Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

GHÉ THĂM CÁC BLOGS: 16 THÁNG 6, 2011

BLOG CU LÀNG CÁT


Việt Nam từng xác định kinh tế biển là ngành kinh tế đa ngành nghề và đó là mũi nhọn để phát triển tương lai. Các nước trên thế giới cũng có chiến lược biển bài bản để ổn định các giá trị trên đất liền. Hội nghị lần thứ 4, BCH Trung ương Đảng khoá X đã xây dựng Chiến lược biển Việt Nam đến năm 2020, trong đó nhấn mạnh: “Phấn đấu đến năm 2020, kinh tế biển và ven biển đóng góp khoảng 53%-55% tổng GDP của cả nước”.

Từng có bộ Thuỷ Sản quản lý một số vấn đề liên quan đến kinh tế biển, nhưng sau đó bộ Thuỷ Sản trở thành Tổng cục thuỷ sản thuộc bộ NNPTNT. Ở các địa phương, dường như người ta quan tâm đến rất nhiều nông nghiệp, nông thôn mà “quên” đi các làng biển đang tự bơi. Và cũng từ một bộ Thuỷ Sản trở thành Tổng cục, tất nhiên các định chế về thuỷ sản, ngư dân, ngư trường…sẽ “teo” lại trong cách điều hành. Và sở Thuỷ Sản nhập vào với sở NNPTNT, trên thực tế, khi sát nhập, sở Thuỷ Sản chỉ còn “dấu tích” là Chi cục bảo vệ nguồn lợi thuỷ sản cung phòng kỹ thuật nông nghiệp và nuôi trồng thuỷ sản.

Những năm qua, ở miền Trung, Chi cục bảo vệ nguồn lợi Thuỷ sản gần như “mất bóng” trong con mắt của ngư dân. Thậm chí, nhiều ngư dân chẳng hề biết Chi cục thuỷ sản nằm ở đâu, tồn tại như thế nào và có thể giúp gì được cho ngư dân?.

Cũng chính đưa các hỗ trợ ngư dân về với bộ NNPTNT mà trong nhiều năm qua, các chính sách hỗ trợ ngư dân triển khai chậm hơn so với khi còn bộ Thuỷ Sản. Và nhiều khi trong các phiên họp hoạch định các chính sách của các sở NNPTNT thì tiếng nói của “cánh” Thuỷ Sản vẫn không đủ liều để đi đến các quyết định mạnh mẽ như chính sách phát triển đồng lúa và nông thôn. Một cán bộ của Chi cục bảo vệ nguồn lợi Thuỷ Sản Quảng Bình giấu tên nói rằng: “Gần như Chi cục bảo vệ nguồn lợi Thuỷ sản chỉ có mỗi công việc rõ ràng là thống kê ngư dân tháng này đánh bắt bao nhiêu, có hơn tháng trước, năm này có hơn cùng kỳ năm trước và một năm vài lần đi thả con giống ở sông suối, ao hồ. Hết”. Câu nói đó tôi cho là phiến diện, bởi Chi cục bảo vệ nguồn lợi Thuỷ Sản còn nhiều việc khác nữa như làm công tác kiểm ngư, kiểm tra các nhà hàng có bán tôm hùm chưa đến tuổi khai thác hay không, và họ cũng đóng tàu để đi kiểm ngư, nhưng quả thực tàu kiểm ngư quá nhỏ, không dám ra khơi xa, thậm chí ở miền Trung, có chiếc vừa mới đóng mất hơn một tỷ đã phải đắp chiếu, có chiếc lại bị chìm ngay bên bờ sông.

Qua nhiều làng biển, ngư dân bày tỏ ruột gan rằng, với tình hình làm ăn mới không thể ra khơi mãi bằng tàu vỏ gỗ. Ngư dân cũng phản ánh các chính sách hỗ trợ họ chưa thật sự mạnh mẽ mà mới chỉ nhỏ giọt và chặt tính thời vụ. Ngư dân vùng biển hiện rất cần vốn để thay thế những con tàu vỏ gỗ bằng tàu vỏ sắt để có thể bám biển từ vài chục ngày đến vài tháng như các nước trong khu vực. Họ cần đóng tàu vỏ sắt để đánh bắt cả khi biển động, gió cấp 8-9, những lúc như thế cá và các loài hải sản khác rất nhiều.

Không chỉ ngư dân mà các ngành khác liên quan đến biển đang rất cần một “nhạc trưởng” xứng tầm dẫn dắt kinh tế biển.

Với ngư dân họ hiểu được biển cả, nhưng sự hỗ trợ chưa hiểu thấu lòng họ. Cần thay đổi chiến lược hỗ trợ ngư dân, và để tiến tới nền kinh tế biển, không chỉ có Tổng cục Thuỷ Sản, hoặc Tổng cục biển và hải đảo, mà cần lập ra một bộ mới có tầm chiến lược để kích hoạt và phát triển bền vững tiềm năng biển của Việt Nam. Bởi các chuyên gia công bố tại diễn đàn kinh tế biển Việt Nam năm 2011 cho thấy theo ước tính, quy mô kinh tế (GDP) biển và vùng ven biển Việt Nam bình quân đạt khoảng 47- 48% GDP cả nước, trong đó GDP của kinh tế “thuần biển” đạt khoảng 20-22% tổng GDP cả nước. Trong các ngành kinh tế biển, đóng góp của các ngành kinh tế diễn ra trên biển chiếm tới 98%, chủ yếu là khai thác dầu khí, hải sản, hàng hải (vận tải biển và dịch vụ cảng biển), du lịch biển.

Đã đến lúc cần một bộ xứng tầm với biển Đông.

Cu Làng Cát


DÂN LÀM BÁO

Anh Mạc Quảng Thịnh đã được thả

Trung Yên, Sài Gòn(danlambao) - Anh Mạc Quảng Thịnh, con trai của nhạc sĩ Đynh Trầm Ca, đã được công an thả ra. Anh Mạc Quảng Thịnh là người bị công an bắt hôm 12.6 trong lần biểu tình thứ nhì tại Sài Gòn

Tuy nhiên, sau khi được thả ra cho đến nay. Số điện thoại cuả anh Mạc Quảng Thịnh không thể liên lạc được

Anh Thịnh, 24 tuổi, đã tốt nghiệp ngành Xã Hội học trường Đại học Xã hội & Nhân văn thành phố HCM.

Nhạc sĩ Đynh Trầm Ca với nhạc phẩm "10 năm tình cũ" với ca từ nổi tiếng: ... «bao năm qua em đã thành thiếu phụ, ngồi ru con như ru tình đầu...» . Con trai của người nhạc sĩ tài hoa ấy là anh Mạc Quảnh Thịnh bị bắt vì lòng yêu nước. Anh Thịnh đã được thả ra ngay đêm đó và hiện có rất ít người liên lạc được với anh Thịnh

Ngoài anh Thịnh 24 tuổi thì nhạc sĩ Đynh Trầm Ca còn có 1 người con gái 21 tuổi hiện đang ở quê nhà tại Quảng Nam. Ngoài nhạc phẩm «10 năm tình cũ» thì nhạc sỹ Đynh Trầm Ca cũng có nhiều nhạc phẩm khác được ca sỹ Lệ Thu trình bày trong các chương trình của Thúy Nga Paris By Night. Nhạc sỹ Đynh Trầm Ca cũng từng được Trung tâm Thúy Nga gởi thư mời đi Mỹ tham dự các chương trình của họ với tư cách là khách mời danh dự.

Như vậy thì ngoài Phan Nguyễn bị công an bắt hôm 12.6 thì hiện nay chúng ta được biết là anh Mạc Quảng Thịnh đã được công an thả ra. Hiện anh Thịnh đang ở nhà của một người thân tại Sài Gòn.

Không có ai bị lãng quên vì lý tưởng yêu nước của mình. Dân Làm Báo sẽ bằng cách này hay cách khác tiếp tục cập nhật & đưa tin về những trường hợp vì yêu quê hương, dân tộc mà lại bị đàn áp bởi nhà cầm quyền

Trung Yên, Sài Gòn

http://danlambaovn.blogspot.com/


BLOG LÊ MAI


Sự kiện “tàu Bình Minh 2″ xẩy ra ngay trước thềm Đối thoại Shangri-La làm chúng ta dễ dàng nhận thấy đó là một tính toán chiến thuật nằm trong chiến lược độc chiếm biển Đông của Bắc Kinh. Tướng Lương Quang Liệt, người dẫn đầu đoàn đại biểu hùng hậu của TQ – vốn rất nổi tiếng với tuyên bố về Đài Loan ngay sau khi ông ta nhậm chức Bộ trưởng Quốc phòng: “Đối với Đài Loan, đánh chậm không bằng đánh sớm, đánh nhỏ không bằng đánh lớn, đánh chiến tranh thường qui không bằng đánh chiến tranh hạt nhân, chỉ đánh Đài Loan không bằng lôi cả Nhật Bản vào cùng đánh”.

Cho nên, không có gì ngạc nhiên khi các bên tham dự Đối thoại Shangri-La hồi hợp chờ đợi “giọng lưỡi” của Lương.

Thế nhưng, các bên tham dự Đối thoại Shangri-La lại bất ngờ lắng nghe bài phát biểu đầy “nhã nhặn” của Lương. Có người làm một bản thống kê cho thấy, trong bài phát biểu ấy, có 3 từ “hữu nghị”, 6 từ “đối thoại”, 47 từ “hợp tác” và 34 từ “hòa bình”! Không phải ngẫu nhiên mà TQ luôn nói đến chiến lược “trỗi dậy hòa bình” của TQ – nhất là trong thời gian gần đây, trong khi việc làm của họ thì ngược lại. Không cần phải chờ đợi đâu xa, sự kiện tàu Viking 2 ngày 9.6.2011 tiếp ngay sau sự kiện tàu Bình Minh 2 đã làm cho những người luôn tin tưởng vào mối quan hệ Việt – Trung cũng bừng tỉnh, hiểu rõ TQ muốn gì và chắc chắn TQ sẽ không dừng lại ở đó. Thế giới có quyền đặt câu hỏi, vậy TQ áp dụng chiến lược trỗi dậy hòa bình hay trỗi dậy chiến tranh?

Thập kỷ sáu mươi, xuất phát từ bối cảnh quốc tế lúc bấy giờ, nhận định chiến tranh thế giới có thể sẽ xẩy ra, Mao đề ra chiến lược “đánh mạnh, đánh sớm, đánh chiến tranh hạt nhân”. Thế là không biết bao nhiêu nhân tài, vật lực của quốc gia đổ vào việc chuẩn bị chiến tranh, TQ gần như kiệt sức. Cuối thập kỷ bảy mươi, Đặng nhận định: Chiến tranh lớn không xẩy ra, đừng sợ. Tôi thấy chí ít mười năm nữa cũng không đánh nhau đâu. Chúng ta phải bình tĩnh đưa ra phán đoán mới, phán đoán này là vô cùng quan trọng để chúng ta có thể yên tâm chuyển trọng điểm sang xây dựng kinh tế. Không có phán đoán này, hàng ngày cứ lo sợ hốt hoảng, làm sao có thể yên tâm xây dựng được?

Chiến lược “thu mình, dấu tài” của Đặng ra đời – tất nhiên chúng ta thừa hiểu, chiến lược ấy ra đời trong điều kiện TQ còn yếu về mọi mặt. TQ lớn tiếng tuyên bố với thế giới: TQ vĩnh viễn không xưng bá, không đứng đầu, không cầm cờ, không đối kháng, không thách thức trật tự thế giới đang tồn tại. Đặng lại nói, mặc dù một số nước thế giới thứ ba mong muốn TQ đứng đầu, song TQ nhất thiết không nên đứng đầu, đứng đầu không có ích gì, mọi cái chủ động đều mất hết. Không đứng đầu không phải là lời nói khách sáo mà là một suy nghĩ chính trị, một suy xét chiến lược của TQ.

Ý nghĩa của “thu mình, dấu tài” của TQ là gì? Giấu tài là che giấu tài năng, không bộc lộ ra ngoài. Nó xuất phát từ tình hình thực tiễn TQ và so sánh lực lượng quốc tế, trước hết TQ chỉ có thể làm tốt công việc của mình trong nước. TQ cố hết sức tránh huênh hoang, tạo ra môi trường quốc tế thuận lợi để tập trung sức xây dựng kinh tế. Mục tiêu là tranh thủ thời cơ, thực hiện bốn hiện đại hóa, tạo ra một sự phát triển vượt bậc cho TQ.

Chiến lược ấy đã tỏ ra có hiệu quả. Năm 2010, tổng GDP của TQ đã vượt Nhật Bản, đạt 5,88 nghìn tỷ USD, chỉ đứng sau Hoa Kỳ với 14,66 nghìn tỷ USD.

Đến đây, chúng ta hãy nhìn tổng quát một chút “mối đe dọa” của TQ. Theo một số nguồn tin phương Tây, tổng quân số thường trực hiện nay của 4 quân chủng Quân đội TQ vào khoảng 2,3 triệu người; trong đó Lục quân có 1.560.000 quân, Không quân có 385.000 quân và Hải quân có 255.000 quân, lực lượng tên lửa chiến lược có 100.000 quân. Ngoài ra, Trung Quốc còn duy trì một lực lượng cảnh sát vũ trang với 660.000 người để bảo đảm an ninh nội địa.

TQ có 9.480 chiếc xe tăng các loại, trong đó 8.180 xe tăng hạng nhẹ, 5.000 xe thiết giáp, 58.450 khẩu pháo, cối và rốc két các loại. Vũ khí phòng không của Lục quân gồm 10.300 pháo phòng không và 1.600 tên lửa. Lục quân cũng được trang bị 384 máy bay trực thăng các loại.

Không quân có 4.486 máy bay các loại, gồm máy bay ném bom, máy bay tiêm kích bom, cường kích, tiêm kích và nhiều loại khác. Lực lượng phòng không có 1.578 tên lửa phòng không, 16.000 pháo cao xạ các loại.

Hải quân TQ có tổng số 1.503 tàu, xuồng các loại, trong đó có tàu ngầm, tàu khu trục, tàu hộ vệ, tàu phóng lôi, tàu tên lửa, tàu tuần tiễu trang bị pháo, tàu xuồng đổ bộ và tàu phục vụ. Lực lượng không quân của hải quân có 956 máy bay các loại gồm: máy bay ném bom, rải lôi, máy bay cường kích, tiêm kích, máy bay trinh sát chống ngầm, máy bay vận tải và máy bay trực thăng.

TQ có 609 tên lửa chiến lược trên đất liền với các loại tên lửa đạn đạo xuyên lục địa, tên lửa đạn đạo tầm trung, tên lửa đạn đạo tầm ngắn. Ngoài ra, lực lượng này còn có 13 tên lửa trang bị trên tàu ngầm và 326 bom và đầu đạn hạt nhân trên máy bay.

Thống kê nêu trên khó mà đầy đủ và chính xác, song cũng cho chúng ta thấy sức mạnh quân sự của “chiến lược trỗi dậy hòa bình” của TQ. TQ thường nhấn mạnh, chính sách quốc phòng “phòng ngự” và chiến lược quân sự “phòng ngự tích cực” của mình. Rằng số vũ khí hạt nhân “ít ỏi” mà TQ có chỉ là để tự vệ. TQ không khiêu khích quân sự với bất cứ nước nào. Tuy nhiên, nếu ai cố tình gây chiến tranh với TQ, TQ sẽ tiến hành phản kích để tự vệ.

Với việc triển khai các chính sách đối nội và đối ngoại, sự phát triển “mối đe dọa” của TQ, thế giới ngày càng e ngại TQ. Thứ nhất, TQ phát triển nhanh chóng tất nhiên sẽ dẫn đến việc bành trướng ra bên ngoài bằng vũ lực và xâm lược. Điều này lịch sử đã chứng minh. Thứ hai, TQ với dân số 1,3 tỷ người, trình độ khoa học kỹ thuật, trình độ quản lý lạc hậu sẽ tiêu hao quá mức tài nguyên nhân loại, làm rối loạn thị trường thế giới, phá hoại cân bằng sinh thái toàn cầu, tạo thành mối đe dọa cho thế giới. Thứ ba, sự phát triển của TQ sẽ gặp nhiều mâu thuẫn do chế độ chính trị, khó khăn sẽ ngày càng gay gắt, tất yếu dẫn đến rối loạn chính trị, gây mất ổn định cho khu vực cũng như thế giới. Thứ tư, mô hình TQ phát triển thành công sẽ có ảnh hưởng chính trị to lớn, tạo nên mối đe dọa vai trò chủ đạo thế giới của các nước phương Tây và Hoa Kỳ.

Chiến lược trỗi dậy hòa bình của TQ ra đời là để đối phó và hóa giải sự lo ngại đó của thế giới. Chiến lược này có thể xóa hết mối nghi ngại đó của thế giới hay không, điều này phụ thuộc vào TQ. Đó là trong hành xử, TQ phải tỏ ra là một nước lớn có trách nhiệm, nói đi đôi với làm.

Với các nước láng giềng, TQ thường nói, “làm bạn với láng giềng, thân thiện với láng giềng, yên ổn với láng giềng, trợ giúp láng giềng, hỗ trợ láng giềng, làm giàu láng giềng”. Thế ư? Cứ xem những hành động của TQ – nhất là thời gian gần đây về tranh chấp chủ quyền trên biển Đông, sẽ hiểu lời nói của TQ có giá trị đến đâu. Chiến lược trỗi dậy hòa bình của TQ liệu có thuyết phục được thế giới hay không?

Và như thế, TQ trỗi dậy hòa bình hay trỗi dậy chiến tranh – câu trả lời thật quá dễ dàng.BLOG NGUYỄN QUANG LẬP


BLOG NGUYỄN QUANG LẬP



Chàng trai mặc áo Quốc kỳ ảnh bên tên là Duy, sinh năm 1984, cựu sinh viên trường Kiến Trúc, con trai một người lính từng đánh sân bay Tân Sơn Nhất tết Mậu Thân (1968). Không có gì đặc biệt, trong số hàng ngàn sinh viên tham gia biểu tình ngày 5/6 và 12/6 có lẽ có có hơn một nửa là con cái của những cựu chiến binh chống Mỹ. Bảo rằng anh là người yêu nước lại càng không có gì đặc biệt, dân mình ai lại không yêu nước.


So với lòng yêu nước của cô bé này có lẽ Duy còn kém xa. Trong ngày 12 tháng 6 Duy luôn luôn đi sau cô bé này. Duy biết chắc người cầm đầu bé xíu này đi biểu tình chỉ vì muốn biểu thị lòng yêu nước: phản đối Trung Quốc xâm hại Biển Đông, ngoài ra không có “mục đích chính trị” nào khác, nghĩa là cũng như cô bé kia, Duy chỉ bị lòng yêu nước xúi dục.


Việc Duy bị bắt cũng không có gì đặc biệt, những người bị bắt hôm 12/6 đều không hiểu vì sao mình bị bắt, đến khi được thả về nhà rồi vẫn không hiểu vì sao. Họ đều lên mạng tâm sự ” Mình chỉ đi biểu tình phản đối Trung Quốc chứ có làm gì đâu.“


Khi về đồn, người ta sẽ hỏi anh tên gì, anh sẽ nói anh tên là Kim Duy, họ Kim cũng chẳng có gì đặc biệt để người ta phải lưu ý. Và nếu hỏi kĩ thì người chỉ hỏi bố anh là ai, thế thôi. Ở Việt Nam, con một người lính không có gì đặc biệt.


Không ai biết Duy là cháu ông Kim Ngọc (1917-1979), Kim Ngọc là ông trẻ của Duy. Kim Ngọc nguyên là bí thư tỉnh ủy tỉnh Vĩnh Phú, cha đẻ ” Khoán hộ” mà người ta quen gọi là “Khoán mười”, người chiến sĩ tiên phong đỏi mới nông nghiệp Việt Nam. Nhưng điều này cũng không có gì đặc biệt, có thể trong số những thanh niên bị bắt có nhiều thanh niên là con cháu những người có công với cách mạng như ông Kim Ngọc, nhiều hơn ông Kim Ngọc. Kim Ngọc là ai cũng chẳng có gì đặc biệt, một khi lòng yêu nước bị coi thường thì Kim Ngọc hay bất kì ai đã hết lòng vì đất nước, cũng chẳng làm người ta mảy may xúc động.


BLOG TRẦN VINH DỰ


Tờ The New York Times ngày 10 tháng 6 vừa qua mới đăng bài “Leo thang trong tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc về chủ quyền ở Biển Đông” (Dispute Between Vietnam and China Escalates Over Competing Claims in South China Sea). Stephen Michael Wines, tác giả của bài báo này, là một phóng viên kỳ cựu của NYT và hiện nay là trưởng đại diện của tờ báo này ở Beijing.


Là một phóng viên kỳ cựu, và là người Mỹ, Michael Wines viết về tranh chấp ở Biển Đông như thế nào?

Đầu tiên, ông ta viết các vụ đụng độ giữa các tàu thăm dò của Việt Nam với các tàu hải giám và tàu đánh cá Trung Quốc (có tàu hải giám bảo vệ) nằm trong vùng giao nhau giữa hai vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam và Trung Quốc. Điều này là một sai lầm nghiêm trọng về thông tin.

Sau đó, vào ngày 11 tháng 6, tờ NYT đã sửa lại nội dung của bài này và đăng lời đính chính. Nội dung mới cho rằng cuộc cãi vã giữa Việt Nam và Trung Quốc nằm ở chỗ: Việt Nam nói rằng các vụ đụng độ nằm trong vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) và thềm lục địa của Việt Nam. Còn phía Trung Quốc thì lại nói rằng các vụ đụng độ này nằm ngoài vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam theo luật quốc tế.

Trên thực tế thì Trung Quốc không hề có tuyên bố chính thức nào liên quan đến “vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam” trong vụ này. Lý do là phía Trung Quốc không có bất cứ cơ sở lập luận nào dựa trên UNCLOS để biện minh cho hành vi của họ. Chính vì thế mà các tuyên bố của Trung Quốc trong vụ việc này thường chung chung.

Thí dụ như người phát ngôn bộ ngoại giao Trung Quốc Hong Lei sau sự kiện tàu Viking II chỉ nói lập lờ rằng “qua việc thực hiện các hoạt động thăm dò dầu khí ở vùng biển quanh Wanan Bank (bãi Vạn An) của Quần đảo Trường Sa và bằng việc xua đuổi tàu đánh cá Trung Quốc, Việt Nam đã vi phạm nghiêm trọng chủ quyền và các quyền liên quan đến biển của Trung Quốc.”

Nếu ngay cả phía Trung Quốc cũng không trắng trợn đến nỗi phịa ra câu chuyện trong hay ngoài vùng đặc quyền kinh tế để tạo ra cái vẻ là các vụ đụng độ này là “tại anh tại ả, tại cả hai bên” thì tại sao Michael Wines lại viết như thể là cả Việt Nam và Trung Quốc đều có lập trường pháp lý trong vụ này? Đây là một câu hỏi khó trả lời.

Có thể Michael Wines, sinh năm 1951, đã trở thành một ông già lú lẫn và cẩu thả trong tác nghiệp. Ông ta viết mà không thực sự nắm được mình viết cái gì. Thế nhưng NYT là một tờ báo có uy tín toàn cầu rất lớn, và dù Michael Wines có lú lẫn thì NYT cũng không lú lẫn tới mức sử dụng một người lú lẫn làm trưởng đại diện ở Trung Quốc.

Thế thì vấn đề còn lại có lẽ là Michael Wines đã bị ảnh hưởng quá nặng bởi hệ thống tuyên truyền ở Trung Quốc tới mức ông ta trở thành một phóng viên viết theo những gì hệ thống ấy muốn viết. Hoặc là ông ta bị mua chuộc.

Điều này là bằng chứng của một sự thật khá đau xót cho Việt Nam nói riêng và nhóm các nước trong ASEAN nói chung trong cuộc tranh chấp với Trung Quốc ở Biển Đông. Đó là chúng ta đi sau Trung Quốc quá xa trong việc tạo ảnh hưởng lên các cơ quan truyền thông quốc tế.

The New York Times đã vậy, còn các hãng truyền thông khác sẽ như thế nào? Hiện nay đã vậy, nếu Trung Quốc ráo riết hơn nữa trong công tác tuyên truyền thì sẽ thế nào?


BLOG TRANG HẠ


Những hoạt động của Trung Quốc trên biển Đông gần đây đã gây lo ngại cho dư luận châu Á và ảnh hưởng nghiêm trọng tới quyền lợi hợp pháp của người Việt Nam đang sinh sống làm ăn trong lãnh hải Việt Nam, như ngăn cản tàu cá Việt Nam đánh bắt cá hợp pháp trong lãnh hải Việt Nam, nhiều lần gây sự với tàu thăm dò của công ty dầu khí nước ngoài (BP) và tàu thăm dò của Việt Nam (26/5 và 9/6/2011), bắt cóc và tống tiền ngư dân Việt Nam, xua đuổi ngư dân tránh bão và bắn giết vô cớ ngư dân trên biển, đỉnh điểm là thành lập khu vực hành chính bao trùm trên những đảo bị tranh chấp quốc tế tại Hoàng Sa (thành phố Tam Sa – 2007) thậm chí gần đây triển khai những kế hoạch quân sự và hành vi leo thang quân sự gây căng thẳng tại Biển Đông. Đó là hành vi bề ngoài.

Nhưng cuộc chiến tranh về thông tin và tư tưởng của Trung Quốc dấy lên trong hơn 1 tỷ người Hoa trong và ngoài biên giới Đại Lục mới thực sự nguy hiểm cho Việt Nam. Trung Quốc luôn cung cấp những thông tin bóp méo và vô căn cứ cho dân chúng (có thể đọc được trên mọi báo chí và diễn đàn TQ hàng ngày) để chuẩn bị cho dân chúng lòng căm thù lũ “khỉ Việt Nam” cao độ, làm mọi người TQ tin rằng “đường lưỡi bò – đường chữ U đứt khúc 9 đoạn” là lãnh thổ thiêng liêng của Trung Quốc đã bị Việt Nam bành trướng, chiếm đóng lâu năm, mọi bài báo điện tử của Trung Quốc đều nói rõ, Việt Nam đã khai thác trái phép hàng triệu tấn dầu và thu lời hàng tỷ USD trên lãnh hải Trung Quốc, nên TQ không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Về vụ BM2, trong số gần 1.000 lời bình luận trên mạng Trung Quốc mà tôi đọc được, có 999 lời căm thù VN cao độ và đòi sử dụng vũ lực giành lại công bằng cho TQ, đòi ra trận giết người VN, chỉ có đúng 1 review duy nhất (của 1 người TQ duy nhất) nói, địa điểm xảy ra xung đột hình như có vẻ hơi sát Việt Nam thì phải.

Cuộc chiến Biên giới 2/1979 cũng từng được TQ chuẩn bị tư tưởng và thông tin chu đáo, như đó là cuộc chiến TQ bảo vệ lãnh thổ TQ bị VN gây hấn xâm hại trước. Đó là cuộc chiến mà VN vô ơn bội nghĩa, dùng chính vũ khí được TQ tài trợ và kỹ thuật quân sự do TQ huấn luyện để đánh trả lại TQ, gây bao tang tóc cho những gia đình chiến sĩ vô tội của TQ (có thể đọc trong cuốn “Ma chiến hữu” của Mạc Ngôn do Công ty sách Phương Nam dịch và bán tại VN). Nguy hại hơn là qua truyền thông, sự căm thù của người Trung Quốc thế hệ đó đã kéo dài sang thế hệ mới, cư dân mạng TQ hiện nay.

Cuộc chiến thông tin này được TQ dấy lên một cách có chủ ý, để nhiều thế hệ người TQ giữ vững và nêu cao chủ nghĩa dân tộc bành trướng vốn có lịch sử lâu đời của TQ, bảo vệ và bào chữa cho mọi hành vi (nếu có và đã có) của chính phủ TQ khi muốn thôn tính quyền lợi của VN. Qua đài báo và mạng tiếng Hoa, Việt Nam là một nước bành trướng, hiếu chiến, tham lam tàn ác, xấu thói lươn lẹo, vô ơn với Trung Quốc.

Cuộc chiến thông tin mới thực sự là một cuộc chiến khốc liệt, và nó là cốt lõi, tinh thần cho cuộc chiến quân sự đang nhăm nhe xảy ra. Theo phán đoán cá nhân thì cuộc chiến quân sự leo thang để chờ xung đột quân sự xảy ra trên biển sẽ tấn công một số đảo Trường Sa bằng vũ lực, chứ không phải là nhằm tiến tới cuộc chiến trên lãnh thổ đất liền.

Sự thật có thế không? Tôi không rõ trong lịch sử VN đã thực sự chịu ơn TQ những gì, nhưng tôi tin người VN và hành xử của VN không phải là kiểu vô ơn bội nghĩa.

Tôi tin vào lương tri của hàng trăm triệu người Trung Quốc vẫn còn. Chỉ là họ chưa biết sự thực của lịch sử, chưa biết đến lý lẽ của Việt Nam, và họ chưa được đọc thông tin chính xác trong lĩnh vực địa lý chính trị châu Á của ngày hôm nay. Tôi tin rằng hàng trăm triệu người Trung Quốc sẽ nghi ngờ tính chính nghĩa của hải giám Trung Quốc đã làm ngày 26/5/2011, nếu họ được đọc những bản tin thời sự không bị TQ che giấu những thông tin về kinh độ – vĩ độ – địa điểm chính xác của vụ đụng độ Trung Việt này.

Chúng ta đang lên án cho… chính chúng ta nghe mà thôi, chúng ta phẫn nộ cho… chính chúng ta hả dạ mà thôi. Một khi chẳng ai hiểu người Việt Nam đang nói gì, đang có chứng cứ lịch sử gì, đang giải quyết tranh chấp bằng tinh thần gì.

Thậm chí, người TQ không hề biết kinh độ vĩ độ của địa điểm xung đột vụ BM2 liệu có nằm trong vùng đang bị tranh chấp hay không. Trừ vài giáo sư nghiên cứu nắm rõ. TQ không chỉ đánh tráo khái niệm “vùng biển tranh chấp – lãnh hải TQ” với VN, họ còn bịt mắt người dân của chính họ về điều đó.

Kêu gọi được sự ủng hộ Việt Nam ngay từ chính trong người TQ mới khó, còn khó hơn việc lôi TQ ra tòa án quốc tế. Và việc này, chỉ nhà văn hoặc nghệ sĩ, âm nhạc, phim ảnh, những thứ đánh vào tình cảm con người, mang giá trị nhân văn và thân thiện mới làm được.

Một vài tin mới:
http://www.youtube.com/watch?v=2aEQ73gL1ZI
13/6: Truyền hình vệ tinh Vân Nam (mà truyền hình cáp Hà Nội đang tiếp sóng) đưa tin về biểu tình chống Tàu tại Việt Nam.
http://www.youtube.com/watch?v=Ixe5kTqZMLo
http://www.youtube.com/watch?v=ltgKdqzZaWw
Truyền hình vệ tinh Vân Nam hội luận về các nước nhỏ trong đó có Việt Nam thi nhau khai thác trái phép dầu khí và chiếm đảo của TQ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét