Thứ Năm, 27 tháng 1, 2011

Ghé thăm các blogs: 17/01/2011

BLOG TRẦN MINH QUÂN


Tháng Một 26, 2011Trần Minh Quân

Khi một số tài sản quốc gia đang bị sử dụng một cách quá lãng phí, chưa có những giải pháp căn cơ, lâu dài thì ngược lại, một số tài sản có giá trị tinh thần cũng đã bị tận thu quá mức, thiếu tính bền vững, không tuân thủ các quy luật tự nhiên và thiếu tính khoa học.

Chúng ta đang làm gì với với tài sản quốc gia? Tài sản quốc gia đang bị đối xử như thế nào? Đất nước sẽ ra sao nếu một ngày nào đó các tài sản quốc gia không còn nữa… Đó là những câu hỏi cần được xem xét đúng mức, cần tìm câu trả lời chính xác trước và cấp bách hơn bao giờ hết.

Tài sản quốc gia là những gì?

Hiện nay, định nghĩa về tài sản quốc gia vẫn còn nhiều mơ hồ, chưa thực sự thống nhất. Cùng với sự thay đổi rất nhanh của xã hội, của tiến bộ khoa học kỹ thuật, của các giá trị văn hóa, tinh thần… quan điểm về tài sản quốc gia cũng đã thay đổi theo thời gian.

Theo PGS.TS. Đặng Văn Thanh, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính – Ngân sách của Quốc hội thì có thể hiểu tài sản quốc gia là toàn bộ nguồn lực vật chất và tinh thần của một đất nước hiện có.

Đó là: 1) Nguồn lực có tính vật chất như tài nguyên, của cải qua nhiều thế hệ. 2) Tài sản mang giá trị tinh thần, văn hóa, tâm linh của dân tộc, đất nước, của cộng đồng (có thể là vô giá hoặc mang giá trị ước lệ). 3) Tài sản hữu hình và vô hình được tạo lập hình thành do đầu tư từ ngân quỹ Nhà nước, từ sự đóng góp của cộng đồng dân cư đã và đang được đưa vào khai thác sử dụng (cầu cảng, sân bay, vỉa hè, lòng đường, trụ sở làm việc của các cơ quan nhà nước…). 4) Tài sản là nguồn ngân quỹ quốc gia, tiền thật (vàng, bạc, đá quý…) chứ không phải tiền giấy hay dấu hiệu tiền tệ, kể cả nguồn ngân quỹ trong dự trữ, ký cược trong và ngoài nước…

Tuy vậy, nếu như trước đây, khi nói đến tài sản quốc gia, mọi người hay nghĩ đến những tài sản hữu hình dưới dạng tài nguyên thiên nhiên. Đó là những thứ tài sản mang giá trị vật chất bao gồm: Tài nguyên đất, tài nguyên nước, rừng, dầu mỏ, than đá, các loại quặng bô xít, titan, tần số phát sóng, nguồn số điện thoại di động…   Trong khi một số loại tài sản khác mang giá trị tinh thần, tâm linh thì ít nhận được sự quan tâm do tính chất vô hình, biểu hiện mơ hồ và khó khăn trong việc xác định giá trị của nó.

Đó là những tài sản dù được sở hữu của cá nhân, tập thể hay được sở hữu dưới bất kỳ hình thức nào khác vẫn được xem là tài sản quốc gia như: Nguồn nhân lực, nhân tài, vận động viên thể thao, các giá trị văn hóa vật thể hay phi vật thể, Voi ở Tây Nguyên, Cụ Rùa Hồ Gươm, …

Những tài sản có tính vật chất là những thứ tài nguyên mà chúng ta có thể dễ dàng cân, đo, đong, đếm được. Các loại tài nguyên này cũng sẽ dễ dàng được đánh giá về trữ lượng, chất lượng, mức độ cần thiết, nhu cầu sử dụng… mà có những phương án khai thác một cách hiệu quả. Còn tài sản có giá trị tinh thần thì ngược lại. Loại tài sản này rất khó đánh giá về mức độ cũng như giá trị, do đó cũng rất khó để quản lý hay kiểm soát một cách toàn diện và hiệu quả.

Nếu như các loại tài sản có giá trị vật chất luôn tồn tại ở hai dạng- có thể tái tạo hoặc không tái tạo được, thì các loại tài sản có giá trị tinh thần đa số không thể tái tạo được.

Từ trước đến nay, sự nhìn nhận và đánh giá chính xác vai trò, tính quan trọng của các tài sản mang giá trị tinh thần chưa được chú tâm đúng mức. Đã có sự “lãng phí” hoặc “tận thu” quá mức dẫn đến một số tài sản quốc gia có nguy cơ suy giảm hoặc biến mất trong tương lai. Nếu các tài sản mang giá trị tinh thần không được bảo tồn và gìn giữ thì nguy cơ bị mất vĩnh viễn là điều không thể tránh khỏi.


Cụ Rùa Hồ Gươm cũng là một tài sản quốc gia

Khi lãng phí, lúc tận thu

Trong thời gian qua, để phục vụ cho nhiều nhu cầu khác nhau, vì nguyên nhân chủ quan hay khách quan, chúng ta đã sử dụng các loại tài sản quốc gia một cách rất lãng phí. Trong đó nổi bật là các nguồn tài nguyên như quỹ đất, tài nguyên rừng đã được sử dụng bừa bãi, không hiệu quả. Bên cạnh đó, các tài nguyên như dầu khí, than đá, các loại khoáng sản… đang được khai thác quá nhanh, thiếu tính bền vững. Đa số các loại tài nguyên này đang được khai thác dưới dạng “bán lúa non”, tức là dưới dạng nguyên liệu thô, mang lại giá trị kinh tế thấp.

Trong khi đó, các tài sản có giá trị tinh thần như nguồn nhân lực quốc gia cũng bị lãng phí không kém. Ai cũng biết rằng nhân tài là tài sản vô cùng quan trọng cho sự phát triển của một quốc gia. Tuy nhiên, nhân tài hiện nay đang được đối xử một cách không công bằng, không nhận được sự trọng dụng cần thiết.

Hiện tượng chảy máu chất xám vẫn thường xuyên xảy ra. Hàng loạt du học sinh Việt Nam đã không về nước mà đều ở lại nước sở tại. Hoặc rất nhiều những người được xem là có tài, đang công tác tại các cơ quan Nhà nước, lần lượt quay sang làm việc cho các công ty nước ngoài. Họ đã gặp những cơ hội phát huy trí tuệ, được làm việc trong môi trường khoa học tiên tiến, được xã hội trọng dụng, và tất nhiên là được đãi ngộ xứng đáng. Khi một số tài sản quốc gia đang bị sử dụng một cách quá lãng phí, chưa có những giải pháp căn cơ, lâu dài thì ngược lại, một số tài sản có giá trị tinh thần cũng đã bị tận thu quá mức, thiếu tính bền vững, không tuân thủ các quy luật tự nhiên và thiếu tính khoa học.

Điển hình là trong lĩnh vực thể dục thể thao. Hiện tượng các vận động viên quốc gia đang bị vắt kiệt sức với lịch thi đấu dày đặc của các giải đấu trong nước và quốc tế trong một khoảng thời gian ngắn, hay thi đấu ở các nội dung không thuộc sở trường đã không còn chuyện hiếm.

Vào những ngày cuối năm 2010, đã có những ồn ào tại Đại hội TDTT toàn quốc lần thứ 6 xung quanh câu chuyện 2 cô gái vàng Vũ Thị Hương và Trương Thanh Hằng. Đáng lý ra với sở trường của mình, Trương Thanh Hằng thích hợp và có thể đạt được thành tích cao ở những cự ly trung bình, tức là từ trên 400m đến 1.500m. Tuy nhiên Hằng lại được đoàn thể thao Ninh Bình xếp vào đội hình thi đấu 10.000m, một cự ly không phải là thế mạnh của mình. Tương tự, Vũ Thị Hương vừa trải qua một kỳ Asiad căng thẳng thì đến đại hội TDTT toàn quốc lại phải chạy ở tất cả các nội dung từ 100m, 200m cá nhân lẫn tiếp sức.

Tương tự như trên. Mới đây, cái chết thảm thương của chú voi Păk Cú một lần nữa khiến dư luận hết sức quan tâm và phẫn nộ. Hiện tượng voi ở Đắc Lắc đã chết thảm sau khi bị chủ nhân và những người làm du lịch ở Tây Nguyên “khai thác” một cách vô tội vạ có phải là cá biệt?

Voi ở Buôn Đôn – Đắc Lắc nói riêng và ở Tây Nguyên nói chung, từ lâu đã tạo nên những nét văn hóa đặc sắc của núi rừng Tây Nguyên, cũng là một nét văn hóa độc đáo của Việt Nam. Tuy nhiên, vì cái lợi trước mắt, người ta đã bắt chúng “làm việc như một chiếc xe máy” cả khi “nước mắt voi đã chảy, người ta vẫn đánh voi đi kiếm tiền cả ngày lẫn đêm, bất chấp luật tục của ông bà”. Để rồi dẫn đến những cái chết đáng tiếc trong khi đáng lý ra chúng cần được thương yêu, chăm sóc và bảo vệ.

Và hiện nay, dư luận đang rất quan tâm đến sức khỏe và sự tồn vong của Cụ Rùa Hồ Gươm.

Đã có ít nhất hai cụ rùa tại Hồ Gươm đã chết, và cụ rùa duy nhất còn lại cũng đang mang trên mình những vết lở loét và đang bị đám sinh vật ngoại lai là rùa tai đỏ nguy hại ngày đêm bám trên lưng.

Trong khi chúng ta luôn xem Cụ Rùa Hồ Gươm là báu vật linh thiêng của quốc gia, là nơi “lắng hồn núi sông”, thì chúng ta lại đang thờ ơ, bất lực trước sự sống còn của chính sinh linh được cho là “thiêng liêng” ấy?

Rất may mắn đối với vận động viên Trương Thanh Hằng, khi mà HLV Hồ Thị Từ Tâm (Trung tâm huấn luyện thể thao Quốc gia 3 tại Đà Nẵng) đã cương quyết đấu tranh với đoàn Ninh Bình để rút tên Hằng ra khỏi danh sách thi đấu nội dung chạy 10.000m.

Còn số phận của chú voi Păk Cú và Cụ Rùa Hồ Gươm thì ra sao? Hay những người có trách nhiệm đều đang im lặng và tránh né câu hỏi của dư luận xã hội?

Tài sản quốc gia là những tài sản quý hiếm, không là của riêng của bất cứ ai. Do đó, khi khai thác cần phải được đảm bảo rằng các tài sản này được sử dụng đúng mục đích, có hiệu quả và nhất thiết phải được bảo tồn, gìn giữ cho mai sau.

Những hành vi “lãng phí” hay “tận thu” tài sản quốc gia đều rất cần được lên án và ngăn chặn kịp thời trước khi quá muộn.


BLOG TRƯƠNG DUY NHẤT
THỨ HAI, NGÀY 24 THÁNG MỘT NĂM 2011



Báo chí dường như cũng tựa mô hình hợp tác xã (HTX) trong nông nghiệp. Và weblog cá nhân là sự cởi thoát khỏi mô hình HTX tư tưởng ấy.


Hỡi bạn đọc, đừng đọc báo, hãy đọc blog. Mỗi sáng thức dậy thay vì mất tiền mua báo để rồi đọc xong mất công... văng tục, hãy tập cho mình thói quen mở máy đọc blog. Vừa không mất tiền, ngồn ngộn thông tin, lại cho bạn niềm tin và sự hứng khởi.

Hỡi các doanh gia, đừng quảng cáo trên báo, hãy chuyển quảng cáo cho thương hiệu và sản phẩm của mình trên blog. Hãy nhìn vào bản đồ bạn đọc phủ đỏ khắp mọi châu lục như trang blog này và đếm xem lượt truy cập mỗi ngày để thấy rằng: Đã đến thời lựa chọn quảng cáo trên blog mới hiệu quả và mới là sự lựa chọn thông minh.

Hỡi các nhà quản giáo, xin đừng bảo thủ đến mức đi phân rạch chính thống với ngoài luồng. Tôi không thích phân biệt vậy. Mà có muốn cũng không thể phân xếp được trong xu thế mạng ào ào, ngồn ngộn như hiện nay. Dù có thể chỉ là một trang weblog cá nhân, nhưng cứ thử nhấn chuột vào xem, có khi nó còn đẹp, hay, hấp dẫn và hữu ích hơn rất nhiều những trang báo điện tử luôn vỗ ngực khoe là... chính thống!

Báo chí dường như cũng tựa mô hình hợp tác xã (HTX) trong nông nghiệp. Và weblog cá nhân là sự cởi thoát khỏi một mô hình HTX tư tưởng. Vì thế, báo chí với mô hình HTX tư tưởng ấy trong tương lai sẽ khó tồn tại.


BLOG NGUYỄN HỮU QUÝ
Thứ ba, ngày 25 tháng một năm 2011



Chợ cửu vạn ở Hà Nội đang chờ người đến thuê để kiếm sống hàng ngày...

Thực ra, không phải đợi đến sáng ngày 25/01/2011 trên trang mạng Bauxite Việt Nam đăng bài “Đường sắt cao tốc – Bài tẩy đã ngửa” của tác giả Nguyễn Trung, để rồi tất cả những người Việt Nam mới biết được bản chất “con bài tẩy” Đường sắt cao tốc (ĐSCT) kia là của ai, ai “đạo diễn” phía sau nó, làm cho ai, và vì ai? v.v.. mà đã từ lâu, ngay từ lúc dự án ĐSCT nóng lên tại diễn đàn QH năm 2010 vừa rồi, mọi người VN đều biết rằng… “mọi con đường đều dẫn đến Bắc Kinh” (?!).

Nếu như năm ngoái tại kỳ họp QH còn “úp úp, mở mở”, thì vừa rồi “Con bài tẩy” đã được lật ngửa để công khai với gần 90 triệu dân VN rồi; và như tác giả Nguyễn Trung đã cảnh báo: “Chờ xem vì sao người ta quyết phải làm cho được ĐSCT. Vì sao và vì ai? Nhưng dứt khoát là không vì 85 triệu người Việt Nam là điều chắc chắn”.

Việc “Bài tẩy đã lật ngửa” cho thấy: “quyền” của kẻ ra chủ trương, “thế” của người (phải) thực hiện.

Hậu quả của sự án ĐSCT, mà nếu như nó được triển khai, thì [như tác giả Nguyễn Trung nhận định] sẽ là “...gây nợ cho Việt Nam 100–200–300 năm” cũng như khiến “Việt Nam lệ thuộc vào Trung Cộng 100–200–300 năm”; v.v..



Những người lao động chất phác đội mũ cối, nón lá... là những khách hàng
tiềm năng, sẽ đi tàu cao tốc trong tương lai tại Việt Nam?

Sau ĐHXI vừa rồi, mặc dù được BCHTW khoá X giới thiệu, nhưng ông Bộ trưởng Hồ Nghĩa Dũng đã không trúng cử vào BCHTW khoá XI, âu cũng là một điều gì đó động viên nhân dân ta, rằng ĐHXI cũng còn rất nhiều người đang vì dân, vì nước (?!).

Rõ ràng, đây là bài học không chỉ riêng cho ông Hồ Nghĩa Dũng, mà còn dành cho những ai đang còn mơ và tin vào một thế lực nào đó để hòng giữ cho cái ghế của mình.


Giải pháp nào để ĐSCT đi qua miền Trung thường xuyên bị bão lụt, thiên tai...
trong khi tiền đầu tư là những khoản vay?

Phần sau đây, người viết muốn nêu lên một vấn đề, mà một khi mọi sự tính toán không xuất phát từ lòng dân, thì phẩm giá và danh dự của dân tộc Việt Nam sẽ bị mất mát nghiêm trọng trong con mắt của bạn bè quốc tế; một sự mất mát mà không có tiền bạc nào có thể đổi được.

Thực tiễn đã cho thấy: Từ những việc làm của lãnh đạo VN trong các năm qua, có thể nói dân tộc VN đang làm cho cả thế giới nghi ngờ về sự thiện chí của mình; có thể, từ một đất nước từng là “lương tri của thời đại” như trong cuộc kháng chiến chỗng Mỹ ngày nào, thì rất có thể, hôm nay VN sẽ trở thành một dân tộc khó hiểu, sẽ dần được sánh ngang với Bắc Triều Tiên (?!).


Tàu cao tốc Việt Nam - một viễn cảnh xa vời

- Sự kiện “Thuỵ Điển đóng cửa Đại sứ quán tại Việt Nam”[1] vào ngày 22/12/2010 với lý do là… thiếu kinh phí (?!); nhưng đồng thời “Thụy Điển thành lập Đại sứ quán ở Campuchia” được RFA [2] đưa tin vào ngày 11/01/2011, tức là chưa đến một tháng sau đó, thì có thể nói, tất cả những ai còn lòng tự trọng dân tộc Việt, chúng ta không khỏi nhói lòng!

- Việc VN không tham gia lễ trao giải Nobel cho ông Lưu Hiểu Ba người TQ (tổ chức vào tối ngày 10/12/2010 tại thủ đô Oslo – Na Uy), được xem như là điểm khởi đầu cho “sự suy thoái niềm tin” đối với dân tộc VN trong sự nhìn nhận của bạn bè quốc tế. Phải chăng, ngoài những nỗ lực giúp nước ta chống tham nhũng trong những năm qua nhưng không được như mong muốn, thì đây là luận điểm cuối cùng để Thuỵ Điển quyết định đóng cửa Đại sứ quán tại nước ta vào 10 ngày sau đó?.

-  Hiện tại, Nhật Bản đang giúp ta “Tái khởi động nghiên cứu dự án đường sắt cao tốc”[3], và người Nhật sẽ nghĩ gì khi “... việc lựa chọn đối tác vẫn còn bỏ ngỏ. Sau khi có báo cáo đầu tư rồi, chúng ta sẽ xem xét quốc gia nào, doanh nghiệp nào, nhà thầu nào đáp ứng tốt nhất điều kiện mình đề ra sẽ lựa chọn. Dự án này rất lớn, một quốc gia chưa chắc đã có thể hợp tác để làm hết. Thế thì phải nhiều quốc gia, nhiều nhà thầu. Còn bây giờ Nhật đang giúp mình trong việc chuẩn bị dự án”; và “Trung Quốc cũng không loại trừ. Vì trong đấy có nhiều dự án lắm, có thể nhiều nhà thầu của nhiều quốc gia cùng tham gia”, như lời ông Hồ Nghĩa Dũng? Nếu như ta nhớ lại một quan điểm “cứ thằng nào rẻ là ta chơi”... thì chắc chắn rằng, “mọi con đường đều dẫn đến Bắc Kinh”(?!). Và khi đó, người Nhật (giúp VN lập dự án bằng vốn không hoàn lại) sẽ là kẻ đứng ngoài cuộc trong trò chơi “trốn tìm” của người VN?

- Nếu như ta nhớ lại, một trong những thắng lợi ngoại giao của VN năm 2010 là tổ chức các sự kiện nhân VN là nước Chủ tịch ASEAN, trong đó đáng nhớ nhất là ngoại trưởng Mỹ đã 2 lần có mặt tại VN (trong năm), và với tuyên bố “Mỹ khẳng định lợi ích quốc gia tại Biển Đông, Mỹ ủng hộ giải quyết các tranh chấp tại Biển Đông bằng giải pháp đa phương... ”; từ đó làm cho TQ gặp phải hàng loạt sai lầm và đặc biệt phải vội “cải chính” lại việc xem “Biển đông là lợi ích cốt lõi”.... Nhưng lạ thay, cũng chỉ vài tháng sau đó, trên báo điện tử Đảng cộng sản Việt Nam có bài “Ngăn chặn âm mưu “tự diễn biến hòa bình” trên lĩnh vực tư tưởng, lý luận trước thềm Đại hội Đảng”[4]; trong đó có những đoạn: “... Sau khi tổng thống mới Barack Obama trúng cử, chính phủ Mỹ đã có những điều chỉnh và các bước đi tích cực trong quan hệ ngoại giao với Việt Nam. Tuy nhiên, các thế lực thù địch vẫn không thay đổi mục tiêu chống phá cách mạng nước ta...”, tiếp nữa là: “... Hơn thế, bằng chiêu thức tự do tôn giáo, dân chủ, nhân quyền, dân tộc, chính quyền mới của Obama đang đưa “diễn biến hòa bình” vào sâu hơn trong nội bộ ta, thúc đẩy mạnh mẽ quá trình tự diễn biến, trong đó chú trọng đến tự diễn biến trong lĩnh vực tư tưởng và lý luận”.

Bằng cách viết, lối hành văn và đặc biệt là nội dung, mà chỉ đáng để dùng khi tuyên truyền tại các chi bộ Đảng ở nông thôn vùng sâu, vùng xa học tập (nhưng chưa chắc đã đã ổn), qua bài này ta thấy, với một cách nhìn rất ấu trĩ, [thậm chí rất nông cạn về nhãn quan chính trị] chơi với bạn nhưng nhìn bạn bè qua một cái kính màu đen, không thật lòng.

Hoặc chỉ có thể là xem các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa như những “đồ bãi hoang chim ỉa” thì mới viết ra những điều như vậy, trong một tờ báo như vậy (?!); trong khi mọi người VN ta đều biết rằng, việc Mỹ trở lại châu Á đang là một lợi thế rất lớn không chỉ cho nước ta, mà cho tất cả các nước liên quan đến tranh chấp Biển Đông với TQ.

Ở một góc nhìn khác; trong khi “Việt Nam muốn làm bạn với tất cả các nước”; thế nhưng, bằng cái nhìn như đã nêu trên, cho thấy một tầm nhìn yếu kém không chỉ của người viết mà của cả một đường lối chiến lược.
Chỉ cần những vấn đề như đã nêu trên, và cho dù không cần đến tầm nhìn của một người chuyên phân tích về chính trị, thời sự... cũng cho thấy rằng, Việt Nam hôm nay đang là một đất nước không đáng tin cậy. Đây là một nỗi buồn (rất khó tả) dành cho mọi người VN chân chính.

Có thể nói, cùng với những “Lỗi hệ thống” mà báo chí đã nói rất nhiều thì việc Việt Nam hôm nay đang để mất niềm tin từ các nước và cộng đồng quốc tế như đã đề cập trên, là một một nguy cơ mà đất nước ta sẽ phải trả những giá rất đắt trong tương lai.

25.01.2011

[1] http://phapluattp.vn/20101224122249956p0c1013/thuy-dien-dong-cua-dai-su-quan-tai-viet-nam.htm
[2] http://www.rfa.org/vietnamese/internationalnews/sweden-to-set-up-embassy-in-cambodia-to-strengthen-friendship-cooperation-01112011185938.html
[3] http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2010/08/3BA1FDF7/
[4] http://www.baomoi.com/Home/DoiNoi-DoiNgoai/www.cpv.org.vn/Ngan-chan-am-muu-tu-dien-bien-hoa-binh-tren-linh-vuc-tu-tuong-ly-luan-truoc-them-Dai-hoi-Dang/5216938.epi



BLOG NGƯỜI BUÔN GIÓ

Jan 24, '11 10:3 PM


Xem Video Cầu Nguyện:  http://www.youtube.com/watch?v=Kcd6o8XR8Wk

Tôi đã từng được chứng kiến những cuộc cầu nguyện của giáo dân Việt Nam trên con đường đi tìm công lý, sự thật và hòa bình. Những cuộc cầu nguyện ở nhiều nơi, trên dãy núi xa xăm mây mù của Tây Bắc hay trên vùng cát trắng ven biển miền Bắc Trung Bộ, giữa thủ đô Hà Nội, giữa Sài Gòn hoa lệ.

Tối qua tối chứng kiến một cuộc cầu nguyện tương tự, cầm máy quay phim, máy ảnh bàn tay tôi rung rung. Chưa bao giờ tôi thấy một cuộc cầu nguyện lẻ loi như vậy. Hình ảnh về giáo xứ Thái Hà rực rỡ ngàn ngọn nến, hay hình ảnh đêm đông giá rét tại tòa Khâm Sứ với mấy ngàn người cầm nến trên tay, xa nữa là giáo phận Vinh ngày Đức Mẹ lên trời đến hàng trăm ngàn giáo dân nguyện cầu cho các đạo hữu của họ ở Tam Tòa bị đánh đập. Tôi đi lại giữa hàng ngàn con người đang khát khao và sát cánh bên nhau nguyện cầu cho một điều tốt đẹp. Nhìn những đôi vai sát vai tạo thành lớp sóng người trùng điệp ấy, nỗi niềm thật ấm áp biết bao.

Nhưng hôm nay thấy ở đây ,cuộc cầu nguyện của nhúm giáo dân Cồn Dầu trên quê hương mình, bé nhỏ làm sao, vọn vẻn vài con người là bị cáo của vụ án, họ âm thầm thắp nến, châm nhang trong ngôi nhà cuối xóm cạnh cánh đồng.

Mấy hôm trước giáo dân Cồn Dầu xin gặp ĐC Châu Ngọc Tri để xin ngài nhủ lòng thương, có thái độ chia sẻ với nỗi đau của họ. ĐC Tri phán rằng

- Làm tới có khi bị nặng thêm đấy, 3 năm tù không biết chừng.

Thật kinh ngạc với kiến thức của vị chủ chăn đứng đầu giáo phận này. Pháp luật VN quy định rõ ràng, nếu như các bị cáo làm đơn phúc thẩm, người bị hại, viện kiểm sát không khiếu nại thì mức án phúc thẩm không thể xấu hơn bản án sơ thẩm đã tuyên. Ở vụ án Cồn Dầu chỉ có các bị cáo kháng án, vậy ở đâu ra mà tòa phúc thẩm tuyên án nặng hơn. ĐC Tri không hiểu luật hay nói vậy để có ý gì.

Ý gì không rõ, nhưng ngay từ đầu ĐC Tri đã tuyên bố đây là việc của chính quyền, không phải của giáo quyền. Tuy nói thế nhưng ngài lại làm thay việc chính quyền khi gọi vợ con anh Nguyễn Thành Năm lên để bảo họ viết bản khai là anh Năm chết do bệnh tật để trưng với bàn dân thiên hạ ''minh oan'' cho chính quyền. Dĩ nhiên với những động thái ngài đã làm như vậy, không thể trông mong ngài có những hành động chia sẻ với giáo dân của ngài. Bởi vậy những giáo dân Cồn Dầu mới bơ vơ cầu nguyện tại bàn thờ gia đình mình trong một tối mùa đông; cơn mưa phùn, giá lạnh tăng thêm não nề cho buổi nguyện cầu đơn lẻ ấy.

Tôi vẫn nhớ lần gặp ĐC Tri tại tòa giám mục, ĐC tươi cười khoe tờ giấy mời trang trọng của một sự kiện quan trọng do chính quyền tổ chức. Tờ giấy mời in rất đẹp chứng tỏ sự trọng vọng người mời với người được mời. ĐC Tri nói về chuyện đám tang bà Tân tại Cồn Dầu

- Người ta đã cấm chôn rồi, mang xác đến làm chi, họ làm tới thì còn kêu ca gì?

Nói xong Đc nhún vai cười hềnh hệch.

- Chuyện này giáo hội có buồn thì buồn, chứ tôi không buồn.

Vì sự tôn trọng với những người bạn Công Giáo, với những Linh Mục, Đức Cha khác mà tôi được gặp, có lẽ tôi không viết thêm về ĐC Châu Ngọc Tri, vì con người tôi vốn dĩ thường khó kiềm chế được cảm xúc, sợ có lời bất kính làm buồn những vị mà tôi yêu mến.

Ngày mai 26-1 -2011, các giáo dân Cồn Dầu ra tòa xử, nét mặt họ còn vương nỗi khiếp sợ. Ngay trước lúc buổi cầu nguyện, một nhóm công an mặc sắc phục xộc vào nhà đi lại ngó nghiêng. Tuy rằng công an chỉ hỏi chủ nhà về việc chuẩn bị Tết nhất đến đâu, khó khăn gì không để chính quyền giúp đỡ, họ trao quà cho bé con chủ nhà. Lý do thì tuyệt vời nhưng cái cách mấy người còn lại đi lại quan sát, chất vấn tên tuổi những vị khách, người khác dùng điện thoại chụp ảnh những vị khách của giáo dân đã làm giảm đi cái nhân văn của cuộc gặp gỡ thăm hỏi đi rất nhiều. Và nó mang đến thêm cho mấy người dân lẻ loi đó một sự sợ hãi hơn là an lòng vì chính quyền quan tâm.

Cồn Dầu !

Cái tên đọc lên khiến những ánh mắt của những giáo dân can trường từng đến tận Tam Tòa, đến góc núi Đồng Chiêm hay hàng rào Tòa Khâm Sứ năm nao phải lảng nhìn đi nơi khác.

Cồn Dầu !

Cái tên mà ngay cả những giáo dân Cồn Dầu còn ngập ngừng, sợ hãi không dám nhắc với nhau. Trên đường đi ở giáo xứ này, những cái nhìn lấm lét, cúi đầu, lảng tránh là thái độ ngự trị nơi đây.

Cồn Dầu !

Trước ngày sắp xử, không có bầu không khí rực lửa như ở đâu đó. Chỉ có sự dáo dác, ngó nghiêng, xì xụp của vài mống người. Khiến khách phương xa độc hành đến đây phải chạnh lòng thấy sự bơ vơ hơn nữa.

Ngày mai trên con đường dọc sông Hàn gió lạnh, mưa bay  một nhúm vài mống giáo dân lầm lũi dắt nhau ra ngôi nhà tòa án nằm ven sông. Nếu giáo quyền của ĐC Châu Ngọc Tri đã lãng quên không nhìn  thấy họ, xin mong trên trời cao, Đức Chúa Trời Người ngự trị muôn đời trong lòng những giáo dân, sẽ luôn dõi mắt theo bước chân của họ, để nâng đỡ cho tinh thần, cho thể xác họ được an lành trong một ngày... như thế.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét