Thứ Sáu, 21 tháng 1, 2011

GẶP GỠ TRÊN ĐẤT MỸ (X)

Tiêu Dao Bảo Cự

Kỳ 10

Thái Anh lái xe đưa chúng tôi đến Berkeley đón chị Khánh Tuyết cùng đi. Chị có hùn với mấy người bạn mua một ngôi nhà nghỉ ở vùng rừng Lake Tahoe là nơi chúng tôi sẽ nghỉ lại trong thời gian thăm thú thắng cảnh này. Chị Khánh Tuyết đã quen biết Trần Văn Thủy và Hoàng Khởi Phong từ trước khi Trần Văn Thủy làm công trình nghiên cứu trong kế hoạch của William Joiner Center, thể hiện qua cuốn sách “Nếu đi hết biển”. Cuốn sách chủ yếu ghi lại các cuộc trò chuyện với một số nhân vật, phần lớn là nhà văn trên đất Mỹ về các vấn đề văn học nghệ thuật và chính trị. Hoàng Khởi Phong và Khánh Tuyết được dành hai chương trong cuốn sách này. Khánh Tuyết trước ở Đà Lạt, làm công tác thanh niên thiện chí, quen biết anh Chris, một chuyên gia về y tế cộng đồng đi trong đoàn Thanh niên Chí nguyện của Hoa Kỳ sang công tác ở Việt Nam. Chị qua Mỹ từ cuối thập niên 60, học, làm việc tại đây, kết hôn với Chris, tham gia nhiều công tác từ thiện và hoạt động phản chiến cùng với sinh viên Berkeley.




Trong vườn nhà chị Khánh Tuyết (từ trái sang BY, TDBC, Khánh Tuyết,
Trần Văn Thủy, Hoàng Khởi Phong).


Chris đã mất từ mấy năm trước, cô con gái duy nhất có gia đình ở xa, chị sống một mình trong căn nhà khá cũ kỹ bầy biện các hiện vật và sách báo đầy các phòng như một bảo tàng nho nhỏ. Chị giới thiệu cho chúng tôi xem một số hiện vật liên quan đến cuộc tình cảm động của chị và Chris, một người suốt đời làm công tác thiện nguyện cứu người, cuối cùng chết vì bệnh nan y. Chị chuẩn bị mọi thứ cho chuyến đi Lake Tahoe: thức ăn, đồ uống, bánh kẹo, túi ngủ. Bàn tay phụ nữ có khác. Lo cho sáu người ăn ở trong hai ngày đâu phải chuyện đơn giản.

Từ đây đi Lake Tahoe mất hơn ba tiếng. Thái Anh là một tay lái xe cừ khôi thông thuộc đường sá nên chỉ nghỉ một lần, lúc gần tới nơi. Lake Tahoe là một thắng cảnh du lịch, vui chơi giải trí nổi tiếng nằm giữa hai bang Cali và Nevada. Đó là vùng cao với một hồ mênh mông rộng nhất trong các hồ trên núi ở Mỹ. Nơi đây người ta có thể cắm trại, bơi thuyền, tắm hồ, leo núi, đi xe đạp, trượt tuyết… tùy theo mùa. Gần đến Lake Tahoe, hai bên đường là rừng thông ngút ngàn, gợi nhớ cảnh Đà Lạt nhưng thông ở đây có vẻ cứng cỏi và khô hơn, không dịu dàng mảnh dẻ vi vu như thông Đà Lạt. Xa xa núi tiếp núi cao dần, trên đỉnh vẫn còn tuyết trắng thấp thoáng. Không khí bắt đầu mát dịu dần. Bên đường có một tấm bảng đá ghi “Welcome to South Lake Tahoe” cho thấy chúng tôi đến từ hướng nam. Một ngôi nhà nhỏ phía trước căng một hàng dây treo các tấm thảm lớn thêu các con vật như gấu, sư tử, chó sói… có lẽ là sản phẩm thủ công mỹ nghệ ở đây. Lại còn mấy tấm da lớn như da gấu, xe chạy nhanh quá tôi nhìn không rõ. Gần đến vùng trung tâm, bắt đầu có những khu nhà nghỉ và nhà hàng phục vụ khách du lịch nằm rải rác.


Giới thiệu hàng sản phẩm địa phương trên đường đến Lake Tahoe từ phía nam.


Chúng tôi đến nhà nghỉ của chị Khánh Tuyết theo những con đường nhỏ trong rừng, qua nhiều ngả ba, ngả tư làm chị đôi khi cũng lúng túng lúc chỉ đường. Những ngôi nhà rải rác nhiều kiểu, có villa sang trọng, có những nhà nhà gỗ đơn sơ, tất cả đều lặng lẽ giữa rừng thông vắng bóng người. Nhà chị Tuyết ở gần tận cuối một con đường. Một ngôi nhà gỗ có gác, ban công phía trên lộ thiên, mái dốc. Chị nói ngôi nhà này do người chủ cũ tự làm trong các kỳ nghỉ mất 5 năm mới xong. Chị vừa mở cửa, chúng tôi giật mình vì nghe tiếng chó sủa inh ỏi. Hóa ra là chó điện tử để chống trộm, chủ yếu là chống gấu vì ở vùng này vẫn có gấu sục sạo vào nhà kiếm thức ăn.


 Trước căn nhà gỗ trong rừng (từ trái sang Trần Văn Thủy, BY, Thái Anh).


Mang đồ ngoài xe vào xong, chị Tuyết ở nhà chuẩn bị bếp núc còn Thái Anh đưa chúng tôi ra hồ. Chị Tuyết đã quá quen với vùng này nên không muốn đi. Trên đường có nhiều khu vực quy định làm khu cắm trại. Muốn lái xe ra hồ phải trả thêm tiền, nhưng vì cách hồ chỉ một phần ba dặm nên chúng tôi để xe ở một bãi đậu phía ngoài có người canh gác. Ra với thiên nhiên mà cứ lên xuống xe còn gì thú vị.

Khu vực này thấp, đất liền chỉ cao hơn mặt hồ chút ít, có bãi cát rộng như bãi biển, nhìn qua bờ đối diện xa tít tắp với rừng núi bao bọc. Sóng vỗ lăn tăn, gió mát ngào ngạt. Một nhóm thanh niên đang chơi đùa dọc mép nước. Chúng tôi ngồi trên cát ngắm cảnh hồ một lúc rồi đi chụp ảnh. Có một vị trí chụp rất đẹp từ hồ nhìn vào phía núi với phông là đỉnh núi cao nhất tuyết phủ trắng xóa vượt lên rừng thông xanh. Chúng tôi chầm chậm đi bộ trở vào vì tôi đau chân thỉnh thoảng phải ngồi nghỉ và Trần Văn Thủy cũng không đi nhanh được. Mới gần đây Thủy bị một tai nạn giao thông đáng ngờ ở Hà Nội, may mà anh không bị thương nặng, nhưng sau khi điều trị, chân đi khập khiễng.


Hoàng hôn bên một góc hồ Lake Tahoe.


Thái Anh tiếp tục lái xe chạy vòng quanh hồ, hướng về phía núi cao để ngắm cảnh. Con đường này dài đến 72 miles, uốn lượn theo bờ, lúc lên cao, lúc xuống thấp. Chúng tôi dừng lại ở chỗ có mấy cái vista point rất đẹp. Ở đây có nhà vệ sinh, các bảng chỉ dẫn đặc điểm của hồ và đặc biệt là vị trí có tầm nhìn từ trên cao bao quát mặt hồ rộng lớn bên dưới. Ngay phía trước các vista point này là một vịnh Emerald Bay nhỏ, nước xanh biếc, nổi bật một tiểu đảo cây cối lưa thưa, có biệt thự của một bà triệu phú tên Knight. Bà đã hiến biệt thự này cho nhà nước trước khi từ trần. Sống trên đảo đó đúng là cách biệt với thế giới. Trời gần tối chúng tôi mới quay về.

Về nhà mọi người xúm lại cùng chị Tuyết sửa soạn bữa ăn. Nhà này cũng khá tiện nghi, có điện nước, bếp ga, tủ lạnh, nồi niêu song chảo, bàn ăn rộng rãi. Mỗi người một tay, chẳng mấy chốc đã có bữa ăn nóng sốt dọn ra. Ăn uống, dọn dẹp rửa bát đĩa xong, chúng tôi đốt lò sưởi ngồi nói chuyện. Trong nhà có sẵn củi đã được chặt xếp gọn gàng. Giữa rừng, khí hậu lạnh, có ngọn lửa ấm bập bùng trước mắt thật không có gì thú vị bằng. Chúng tôi nhấm nháp sô cô la với trà nóng. Câu chuyện tâm tình kéo dài đến tận khuya. Sự gặp gỡ chung cùng ở đây cũng là một điều kỳ diệu. Chúng tôi biết ơn Thái Anh về sự sắp xếp này. Trần Văn Thủy là đạo diễn xuất thân từ Miền Bắc xã hội chủ nghĩa, du học Liên Xô. Hoàng Khởi Phong nguyên là sĩ quan Quân cảnh của Việt Nam Cộng Hòa Miền Nam, nhà văn lưu vong trên đất Mỹ. Thái Anh du học từ thời trẻ trước 75, thấm nhuần văn hóa Mỹ nhưng không quên nguồn cội. Khánh Tuyết có chồng Mỹ, sống trên đất Mỹ, hoạt động từ thiện và phản chiến trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam. Tôi là sinh viên tranh đấu Miền Nam chống Mỹ, chống chính quyền Sài Gòn, một thời làm Việt cộng rồi chống guồng máy cộng sản độc tài toàn trị. BY gắn bó với tôi hơn nửa đời. Những người có xuất thân hầu như chẳng có điểm gì giống nhau nhưng có lẽ gặp gỡ nhau ở chỗ đều muốn làm “người tử tế”, như ý trong bộ phim của Trần Văn Thủy. Tưởng là đơn giản, nhưng trong bất cứ xã hội nào, nhất là trong những xã hội thiếu tự do, không có dân chủ, làm người tử tế không dễ chút nào. Chúng tôi cảm thấy gần gũi và thân tình một cách tự nhiên, ấm áp như ngọn lửa hồng mà mọi người luôn tiếp củi làm cho nó bốc cao bập bùng.

Các túi ngủ chị Khánh Tuyết mang theo thật tiện lợi vì gọn nhẹ. Mỗi người chui vào một túi, nửa số người nằm dưới nhà, nửa lên gác. Sáng hôm sau BY và tôi dậy sớm ra ngoài. BY thích thú đi khám phá các đống tuyết nhỏ còn sót lại trong rừng chung quanh nhà. Đây là lần đầu tiên chúng tôi tận tay sờ lên tuyết. Hoàng Khởi Phong cũng dậy ra ngoài cùng tôi đứng hút thuốc. Dân ghiền thuốc lá được hút trong bầu khí lạnh giữa rừng này thật không gì bằng. Chúng tôi nói chuyện và Hoàng Khởi Phong nhận ra chúng tôi có nhiều điểm chung trong quan điểm sáng tác văn học và cách sống mà trước đây anh chưa phát hiện. Trong khi sửa soạn ăn sáng, tôi hứng chí hát mấy bài tình ca. Trần Văn Thủy thích thú lắng nghe và yêu cầu tôi hát lại lần nữa bài “Tình khúc thứ nhất” của Vũ Thành An. Thái Anh và chị Khánh Tuyết cũng cất tiếng hát, mỗi người một bài hay mọi người đồng ca những bài cùng biết, câu được câu mất, cảm thấy mình trẻ trung không tuổi. Ăn uống xong, chúng tôi phải dọn dẹp, lau chùi nhà cửa khá lâu để nhà không bị hôi và khi người khác đến ở không phiền.

Trước khi trở về, Thái Anh định đưa chúng tôi đi cáp treo lên đỉnh núi ngắm cảnh nhưng đến trạm mới biết vì ít khách nên cáp treo chỉ hoạt động vào ngày cuối tuần. Lại định đánh xe một vòng trọn hồ nhưng khi đi quá vùng ranh giới hai bang Cali và Nevada, nơi có các Casino của Nevada, đường bị tắc vì đang sửa chữa nên đành phải quay lại hướng cũ, chạy theo nửa vòng hồ phía Cali. Trên đường thỉnh thoảng lại có một khu nhà ở lẫn trong rừng cây. Một đoạn bờ thấp có các cầu gỗ đóng ra hồ làm chỗ lên xuống ca nô cho những người có phương tiện này. Chúng tôi ngưng lại chụp hình. Rời bờ hồ theo một hướng khác khi đến, Thái Anh dừng xe ở một rest area để ăn trưa với thức ăn mang theo. Nơi đây khá cao, vẫn còn nhiều tuyết, một bãi rộng trắng toát chạy vào trong rừng cây. BY và tôi thích thú được chụp hình trên bãi tuyết này vì bây giờ là mùa tuyết tan nên chỉ trên vùng núi cao này mới có thể còn chạm được tuyết.


Trên bãi tuyết hiếm hoi còn sót lại ở Lake Tahoe.


Trên đường cao tốc trở về, Thái Anh phóng như bay theo thói quen của anh. Chợt có tiếng còi hụ và xe cảnh sát giao thông đuổi theo nháy đèn buộc Thái Anh ép vào lề dừng lại. Viên cảnh sát “mặt sắt đen sì” yêu cầu Thái Anh xuất trình giấy tờ và làm biên bản phạt xe chạy quá tốc độ. Thái Anh cố cãi là anh chạy theo flow, cùng tốc độ với các xe khác, khi chuyển lane chỉ tăng tốc độ một chút. Chị Khánh Tuyết cũng xuống nói chuyện góp phần thuyết phục nhưng anh cảnh sát khăng khăng không nghe. Thái Anh đành nhận giấy phạt. Chạy tiếp một lúc xe sắp hết xăng, anh lại bực mình quá không lái được nữa, phải xuống ngồi dưới cho chị Tuyết lái thay. Anh nói chắc viên cảnh sát thấy trên xe toàn dân châu Á, nghĩ là đi đánh bạc ở Casino về nên phạt cho bõ ghét. Anh cũng giải thích về những chuyện rắc rối tiếp theo sau khi bị phạt. Tôi không dám chọc giận Thái Anh nhưng nghĩ thầm bị phạt là đúng. Thái Anh lái xe nhanh kinh khủng. Hôm chở chúng tôi về Nam Cali anh chạy toàn 80-90 miles/giờ, vượt quá tốc độ quy định. Ở Westminster suýt cho chúng tôi “hôn cột điện” khi lạng lách quá nhanh. May chị Tuyết rành đường vùng này vì đã gần tới nhà, tìm được chỗ đổ xăng kịp thời và đưa chúng tôi về an toàn.

(Còn tiếp)

1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15  16  17  18  19  20

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét