt Chính quyền Hà Nội đã tuyên bố: “ Đây là những cuộc biểu tình yêu nước tự phát, cho nên các cấp và Công an Hà Nội không có chủ trương trấn áp, bắt giữ người biểu tình tự phát. ” Nếu gọi biểu tình là trò lố thì nói thế nào đây với tuyên bố của tướng Nhanh?
Thế nào gọi là lố? Nhân danh điều gì để gọi những cuộc biểu tình yêu nước là những trò lố?

Nên nhớ Báo Hà Nội Mới là tiếng nói của Đảng bộ Hà Nội, là bộ mặt văn hóa của chính quyền Hà Nội, không thể có kiểu phát ngôn vô trách nhiệm và thiếu văn hóa như thế được.


Blog Trần Kinh Nghị
Tâm tư của một anh “bộ đội Cụ Hồ”

Lời dẫn của Trần Kinh Nghị: Gần nhà tôi có một bác cựu chiến binh nay đã “ngoại bát tuần”. Có lần bác bộc bạch: ”Nghề của tôi là anh bộ đội Cụ Hồ”…Nhưng thực ra bác là một người đã từng theo học”trường Tây” ở Hà nội, kháng chiến bùng nỗ bác đi theo Cụ Hồ làm lính cho đến ngày về hưu với chức vụ đại tá.

Nếu chỉ có vậy thì tôi không nói ra đây làm gì, vì giờ có rất nhiều cấp tá về hưu như bác. Số là mấy tuần trước bác có gọi điện thoại cho tôi để giải bài một tâm trạng bức xúc mà qua điện thoại tôi nghe không được rõ, chỉ hiểu đại khái là bác vừa được đi nghe phổ biến tình hình dành cho cán bộ hưu trí ở trong phường nơi cư trú… Hôm đó vị diễn giả là một cán bộ lãnh đạo cao cấp nhưng không hiểu sao lại nói “xanh rờn” rằng ông cha ta xưa kia đánh thắng giặc phương Bắc rồi đều trở lại quy phục, triều cống…nay chống họ làm gì… (?)…và những ai tham gia biểu tình này nọ đều là tiếp tay cho bọn Việt Tân …(!).

Nghe vậy, tôi cũng thấy “lạ lẫm”, vừa thương vừa cảm phục ông già đã ở tuổi “sắp về với các cụ” mà vẫn sắc sảo và tâm đắc trước những vấn đề của đất nước…

Chuyện bẵng đi cho đến hôm qua, bác sang tận nhà tôi khẩn khoản : “Cậu làm sao giúp tớ đưa cái này lên mạng…” rồi chìa ra 2 trang giấy đánh máy. Đó là lá thư mà bác nói đã viết cho vị diễn giả kia! Thấy tôi băn khoăn, bác bảo “Tớ đảm bảo những điều viết trong đó hoàn toàn đúng sự thật mà tớ đã ghi lại với kỹ năng của một quân báo…”, và nói thêm: “Tớ muốn hỏi ý kiến từ công luận, cậu hiểu không?”…

Vậy là tôi đã bị “thuyết phục” không phải vì lời nói mà chính là sự nhiệt huyết của ông lão chẳng qua vì không biết sử dụng internet.

Dưới đây là nguyên văn những gì ông viết trong 2 trang giấy đó.

Ngày 19 tháng 8 năm 2011

Thân gửi đồng chí Tạ Ngọc Tấn
Giám đốc Học viện Chính trị Hành chính Quốc gia.

Tôi là một đảng viên đã được nghỉ sinh hoạt Đảng, thuộc Đảng bộ Phường Nghĩa Tân, sau khi cân nhắc suy nghĩ kỹ thấy cần phải viết cho đồng chí lá thứ này.

Ngày 30/7/2011 vừa qua, theo triệu tập của Chi ủy Chi bộ 27, cùng toàn thể đảng viên đảng bộ Phường, tôi đã đến hội trường của Học viện và được nghe đồng chí truyền đạt nghị quyết Đại hội Đảng XI. Trong nội dung trình bày của đồng chí, tôi và một số đảng viên cao tuổi khác đều rất ngạc nhiên và ngỡ ngàng về một số đoạn đồng chí đã nói và xin trích gần như nguyên văn dưới đây một số đoạn, mong được đồng chí xem lại có thực là ý đồng chí định nói ?

1. “… Gần đây có chuyện một số người tụ bạ, dưới ngọn cờ yêu nước tổ chức nhiểu cuộc biểu tình tuần hành… chống Trung Quốc, phụ họa (hay nối giáo, tôi nghe không rõ lắm) với luận điệu của Đảng Việt Tân, sa vào âm mưu của bọn Việt Tân đang tìm mọi cách chia rẽ, phá hoại quan hệ Việt Trung, phá hoại về chính trị, gây bất ổn định trong xã hội…”
2. “… Yêu nước như kiểu ấy không bằng phá nước!!! Lịch sử cả ngàn năm Bắc thuộc, dù ta có đánh thắng nhiều cuộc xâm lăng từ phía Bắc nhưng ông cha ta đã rất khôn ngoan luôn coi trọng việc hòa hiếu, nào là thần phục, chịu sắc phong vương, nào là triều cống đủ thứ… Huống chi qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, ta với Trung Quốc như môi với răng. Bản thân tôi (đ/c Tấn) vào bộ đội chống Mỹ thì từ đầu đến chân toàn là vũ khí trang bị của Trung Quốc, đến cả quân trang, mũ cối, dép râu đến lương khô cũng là của Trung Quốc!!!”.
3. “… Trong tranh chấp biên giới trên đất liền, thực ra ta có mất gì đâu? Tôi đã trực tiếp lên Bản Giốc, theo đường phân thủy, ta có 2 phần, Trung Quốc được 3 phần, thì ở bãi giữa sông Bắc Luôn (Lào Cai) ta được 3 phần, Trung Quốc chỉ có 2!!”
4. “… Tranh chấp làm gì? Ta cứ gây hấn với Trung Quốc thì được cái gì?”.
5. “… Mất một chút nào đó để tránh được chiến tranh, giữ gìn bảo vệ được hòa bình thì… (đoạn này nghe không rõ). Lúc này giữ gìn bảo vệ được hòa bình là chủ trương nhất quán vì lợi ích cơ bản, toàn bộ và lâu dài của ta!!!”.
Riêng tôi và một số đồng chí khác tham dự cuộc phổ biến nói trên đã có trao đổi và cho cho rằng:
1. Có thể chưa hoàn toàn đúng từng câu chữ , nhưng điều quan trọng nhất là ý tứ, nội dung cơ bản trên đây là đúng với với ý tứ nội dung của đồng chí trình bày;
2. Nếu đúng, xin đồng chí cho biết rõ đó là những ý kiến cá nhân của đồng chí hay là chủ trương của Trung ương? (Mong rằng có thể do phương pháp, cách thức phát ngôn của đồng chí khiến chúng tôi hiểu lầm chăng?)
3. Để ổn định và thống nhất nhận thức ý chí trong Đảng bộ, đề nghị đồng chí cho biên soạn lại bài nói hôm đó thành văn bản và phổ biến một cách chính thức trong toàn Đảng bộ phường Nghĩa Tân.
Mong sớm được sự hồi âm của đồng chí và xin gửi đồng chí lời chào quyết thắng.
Đồng kính gửi:
- Chi ủy chi bộ 27;
- Đảng ủy phường Nghĩa Tân.

Thân kính

Đã ký
Phạm Xuân Phương
Đảng viên chính thức đã nghỉ sinh hoạt Đảng
Chi bộ 27, Đảng bộ phường Nghĩa Tân
Đ/C: 312 -C7-T2 Nghĩa Tân
Cầu Giấy – HN. ĐT: 043. 8361687


Blog Quê Choa
Thư Sài Gòn 2
Đỗ Trung Quân

Nhìn những diễn biến của Hà Nội ngày 21 – 8 vừa qua bỗng dưng nhớ lại bài viết ngớ ngẩn của mình chưa lâu có cái tựa “ Vẫn còn nợ một lời xin lỗi”. Vụ ông Lại Văn Sâm dịch bậy trong một liên hoan phim tổ chức tại Hà Nội khiến dư luận trong và ngoài nước bất bình mắng mỏ um xùm, Bất bình vì bộ mặt truyền hình quốc gia chẳng ra sao trước khách mời quốc tế mà vẫn ngậm tăm, im như thóc. Cô phóng viên nhà đài Kim Ngân thì phải xin lỗi sau một vụ tai tiếng còn sếp thì không. Sếp hưởng qui chế và phương pháp “ Để lâu cứt trâu hóa bùn”. Miền Nam gọi là “ cho qua phà”. Chưa hết, còn thêm vụ bôi nhọ đời tư LS CHHV và thông báo cái thông báo bất hợp lệ, không tên không chữ ký ngày 18- 8 – 2011…


Tự thấy mình cầm bút xấp xỉ 30 năm vẫn cứ ngớ ngẩn như thường, cứ đòi cái không thể có là danh dự và tử tế của cái nghề lẽ ra phải rất có liêm sỉ và tử tế. Thêm những gì diễn ra ngày 21- 8 vừa qua nó chứng minh như thế. Ngớ ngẩn thì phải xin lỗi. Kẻ ngớ ngẩn này xin gửi lời xin lỗi đến ông Sâm và Đài THVN vì đã đòi quí vị những cái không thể có được ở quí vị. Sòng phẳng với nhau rồi nhé.


Trở lại vấn đề của ngày 21 – 8- 2011.

Đối phó với lòng yêu nước nhiệt thành có tờ báo gọi là “ Tụ tập làm trò lố”

Đối phó với tiếng thét khẳng định chủ quyền đất nước của người yêu nước thì những cánh tay mặt của Đảng nhảy tưng tưng trên sân khấu với công suất hết cỡ của những cái loa khủng đang hòa âm cùng những cái loa phường: “ Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho mình …Hãy hỏi mình đã làm gì cho Tổ quốc…” Đây chính là lúc cả nước nhìn về Hà Nội với tình cảm và cái nhìn khác hẳn những thói bẻ hoa, dẫm cỏ chẳng tí thanh lịch nào. Nhưng quả thật người Tràng An không chỉ thanh lịch, nó hào hùng đúng chất vùng đất dựng nên từ khói lửa lịch sử nghìn năm. Họ đang thể hiện đúng câu hát của “ bầy vẹt xanh” đang hát “… Hãy hỏi mình đã làm gì cho Tổ quốc…” Thì đây ! những người yêu nước đang làm điều mọi tổ quốc đều cần khi bị ngoại xâm uy hiếp chứ còn gì nữa . Rõ như hai với hai là bốn còn gì .

Đối phó với họ thì ra chẳng có phương pháp nào xứng tầm bèn chơi hạ sách bất chấp kiểu phường tuồng. Những ca sĩ, diễn viên còn quá trẻ được dẫn dắt bởi những đàn anh cũng chưa già nhưng cái đầu giáo điều mông muội hóa họ trở thành những cô hề, chú hề đáng thương hơn đáng trách. Chắc chắn những người trẻ tuổi ấy với nền giáo dục này không bao giờ biết được câu thơ của Lý Thương Ẩn “ Thương nữ bất tri vong quốc hận. Cách giang do xướng Hậu Đình Hoa…[ Tạm dịch nghĩa : Những cô gái không biết cái hận mất nước…Bên kia sông vẫn ca hát khúc hậu đình hoa.] Hôm nay nước chưa mất , nước đang có nguy cơ sẽ mất nếu sự khiếp nhược và u mê ngày càng u mê và khiếp nhược. Nhảy cà tưng cứ việc nhảy cà tưng. Hát hò cứ hát hò. [ Thành đoàn Thành phố HCM cũng từng làm một buổi ca hát tưng bừng “ xuống đường … trên sân khấu với chủ đề “hát về biển – đảo” tháng 7 -20011 vừa qua ] Bọn Đại Hán vẫn chẳng lui lại dù một gang tay trên vùng biển Việt Nam. Ngư dân Việt Nam vẫn bị bọn đuôi sam trấn lột, bắt đòi tiền chuộc như thường.


Nhưng nói đi cũng cần nói lại. Hát hò cũng được luôn chả sao hết nếu hát xong thì nhảy xuống sân khấu nhập vào đoàn biểu tình mà chứng tỏ cái “ mình đã làm gì cho tổ quốc …” .

Thế mới là Thành đoàn , mới là thanh niên Việt Nam chứ nhỉ .

Nhưng tất nhiên điều ấy cũng lại không thể. Cái có thể chỉ là những trò không xứng tầm làm trò cười cho những người Việt trong lẫn ngoài nước đang đau đáu lo âu, chia sẻ nhìn về đất nước. Đặc biệt là bọn nuôi chí xâm lược yên tâm cười khà khà bên chén Mao đài: “Chúng nó dễ bảo và dễ thương thật. Chỉ thích ca hát. Vậy cho nó ca hát dài dài cho đến khi muốn hát tiếng Việt phải xin phép ta.”

Tác giả gửi cho Quê choa


BLOG NGƯỜI BUÔN GIÓ

Nước Vệ triều nhà Sản,mùa thu năm Tân Mão đời Vệ Kính Vương thứ nhất.

Ở phía núi Bình có trẻ em đầu thai

Dưới miền biển, thầy thuốc bị người nhà bệnh nhân sát hại

Giữa kinh thành, đường trũng thành ao, bốn trẻ nhỏ sa xuống ao đó mà chết
Giá thực phẩm tăng không ngừng.

Nhà Sản tuyên truyền rằng xã hội đang ổn định dưới sự cai trị của triều đình, dân tình không việc gì phải âu lo, cứ vui chơi, hưởng lạc cuộc đời.

Bấy giờ ở giữa chợ, có người vào quán rượu nói.

- Thiên hạ thái bình, bốn cõi êm ấm, thế nhưng nhiều chuyện quái lạ vẫn xảy ra trong thiên hạ là sao.?
Người khác hỏi.

- Chuyện quái lạ là sao ?

Người kia bảo.

- Nhiều không kể xiết, đi xe đụng nhau, rút dao đâm chết. Tiệc tùng say sưa va chạm cũng rút dao đâm chết, rơi tàn thuốc cũng kéo bè phái đến xô xát đâm nhau chết, chữa bệnh không dứt cũng rút dao đâm bác sĩ chết, sai nha bắt người về phủ hỏi cung rồi cũng đánh chết, vợ chồng, tình nhân hục hặc cũng giết nhau chết... nước Vệ ngày nay nhiều cái chết đến thật không ngờ. Thế không phải là chuyện quái lạ hay sao.
Có một cụ già đi qua, dừng lại nói.

- Thế còn chưa hết điều quái lạ đâu, ngày nay kẻ sĩ danh gia bao đời, bỗng chốc thành quân phản nghịch. Đang hưởng bổng lộc, ân sủng của triều đình, danh giá khắp thiên hạ. Chỉ sớm mai thôi đã thành thế lực thù địch như Cù tiên sinh, Ngô tiên sinh và các cao nhân trong hội Bô Xít.

Những người nghe thấy đều thở dài than.

- Thật là quái lạ, mạng người chấm dứt nhanh như chớp giật vì chuyện không đâu, chỉ tích tắc là người trung trinh với nước đã thành phản nghịch. Giá cả mở mắt mỗi ngày lại thấy lên, chuyện yêu ma, hồn vong khắp thiên hạ đâu cũng thấy. Lễ bái càng nhiều bao nhiêu thì chuyện vô tâm, bất lương càng nhiều bấy nhiêu. Có khi nào nước Vệ xảy ra cảnh cháy nhà bên trong có hàng chục người, mà bên ngoài thanh niên trai tráng chỉ khoanh tay đứng xem.

Ai nấy cũng ngậm ngùi, bỗng nhiên một viên thư lại từ phủ tống trấn kinh thành phi ngựa hộc tốc vào giữa chợ, dán một bản thông cáo rồi đi mất.

Mọi người lại xem, thì ra đó là bản thông cáo cấm bà con nhân dân tụ tập bàn chuyện yêu nước. Văn bản nói rằng giờ có nhiều thế lực thù địch đang lợi dụng chuyện yêu nước để gây bất ổn trong xã hội, vì thế những kẻ nào tụ tập bàn chuyện yêu nước, thể hiện nhiệt huyết yêu nước sẽ bị xử lý nghiêm khắc.

Tất cả xúm lại đọc xong, chưa hiểu chuyện gì, cụ già vuốt râu nói.

- Các vị à, tất cả chuyện kỳ quái mà chúng ta vừa nói, có lẽ cái thông báo này là quái đản nhất.
Mọi người quây quanh cụ hỏi nguồn cơn, cụ già bảo.

Cái thông báo này là để cấm những người yêu nước phản đối quân Tề xâm lược, lâu nay quân Tề xâm lược ngoài khơi. Nhà Sản vì muốn thiên hạ nghĩ mình cai trị tài giỏi nên dấu nhẹm chuyện ấy, những gì tốt đẹp thì họ kể để dân chúng cảm phục, ơn đức họ. Còn là những việc lạm phát, giết người, tham tàn, bạo ngược, mất bờ cõi biên cương thì họ dấu nhẹm. Hai tháng nay có nhóm người yêu nước, họ không chấp nhận chuyện ấy bèn tụ lại cứ bảy ngày một lần gióng trống, khua chiêng cảnh báo cho người trong nước hiểm họa mất nước do quân xâm lược phương Bắc. Triều đình sợ dân tình biết chuyện đó, mà có lòng phẫn uất, mới ra cái thông báo này, vu rằng có thế lực nào đó xúi dục, hòng lợi dụng để đàn áp cho chuyện mất lãnh hải không lan rộng gây trong nhân dân.

Mọi người nghe xong, ai cũng lắc đầu, có kẻ hiểu biết mới nói

- Xưa nay thiên hạ thơ rằng
Mất mùa là tại thiên tai
Được mùa là bởi thiên tài Sản ta.
Nhân đây xin có thơ rằng.

Thế gian quái đản dị thường
Là do thế lực ngoài đường gây ra
Còn phường nhà Sản chúng ta
Một lòng trừ quỷ, bắt ma, đuổi tà

Kẻ ấy đọc thơ xong, mọi người nức nở hùa theo
a ha a ha ô hô ai tai


BLOG MẸ NẤM


Hôm nay đọc bản tin này trên VNExpress:
Xét xử lưu động thiếu nữ tấn công cảnh sát giao thông (1)

http://vnexpress.net/gl/phap-luat/2011/08/xet-xu-luu-dong-thieu-nu-tan-cong-canh-sat-giao-thong/
Theo thiển ý của tôi, bài báo này có lẽ muốn nhấn mạnh rằng, ở đây, pháp luật công bằng cho tất cả mọi người, ai làm sai thì phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Có gì mắc mớ ở đây không?

Có đấy,

Người dân vi phạm pháp luật, xúc phạm đến các chiến sỹ công an nhân dân "cao quý", sẽ bị xử điểm để làm gương.

Thời gian để ra kết luận điều tra cho vụ án này là 02 (hai) tháng.

Chợt nghĩ về vụ việc của ông Trịnh Xuân Tùng từ tháng 03/2011.

Sau một bản tin khá "công bằng" của VNExpress: Khởi tố vụ trung tá công an bị tố đánh dân gãy cổ
http://vnexpress.net/gl/phap-luat/2011/03/khoi-to-vu-trung-ta-cong-an-bi-to-danh-dan-gay-co/
Hơn 05 (bốn) tháng trôi qua, sự việc vẫn chìm trong im lặng.

Em Trịnh Kim Tiến, con gái ông Trịnh Xuân Tùng viết những dòng sau ngay khi đọc cùng bản tin số 1 phía trên đây:
Chúng tôi không thể chấp nhận sự bất công một cách vô lý như vậy được!

Bố tôi là Trịnh Xuân Tùng chỉ vì ko đội mũ bảo hiểm mà bị công an và dân phòng phường Thịnh Liệt đánh chết. Đến nay đã hơn 5 tháng, sự việc vẫn chưa có tiến triển gì. Hiện trường vụ án chưa được dựng lại, dù mọi việc rất rõ ràng... trong khi sự việc trên lại được cho là nghiêm trọng hơn và trong 2 tháng lưu động xét xử ?

Công lý ở đâu ??? Hay bởi vì chúng tôi là dân đen nên phải chấp nhận??? Nhiều lần gửi đơn yêu cầu khởi tố 1 số dân phòng và trực ban đều ko nhận được câu trả lời.

Cá nhân tôi còn được biết thêm, nhân chứng trong vụ án này, là anh Hùng - (người lái xe chở ông Trịnh Xuân Tùng) đến nay vẫn chưa được nhận lại giấy tờ xe của mình, khiến cuộc sống thường ngày gặp rất nhiều khó khăn trong việc mưu sinh.

Dù không muốn cũng phải làm một phép so sánh - danh dự của một chiến sỹ CSGT thì cao quý hơn một mạng người sao?

Xét xử cô "thiếu nữ tấn công cảnh sát giao thông" nói trên, là biện pháp răn đe giáo dục toàn dân?

Còn mạng sống và sự công minh của pháp luật lại ngang nhiên bị chà đạp bởi sự im lặng khó hiểu của các cơ quan chức năng trước hành vi giết người của "chiến sỹ công an nhân dân" Nguyễn Văn Ninh, cùng các "đồng chí dân phòng" phường Thịnh Liệt hay sao???

Dường như lực lượng công an nhân dân, đã chứng minh rất rõ câu nói: "Luật pháp là công cụ để cai trị". (Phải nhắc rõ chữ độc tài ở đây, vì mỗi lần làm việc, khi tranh luận, các anh luôn nhắc tôi "Hiện thời, chỉ có độc đảng - độc quyền, chứ không độc tài")

Nếu cứ hành xử như thế này, không sớm thì muộn sẽ dẫn đến con đường độc tài, tôi nghĩ là như vậy. Lúc đó, hẳn tôi không còn có cơ hội trải thời gian "tâm sự" cùng các anh.


Tôi còn nhớ, ông Giám đốc công an Thành phố Hà Nội - Trung tướng Nguyễn Đức Nhanh đã thông báo với báo giới rằng: đã giao vụ việc cho Phòng cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội điều tra làm rõ. Công an Thành phố Hà Nội cương quyết không bao che và sẽ xử lý nghiêm các vi phạm.

Hy vọng, ông Nhanh sẽ giữ lời, như đã từng tuyên bố "Không có chủ trương trấn áp người biểu tình yêu nước" trên mặt báo.

Tôi cũng hy vọng, các bạn phóng viên báo chí, quan tâm đến sự việc của ông Trịnh Xuân Tùng, và tiếp tục đưa tin để rộng đường dư luận.

Dân đánh công an - bị xử.

Công an đánh dân (đến chết) - xử hay không - phải đợi chỉ đạo.

Công lý nào cho nhân dân Việt Nam???

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét