Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2011

“Đường lưỡi Tàu” có dậy sóng?

Hồ Phú Bông

Nhiên liệu là máu luân lưu trong cơ thể kinh tế. Hai đại cơ thể kinh tế Hoa Kỳ và Trung Quốc mà bị thiếu máu thì tai biến khôn lường sẽ xảy ra. Cuộc tranh chiến về nhiên liệu không chỉ xảy ra ở Trung Đông. Nó sẽ xảy ra ở bất cứ nơi nào giàu nhiên liệu và nguyên liệu còn tiềm ẩn. Trong lúc chiến trường ở Trung Đông ngày một gay gắt, hao tổn và nguy hiểm, cả nhân mạng, tiền của, tài nguyên thì biển Đông đang nổi cộm như là một vùng còn “hoang sơ” lại hứa hẹn tiềm ẩn dồi dào về tài nguyên quý hiếm thì dĩ nhiên phải là trọng tâm của những “cơ thể” đói khát dầu!

Hơn hai thập kỷ qua Trung Quốc đã lặng lẽ tăng cường sức mạnh quân sự cũng chỉ với mục đích làm bá chủ vùng biển “sân nhà” nầy! Họ tin tưởng là hiện Trung Quốc đã đủ mạnh để phô trương bản đồ hình “Lưỡi Bò” như báo chí đã mô tả. Nhưng lưỡi con bò chỉ ăn cỏ, còn lưỡi con người mới biết liếm dầu! Ở đây là uống dầu, do đó nên gọi là “Lưỡi Tàu” cho dễ hiểu.

Ngày trước, người “anh-em” “môi hở răng lạnh” với Cộng sản Việt Nam đã từng bước, từng bước xâm thực Việt Nam. Cứ nhân danh “cộng sản anh-em” mà xử sự (!) Ngay cả bây giờ hai bên cũng vẫn còn tung hứng “16 chữ vàng” và “4 tốt”! Khi Cộng sản Việt Nam còn là một đứa bé cần được ẵm bồng thì ông anh cả Trung Quốc đã bảo bọc, lo cho từng “tấm tả lót” với tầm nhìn xa trông rộng. Tay “ẵm em” mà mắt thì đau đáu cả vùng biển Đông, vùng biển gia sản của đứa em dài đến cả 2.000 cây số! Đứa em thì cả nể, vì biết mình còn yếu, nếu bị đàn anh bỏ rơi chắc sẽ chết sớm trước “đế quốc Mỹ xâm lược và tay sai” nên mới âm thầm nhượng tài nguyên đất nước, kể cả thành văn bản như chữ ký của Thủ tướng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Phạm Văn Đồng, vụ đảo Hoàng Sa!

Khi Hoa Kỳ đi đêm thành công với Trung Quốc vào năm 1972 thì cho dù có ba, bốn đời Tổng thống của Hoa Kỳ đã hứa hẹn đủ điều với Việt Nam Cộng Hòa cũng không còn giá trị! Cả tỉ người Tàu lục địa lúc đó đang sống trong nghèo đói khốn cùng là “biển bạc” cho kinh tế Hoa Kỳ! Vì thế biển Đông tạm bị bỏ lơ!

Năm 1974, Hoa Kỳ làm ngơ để Việt Nam Cộng Hòa mất Hoàng Sa vào tay Trung Cộng, là biển đảo của đất nước Việt Nam nhưng Cộng sản Việt Nam lúc bấy giờ không dám có nửa lời phản ứng! Đến đời Tổng Bí Thư Lê Duẩn mới loay hoay tìm cách rời nách Trung Cộng, ngã theo Liên Xô, thì bị ông anh cả ra roi năm 1979! Vào thời điểm đó thì Đảng “ta” tung hê hết cỡ công suất truyền thông phản đối Trung Quốc là “bọn bành trướng bá quyền Bắc Kinh” để sau đó lại quay về thần phục như trước, và phải ngoan ngoãn hơn!

Lịch sử cận đại đã như vậy thì liệu Chính phủ Cộng sản Việt Nam hiện tại cựa quậy ra sao trước diễn biến ngày một công khai trắng trợn vi phạm chủ quyền Việt Nam của Trung Quốc?

Bây giờ thí dụ Đảng “ta” có cho phép báo/đài ra rả chửi thẳng Trung Quốc, kể cả xuống đường, chắc cũng khó có thể hùng hổ hơn thời 1979! Đảng “ta” có cố nhoài người ra với tay đến Hoa Kỳ, chắc cũng chưa thể nhận được cam kết gì nhiều hơn thời Hoa Kỳ đã cam kết với Việt Nam Cộng Hòa! Chỉ khác nhau là thời Việt Nam Cộng Hòa là thời chiến tranh do miền Bắc chủ xướng. Lúc đó tư bản chưa có cơ hội “ăn nên làm ra” tại miền Nam như hiện tại nhờ “đục nước béo cò” của chế độ! Nắm được tư bản đã đầu tư, đang kẹt ở Việt Nam trong hơn hai thập niên qua mà cò cưa, làm giá gì đó để tư bản sợ mất cả vốn lẫn lời nên phải ủng hộ chế độ đương thời cũng chưa chắc giúp được gì nhiều trong tiến trình “chống Trung Quốc”!

Quay lại lịch sử Việt Nam!

Cả ngàn năm dân tộc vẫn bất khuất trước nạn xâm lăng từ phương Bắc! Việt Nam luôn ở thế yếu trước một Trung Quốc khổng lồ nhưng tổ tiên người Việt vẫn “dĩ nhu thắng cương”! Dùng yếu thắng mạnh. Yếu vì nước nhỏ nhưng thắng mạnh nhờ điểm tựa duy nhất vào sự đoàn kết dân tộc! Những anh hùng như Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Lý Thường Kiệt, Nguyễn Huệ... thắng Tàu, ngoài tài thao lược là nhờ vào yếu tố hào khí “Hội nghị Diên Hồng”, “Nam quốc sơn hà Nam đế cư. Tiệt nhiên định phận tại thiên hư..” để thống nhất được lòng dân, điều mà đảng Cộng sản Việt Nam hiện tại hoàn toàn không có!

Khi nhà nước Việt Nam hiện tại càng cố tình chia rẽ tình tự dân tộc quốc nội/hải ngoại chỉ cốt để bảo vệ quyền lợi riêng cho đảng Cộng sản thì tai ương cho đất nước sẽ không còn xa nữa! Khi nhà nước vẫn khư khư độc đảng, độc tài cai trị và bắt giam những con dân ưu tú tranh đấu cho tự do, dân chủ bằng thứ tòa án gian trá, bất kể cả luật bất thành văn truyền thống trong dân gian, là lương tâm, thì cho dù Đảng có cố tình khơi gợi làn sóng “chống Trung Quốc xâm lược” cũng chỉ là bánh vẽ, không còn lừa bịp được ai, đặc biệt là đối với lớp người trẻ đủ tri thức trong thời đại internet!

Những bản án nặng nề dành cho những người tranh đấu chống Trung Quốc xâm lược, chống bất công, chống tham nhũng, chống giáo dục nhồi sọ phải được dỡ bỏ! Cửa nhà tù nhốt các tù nhân chính trị phải được mở ra. Khi chính các tù nhân, là những người con ưu tú của dân tộc, được tự do, sẽ là minh chứng cho nhịp cầu hàn gắn lại những tai ương, đổ vỡ do hậu quả chế độ cộng sản hà khắc gây ra thì mới có thể cùng nhau hiệp lực chống kẻ bá quyền!

Hơn lúc nào hết nhà nước phải hành động, không phải bằng lời nói suông, vì lịch sử đảng Cộng sản Việt Nam là lịch sử nói một đàng làm một nẻo!

Lấy lại được Hoàng Sa đã khó, nếu không muốn nói là “không thể” nhưng mất thêm Trường Sa thì rất dễ và đang xảy ra! Kinh nghiệm “bão cát” ở Trung Đông thì phe nào cũng trầy vi trốc vảy cho nên Hoa Kỳ và Trung Quốc sẽ hợp tác chia chác quyền lợi từ biển Đông và thân phận nhược tiểu của các nước trong vùng vẫn có thể bị hy sinh!

Cường quốc bao giờ cũng có nhiều thứ để “nhân danh” nên sóng biển Đông chắc chắn sẽ không như “bão sa mạc”! Còn chúng ta? Chỉ có một thứ duy nhất để nhân danh, đó là tinh thần yêu nước!

Chỉ có đoàn kết chống ngoại xâm, như tổ tiên đã làm, mới hy vọng tồn tại và bảo vệ được đất thiêng của tổ quốc! Đây là cơ hội tốt để đảng Cộng sản Việt Nam thực hiện hòa hợp, hòa giải dân tộc. Dứt khoát không có “thế lực thù địch”, cũng “không có diễn biến hòa bình”, mà chỉ có người Việt Nam với nhau!

Không ai thương Việt Nam bằng chính người Việt Nam.

(3/6/2011)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét