Thứ Năm, 13 tháng 1, 2011

GẶP GỠ TRÊN ĐẤT MỸ (2)

Tiêu Dao Bảo Cự

Kỳ 2

Nhà anh chị bạn tôi ở Milpitas, một city nhỏ yên tĩnh sát cạnh San Jose. Anh chị đã ở nhà này gần 30 năm, vườn rộng, đặc biệt ở giữa có một cây dừa cao vút và hai hàng tùng trồng sát nhau làm bờ rào cao đến hơn 10 mét, thành một bức tường cây xanh mướt. Những cây này do chính tay anh chị trồng khi mới mua nhà. Sân sau có hồ bơi và rất nhiều luống, chậu hoa đủ màu sắc. Ngoài ra còn có một cây táo, hai cây chanh và hai giàn hoa giấy. Mỗi buổi chiều hay ngày nghỉ chúng tôi thường ngồi ở sân sau uống café trò chuyện.


Tác giả Tiêu Dao Bảo Cự trước Trung Tâm Yoga
và Thiền của Ananda Marga ở Los Altos.

Chúng tôi ở Đà lạt, “xứ sở ngàn hoa” nhưng qua đây cũng giật mình. Trước hết vì hoa to quá. Những đóa hồng có thể to gấp 3 lần hoa trong nước. Hàng rào tường vi ở vườn chúng tôi hoa nhỏ như hạt nút nhưng giàn tường vi ở đây hoa lớn như hoa hồng Đà lạt. Các loại hoa khác cũng lớn. Rất nhiều loài hoa lạ tôi không biết tên. Đi dọc con đường phía trước thấy nhiều loại hoa trong vườn, trên hàng rào, ngoài lề đường khoe đủ màu sắc kiểu dáng. Không nhà nào không trồng hoa và cây cảnh, cây ăn trái, nhiều nhất là đào, táo, hồng và chanh. Những trái chanh già lâu năm sần sùi và to như quả cam. Khu dân cư này yên tĩnh và rực rỡ màu sắc. Khi rảnh rỗi chúng tôi thường dạo chơi các đường chung quanh chụp hình. Rất ít người đi lại bên ngoài, nhà nhà đóng cửa và xe cộ đậu im lìm dọc theo lề đường.


Với Hội Sinh Viên Việt Nam thuộc UC Berkeley


Điều ngạc nhiên thú vị đối với chúng tôi trong những ngày đầu ở đây là trời tối rất muộn. Ở Đà Lạt thường sau 5 giờ chiều trời bắt đầu tối. Ở đây sắp đến mùa hè nên 6 giờ mặt trời vẫn còn cao, 7 giờ vẫn chưa chịu tắt, 8 giờ vẫn còn sáng trưng, đến 9 giờ mới bắt đầu tối. Buổi hoàng hôn không mang nét buồn bã quen thuộc mà vẫn phơi phới một trời ánh sáng. Kiến thức về địa lý đã cho biết điều này nhưng cảm nhận thực là điều khác hẳn, lạ lùng mới mẻ. Tôi tưởng tượng nếu được ở vùng có đêm trắng không biết mình có cảm giác thế nào, chắc sẽ vô cùng thú vị. Không khí ở đây khô, trong lành, ít bụi bặm, nhiệt độ vừa phải gần giống Đà Lạt. Có lẽ vì thế mà đa số người Việt thích sống ở vùng Cali này.

Người đầu tiên có ý kiến và là đầu mối để đưa chúng tôi sang Mỹ là Nguyễn Khoa Thái Anh. Chúng tôi đã gặp Thái Anh vài lần khi anh về Việt Nam và đã trao đổi email nhiều nên có thể coi như bạn bè. Anh tự nhận mình là người “phổi bò”, một số bạn cho anh là người “xốc nổi”. Riêng tôi cảm thấy anh là người rất tình cảm, sống nặng về cảm tính và là một người bạn quá đỗi nhiệt tình.

Lần đầu gặp anh ở Việt Nam, lúc anh về thăm nhà, tại một khách sạn ở Sài gòn, đã khá lâu, chừng năm năm trước. Anh kể lần nào về nước anh cũng ít ngủ vì thao thức. Không phải anh cường điệu khi nói về những cảnh ngộ anh đã chứng kiến, những vấn nạn chưa có lời giải và đã có lần anh rơi nước mắt. Nước mắt thật của một người giàu xúc cảm chứ không phải đóng kịch vì không có lý do và không phải là nơi cho người ta đóng kịch khi chỉ là tâm sự giữa bạn bè.

Anh là người đầu tiên giúp đẩy hành lý khi chúng tôi xuống sân bay San Francisco và cũng là người cuối cùng đẩy giúp hành lý và làm thủ tục ở sân bay này khi chúng tôi rời nước Mỹ. Anh cũng không ngại mang vác nặng để đưa hành lý lên xuống xe, vào nhà cũng như vận chuyển các thùng sách khi giúp tôi phát hành sách của mình ở các buổi gặp mặt vì biết tôi yếu và đau lưng. Những chuyện tưởng như nhỏ nhặt nhưng anh làm một cách tự nhiên là biểu hiện của một sự thật lòng không tính toán.

Mới qua Mỹ được 3 ngày, chưa hết mệt và ngủ được ít vì chưa quen với chuyện lệch giờ, anh rủ chúng tôi đi Nam Cali chơi. Anh là thầy giáo dạy sử ở một trường trung học Mỹ, được nghỉ lễ Phục sinh gần một tuần nên đây là thời gian thích hợp để có thể đi chơi xa. Dĩ nhiên chúng tôi nhận lời ngay vì đó là dịp quá thuận tiện. Ở Mỹ ai cũng làm việc căng thẳng và không phải muốn đi lúc nào cũng được.

Chúng tôi đang ở nhà người bạn cũ ở Milpitas. Anh đến chở chúng tôi về nhà anh ở Oakland, nghỉ lại trước một đêm để sáng mai đi sớm. Oakland là một thành phố nhỏ, gần thành phố Berkeley, nơi có trường đại học nổi tiếng. Trước đây Oakland có nhiều hoạt động của bọn tội phạm, nhất là người da đen, nhưng nay tình hình an ninh trật tự đã khá hơn. Nhà của anh ở một khu trên đồi cao, khá yên tĩnh, nhìn xuống một freeway, hai bên đường có nhiều cây sồi (oak). Có lẽ vì thế mà vùng này có tên Oakland. Anh hiện đang là “độc thân bất đắc dĩ”, ở một mình trong ngôi nhà ba tầng có nhiều phòng trống nên tha hồ cho khách ngủ lại.

Buổi chiều, anh đưa chúng tôi xuống phố để mua cho tôi một máy điện thoại di động. Sau khi nghe ý kiến tư vấn của người chủ cửa hàng, một người quen của anh, chúng tôi chọn mua một máy Nokia và sử dụng dịch vụ trọn gói hàng tháng của hãng MetroPCS, không tính thời gian gọi và nhận, không cần ký hợp đồng. Đây là phương thức rất thuận lợi cho các người đi du lịch chỉ sử dụng điện thoại tạm thời. Ngoài tiền mua máy, không đắt lắm vì chỉ là một loại đơn giản không có nhiều chức năng, mỗi tháng chỉ phải trả $50, tha hồ gọi và nghe, riêng tháng đầu tiên được miễn phí. Gần đây hình như nhiều người ở Mỹ cũng thích dùng dịch vụ này vì khỏi lo tính toán giờ giấc và sốt ruột khi nghe cũng phải trả tiền. Tuy nhiên sau này chúng tôi mới biết dịch vụ điện thoại của hãng này chưa phủ sóng toàn quốc, nhất là ở một số bang miền đông, nên cũng bất tiện khi đi nhiều nơi. Dù sao cái điện thoại di động này quả vô cùng tiện lợi để liên lạc với bạn bè bất cứ lúc nào trong thời gian chúng tôi ở Mỹ.

Cũng ngay tối hôm đó, một người quen của BY là nhạc sĩ Anh Linh liên lạc đến thăm chúng tôi ở đây. Anh Linh là một trong 3 người sáng lập ra ban AVT nổi tiếng ngày xưa ở Sài Gòn với các bài hát dí dỏm phê phán các thói hư tật xấu, mang âm hưởng dân ca rất thịnh hành thời đó như Nàng dâu nhà tôi, Em tập Vespa… BY quen Anh Linh qua sự giới thiệu của nhà thơ Nhất Tuấn, người đã được BY làm nhiều pps thơ và thơ phổ nhạc của ông trong đó có mấy bài của Anh Linh. Sau đó BY còn làm pps cho các bản nhạc riêng của Anh Linh mà ông rất thích. Anh Linh đã tự động mang đến tặng BY một máy điện thoại di động để BY sử dụng. Máy này theo phương thức thuê bao trả sau và Anh Linh nói BY cứ tha hồ gọi, chi phí ông sẽ lo. Vậy là chúng tôi mỗi người có một máy dùng riêng, thật quá tiện lợi. Chủ nhà Thái Anh trước đây cũng thích nhạc AVT nên nói chuyện với Anh Linh rất tâm đắc. Hai người bàn đến dự tính tạo dựng một ban AVT mới trên đất Mỹ để phục vụ cho lớp trẻ. Một dự định rất ý nghĩa và khả thi.

Sáng sớm, trước khi đi, Thái Anh ghé qua các cửa hàng để mua thức ăn và nước uống mang theo ăn uống trên đường. Các cửa hàng của người Việt có bán bánh mì thịt và các loại xôi, giò chả, rất thích hợp khi mang đi xa hay đi picnic. Sau khi chạy lòng vòng mấy con đường, anh lái xe nhập vào đường cao tốc số 5 là con đường chính chạy từ bắc về nam Cali. Đây là con đường khá rộng, thẳng tắp, mỗi bên có hai lane. Trên đường đi, chúng tôi tha hồ nói chuyện và tôi, một anh chàng “nhà quê lên tỉnh”, lần đầu ra nước ngoài và đến ngay nước Mỹ, có thể không ngần ngại hỏi anh mọi việc thấy trên đường và anh đã giải thích một cách cặn kẽ.

Bây giờ là mùa xuân, các ngọn đồi và núi thấp khi xa khi gần là loại đồi núi trọc vẫn còn mầu xanh trên thảm cỏ, trông rất mượt mà và có chút kỳ quặc đối với ai đã quen nhìn đồi núi phủ đầy cây rừng. Thỉnh thoảng vài con bò hay một đàn bò lưa thưa gặm cỏ trên sườn đồi trông thật thanh bình. Hai bên đường, cảnh vật không có gì đặc sắc nhưng thoáng đãng. Những nông trại với đất đang được cày bừa hay trồng rau củ, cây ăn trái ngay hàng thẳng lối dài ngút mắt. Có nông trại nuôi bò có lẽ đến hàng ngàn con. Dù xe đóng kín cửa và chạy với tốc độ nhanh nhưng qua khu chăn nuôi đó thấy bò nằm chi chít như kiến và cũng ngửi thấy mùi phân. Đôi lúc trên sườn đồi cao hiện ra những cánh quạt khổng lồ quay chầm chậm hay quay tít của hệ thống “điện gió” trông cũng lạ mắt.

Con đường số 5 này là xa lộ dài nhất phía tây nước Mỹ chạy suốt từ nam lên bắc Cali, qua các tiểu bang Oregon, Washington, đến tận biên giới Canada (Ở Mỹ quy định các con đường được đánh số, số lẻ theo hướng bắc nam và số chẵn theo hướng đông tây nên cũng dễ tìm kiếm khi nghiên cứu bản đồ). Con đường này có những đoạn thẳng băng như kẻ chỉ, có thể đến vài chục mile hay hơn nữa. Gần đến Los Angeles là đoạn đường đèo, cũng phải đến mấy chục mile nhưng không dốc và quanh co lắm nên lái xe không cần giảm tốc độ.

Trên lộ trình gần 400 miles, chúng tôi chỉ nghỉ một lần dưới chân đèo để đổ xăng và dùng những thứ mang theo trên một chiếc bàn đá để ngoài sân của cửa hàng bán thức ăn nhanh In & Out, một thương hiệu cạnh tranh với Mac Donald nổi tiếng. Khoảng hơn 2 giờ chiều, chúng tôi đã đến Westminster và nghỉ lại ở nhà một người em của Thái Anh, một ca - nhạc sĩ nghiệp dư đã từng chơi trong các ban nhạc.

Trong mấy ngày ngắn ngủi ở Nam Cali, Thái Anh đưa chúng tôi đi thăm viếng nhiều nơi, nhiều người vì anh viết báo khá lâu, đi nhiều, quen biết rộng. Đầu tiên anh đưa chúng tôi đến thăm báo Người Việt. Đây là tờ nhật báo lớn nhất, lâu năm nhất, có số phát hành nhiều nhất của người Việt ở Mỹ và có lẽ ở hải ngoại nói chung, mấy năm gần đây nổi lên sự kiện bị biểu tình chống đối vì “thân cộng”. Các cuộc biểu tình kéo dài đã hơn 2 năm, đến nay vẫn còn. Lúc chúng tôi đến, thấy trước tòa soạn, phía bên kia đường có một chiếc xe nhỏ, toàn bộ mui được sơn thành lá cờ vàng ba sọc đỏ, bên cạnh có hai khẩu hiệu: “Đả đảo báo Người Việt tay sai cộng sản”. “Vẫn còn người tiếp tay cho bọn Việt gian”. Lề đường phía bên kia xa hơn, có mấy người mặc quần áo rằn ri đứng theo dõi chụp hình những người ra vào tòa soạn. Cách họ làm cho thấy họ không công khai nhưng cũng không quá lén lút, có lẽ cốt cho người ta thấy đang bị chụp hình. Chúng tôi đã nghe nói về những chuyện này nên thản nhiên đi vào. Trước đây nghe nói số người biểu tình thường xuyên ở đây lúc nào cũng lên tới vài chục người, suốt ngày “đả đảo”.

Người tiếp chúng tôi là ông Ngô Nhân Dụng (tức Đỗ Quý Toàn), trong ban biên tập của tòa soạn. Ông là một trong những người sáng lập tờ báo, cùng với ,b>Đỗ Ngọc Yến và Lê Đình Điểu (Hai người này đã qua đời. Nghe nói sau khi mất, ông Đỗ Ngọc Yến được chính quyền thành phố đề nghị lấy tên ông đặt cho một con đường ngắn chạy vào tòa báo nhưng vì ý kiến không thống nhất trong cộng đồng người Việt nên không được thực hiện. Thật đáng tiếc?!). Ông Dụng người tầm thước, miệng lúc nào cũng ngậm chiếc píp. Ông đưa chúng tôi đi xem cơ sở của tòa soạn từ ngoài vào trong, gồm phòng quảng cáo, phát hành, phòng biên tập, thư viện, phòng làm việc của ông, phòng họp, phòng ăn, hội trường. Hội trường khá rộng, có thể chứa được vài trăm người. Ông nói trước đây hội trường được tòa soạn và người ta thuê mướn sử dụng thường xuyên nhưng từ khi bị biểu tình chống đối phải tạm ngưng, sắp tới mới bắt đầu hoạt động trở lại. Ông cũng giới thiệu chúng tôi với một số nhà văn, nhà báo làm việc cho tòa soạn, một vài người tôi đã từng nghe tên và họ cũng đã biết về tôi. Trước khi ra về ông tặng chúng tôi hơn chục cuốn sách do tòa soạn xuất bản và tác phẩm của những tác giả cộng tác với tờ báo. Ông chụp hình chung với chúng tôi trước cửa và những người biểu tình chống báo Người Việt bên kia đường cũng chụp luôn. Chắc họ có ống kính chụp xa và có lẽ ngạc nhiên không biết chúng tôi là những vị khách nào.

Hình như chuyện biểu tình chống báo Người Việt trực tiếp liên quan đến hai việc: Có lần báo đăng bức tranh vẽ một chậu rửa chân, trên chậu có sơn lá cờ vàng ba sọc đỏ. Sự việc khác là chuyện phát hiện hai bức ảnh chụp chủ nhiệm và vài người trong ban biên tập đang hội họp với mấy quan chức nhà nước từ Việt Nam sang. Lại còn những mâu thuẫn gì đó trong nội bộ của tờ báo, mưu đồ của những người chống đối. Tôi có đọc và nghe loáng thoáng nhưng dĩ nhiên không thể nào hiểu hết sự tình. Chỉ biết việc biểu tình chống đối kéo dài hơn 2 năm trước tòa soạn là một kỷ lục đáng ghi vào Guiness thế giới, chỉ có người Việt Nam mới làm được, đồng thời cũng là một biểu hiện chia rẽ sâu sắc trong cộng đồng người Việt về những vấn đề chính trị.

(Còn tiếp)


1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15  16  17  18  19  20

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét