Thứ Hai, 18 tháng 7, 2011

NGƯ DÂN LÝ SƠN RA HOÀNG SA: "CHUYỆN CHÓ KÉO XE"

Blog Mai Thanh Hải


Bùi Văn Huệ, sinh năm 1976, ngư dân đảo Bé (xã An Bình, huyện Lý Sơn, tỉnh Quảng Ngãi) bị tai nạn khi đang lao động tại quần đảo Hoàng Sa, hiện đang liệt 2 chân, phải mượn xe lăn cũ kỹ của ngành Y tế và nhờ đến 2 chú chó kéo, mỗi khi muốn di chuyển trên đảo. Huệ đang được bố mẹ già yếu (hộ nghèo của huyện) nuôi ăn hàng ngày.

Mai Thanh Hải Blog - Mấy ngày ở đảo Lý Sơn (đảo Lớn), tụi mình có qua đảo Bé. Gọi là Bé bởi đây là đảo nhỏ, bé tí ti, tổng cả thảy chỉ có 69ha, dân số gồm 102 hộ (499 nhân khẩu) và nói thật, nghèo đói đến tái tê lòng. "Bè lũ 5 tên" của mình gồm Nhà thơ Văn Công Hùng, các Nhà báo Mai Thìn, Đào Tuấn, Tuấn Việt và... mình, thuê 1 chiếc tàu mất 600.000 VND qua đảo. Khi đi, tàu "tranh thủ" chở những người dân qua đảo. Khi về, lại... "tranh thủ" tiếp với sóng cao ngất đầu, tàu liệng đi liệng lại, khó nhọc lắm mới vào được bờ, khiến mọi người nôn ra mật xanh mật vàng.


Chuyện ở đảo Bé, mình sẽ kể sau và có cụ thể trong Câu chuyện của nhà thơ Văn Công Hùng. Thế nhưng ở đây, mình chỉ nói lại chuyện: Đến đảo Bé, nhìn cảnh những ngư dân ra đánh bắt hải sản ở Hoàng Sa, bị "rủi ro", nay liệt chân tay, ngày ngày nhờ người nhà bế ra mép biển, nhìn sóng nước - mây trời cho đỡ nhớ mà ứa nước mắt. Đau xót vô cùng những ngư dân - chiến sĩ canh gác, bảo vệ chủ quyền Tổ quốc.


Từ Lý Sơn trở về đất liền, ngồi với Giám đốc Sở Nội vụ Quảng Ngãi Trần Văn Thanh và kể lại chuyện ra đảo. Giám đốc Thanh cũng xúc động, tài trợ ngay 2 xe lăn. Đã kiếm được cho 3/4 người dân trên đảo Bé xe lăn, vẫn còn thiếu 1 xe nên ai cũng đau đáu. Vậy mà, buổi chiều ngồi với Nhà thơ Thanh Thảo tại TP. Quảng Ngãi, khi nói chuyện về đảo Bé với câu chuyện mà Nhà thơ Văn Công Hùng đăng tải, đã gật đầu cái rụp và bố trí ngay 1 xe lăn Mỹ, cho những người tàn tật ở đảo Bé.


Xúc động hơn, khi chiều nay, Nhà thơ Thanh Thảo gửi cho mình bài viết về câu chuyện này. Xin trân trọng giới thiệu và cảm ơ Nhà thơ Thanh Thảo:

--------------------------------------------------

CHUYỆN CHÓ KÉO XE

Tôi xin gửi tới các bạn 2 tấm ảnh: Một tấm ảnh tôi lấy trên mạng về cảnh chó kéo xe trượt tuyết trong 1 cuộc đua kỳ thú trên vùng núi Pyrenees thuộc Tây Ban Nha. Mỗi xe đua của vận động viên được 8 chú chó kéo, dĩ nhiên là chạy với tốc độ chóng mặt trên những sườn núi tuyết. Một tấm ảnh khác cũng về chó kéo xe, nhưng trượt… cát. Tôi nhận được từ một Nhà báo trẻ rất năng động, anh Mai Thanh Hải, cũng là một blogger nổi tiếng. Tấm ảnh này anh Hải chụp từ đảo Bé, thuộc đảo Lý Sơn, Quảng Ngãi.


Lặn lội ra đảo Bé, một đảo khá khó đi vốn là “em sinh đôi” của đảo lớn Lý Sơn, Mai Thanh Hải cùng nhóm các Nhà báo đã tình cờ gặp anh Huệ (người ngồi trên xe lăn trong bức ảnh). Anh Huệ vốn là dân thợ lặn biển khá khét tiếng của đảo Lý Sơn, nhưng trong một lần lặn biển tại quần đảo Hoàng Sa để bắt hải sâm, anh Huệ đã gặp tai nạn từ độ sâu mấy chục sải nước.

Về lại được đảo Bé, nhưng sau tai nạn ấy, anh Huệ bị liệt nửa người, không còn khả năng lao động được nữa. Bây giờ, anh phải di chuyển bằng xe lăn. Không có xe lăn tốt, 2 cánh tay lại không còn khoẻ mạnh, anh Huệ đã xin được một chiếc xe lăn “tã”. Nhưng chàng trai mới hơn 30 tuổi này, dẫu “tàn nhưng không phế”, anh còn nguyên một cái đầu rất năng động và nhiều sáng kiến


Anh Huệ đã huấn luyện 2 chú chó nhà, và “thắng cương” cho 2 chú để trở thành hai “vệ sĩ” chuyên kéo xe lăn cho anh tuần du quanh đảo. Đảo Bé Lý Sơn theo hộ khẩu thì có khoảng 500 dân, nhưng hiện tại chỉ còn hơn 100 người thường xuyên sinh sống tại đó. Do đảo chỉ có bãi ngang suốt ngày đêm bị sóng đánh, nên rất khó khăn để dân mưu sinh bằng nghề đi biển, vì thiếu chỗ đậu thuyền.

Anh Huệ bây giờ, mỗi khi nhớ biển, anh lại đu mình trên một chiếc thang từ nhà mình để nhìn ra biển. Nhìn ra với ánh mắt đầy khao khát và buồn bã. Anh khát biển, ao ước những chuyến đi khơi, những lần lặn biển cực nhọc và đầy nguy hiểm tại quần đảo Hoàng Sa. Nhưng bây giờ ao ước ấy đã quá xa vời, đã thoát khỏi tầm tay anh. Bây giờ, chỉ còn những cuộc “tuần du” trên những bãi cát quanh đảo Bé, anh Huệ lúc thì tự mình điều khiển chiếc “xe trượt cát” có 2 chú chó kéo, lúc thì “du hành” với thêm sự trợ giúp của thằng em hay thằng cháu nhỏ chạy theo sau.

Hình ảnh lạ lùng và đặc biệt xúc động này đã không lọt qua cặp mắt các Nhà báo vốn nặng lòng với Lý Sơn. Các anh sau khi chụp được nhiều tấm ảnh “lạ” về cảnh anh Huệ di chuyển trên “xe trượt cát” do 2 chú chó kéo, đã bàn nhau và quyết định tặng anh Huệ một chiếc xe lăn “xịn”, để anh Huệ dễ dàng hơn trong những chuyến “tuần du” quanh đảo.


Tình hình Biển Đông đang “nóng” lên từng ngày, do những hành động cường bạo của “người anh em” Trung Quốc, nên đảo Bé vốn nghèo nàn chưa chắc còn được hai chữ “bình yên” mãi. Vì thế, người dân đảo Bé phải luôn căng mình cảnh giác. Trên chiếc xe lăn do 2 chú chó kéo, anh Huệ đã tự coi mình như “cặp mắt canh biển” của đảo Bé, dù không ai phân công cho anh nhiệm vụ, vốn dành cho các chiến sĩ Biên phòng đó.

Ngồi trên xe lăn với 2 chú chó kéo, nhưng anh Huệ không phải đi chơi không không đâu!. Anh canh biển. Anh biến mình thành một niềm vui nhỏ nhoi, một sự thân thiện dịu dàng mà đảo Bé muốn gửi tới các du khách, những người Việt yêu mến Lý Sơn- hòn đảo nay đã trở nên một cái tên và một địa chỉ vô cùng thân thương với mọi người Việt Nam yêu nước. Và, tại sao không, tôi nhìn hình ảnh người thợ lặn biển giờ tàn tật ngồi xe lăn chó kéo này như một biểu tượng của sự bất khuất, không đầu hàng nghịch cảnh, một hình ảnh của tình yêu quê hương đau đáu, hình ảnh của “một người yêu nước mình”. Yêu đảo Bé của mình, cũng là yêu nước!..

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét