Thứ Năm, 23 tháng 12, 2010

Ghé thăm các Blogs: 23/12/2010


Kỳ họp thứ 14 Ban Chấp hành Trung ương Đảng CS Việt Nam vừa bế mạc. Vấn đề quan trọng nhất là tiếp thu những góp ý của toàn đảng và toàn dân để bổ sung vào 3 văn kiện cơ bản là Báo cáo chính trị, Cương lĩnh quá độ lên chủ nghĩa xã hội và Chiến lược phát triển kinh tế - xã hội 2010-2020 xem ra đã bị coi rất nhẹ. Nói thẳng ra là bị khinh thường.

Quốc hội cũng vừa họp xong, nhưng không hề có buổi nào để các đại biểu góp ý cho các văn kiện dự thảo cho Đại hội XI. Cái não trạng của Bộ Chính trị là các văn kiện dự thảo đã được chuẩn bị kỹ rồi, việc đưa ra lấy ý kiến của toàn đảng và toàn dân chỉ là hình thức. Các đại hội trước đây đã vậy, Đại hội này còn tệ hơn nữa.

Xin mọi người chờ xem bản tổng hợp những ý kiến góp ý của toàn đảng và toàn dân sẽ rõ ngay, các ý kiến đáng chú ý, quý giá, có góc cạnh sắc sảo, mang tinh thần sáng tạo, mang giá trị thời đại đều bị loại bỏ kỹ lưỡng, đều bị sàng lọc ngặt nghèo qua lăng kính bảo thủ và giáo điều, lăng kính của chủ nghĩa Marx – Lenin và của Chủ nghĩa xã hội. Cả 2 thứ chủ nghĩa này đều đã bị các trí thức hàng đầu của đảng, kể cả nguyên chủ tịch Quốc hội bác bỏ triệt để. Để thấy rằng Bộ Chính trị hiện tại bảo thủ, già nua đến mức nào trong tư duy khi định hướng cho Ban Chấp hành Trung ương chuẩn bị lần cuối nội dung và nhân sự cho Đại hội XI.

Và từ đó đã có thể thấy trước được rằng người ta không có thể hy vọng được điều gì tốt đẹp ở Đại hội XI sắp đến! Cả về nội dung, đường lối, chính sách, cả về khung nhân sự.

Những văn kiện bảo thủ, già nua, lạc hậu hàng vài chục năm, có thể nói là hàng thế kỷ, do một «hội đồng bô lão» thảo ra, làm sao có thể gây nên cảm hứng tươi trẻ, đầy sức thanh xuân!

Xin nhìn vào tuổi tác của Bộ Chính trị hiện nay, và các chức sắc cao nhất sắp đến. Ông Tổng bí thư đương chức sắp 71 tuổi, tuổi xưa nay hiếm. Ông Tổng bí thư sửa soạn khăn áo để nối ngôi cũng sắp 67 tuổi, nghĩa là đã quá tuổi về hưu. Quan trọng hơn là tư duy chính trị của ông còn già lắm, già hơn tuổi nhiều!

Cả 3 ghế đỏ chót còn lại: Chủ tịch nước, Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội đều sắp 62 tuổi, nghĩa là sắp đến tuổi nghỉ hưu rồi. Trẻ nhất trong Bộ Chính trị là một cụ sắp sửa 61 tuổi. Ở nông thôn ta, các cụ đến 50 tuổi là đã làm lễ «Cáo lão», mở hội khao «Lên lão». Vậy thì Bộ Chính trị hiện nay gọi là «Hội đồng Bô lão» là thích hợp quá còn gì.

Thế mà các văn kiện của đảng Cộng sản luôn nói đến bàn giao thế hệ, đến trẻ hóa cơ quan lãnh đạo, đến phát hiện, tuyển mộ nhân tài vượt cấp. Nói một đằng, làm một nẻo là thế.

Hãy nhìn lại những người lãnh đạo kỳ cựu của đảng Cộng sản. Ông Trần Phú làm Tổng bí thư khi mới 26 tuổi. Ông Nguyễn Văn Cừ làm Tổng bí thư cũng khi 26 tuổi. Ông Trường Chinh làm Tổng bí thư khi 33 tuổi. Ngay như ông Hồ Chí Minh năm 1945, khi 55 tuổi, làm Chủ tịch nước, rồi Chủ tịch đảng, lúc ấy đã là «Cụ Hồ», so với người «trẻ» nhất trong Bộ Chính trị hiện nay cũng vẫn còn là «trẻ măng»!

Tất cả 15 vị ủy viên Bộ Chính trị hiện tại so với trước kia, đều là «Cụ cố», là cổ lai hy hết.

Thế là trẻ hóa lãnh đạo, là chuyển giao thế hệ kiểu Cộng sản Việt Nam? Toàn là chuyện trái khoáy, trái quy luật, là những nghịch lý, là dĩ vãng không chịu ra đi.

Hãy nhìn ra thế giới. Ông John F. Kennedy nhận chức Tổng thống Hoa Kỳ năm 1960 khi 43 tuổi. Ông Laurent Fabius nhận chức Thủ tướng Pháp năm 1984 khi 37 tuổi. Mới đây, tháng 5 năm 2010, ông David Cameron nhận chức Thủ tướng nước Anh khi 43 tuổi. Trông người mà ngẫm đến ta. Mà buồn.

Đó mới là tuổi hoa niên, tuổi vừa chín tới, tuổi sung mãn sức xuân cả về thể lực và trí tuệ, của trí tưởng tượng dồi dào, của sức bật ý chí, của tinh thần xốc tới. Trong đảng Cộng sản hiện nay, mọi người bị dồn ứ ở các phòng chờ, từ huyện ủy,chờ lên tỉnh uỷ, thành uỷ, rồi lọt vào thường vụ của đảng uỷ, vào ủy viên thường trực cấp ủy, rồi mới vào được Trung ương. Sau đó, phải chờ ở trung ương 1, 2 khóa mới lọt được vào Bộ Chính trị, lại 1, 2 khóa ở Bộ Chính trị mới lên được chức Tổng bí thư… Cứ mỗi khóa là 5 năm. Tuần tự nhi tiến. Không có cách tuyển chọn nào khác. Đã thành nếp rất cổ hủ, rất trái với quy luật tư nhiên là sự phát triển bất đồng của mọi sinh vật. Thành bô lão, thành lão làng, thành cụ già hết cả. Gần tuổi hưu và quá tuổi hưu hết cả.

Đã có lần trong khóa 8 đã nêu lên giữ nghiêm độ tuổi, không châm chước một ai, cứ 60 là về nghỉ, thế rồi ông Nông Đức Mạnh quá tuổi vẫn được «châm chước đặc biệt», hẹn làm 1 khóa, lại ở lỳ 2 khóa, nay ông Trọng cũng vậy, đã quá 3 tuổi vẫn cứ để làm 1 khóa, nhưng ai biết được, sẽ lỳ ra 2 khóa như chơi.

Đại hội XI có thể gọi là Đại hội của những bô lão chăng? Do các bô lão già nua, bảo thủ cầm cân nảy mực, định hướng cho các văn kiện cốt lõi rất cũ, rất cổ hủ, cho việc lựa chọn các vai vế lãnh đạo quốc gia trong 5 năm đầy thử thách sắp đến.

Thật đáng sợ cho đất nước. Thật đáng lo cho hiện tại, cho tương lai gần, khi tinh thần Bắc thuộc ươn hèn còn dai dẳng, khi hiểm họa môi trường do khai thác bauxite vẫn hiển nhiên, khi nạn nội xâm tham nhũng thêm bất trị, khi nền y tế, nền giáo dục quốc gia vẫn bị buông lỏng, khi nền văn hóa, đạo đức suy đồi không sao ngăn nổi nữa, khi phân hóa 2 cực giàu nghèo mở rộng, khi nông thôn thành bãi rác cho các khu công nghiệp…mà Đại hội XI vẫn nhơn nhơn tự đắc, tự khen, tư mãn, cờ xí, kèn trống om sòm.

Chờ đến bao giờ mới thật sự chuyển giao thế hệ?

Các cụ bô lão không có câu trả lời. Tuổi trẻ Việt Nam há chịu khoanh tay và chịu đựng?

BLOG DÂN LÀM BÁO
Quân đội của ai?
Vũ Nhật Khuê (danlambao) – Hôm nay 22.12 cũng như mọi năm sẽ tổ chức rình rang ngày thành lập Quân Đội Việt Nam. Nhưng từ trước cả tuần các Quận Khu 3 (Hải Phòng), Quân Khu 5 (Đà Nẵng), Quân Khu 7 (Sài Gòn), Quân Khu 9 (Cần Thơ) và Quân Khu Thủ Đô (Hà Nội) đã tổ chức tiệc ăn mừng linh đình. Nhất là khu Lý Nam Đế ở Hà Nội cờ hoa rợp trời.

Người ta gọi là Quân Đội Nhân Dân, rồi nào được phong tặng danh hiệu Quân Đội nhân dân anh hùng. Quân đội thần kỳ chiến thắng hai kẻ thù là hai đế quốc sừng sõ.

Quân đội Việt Nam ngày nay y hệt một ”vương quốc” trong lòng một nhà nước: có cơ quan ngôn luận là tờ báo ít người biết là báo Quân Đội Nhân Dân. Hệ thống Quân Y với các học viện và bệnh viện quân y lớn. Có các tòa án quân sự, có hãng bưu điện truyền thông, điện thọai mà phủ sóng qua tận Lào và Cambodia. Nhưng Quân đội Việt Nam tiến bộ hơn các nước khác là còn có hệ thống làm Kinh tế với những công ty nhiều đặc quyền đặc lợi và nhất là có cả một ngân hàng quân đội hùng mạnh.

Nếu ai thắc mắc thế nào là ”Kinh tế thị trường nhiều thành phần theo định hướng XHCN là gì? ” Thì câu trả lời là nền Kinh tế mà công an và quân đội cũng lao vào kinh doanh. Thế hỏi ngược lại hai cơ quan quyền lực công này đi kinh doanh có bình đẳng với các doanh nghiệp khách (tư nhân, vốn nước ngoài…) không? Thì câu trả lời là… để xem lại.

Người ta thường lấy ví dụ của hãng điện thoại Viettel của Quân Đội ra đời để chứng minh là có sự ”cạnh tranh lành mạnh” giữa các doanh nghiệp. Lúc chưa có Viettel thì VNPT (tên gọi mới của Bưu điện Việt Nam) do độc quyền nên 1 phút gọi đi nước ngoài thường là 13 USD. Khi Viettel ra đời thì ngay lập tức giá giảm chỉcòn 3 USD, rồi giảm dần giảm dần hiện nay còn 0,3 USD/ phút gọi nước ngoài. Viettel là sản phẩm của ông Võ Văn Kiệt dùng để ”trị chứng bệnh độc quyền của VNPT”. Nhưng người ta không thấy là Quân Khu 5 lao vào thành lập các trang trại cà phê trên Tây Nguyên thì cũng là lúc mà rừng ở đây mất dần, người dân tộc không có đất canh tác đi biểu tình bị đàn áp. Voi không có chỗ sống phải ra phá làng, rồi lũ lụt…
Quân đội là nhiệm vụ đi giữ nước, giữ biên cương hải đảo chứ mãi lo làm kinh tế liệu nhiệm vụ hàng đầu có chu toàn?

Dù tấm bảng treo ngay cổng ra vào các doanh trai các quân khu là QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN nhưng ngày này Quân Đội có còn là của nhân dân không thì cần xem lại.

Nếu là Quân đội của nhân dân thì tại sao nhân dân ra đánh cá trên biển của mình bị các ”tàu lạ” bắt bớ mà quân đội không can thiệp? Quân đội ở đâu mà để cho ”Tàu lạ” vào ngay trong vùng biển Vũng Tàu (cách Vũng tàu 34 hải lý) để tấn công tàu ngư dân. Ngư dân Thanh Hóa, Quảng Ngãi, Bình Định ra khơi là tự phòng vệ chứ hải Quân Việt nam đã không còn là của nhân dân nữa rồi.

Nếu Quân đội còn là của nhân dân thì người lính không bị hô khẩu hiệu: ” Trung với Đảng”. Chính vì yêu cầu sửa cái khẩu hiệu là : ”Trung với dân” mà anh lính Nguyễn Tiến Trung bị kỷ luật và trù dập, ra lính chưa thăm bạn bè đã vào tù.

Nếu quân đội còn của nhân dân thì những thư kiến nghị của Ông Võ Nguyên Giáp, Ông Đồng Sỹ Nguyên, các tướng lãnh quân đội về hưu không bị cho vào sọt rác. Họ là những có công với quân đội và uy tín lớn lao mà ” ai đó” coi còn không ra gì thì làm sao mà gọi là quân đội của nhân dân được.

Nếu quân đội của nhân dân thì các kỹ thuật viên về an ninh mạng của quân đội không dùng Viettel để tấn công các trang web nói lên tiếng nói và nguyện vọng của nhân dân. Viettel là của nhân dân thì sẽ không dựng tường lửa ngăn cản nhân dân mình truy cập vào các trang web phơi bày bột mặt thật xấu xa của chế độ cầm quyền hiện nay.

Nếu quân đội còn là của nhân dân thì ngày 17.2 hàng năm kỷ niệm ngày Trung Quốc tấn công vào biên giới phía bắc phải tổ chức lớn truy điệu các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống. Mặc dù cho Trung Quốc tưởng niệm và các đoàn cán bộ cử người dâng hương hoa cho các liệt sĩ Trung Quốc, còn các liệt sĩ của ta thì bị lãng quên, như những tàn tro lạnh trong thơ Hữu Loan...

Dù rằng các học sinh trung học phải học 1 tuần trong năm về quân sự, sinh viên học 1 tháng cho xong học phần quân sự nhưng giới trẻ chẳng có mặn mà gì với hình ảnh người lính nếu không muốn nói là coi thường và khinh bỉ.

Chính quân đội đã đánh mất đi hình ảnh của mình trong lòng nhân dân. Quân đội không còn là của nhân dân mà là công cụ của đảng cầm quyền để quay mũi súng vào chính nhân dân của mình. Sự kiện quân khu 5 tấn công người dân tộc thiểu số tay không trên Tây Nguyên vào năm 2001 và 2004 đươc coi như là tội ác chống lại loài người. Lịch sử sẽ phơi bày những tội ác này trong ngày gần đây.

Trước đây chưa lâu lắm, những người lính Đông Đức tự bắn vào mình chứ không bắn vào nhân dân của mình khi họ vượt bức tường Berlin sang Tây Đức. Người lính Việt Nam còn dám “vì dân quên mình” kiểu này không?

Một bài hát của quân đội hay phát trên truyền hình có lời là: “Dù rằng đời ta thích hoa hồng, kẻ thù buộc ta ôm cây súng”. Rồi khẩu hiệu của quân đội cũng là: “kẻ thù nào cũng chiến thắng”. Vậy kẻ thù của các anh lính là ai? Các anh hãy xác định cho đúng kẻ thù của mình mà chĩa mũi súng cho đúng đối tượng. Chắc chắn kẻ thù của các anh không phải là những người dân nghèo khổ trong đó có cha mẹ, có họ hàng và bè bạn của các anh.

Hãy trở về với chính nghĩa nhân dân trong ngày thành lập quân đội nhân dân. Nếu những ai còn trong quân ngũ muốn được gọi là của nhân dân thì hãy quay về với nhân dân. Lịch sử sẽ không sai lầm chỉ có quyết định có sai lầm hay không. Bắn vào nhân dân, đàn áp nhân dân thì gọi là cái gì của nhân dân? Trước khi bóp cò súng hãy tự hỏi có phải nhân dân là kẻ thù của mình không?


BLOG ĐÀO TUẤN

Đăng ngày: 18:53 22-12-2010

Vinashin chìm. Lũ bùn đỏ trở thành hiện thực. Lạm phát vượt chỉ tiêu. Vàng, ngoại tệ, tỷ giá lên cơn điên loạn. Tuy nhiên, lần đầu tiên, QH bác dự án ĐSCT và GS Ngô Bảo Châu đoạt giải Nobel toán học là những sự kiện đáng nhớ trong năm Dần.

1- Thời trang dây chuối
Tháng 5, sau khi CPI tăng phi mã, chỉ tiêu lạm phát được điều chỉnh "thêm một tí" mà các nhà báo đã chọn một từ rất hay là "nới". Nhưng con số 8% "sau cơi nới" này đã nhanh chóng bị vượt qua. Lạm phát năm nay, dù chưa được công bố chính thức nhưng đã vượt chỉ tiêu, vượt mức hai con số. Chỉ số giá cũng vào cỡ 11% đã khiến dân chúng ngày càng phải buộc dây chuối chặt hơn. Các con số chính thức cho thấy vnd đã mất giá hơn 5,5% chưa tính ảnh hưởng bởi lạm phát và CPI.

2 Miếng pho mat trong bẫy chuột
Mặc dù có ý kiến “Các nước có IQ cao đều làm đường sắt cao tốc”, tuy nhiên, với 41% số phiếu không tán thành, trong khi chỉ có 37% tán thành, Quốc hội đã chính thức bác Dự án đường sắt cao tốc với những câu hỏi chưa có lời giải về hiệu quả kinh tế, về gánh nặng nợ nần… Dư luận cho rằng đây là một “Quyết định lịch sử” dù sau đó chỉ hơn 30 ngày, Đại dự án này lại được tái khởi động dưới một hình thức khác. Nhìn chung, Quốc hội có nói gì thì Shikansen cũng sẽ có mặt ở Việt Nam. Nhân chuyện Bộ Giao thông thừa nhận về việc nhận những đồng yên để "nghiên cứu khả thi", có người đã nhắc lại câu phương ngôn nổi tiếng "Miếng pho mat cho không là miếng pho mat trong bẫy chuột".

3- “Ngày thứ tư đen tối”.
Ngày 9-11, giá vàng đã lên tới 38,2 triệu đồng/lượng, gần như lặp lại ngày thứ tư đen tối 11-11-2009, dù trong nước không hề thiếu vàng. Nguyên nhân được xác định sau đó là đầu cơ. Biện pháp tâm lý “cho nhập vàng” một lần nữa được áp dụng và giá vàng tụt gần 2 triệu đồng/lượng chỉ sau 4 tiếng đồng hồ. Năm qua, Chính phủ cũng đã chính thức dẹp bỏ “sòng bài” kinh doanh vàng. Nhìn những cơn điên loạn của vàng, của ngoại tệ - ngày càng dày đặc hơn- thật ngậm ngùi khi tháng tháng vẫn phải lĩnh lương bằng tờ bạc ông Cụ. VNĐ từ lâu đã trở thành tờ bạc thấp giá trị nhất trên thế giới. Một ví dụ cho hình thức của các con số: Một ký thịt bò Kobe được bán trong các nhà hàng tại Thủ đô Hà Nội có giá khoảng 10 triệu đồng. 10 triệu, có nghĩa là gồm 7 số 0.

4- Lãi bí mật
Đã 3 lần Chính phủ, Ngân hàng Nhà nước, Hiệp hội ngân hàng yêu cầu về một mức trần lãi suất. Tuy nhiên, vào ngày 9-12, Ngân hàng Kỹ thương lần đầu tiên đã niêm yết công khai mức lãi suất huy động hơn 17%. Với sự công khai lãi suất huy động, các chuyên gia kinh tế tính toán mức cho vay phải vào khoảng 21-22% và mức lãi kinh doanh để không thua lỗ đối với các doanh nghiệp sẽ phải lên tới 30%, một thảm hoạ cho sản xuất kinh doanh.

5- Con cừu
Ngày 19-8, người Việt Nam đầu tiên đã đoạt giải Fields, một giải thưởng cao quý của toán học có thể ví như “Nobel toán học”. Đó là giáo sư Ngô Bảo Châu với công trình chứng minh bổ đề cơ bản. Ông sau đó đã trở thành "công dân ưu tú ngoại lệ" của Thủ đô. Cả ngàn bài báo đã nói về Ngô Giáo sư dù về cái bổ đề có lẽ chưa tới 10 người Việt Nam thực sự có thể hiểu nó là cái gì. GS Ngô Bảo Châu sau đó đã có tuyên ngôn có vẻ không giống toán học lắm: “Đi theo lề là việc của con cừu, không phải việc của con người tự do”.

6- Lũ bùn đỏ
Sau sự cố vỡ đập bùn đỏ ở Hungary, các vị nhân sĩ trí thức đã ký tên trong một bản kiến nghị dừng các dự án khai thác Bauxite ở Tây Nguyên. Bản kiến nghị, từ một trang web "lề trái", lần đầu tiên đã được nhắc tới tại diễn đàn Quốc hội. Ít ngày sau khi bản kiến nghị này xuất hiện, lũ bùn đỏ thực sự xuất hiện tại Cao Bằng. Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Phạm Khôi Nguyên sau đó đã phát biểu "Về lý thuyết là an toàn" - Một khẳng định về mặt lý thuyết là "ngập ngụa sự tự trọng".

7- Tàu Vinashin đắm
Thủ tướng Chính phủ nhận trách nhiệm trong vụ đổ vỡ tại Tập đoàn công nghiệp tàu thuỷ Việt Nam - Vinashin. Tổng nợ của Tập đoàn kinh tế này đã lên tới 86 ngàn tỷ đồng, sau chỉ 4 năm hoạt động dưới mô hình tập đoàn kinh tế mà mức độ nghiêm trọng được ví như vụ đắm tàu Titanic. Hiện Vinashin đang được tái cơ cấu nhưng phải đối mặt với những món nợ khổng lồ.

8. Hàm cá mập
Ảm đạm, đóng băng suốt cả năm, VN Index chưa kịp lên đến 500 đã bị kéo tuột xuống dưới 400. Xem giữa sự ảm đạm và đóng băng đó là vụ Chủ tịch HĐQT Dược Viễn Đông bị bắt vì hành vi thao túng giá chứng khoán, một vụ việc có tính chất “đen đủi” giữa vô vàn các kiểu loại làm giá “chưa bị lộ”. Bình luận xác đáng nhất về tình hình, cũng như vụ việc là thị trường chứng khoán Việt Nam như đứa trẻ đang tập bơi giữa biển gặp ngay phải hàm cá mập.

9- Nhân tai
"Lũ chồng lên lũ", “Thuỷ điện xả lũ” là những từ ngữ tràn ngập trên các báo vào tháng 10 và 11, khi miền Trung liên tiếp hứng chịu các trận bão lũ lớn đã gây thiệt hại về người và của hết sức nặng nề. Gần 200 ĐỒNG BÀO đã chết, 30 người mất tích. Cả miền Trung hoang tàn. Riêng trong vụ chiếc xe khách bị cuốn trôi, đã có 20 người chết và mất tích. Đây cũng là năm thứ hai, báo chí, dư luận nói về “nhân tai” với những cái tên trở thành nổi khiếp đảm của dân chúng như Hố Hô, Đa Nhim, Ba Hạ.

10- Buôn thịt lừa
“Trò chơi từ thiện đang đấu giá lòng trắc ẩn” - Đây là cái tít ấn tượng nhất và cũng chua sót nhất cho không chỉ vụ “buôn thịt lừa” trong đêm hội hướng về đồng bào miền Trung. Lập kỷ lục có đông hoa hậu nhất, đông doanh nhân nhất, quyên góp được nhiều tiền vì đồng bào miền Trung nhất, tuy nhiên đêm hội thực sự đã trở thành một thảm hoạ khi lòng nhân ái được đem ra làm trò đùa. Cả ba nhà “từ thiện” sau đó đã từ chối trả tiền dù danh đã mua.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét