Thứ Năm, 19 tháng 5, 2011

GHÉ THĂM CÁC BLOGS 19?05/2011

BLOG CHÍ PHÈO


Chiều nay (17/5) nghe thông tin hôm 16/5 có biểu tình lớn trước UBND tỉnh Nghệ An. Sau 2 tiếng vòng đi vòng lại đoạn đường khoảng 200m từ vòng xuyến đường Lê-Nin (còn gọi là đường 3-2) đến quảng trường Hồ Chí Minh và xuống phường Trung Đô - TP Vinh, tiêu tốn mất 30 ngàn tiền nước (dọc đường này nhan nhản quán nước mía) và 5 ngàn bơm xe (dù lốp vẫn căng) đã nắm được một số thông tin sơ bộ.

Ngày 16 tháng 5, đã diễn ra 1 cuộc biểu tình lớn của xã viên Hợp Tác Xã Trung Đô trước UBND Tỉnh Nghệ An (một số thông tin còn cho biết trên đường Mai Hắc Đế, đoạn ngã tư ga Vinh, cách UB Tỉnh gần 3 cây số cũng có biểu tình - thông tin này sẽ tìm hiểu thêm). Cuộc biểu tình trước UB tỉnh có rất đông người tham gia, ước tính lên đến vài trăm người, đều là xã viên HTX Trung Đô cùng anh em bà con. Cơ quan CA đã can thiệp nhanh chóng. Hiện giờ cung đường đó vẫn có rất nhiều công an, bao gồm cả CSGT và CSCĐ (lưu ý rằng UBND tỉnh sát với trụ sở CA tỉnh Nghệ An). Được biết đây là cuộc biểu tình thứ 3 (lần đầu tiên Dân Làm Báo có đưa tin), nhân dân đã mang theo ảnh bác Hồ, băng rôn , khẩu hiệu bài trừ tham nhũng, đòi trả đất.


Vụ việc bắt đầu từ chuyện lấy đất của HTX giao cho các công ty đầu tư dự án xây dựng, nhưng không thông qua xã viên. Dư luận cho rằng hơn 8.000m2 đất của HTX công nghiệp Trung Đô có trị giá hàng trăm tỷ đồng. Thế nhưng lại chỉ bán với giá 7 tỷ đồng (??). Mọi người đều cho rằng việc “mua, bán” này diễn ra một cách hoàn toàn không bình thường, và liên quan đến doanh nghiệp có quan hệ mật thiết với một nhân vật chức sắc của tỉnh. Hiện tại, qua khảo sát sơ bộ của Chí thì trong khu đất đó, có 1 công trình đang xây dựng là công trình Chung cư sinh viên Vinh Trung, tọa lạc tại khối 4 phường Trung Đô. Mặc dù là khu chung cư sinh viên, nhưng công trình là khá lớn, với 3 tòa nhà cao 16 tầng, cùng với khu thể thao đa năng 2 tầng và 1 hồ bơi. Tất nhiên, ai cũng biết cái chung cư sinh viên đó chẳng dành cho sinh viên. Bởi Vinh là 1 thành phố nhỏ, và vấn đề chỗ ở cho sinh viên là không hề cấp bách. Đặc biệt nữa, khu chung cư sinh viên này giáp ranh với vùng quy hoạch khu chung cư, biệt thự phường Vinh Tân, đều chung 1 chủ thầu là Tổng công ty Đầu tư và Phát triển nhà Hà Nội (Handico). Công ty con của Handico là Nandico, trụ sở tại Vinh, có 1 dự án nhà 21 tầng tại khu Quang Trung - TP Vinh, 5 năm rồi vẫn chưa hoàn thiện, mà theo thông tin của người trong ngành XD thì dự án chung cư 21 tầng CT1 của Nandico gần như là 1 cú lừa. Vì khu đó là trung tâm thành phố, Handico đã vẽ ra 1 cái bánh với 1 bản quy hoạch khá lớn, sẽ di dời dân và phá hủy 1 số dãy nhà trong tổ hợp chung cư 5 tầng Quang Trung - TP Vinh được Đức đầu tư xây dựng từ năm 1983. Nhưng thực chất Cty này chỉ xây 1 tòa cao ốc 21 tầng trong khuôn viên vừa đủ của sân bóng C7 (sân bóng mini của phường Quang trung trước đây) và không hề có dự án nào để phải di dời dân như bản dự án Cty đã đề ra trước đó. Qua đó có thể thấy, cty Handico đã lừa dối để sử dụng mảnh đất vàng này. (Sân  C7 Quang Trung nằm ngay ngã tư trục đường Lê Lợi - Quốc Lộ 1, trung tâm thành phố Vinh).

Phải chăng khu đất của HTX Trung Đô cũng là 1 cái bánh vẽ (???!!!). Người chịu thiệt thòi vẫn là những người dân thấp cổ bé họng, và mảnh đất đã được truyền đời từ cha ông họ năm 1978 đến nay gần như mất trắng!

Mặt khác,theo Dự thảo phương án hỗ trợ cho các đối tượng có thu nhập thấp do Bộ Tài Chính soạn thảo, những người làm công ăn lương tại doanh nghiệp có hệ số lương từ 3,0 trở xuống có thể sẽ được trợ cấp tối đa 250.000 đồng/tháng. Các đối tượng khác cũng được hưởng trợ cấp là lực lượng vũ trang, người hưởng lương hưu, các hộ gia đình nghèo.

250 ngàn VND - tương đương khoảng 3KG thịt heo. 250 ngàn có lẽ là cả 1 gia tài với người dân Thanh Hóa bây giờ và đủ ăn cho 1 hộ gia đình 4 người trong 2 ngày ở các thành thị khác. Dân gian ta nói  "của ít lòng nhiều", đồng ý rằng đất nước VẪN TRONG THỜI KỲ KHÓ KHĂN, lạm phát tăng cao không cách nào kiềm chế. Nhưng nhận 3 cân thịt heo đó của Chính phủ sao mà nó nặng thế. Cách đây khoảng 1 tuần, cựu chiến binh, những người đã nghỉ hưu ở phường tôi (đều đã già cả ) ngồi chờ suốt 1 buổi sáng trên trụ sở Ủy ban phường để nhận thêm 250 ngàn mà chính phủ đã quyết định hỗ trợ. Mãi cuối buổi, người ta mới trả lời rằng đến 18 tháng 5 mới PHÁT.Thế mới vỡ lẽ, à thì ra là chính phủ phát chẩn, hoặc cay cú hơn thì là đám đầy tớ ban phát cho ông bà chủ của chúng nó 250 ngàn, nhưng phải đợi đến sát ngày chúng nó "đẻ đái" mới được nhận. Cái bánh khét lẹt, đắng nghét!

BLOG VIẾT VỚI NHAU


Tình cờ chạy ngoài đường thấy lại tấm bảng hiệu cũ, đề năm 2010, mừng sự kiện Tổng Công ty Bia - Rượu - Nước giải khát Sài Gòn (SABECO) đạt cột mốc 1 tỷ lít bia mỗi năm.

Từ 2008 đến nay, lượng bia rượu và giá bia rượu tăng đều, từ 10 đến 20%, mà khách uống thì không giảm xuống. Theo con số sơ bộ của các sở thuế, mấy năm gần đây, dân Việt chi trên 7.000 tỷ đồng (khoảng 350 triệu USD) cho rượu, bia.

Tổng số lít bia bán trong năm 2010 vào khoảng 3,5 tỷ lít, chia trung bình cho 90 triệu dân, mỗi người khoảng 39 lít một năm. Bên cạnh đó là rượu, bình quân mỗi người uống khoảng 4 lít mỗi năm.

Dẫn lại báo Đất Việt: Theo Viện Nghiên cứu chiến lược, chính sách công nghiệp, thị phần bia cao cấp, nhập khẩu ở Việt Nam chỉ chiếm 9%, thị phần bia trung cấp chiếm 64%, và 27% còn lại thuộc về bia bình dân.

Theo Bộ Y tế thì mức bia rượu của người Việt vượt mức cho phép an toàn của Tổ chức Y tế thế giới. Chia bình quân, miền Bắc uống nhiều nhất, hơn 1,2 tỷ lít mỗi năm, miền Nam xếp thứ nhì và phần còn lại xếp thứ 3.

Danh sĩ Phạm Thái (1777-1813) ngày xưa từng viết:
Sống ở dương gian đánh chén nhè,
Thác về âm phủ cắp lè kè.
Diêm Vương phán hỏi mang gì đó?
Be!

Cái be ngày nay lớn và đa dạng hơn rất nhiều - giống như hũ hèm thì đúng hơn. Cả nước là một cộng đồng say.

Độ tuổi bia rượu lý tưởng theo nghĩa còn nhiều sức lực để uống, vào khoảng dao động từ 15-64 tuổi, mà theo cơ cấu dân số năm 2009, thì tháp tuổi này chiếm khoảng 65% tổng số dân, khi nam có 26.475.156 người và nữ là 27.239.543. Đây được xem là cơ cấu vàng, vì độ tuổi lao động đang rất đông, vấn đề còn lại là có sức khỏe và có việc làm để lao động hay không?

Bên cạnh đó, phải thấy một thực tế rằng không thể có 80% số đàn ông uống bia rượu, tỷ lệ này với phụ nữ Việt thì còn thấp hơn rất nhiều, dù có gia tăng chút đỉnh.

Theo ước tính, thì có khoảng 30 triệu người Việt Nam trong độ tuổi lao động có thói quen uống bia rượu thường xuyên. Nếu lấy con số chính thức (còn số trốn thuế, bia không đăng ký cũng khá nhiều nhưng không thể tính) là 3,5 tỷ lít bia chia 30 triệu người, trung bình mỗi người uống hơn 115 lít bia mỗi năm. Chắc cũng tương đương với số nước lã mà những người này uống, vì mỗi ngày người Việt chỉ uống trung bình khoảng nửa lít nước.

Trong các cuộc nhậu của nam giới Việt Nam, thông thường có 3 chủ đề chính để nói: 1) thời cuộc chính trị bây giờ thế này thế kia; 2) công việc chán chường, lương bổng không ra gì; và 3) gái.

Chủ đề cuối thì thường dễ thống nhất với nhau, vì chỉ có 2 dạng nam nhi: thích, hoặc không thích. Hai chủ đề đầu thường có nhiều tranh cãi, nhất là chủ đề đầu tiên, vốn được xem là nhạy cảm, nên sự tranh cãi càng ác liệt, đa phần theo hướng đả kích, phê phán.

Vậy tại sao dân Việt thích nhậu? Chắc chắn có muôn vàn lý do để cắt nghĩa, chỉ có điều, vì tự do và sự vui vẻ thì ai cũng muốn có, nên phải nhậu. Bàn nhậu gần như là nơi duy nhất ở xứ này thích nói gì thì nói, và cũng là nơi ưu tiên để xong việc là đến, chứ cũng không biết sẽ đi đâu. Độ tuổi lao động Việt Nam thiếu trầm trọng các điểm đến, nếu họ không chọn bàn nhậu.

Một đất nước mà độ tuổi lao động chỉ có nhậu nhẹt là niềm vui chính, thì cả nước thành hũ hèm và mất lý tưởng cũng không có gì lạ. Và tương lai của nòi giống sẽ ra sao thì nhắm mắt cũng hình dung được.


BLOG DÂN LÀM BÁO


Danlambao - Theo luật sư Trần Đình Triển, trong đơn trình bày và tố cáo của chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền tố cáo công ty Kumho phối hợp với công an huyện Bến Cát để hãm hại anh Nhựt nhằm bịt khẩu là có dấu hiệu và có căn cứ.

Trong hồ sơ công an tỉnh nêu rằng ngày 21/4, công ty TNHH lốp Kumho có văn bản số 16 cử anh Nhựt đến công an huyện Bến Cát để phối hợp điều tra làm rõ vụ mất cắp lốp xe ở công ty. Vậy thì tại sao cũng ngày 21/4 công ty Kumho lại đăng trên báo Tuổi trẻ và trên website 24h.com tuyển dụng người thay thế vị trí của anh Nhựt.

Cũng theo luật sư Triển, từ năm 2008 đến nay công ty Kumho có khoảng 1000 lao động nhưng không được thành lập tổ chức công đoàn để bảo vệ quyền lợi cho người lao động. Một trong những vấn đề nổi cộm về quyền lợi của công nhân là an toàn lao động.

"Theo thông tin điều tra ban đầu thì từ năm 2008 đến nay, tại công ty Kumho đã có 5 người bị chết và thông tin đều bị bưng bít. Gia đình các công nhân ở đây đều nghèo và ở các vùng quê không có điều kiện khiếu kiện. Mọi thông tin đều bị bưng bít. Công tác bảo vệ lao động ở đây như thế nào mà tính mạng của những người lao động bị coi thường như vậy cũng chưa được ai xem xét”, luật sư Triển nói.

Để nêu lên vấn đề nay, Dân Làm Báo xin thông tin về sự kiện 2 công nhân bị chết do tai nạn lao động tại Kumho.


Tại đám tang của anh Trần Tuấn Khanh, công ty Kumho phúng điếu cho gia đình anh Khanh khoảng 15 triệu đồng. Tuy nhiên, gia đình anh Khanh đã phải ký nhận như là một dạng tiền đền bù từ phía công ty cho cái chết của anh Khanh chớ không phải tiền phúng điếu. Trường hợp của anh Hồ Bá Chung cũng tương tự như thế.

Trong cả hai cái chết này, công nhân Kumho đều gọi điện đến các báo Tuổi Trẻ, Thanh Niên, báo Bình Dương, báo Lao động Bình Dương đề nghị có mặt tại hiện trường để đưa tin. Tuy nhiên theo các công nhân này thì không biết nguyên nhân vì sao mà không có tờ báo nào đăng thông tin này lên cả, mặc dù có các phóng viên đến tận hiện trường để chụp ảnh.

Công nhân Kumbo cũng cho biết có nghe phong thanh rằng công ty có chi tiền hối lộ các nhà báo khi họ đến làm việc.


Blog Bùi Tín (VOA)

Cuộc ‘chiến tranh một phía’ với toàn dân

Hình: REUTERS

Ai lãnh đạo đất nước Việt Nam hiện nay? Đảng Cộng sản ư? Đó là theo lý sự, theo văn kiện của đảng CS, còn trên thực tế hơn 3 triệu đảng viên chẳng có quyền hành gì. Ban Chấp hành Trung ương 200 người (175 ủy viên chính thức và 25 ủy viên dự khuyết) vừa được Đại hội XI cử ra ư? Cũng chẳng phải. Mỗi năm Ban Chấp hành Trung ương họp vài ba lần, dơ tay biểu quyết vài nghị quyết do Bộ Chính trị đưa ra, ít khi có tranh luận. Có ủy viên trung ương suốt 5 năm, chẳng mở miệng nói một câu nào. Theo nguyên tắc dân chủ tập trung, trên thực tế Bộ Chính trị mới là cơ quan lãnh đạo cao nhất của đảng, cũng là cơ quan lãnh đạo duy nhất của đảng, tuy rằng trên lý thuyết Bộ Chính trị chỉ là cơ quan cấp dưới của Ban Chấp hành Trung ương. Đây là một nghịch lý giữa lý thuyết và thực hành, nói và làm trái ngược nhau.

Chính vì thế mà ông Nguyễn Văn An, nguyên chủ tịch Quốc hội, nguyên ủy viên Bộ Chính trị khóa VIII và IX đã nhận xét rằng tất cả quyền lực của đất nước, từ lập pháp, hành pháp và tư pháp, từ chính trị, kinh tế, quốc phòng đến đối ngoại và văn hóa đều tập trung trong tay chiếc ngai vàng tập thể của 14 ông vua, không chia sẻ cho một ai khác. Quốc hội cũng chỉ là một công cụ của đảng, tức là của Bộ Chính trị, của 14 ông vua ngồi chung một chiếc ngai vàng.

Quốc hội khóa XIII gồm có gần 500 đại biểu sắp được bầu ngày 22-5 tới đây thực chất là sản phẩm của 14 ông vua tập thể do Đại hội XI đầu năm nay bầu ra lựa chọn và xét duyệt.

Đầu Xuân 2011 này, hàng loạt quốc hội ở Bắc Phi đã bị nhân dân nổi dậy giải thể và xóa bỏ cùng với những đảng độc quyền đẻ ra các quốc hội bù nhìn ấy. Họ gọi những quốc hội ấy là «những quốc hội ô nhục, được bầu ra một cách ô nhục trong một chế độ độc đoán ô nhục» -

Chẳng lẽ các ông vua tập thể ở Hà Nội không hề biết gì về những chuyện thời sự nóng bỏng như thế?
Gần đây một cuộc đàn áp đẫm máu ở huyện Mường Nhé, tỉnh Điện Biên, đã diễn ra quyết liệt. Dân quân của đảng, tự vệ của đảng, bộ đội địa phương huyện Mường Nhé cho đến bộ đội tỉnh Điện Biên đều là của đảng CS đã được đìều động đến để đàn áp hơn 7.000 người dân tộc H’Mong, còn gọi là người Mèo, tay không, bồng bế trẻ em đi đòi lại đất, rừng, nương rẫy, mồ mả tổ tiên của họ bị tước đoạt bởi chính nhà nước này và cường hào địa phương.

Phó thủ tướng Trương Vĩnh Trọng đã lên tận nơi để một mặt điều hành cuộc đàn áp, đồng thời mặt khác để xóa vết tích «cuộc chiến tranh một phía» này, đồng thời chỉ đạo cho báo chí lề phải đối phó với dư luận quốc tế đang cất tiếng tố cáo mạnh mẽ cuộc đàn áp.

14 ông vua ngự trị ở Hà Nội không ngờ rằng ở Hoa Kỳ có một tập thể 20 vạn người H’Mong tỵ nạn, trong đó có nhóm trí thức, sinh viên người H’Mong theo dõi rất chặt cuộc sống của đồng bào họ ở Lào, Việt Nam và Trung Quốc. Họ có phương tiện thông tin hiện đại, máy điện toán, điện thoại cầm tay để liên lạc cập nhật với nhau, giữa trong và ngoài nước. Tổ chức Center for Public Politics Analysis (Trung tâm Phân tích Chính sách Công) có uy tín ở Hoa Kỳ đã lên tiếng mạnh mẽ và theo dõi sít sao sự kiện nghiêm trọng này.
Vậy thì Bộ Chính trị Hà Nội còn định sống với ai đây?

Với tuyệt đại đa số nông dân - chiếm 70 % số dân cả nước - các ông Vua tập thể đã cố tình bỏ qua đòi hỏi nóng bỏng là trả lại cho họ quyền sở hữu tư nhân về ruộng đất vốn có từ xa xưa; Quốc hội khóa XII đã lần lữa bỏ qua không thảo luận về Luật Đất đai đã dự định trong chương trình nghị sự; nông dân bị bạc đãi, nông nghiệp bị bỏ mặc, nông thôn biến thành bãi rác của thành thị công nghiệp hóa, công nông liên minh chỉ còn là niềm mỉa mai cay đắng, với một loạt cường hào cộng sản mới còn độc ác, tham lam gấp bội bọn cường hào thời đế quốc và phong kiến. Tỉnh nông nghiệp Thanh Hóa đang bị cơn đói to đe dọa, hàng vạn gia đình đứt bữa, trong khi đài phát thanh khoe đã xuất khẩu 2 triệu tấn gạo từ đầu năm.

Với lao động công nghiệp, các ông vua tập thể cấm việc lập công đoàn độc lập, đàn áp các cuộc đình công, luôn bênh các ông chủ quốc doanh và ông chủ tư bản nước ngoài, còn xuất khẩu lao động như buôn nô lệ ở Malaysia, Singapore, Đài Loan, Nam Triều Tiên,Trung Đông, Hoa Kỳ. Những thanh niên đứng ra bênh vực dân oan và dân lao động như Quốc Hùng, Huy Chương Minh Hạnh ở Trà Vinh đã bị 9 và 7 năm tù. Giai cấp công nhân được coi trọng như thế đó.

Với trí thức, các ông vua ra lệnh cấm phản biện, từ chối nền đại học tự trị, «kiên trì» việc nhồi nhét thuộc lòng chủ nghĩa Mác-Lênin đã bị toàn thế giới loại bỏ khỏi chương trình ở mọi cấp, kiểm soát chặt internet, bỏ tù các bloggers khảng khái, các luật sư trọng pháp luật, các chiến sỹ dân chủ can trường, từ Nguyễn Văn Hải - Điếu Cày, Anh Ba Sài Gòn – Phan Thanh Hải đến Cù Huy Hà Vũ, Vũ Đức Hồi, Nguyễn Tiến Trung, Phạm Thanh Nghiên và biết bao người khác.

Với tôn giáo, họ kỳ thị đạo Gia Tô, chèn ép đạo Phật, hung dữ với đạo Tin Lành, đàn áp các đạo Hòa Hảo, đạo Cao Đài nhân danh học thuyết cộng sản vô thần, coi tôn giáo là «thuốc phiện». Họ làm vua, ban cho các chức sắc tôn giáo nào chức nghị sỹ, nào huân chương đỏ vàng, bằng khen to nhỏ, là những cám dỗ của cuộc đời trần thế, trái ngược với tôn chỉ của giới tu hành.

Còn đối xử với các dân tộc thì sao? Các dân tộc ở Tây Nguyên đang bị tơi bời khói lửa trong đàn áp, tước đoạt rừng rẫy, gây hiểm họa bauxite; ở phía Nam, dân tộc Khơ-me và Chăm bị chèn ép đồng hóa về văn hóa, và nay ở miền Bắc là người H’Mong bị đàn áp bằng súng đạn, bằng cả trực thăng vũ trang. Thương vong hàng mấy trăm mạng. Đây là tiêu biểu cho cuộc «chiến tranh một phía», một bên là lính tráng, súng đạn, trực thăng, một bên là tay không, phụ nữ bồng bế trẻ em kêu gào, la khóc, đòi công lý.

Làm vua ắt phải quan tâm đến toàn dân trong thiên hạ, ắt phải lo cho mọi giới sỹ, nông, công, thương, binh. Coi tất cả các giới là đối tượng răn đe, là thù địch thì nhà vua, dù là vua tập thể đời nay, còn định sống với ai?
Dân gian đang truyền nhau rằng họ chẳng cần sống với ai, không cần chơi với giới nào hết. Họ giữ ghế, giữ quyền lực, giữ hầu bao, giữ nhóm tay chân bộ hạ, co cụm lại, dựa vào nhau, sống với nhau trong chia chác quyền hành, bảo vệ lẫn nhau để tồn tại.

Nông dân, công nhân, lao động, trí thức, giới kinh doanh tư nhân, sinh viên, học sinh, mọi tôn giáo, mọi dân tộc, họ đều thực thi các kiểu «chiến tranh một phía». Theo một số nhà lý luận của Ngũ giác đài Hoa kỳ, «chiến tranh một phía» (one-sided war) là dùng bộ máy chiến tranh để đàn áp dân chúng tay không.

Thì ra nhóm chuyên gia Đại học Harvard có mặt tại Hà Nội từ năm 2002 tinh đời thật. Họ nghiên cứu kỹ và đi đến kết luận là ở Việt Nam đang hình thành một chế độ kinh tế - chính trị mới có tính cách «phe nhóm cánh hẩu». Chẳng có xã hội chủ nghĩa, chẳng có chủ nghĩa cộng sản, không có chủ nghĩa dân tộc, cũng không có chủ nghĩa tư bản đúng nghĩa, chỉ có chủ nghĩa phe nhóm, cầm đầu bởi 14 ông vua tập thể, một danh từ do chính nguyên chủ tịch Quốc hội, nguyên ủy viên bộ chính trị Nguyễn Văn An khai sinh.

Sự thật trên đây giải thích mọi sự kiện xảy ra trên đất nước Việt Nam hiện tại.


BLOG NGƯỜI BUÔN GIÓ


Báo Vietnamnet có bài

Lúng túng ở "ngã ba đường", lạm phát có thể 18,2%

trích '' Nếu Chính phủ kiên định làm đúng 6 giải pháp ổn định kinh tế vĩ mô theo Nghị quyết 11, lạm phát cả năm 2011 thấp nhất cũng là 15,5%. Còn nếu Chính phủ "không kiên nhẫn", lạm phát có thể tăng tới 18,2%.''

Gần đây lấp ló nhiều bài báo, thông tin nhắc đến việc lạm phát nhiều hơn. Không như cấp nào đấy chỉ thị trước đó là tránh nhắc tập trung đến lạm phát khiến dân chúng hoang mang, tác động tiêu cực hơn đến thị trường. Kiểu ý đổ rằng lạm phát là do dân chúng thiếu thông tin, đồn thổi mà tự tăng giá, hoặc có kẻ lợi dụng tin đồn tăng giá trục lợi. Chứ nếu không thì mọi thứ yên ổn bởi chính phủ ta quản lý kinh tế tài lắm.

Xưa nay tranh công đổ tội là nghề của lãnh đạo nhà ta, bởi thế từ xa xưa dân gian đã có câu rằng.

- Mất mùa là bởi thiên tai
Được mùa là bởi thiên tài Đảng ta.

Đợt lạm phát thứ nhất chưa yên, cơn lạm phát thứ hai đã đến, rồi đến cơn nữa, cơn nữa như sóng triều ngoài biển khơi. Ban đầu chính phủ nói lạm phát kiềm chế ở mức 5-7%, lạm phát Việt Nam không thể đến 2 con số. Rồi họ đưa dẫn chứng về những mặt hàng chỉ tăng giá nhẹ hay bình ổn. Thực sự đó là những mặt hàng ế ẩm hay chưa phải mùa dùng đến. Những thứ thiết thực cho đời sống hàng ngày đã vượt qua hai con số từ lâu.

Áng chừng chuyện bịa lý do lạm phát là do đồn thổi không thuận tai nhân dân, chiêu ấn định thông tin lạm phát không quá 2 con số cũng chẳng làm dân tin được, vì thực chất giá cả ngoài chợ leo vùn vụt. Báo chí bắt đầu đưa những bài dẫn dắt người dân quen với việc lạm phát như là lẽ đương nhiên. Những bài báo với cụm từ ''làm quen với mặt bằng giá mới'' hay ''những cách tiết kiệm trong gia đình''... đọc những bài báo loại này người ta có cảm giác tội lỗi của lạm phát là do chính người dân làm ra, vì không chịu tiết kiệm, không chịu làm quen với giá mới vừa lên.

Giờ thêm một chiêu nữa là việc bàn đi, bàn lại nhấn đến những con số 15% , 18% khơi khơi như là chuyện tăng giá là hiển nhiên rồi, đừng bàn nguyên nhân từ đâu mà đến lạm phát là không đúng thời (có khi lại còn là thiếu tính xây dựng rồi chuyển nhanh sang tội xuyên tạc, ý đồ chống phá nữa). Nhắc đi, nhắc lại những con số này để dân tình làm quen với lạm phát, cũng là mặc định cho dân chúng hiểu lạm phát đang hai con số, và trong khoảng này đó thôi.

Tháng trước mua 1 kl móng giò nấu giả cầy hết 50 nghìn, hỏi em bán hàng, em ơi sao lần trước anh mua 30 thôi mà. Em ý bĩu môi, anh lâu chả qua em nên lạc hậu rồi, đó là anh mua lần trước Tết. Giờ lên 50 rồi!

Hôm nay lại gặp em ý, mua xong em ấy tính giá 60. Trợn mắt hỏi, em thấy anh đàn ông bán bóp cổ anh thế? Em ấy bảo, giá chung cả chợ chứ em sao mà bán lên hơn được, hàng em bán quanh năm suốt tháng, bán gian để mà gặp khách một lần thì em chết à?

Về ăn cơm xong, đọc bài báo thấy luẩn quẩn con số 15%, nghĩ chắc người ta tính chung những thứ tăng gộp lại và chia đều ra như vậy. Nhưng nghĩ hơi ấm ức, mẹ nó chứ! nhà mình nghèo, miếng ăn hàng ngày trước mắt tăng bao nhiêu mới đáng quan tâm. Chứ quan tâm gì tới giá vàng, giá ngoại tệ, ô tô, hàng điện tử cao cấp... mà chúng nó tính chung chung rồi chia ra như vậy.

Bỗng chợt nhớ ra bèn gọi điện hỏi cô giáo Tí Hớn. Em ơi, giá cả ở chợ đều tăng, các cháu ở lớp ăn uống thế nào. Cô giáo nói gần như mếu máo, anh ơi! bọn em khổ lắm, chắt bóp toan tính các kiểu, giờ mà tăng tiền ăn sợ các phụ huynh khác lại kêu.

Mình bảo, thôi em ạ, mọi thứ đều thế, ai đi chợ cũng biết, em xem nào cứ thông báo để các bố mẹ khác thông cảm. Chuyện bữa ăn các cháu , ai nỡ cân nhắc làm gì.

Tiền lương của người làm công ăn lương vẫn thế. Mà bình thường hơn nửa tiền lương chi vào ăn uống, nay bỗng dưng phải tăng đến mấy chục phần trăm. Cảm giác bị mất tiền mà không biết mất vào đâu, lên đọc báo thì toàn những bài viết kiểu vỗ về như chuyện lạm phát, mất tiền là tất nhiên, đừng lo quá làm gì, khó khăn này là của xã hội đâu của riêng ai. Thậm chí lại còn là chuyện chung của quốc tế nữa cơ. Đâu phải Việt Nam mình.

Nghe thế thì biết vậy, tự an ủi mình bằng ca dao.

- Toét mắt là tại hướng đình
Cả làng toét mắt, chứ riêng mình em đâu.

Đọc xong, bật cười nghĩ, tại hướng đình thì dỡ đình ra mà xây lại hướng, sao chỉ vì cái cũ kỹ, lạc hậu của người trước xây nên mà mình cứ phải theo, khiến cả làng phải khổ nhỉ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét