Chủ Nhật, 12 tháng 12, 2010

Tâm thư gỡ rối cho mấy vị lãnh đạo đảng

Tô Hải 

Lời rào dậu giành cho các bạn tôi !

Chưa bao giờ tớ thấy bí về hình thức, đặt tên cho cái entry này. Gọi nó là “góp ý” thì: Tớ là cái thá gì mà góp ý? Mấy ông cách mạng lão thành sáu mươi, bảy mươi năm tuổi đảng góp toàn ý hay, lời đẹp còn bị lờ tịt, các tướng lĩnh đánh đông dẹp bắc góp ý cũng chỉ như …bắn súng lên trời. Vậy thì cái thằng già tớ góp ý…mấy đời qua được bộ máy thư ký, giúp việc, toàn “tiến sĩ – giáo sư” sẵn sàng vứt vô sọt rác hoặc bịt miệng đánh hội đồng, chụp cho những cái mũ “biến chất”, “thiếu thông tin”, “bị giựt dây”, “bị mua chuộc” hoặc nặng hơn là “tự diễn biến” cần xử lý…! Còn kiến nghị ư? Hay gửi bài đăng báo ư? Chỉ thị 113HD đã cảnh cáo các tổng biên tập nếu không muốn mất ghế thì nhận bài nào nhớ tiêu hủy ngay bài nấy.

Cuối cùng, tớ đành dùng hình thức chẳng ra thư ngỏ, chẳng ra kiến nghị mà phóng lên mạng những suy nghĩ thẳng ruột ngựa của mình. Nói thẳng, nói thiệt và nói hết! Biết đâu có vị nào đó được con cháu nó vô tình đọc được, thấy ra lẽ phải có lợi cho ông, cho cha, cho chú nó, bèn in ra cho họ đọc thì thật may mắn thay cho dân tộc Việt Nam này.

Còn cái lũ lau nhau “chuyên viên cơ hội chủ nghĩa” thì chẳng bao giờ chúng để các bị lãnh đạo phải đau đầu về những chuyện như tớ sắp nêu sau đây đâu:

PHÁC THẢO BẢN TÂM THƯ GỠ RỐI CHO MẤY VỊ LÃNH ĐẠO ĐẢNG CẦM QUYỀN CAO NHẤT (*)
Đã từ lâu, tôi, nhân danh một người đi theo đảng sớm hơn quý vị ít nhất ba bốn chục năm, được học tập rất bài bản về chủ nghĩa Mác – Lê Nin, đấu tranh giai cấp giải phóng dân tộc, đã từng “hi sinh tất cả gia đình, cuộc sống, tài sản, học vấn, tương lai để ra đi chiến đấu mang lại cơm áo cho dân nghèo”. “Gian khổ đi đầu, phú quý vinh hoa hưởng sau”… Vì những lí tưởng này, những loại người như tôi đã lao vào các cuộc chiến đấu với niềm tin vô bờ là “đấu tranh này là trận cuối cùng” để “bao nhiêu lợi quyền ắt qua tay mình”.

Nhưng cũng chính vì những sự mù quáng bước theo cái con đường cách mạng vô sản… vu vơ này mà biết bao nhiêu bạn bè, bà con thân thuộc của chúng tôi đã mất nhà, mất ruộng, mất cửa hàng, xưởng thợ và… mất mạng luôn.

Chiến đấu không tiếc xương rơi máu đổ để xây nên một “xã hội… trại lính”. Ăn gì? Mặc gì? Đi đâu? Ở đâu? Sinh đẻ, tang ma, dựng vợ, gả chồng, cải táng ông bà cũng đều do nhà nước quy định cả!

Còn sản xuất, khi quốc hữu hoá thì thiếu từ cân gạo đến cái kim sợi chỉ… Nhớ lại cái thời kỳ “miền Bắc xây dựng xã hội chủ nghĩa chiếu cố miền Nam”, cái thời các vị chưa ra đời hoặc mới lên 5 lên 3 ấy mà… kinh! Thiếu thốn, đói khổ, chia nhau từng cân gạo mốc, lạng mỡ, lạng đường, bình bầu, tranh nhau ỏm tỏi một chiếc vỏ xe đạp… mà cuộc triển lãm không tiền khoáng hậu mấy năm trước về cái “thời kỳ bao cấp” ở Hà Nội đã thâm thuý điển hình hoá số phận của con người Xã Hội Chủ Nghĩa bằng những… cục gạch thay mình xếp hàng lãnh miếng ăn, bằng những tấm tem phiếu cắt ô bao cấp dầu, đậu phụ!

Lần đầu tiên, các ông cho phép công khai lên án một cách hùng hồn sự phá sản của cái thuyết lý chính trị kinh tế học khùng điên của hai tên điên khùng mới có 30 tuổi đời đã nghĩ ra được cái gọi là “Tuyên ngôn Công Sản” rồi sau đó… “bỏ của chạy lấy người” vì bản thân họ cũng chưa thành lập ra hoặc làm lãnh tụ của một Đảng Cộng Sản nào!

Vậy mà tai hoạ ập xuống đầu nhân loại, khi có những tên “cách mạng cơ hội” đã biến những lý luận tổng kết từ thực tế quan hệ sản xuất, đời sống của công nhân và sự khủng hoảng của chủ nghĩa tư bản thế kỷ thứ XIX, biến nó thành một thứ isme (chủ nghĩa) rồi dùng nó như một tôn giáo để “mị” mọi tầng lớp “bần hàn” đi theo họ để… phá hết, lật đổ hết, cướp hết, thậm chí “giết! Giết hết, bàn tay không ngơi nghỉ”… để cuối cùng “bao nhiêu lợi quyền ắt qua tay… họ”! Và họ đã không ít tên, trở thành những tên ác vương, bạo chúa…!

Ngay từ những năm 1950, ở các nước châu Âu, người ta đã nhận diện ra chủ nghĩa tư bản không hề giẫy chết mà càng ngày càng hoàn thiện thì mặt thật của cái chủ nghĩa cộng sản siêu duy tâm, duy ý chí, vô nhân tính ngày càng ngày tự vạch trần! Vì cái “lý tưởng thế giới đại đồng”, họ đã sẵn sàng diệt luôn cả đồng loại, cả gia đình, vợ con thậm chí cả những người đồng chí của mình… Những vụ thanh trừng nhau ở ngay hệ thống đỉnh cao tại Nga, tại Tầu và cả tại Ta nữa, kể ra cả ngày không hết.

Nhất là từ khi cả khối Liên-Xô/Đông Âu Xã Hội Chủ Nghĩa xụp đổ, mọi bí mật trong các hồ sơ lưu trữ được chính các nước này công bố ra thì… ngoan cố đến như Tầu cũng lẳng lặng bỏ tên, bỏ hình ảnh của hai lão lãnh tụ “Thiên tai” (không có dấu huyền) Mác-Lê gớm ghiếc ấy ra khỏi các văn kiện, hội trường…! (gần đây sửa đổi điều lệ Đảng lao động Triều Tiên, cha con họ Kim cũng ra lệnh… xoá nốt)!
Chú Fidel ở bên Cuba sau khi thành lập Đảng Cộng Sản Cuba, tiếm quyền tổng bí thư đảng cộng sản thứ thiệt của Blass Roca, sau khi buộc phải “thôi giữ chức”, sau hơn nửa thế kỷ cầm quyền, sắp chết cũng phải công khai tuyên bố “mô hình xã hội chủ nghĩa ở nước này…không thích hợp!”

Ôn Gia Bảo hơn một lần tuyên bố “cần phải làm cách mạng về thể chế nếu không muốn xụp đổ về kinh tế”…

Nhớ cái thời các vị ở tuổi lên 5, lên 10 ấy, chủ nghĩa cộng sản đã bắt đầu tan rã mạnh mẽ sau Đại Hội các Đảng cộng sản họp ở Bucarest năm 1956 ấy, không có Internet như ngày nay, thông tin ngoài cái đài không sóng ngắn của Tầu, của Liên-Xô, chúng tôi, nhờ biết tí chút ngoại ngữ đã cập nhật được khá nhiều thông tin “không có lợi” mà ngày càng “sáng mắt, sáng lòng” ra…

Trước những vụ “diễn biến hoà bình” dồn dập xảy ra như vụ Khruxốp vạch trần tội ác của Stalin ở Đại Hội Đảng XX,... Những sự phân hoá dữ dội, chửi nhau công khai đưa tới choảng nhau bằng xe tăng, đại bác giữa “anh cả” và “anh hai”…

Cái giai đoạn bi-hài chính trị ở những thập kỷ 50 và 60, anh này chửi anh kia là “xét lại”, anh kia chửi anh nọ là “bảo thủ”…! Có anh thì chửi… tuốt cả hai anh xét lại lẫn bảo thủ! (Anh Hodja của Albanie).
Đã có bao nhiêu người đã “chết oan” về cái vụ khủng hoảng lí luận kéo dài này trong đó có các nhà lãnh đạo Việt Nam, anh theo bên này, anh theo bên kia hoặc theo cả hai… một tay đàn áp, bỏ tù không án những người bị cho là “xét lại”, nhưng khi những con tầu chở dầu, chở T54, Sam, Mig, đạn dược của “xét lại” vượt hàng rào thuỷ lôi, mìn của Mỹ tới Hải Phòng (do “Bảo thủ” không cho phép đi qua đất Tầu) thì vẫn cứ “Pa-xi-bơ Ta-va-rich!”.

-Ný nuận ra sao đây? Dựa dẫm vào chỗ nào là đúng đây? Ai bạn, ai thù đây? Ngọng! Thời kỳ “mất căn cước” này kéo dài, dài mãi… Và cũng là cái thời phát triển của chủ nghĩa “Nói dối ăn tiền!”

… Cho tới ngày “thành trì cách mạng vô sản thế giới” Liên Xô sụp đổ cái rụp, kéo theo tất cả khối xã hội chủ nghĩa Đông Âu đổ theo, các đảng cộng sản Tây Âu, mạnh như đảng cộng sản Ý, Pháp… dần dần rời bỏ mục tiêu đấu tranh giai cấp thậm chí rời bỏ cả chính trường thì Việt Nam ta lại bị cái “Vạn Lí Trường Thành khổng lồ xã hội chủ nghĩa” chắn ngang bởi một lí thuyết mới: Xã hội chủ nghĩa theo kiểu Trung Quốc, với phương hướng chỉ đường của Đặng Tiểu Bình: “mèo trắng mèo đen, mèo nào cũng được miễn là bắt được chuột”.

Lại một lần nữa, cuộc lựa chọn đi theo lí thuyết nào để xây dựng đất nước lại đặt ra cho các vị lãnh đạo cao nhất. Cuối cùng, dưới sự lãnh đạo của một nhóm nào đó, đứng đầu là ông Lê Duẩn quyết đi theo con đường của cái nước mà con gái ông đang làm… dâu!

Cái khẳng định căn cước, dứt khoát lập trường theo Nga này đã đưa đến vụ “Dạy cho Việt Nam một bài học” của Đặng Tiểu Bình. Hậu quả là thế nào? Sau vụ tiến quân vào Phnom-Pênh là cấm vận, là toàn dân những năm cuối thập kỉ 70 đều phải ăn… thức ăn cho ngựa!

Vậy mà sau khi ông Duẩn chết, sau khi đã ghi vào điều lệ Đảng và Hiến Pháp: “Bọn bành trướng Bắc Kinh là kẻ thù nguy hiểm số một, những người kế nhiệm ông Duẩn và tiền nhiệm của các vị đương nhiệm hôm nay đã làm một cuộc… ‘diễn biến hoà bình’ cực kỳ vĩ đại, nhanh chóng và ngoạn mục chưa từng thấy: Biến kẻ thù nguy hiểm thành ‘người bạn bốn tốt’, … 16 chữ vàng” một cách thắng lợi! Không một ý kiến phản đối! Điều này các vị có thực tế khó ăn, khó nói, hiểu rõ hơn tôi nhiều vì tôi đã về vườn từ năm 1986!

Cuối cùng nữa, ông Trường Chinh trước khi chết phải tự mình hô lên “Đổi mới hay là chết!”, ông Đỗ Mười, ông Nguyễn Văn Linh đều thúc đẩy “Đổi mới tư duy”! Khi chúc Tết, ông Đỗ Mười chúc… Tết mọi người cố gắng… làm giàu! Hàng quán, chợ búa lại được mở cửa buôn bán, nhà máy lại có các ông chủ, công nhân lại vắt kiệt sức đi làm. Mọi thị trường vốn có từ xưa lại được nhân dân tự phục hồi nhanh chóng.

Nhà văn Nguyên Ngọc ngay từ những ngày đầu, khi chưa mất chức tổng biên tập báo Văn Nghệ, đã nói một câu ngắn gọn những rất ý nghĩa: “Đổi mới tức là quay về như cũ!”.

Còn Jacques Julliard thì mỉa mai “Xã hội chủ nghĩa là con đường dài đầy máu xương và nước mắt để đi từ chủ nghĩa tư bản tới… chủ nghĩa tư bản!”

(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét