Thứ Bảy, 19 tháng 2, 2011

GẶP GỠ TRÊN ÐẤT MỸ (XXXVI)

Tiêu Dao Bảo Cự

Kỳ 36

9. Cali những ngày còn lại.

Chúng tôi đã dự định đi thăm ông Anh Linh ở Santa Rosa sớm nhưng mãi về sau mới thực hiện được. Nhân ngày nghỉ cuối tuần, chúng tôi rủ Thái Anh cùng đi vì Thái Anh đã từng gặp và có cảm tình với Anh Linh lúc chúng tôi mới sang. Santa Rosa ở phía bắc của vùng Vịnh, từ Milpitas lái xe khoảng 2 giờ. Thái Anh lái xe đến địa chỉ Anh Linh cho.


Đó là tiệm phở của gia đình Anh Linh. Nghe Anh Linh nói tiệm phở này khá đông khách và được khách Mỹ tín nhiệm. Ngoài con cái trong gia đình còn thuê thêm một người làm. Chúng tôi được mời thưởng thức ngay món phở và thấy cũng khá. Café pha theo kiểu Việt Nam cũng rất ngon. Anh Linh con cháu đông nên qua đây rất chịu khó làm ăn. Vài ba ngày một lần ông lái xe về San Jose để mua hàng. Vợ ông chịu trách nhiệm nêm nếm. Các con, dâu, rể mỗi người một việc. “Cửa tiệm gia đình” này hoạt động xem ra cũng khá thuận lợi.


Trong tiệm phở của Anh Linh (từ trái qua AL, cô con gái, BY, TDBC).

Ăn uống xong, Anh Linh đưa chúng tôi về nhà chơi, cách tiệm phở khoảng nửa giờ lái xe, cũng ở thành phố Santa Rosa. Ông đưa chúng tôi đi thăm một người bạn và sau đó đi thăm rừng cây redwood.
Người bạn của Anh Linh ở thung lũng Sonoma, nơi trồng nho làm rượu vang nổi tiếng của Cali, tương tự thung lũng Napa, gần Sacramento mà chúng tôi đã đến thăm. Hai bên đường bạt ngàn vườn nho xen lẫn những nhà máy làm rượu. Anh Linh giới thiệu ông bạn là người làm rượu khá lâu năm và nổi tiếng ở đây. Chủ nhà đã chuẩn bị đón chúng tôi. Ông đưa khách xuống ga ra, nơi ủ rượu của ông, mở thùng lấy rượu ra đã khách. Đây là loại thùng lớn bằng plastic chứ không phải thùng gỗ. Ông lấy vào mấy chai xong đưa lên sân thượng phía sau nhà nhấm nháp. Rượu nhấm với các thứ rau củ sống như cà rốt, sú lơ… ăn kèm mấy loại phó mát, xốt gì đó đúng kiểu tây.


Lấy rượu trong thùng ra.

Ông thuyết minh cho chúng tôi nghe về cách làm rượu khá hấp dẫn. Nho của ông làm không phải loại bình thường mà là cây nho đã thọ 90 tuổi (?), hàng năm không tưới tắm gì nên có phẩm chất rất đặc biệt. Tuy không đựng rượu trong thùng gỗ sồi nhưng có ngâm những thanh sồi của cây trên trăm tuổi. Rượu của ông là rượu quý nổi tiếng, ông tự đóng chai, có nhãn hiệu riêng, mỗi chai giá hàng trăm đô la, khách châu Âu rất thích nhưng không phải với ai ông cũng bán, chỉ bán cho người sành điệu. Chúng tôi không biết giàn nho 90 tuổi của ông có thật không nhưng sồi trên trăm tuổi thì chắc chắn. Ngay sân thượng chỗ chúng tôi ngồi có cây sồi cổ thụ khổng lồ cành xuyên qua sàn, có lẽ phải đến vài trăm tuổi chứ không ít. Ông tặng chúng tôi là khách xa mỗi người vài chai đem về uống kỷ niệm, dặn nếu được đem về Việt Nam.


Cây sồi cổ thụ xuyên qua sàn sân thượng.

Lòng hiếu khách của ông thật quý hóa. Tuy nhiên (nói vô phép ông), rượu của ông uống không ngon lắm. Mấy chai ông biếu đem về, có hôm chúng tôi mang đến nhà Nguyễn Hữu Liêm uống, cũng quảng cáo như ông nói. Ai dè lúc mở, nút chai nổ tung như champagne làm mọi người hết hồn, rượu lại bị chua không uống được. Các chai khác có chai uống được, chai phải bỏ đi. Dù sao cũng rất cám ơn lòng hiếu khách và tình cảm của ông.

Thưởng thức rượu xong, ông Anh Linh đưa tất cả chúng tôi đi thăm khu bảo tồn thiên nhiên rừng cây redwood có tên Armstrong Redwoods State Natural Reserve. Khu này ở vùng Russian River, cách San Franscisco 75 dặm về phía bắc. Đây là khu rừng tiêu biểu của những cây redwood cổ xưa, có các lối đi tự nhiên để khám phá và những nơi có thể cắm trại ngoài trời. Từ chỗ đậu xe, chúng tôi chỉ đi bộ chừng mươi phút là đã đến cây cổ thụ nổi tiếng The Parsons John Tree cao 310 feet và không xa cây này lắm là cây Colonel Armstrong Tree cao 308 feet, già hơn 1400 năm. Những con số kinh khủng. Các cây này được đặt tên theo những người chủ rừng cũ trước đây. Cây đường kính không lớn lắm, chỉ vài người ôm nhưng không thể nhìn thấy ngọn vì các cây chung quanh cũng cao gần tương đương, ngọn đan cài vào nhau và mất hút trong trời xanh. Về độ tuổi của cây, ngay phía trước phòng thông tin gần chỗ đậu xe, người ta dựng một bảng lớn vẽ mặt cắt ngang thân cây với các vòng từ trong ra ngoài và giới thiệu phương pháp khoa học xác định độ tuổi của cây. Dĩ nhiên chuyện này không thể đoán bừa mà phải có căn cứ khoa học. Lối đi trong rừng thật dễ chịu, ngoài con đường tráng nhựa chính xuyên qua rừng đi vào những khu vực xa hơn, các trails nhỏ được lót bằng mùn cưa và vỏ cây vụn chạy quanh co đi dần vào sâu, có bảng chỉ dẫn những nơi đáng xem. Cũng có bảng cấm yêu cầu không được mang bất cứ thứ gì ra khỏi rừng, kể cả cành củi khô. Sự giữ gìn nghiêm nhặt đến thế là cùng. Chúng tôi thơ thẩn trong rừng hàng giờ trước khi trở về.


Trước cây redwood 1400 năm tuổi (từ phải qua Thái Anh,
BY, TDBC, Anh Linh, ông bạn làm rượu vang).

Buổi chiều, ông bà Anh Linh làm một bữa ăn đặc biệt đãi khách, với các con, dâu, rể cùng dự. Có hai món hải sản đặc biệt mà ông bảo chỉ gia đình ông mới có đặc biệt tươi ngon là món gỏi bào ngư và ốc vòi voi xào. Tươi ngon vì chính các con ông vừa bắt dưới biển lên. Bào ngư sống được xắt thành lát mỏng như giấy, xắt bằng máy nên mười lát như một, ăn với rong biển và mù tạt. Lần đầu tiên chúng tôi được ăn món này nhắm rượu quả thật hấp dẫn nhưng quá nhiều đến độ không còn ăn được món khác. Ốc vòi voi cũng là một thứ đặc sản của vùng biển gần nhà. Các con ông mời chúng tôi ngày mai dậy sớm cùng họ đi bắt nhưng quá sớm chúng tôi không dậy nổi nên đành hẹn dịp khác. Quả có dịp khác thật và tôi sẽ mô tả cảnh tượng đặc biệt đó về sau này.


Trước nhà Anh Linh (từ trái qua Thái Anh, BY, ông bà AL).

Sáng hôm sau ông Anh Linh đưa chúng tôi đến hồ đi chơi ca nô với vợ chồng con gái của ông. Tôi quên hỏi hồ này tên gì. Hồ không rộng lắm nhưng rất dài, quanh co trong thung lũng có lẽ cũng phải hơn 5-7 cây số. Chung quanh bến xuống hồ người ta làm mấy bãi đậu xe trên các mặt bằng của sườn núi. Dưới hồ ít có chỗ neo đậu ca nô nên người ta phải kéo từ nhà tới. Muốn xuống hồ, từ một con đường dốc rộng chạy trên cao xuống sâu dưới mặt nước, người ta lái xe kéo ca nô đâm xuống rồi quay đầu lại, từ từ de đưa ca nô xuống, cho đến khi nổi trên mặt nước rồi gỡ ra khỏi xe. Đủ loại ca nô lớn nhỏ, nhiều kiểu dáng trên bãi đậu, bập bềnh dưới bến hay đang phóng vun vút ra xa. “Nghề chơi” này cũng lắm công phu và tốn kém.


Đưa ca nô xuống hồ.

Tuấn, con rể của ông anh Linh, một chàng trai không còn trẻ lắm, cùng với vợ và một cháu bé đã ở sẵn dưới hồ lái ca nô đến bến đón chúng tôi. Tuấn làm nghề mộc, trang trí nội thất, sắm ca nô vừa đi chơi vừa làm “dịch vụ”. Hôm nay anh chở ba mẹ con một bà khách người Mỹ cùng đi. Ca nô kéo theo một chiếc phao lớn. Ba mẹ con thay phiên nhau ngồi vào phao cho ca nô kéo. Ra khỏi bến, Tuấn cho ca nô phóng càng lúc càng nhanh, có lúc có thể tới 60 cây số/giờ, lượn qua lại, đôi khi xoay vòng tròn ở các khoảng hồ rộng. Chiếc phao phía sau nhồi như ngựa chạy hay quay tít như chong chóng, tung nước mù mịt. Thế mà chú bé con bà Mỹ kia, chỉ khoảng vài tuổi, cũng dám ngồi một mình và mẹ cũng chịu cho ngồi. Đúng là Mỹ. Hồ có nhiều ngả ba chia nhánh nên chúng tôi không biết đâu là tận cùng. Ngoài những người chơi phóng ca nô còn có những nhóm tắm hồ dọc theo bờ. Đến một khoảng hồ yên tĩnh, nước sâu, Tuấn dừng lại để tất cả cùng tắm. Mọi người chỉ bơi gần gần bờ hoặc chung quanh chỗ ca nô neo đậu, riêng Thái Anh bơi từ bờ này sang bờ kia dễ như không. Anh cho biết thời sinh viên đã từng là vận động viên trong đội bơi của trường đại học. Tuấn mang theo nhiều bia, nước ngọt nên tha hồ giải khát. Một chuyến đi thú vị với đôi vợ chồng vui tính.
Rời hồ, ông Anh Linh lái xe đưa chúng tôi đi thăm một nơi đặc biệt của vùng này là Chùa Vạn Phật – Ten Thousand Buddhas, cũng khá xa. Chùa này do người Tàu xây dựng đã khá lâu, ngoài chùa còn có một trường học Phật giáo. Khuôn viên chùa rộng, nhiều đường đi lối lại. Trên các bãi cỏ, mấy con công đang xòe cánh múa. Chùa chính có vẻ thấp và hơi tối. Hai bên tường của chánh điện gắn các tượng Phật nhỏ san sát nhau, từ dưới thấp lên trên cao đụng trần. Kể hết các tượng lớn ở trên bệ thờ chắc đúng 10.000 tượng. Đây là con số thật chứ không phải tượng trưng. Bây giờ các nơi khác đã có các chùa nhiều tượng hơn nhưng vào thời kỳ chùa này xây dựng, có lẽ người ta muốn lập kỷ lục. Trước khi vào chánh điện, có một phòng nhỏ để nhiều kinh sách, trong đó có sách ghi lời thuyết pháp của vị sư khai sáng chùa, có bản tiếng Hoa, tiếng Anh và cả tiếng Việt, được biếu không cho khách. Chúng tôi vào chánh điện xem, chụp hình một lúc trước khi ra về.
 
Chánh điện chùa Vạn Phật.
Buổi tối chúng tôi yêu cầu ông Anh Linh đàn hát. Có lẽ sau những ngày tháng lo toan cuộc sống khá vất vả nơi xứ người, những giây phút như thế này giúp ông lấy lại niềm hứng khởi trong ca nhạc ngày trước. Ông hát lại mấy bài của ban AVT ngày xưa và những bài ông sáng tác trong tù, giọng ông vẫn còn khỏe và ấm, âm vang. Những bài sáng tác trong tù buồn nhưng không thê thiết, oán hận mà thấm đẫm tình người, giai điệu rất trữ tình, chưa được phổ biến. Ước mơ của ông là tiếp tục đưa hết các con cháu còn ở lại Việt Nam qua Mỹ, các con ông một số cũng có năng khiếu âm nhạc, ông sẽ cùng các con lập ban nhạc đi trình diễn các tác phẩm của ông.
(Khi tôi viết những dòng này, một năm sau khi từ Mỹ về Việt Nam, nghe tin ông đã mất mấy tháng trước. Ước nguyện của ông chưa hoàn thành. BY cũng rất áy náy vì chưa kịp làm pps thêm cho các nhạc phẩm của ông trước khi ông mất.)
Cả gia đình nghe Anh Linh đàn hát.
Dĩ nhiên chúng tôi cũng hát. Thái Anh song ca với ông Anh Linh những bài ưa thích. Ông bạn làm rượu ở Sonoma cũng đến chơi. Ông yêu cầu tôi hát bài “Tình khúc thứ nhất” của Vũ Thành An đến 3 lần và ông rơm rớm nước mắt. Chúng tôi biết lý do. Ông Anh Linh đã kể cho chúng tôi nghe chuyện của ông. Vợ ông đã bỏ đi và ông đang sống một mình. Mới đây ông kỷ niệm đám cưới bạc – 25 năm ngày cưới, vợ ông không đến nhưng ông vẫn cứ tổ chức, lại còn làm thơ, xin lễ ở nhà thờ. Ôi, cuộc sống con người biết bao điều sâu kín và nghịch lý. Và tình cảm chính là thứ làm người ta nặng lòng nhất, đôi khi là tảng đá cột chặt kéo mãi người ta xuống vực sâu. Chúng tôi không nhớ tên ông nhưng không quên được ông, còn vì sáng sớm trước khi từ giã ông Anh Linh, mở cửa ra, thấy có một gốc lan đất màu đỏ rất đẹp để trước cửa kèm theo bốn câu thơ. Hóa ra đó là gốc hoa mà BY thấy ở nhà ông và rất thích, ông hứa sẽ đem cho và đã lặng lẽ làm, không muốn quấy rầy khi chúng tôi chưa thức giấc. BY đem cây này về trồng ở vườn nhà anh chị bạn và sau này nghe nói nó nở hoa rất đẹp.


1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15 
16  17  18  19  20  21  22  23  24  25  26  27  28  29  30  31  32  33  34  35
36  37

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét