Thứ Năm, 30 tháng 12, 2010

Ghé thăm các Blogs: 30/12/2010

BLOG TRƯƠNG DUY NHẤT
THỨ TƯ, NGÀY 29 THÁNG MƯỜI HAI NĂM 2010


Hãy thả ngay 2 bị cáo nữ Nguyễn Thúy Hằng và Nguyễn Thị Thanh Thúy. Tại sao không đủ chứng cứ kết tội 16 quan chức mua dâm, trong khi lại đủ chứng cứ để kết tội bán, môi giới mại dâm và tống giam 2 nữ sinh?

Kết luận không truy tố cựu Chủ tịch tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô cùng 16 quan chức chủ chốt của tỉnh Hà Giang về hành vi “mua dâm” vì “không đủ chứng cứ” từ phía cơ quan điều tra đã tạo nên làn sóng phản ứng phẫn uất trong dư luận.

Trả lời trên Dân Việt, luật sư Trần Đình Triển nói: Đối với ông Sầm Đức Xương bị truy tố về tội mua dâm trẻ vị thành niên cũng chưa đúng bởi các lý do: Lời khai của các cháu đều bị cưỡng ép. Như vậy, đó là dấu hiệu của tội cưỡng dâm. Có một số cháu ở độ tuổi 13, cần phải điều tra rõ về năm sinh. Nếu dưới 13 tuổi, phải truy tố về tội hiếp dâm. Trong khi ông Xương bị truy tố về tội mua dâm, 16 cá nhân khác bị tố cáo mua dâm cũng bị như vậy, đều do lời khai của các cháu. Ông Xương cũng không thừa nhận việc quan hệ với các cháu, thế thì tại sao ông Xương bị truy tố mà 16 người khác không bị truy tố? Nếu các vị này không có các hành vi đó thì cần phải khởi tố thêm các cháu về tội vu khống.

Căn cứ trên hồ sơ vụ án và chứng cứ tại hồ sơ, nếu xử đúng thì phải tiếp tục hủy án để trả hồ sơ điều tra lại từ đầu. Đồng thời phải thả ngay cháu Thúy và Hằng. Cơ quan điều tra Bộ Công an và Viện KSND Tối cao phải vào cuộc. Có như vậy, chúng ta có đau thì đau một lần, và đưa lại niềm tin yêu của nhân dân với Đảng, Nhà nước, đặc biệt là các cơ quan bảo vệ pháp luật. (nguồn: Dân Việt).

Luật pháp ở đâu và luật pháp là gì khi những kẻ bị tố là mua dâm lại nhởn nhơ vì “không đủ chứng cứ”, trong khi lại đủ chứng cứ để tống giam 2 đứa học trò về tội bán và môi giới mại dâm?

Nếu còn chút công bằng và... nhân đức, hãy thả ngay 2 bị cáo nữ Nguyễn Thị Thanh Thúy và Nguyễn Thúy Hằng!

Kỳ lạ: không nghe thấy một tiếng nói nào từ 2 phía: Hội liên hiệp phụ nữ và ngành giáo dục?

Cứ ước lúc này mình là Chủ tịch nước hay Thủ tướng. Tôi sẽ vung tay quát: Sau 5 phút nữa, 2 cháu học trò kia phải được đưa ra khỏi nhà giam!


Cựu Chủ tịch Hà Giang Nguyễn Trường Tô, nhân vật “nổi tiếng” năm 2010


Thầy hiệu trưởng mua dâm học trò Sầm Đức Xương

2 bị cáo nữ Nguyễn Thị Thanh Thúy và Nguyễn Thúy Hằng



BLOG NGUYỄN QUANG THÂN


Năm 2010 sắp qua. Khoan hãy nói tới những vụ “gây nhức đầu” kiểu Vinashin. Khoan hãy nói tới những bàn cãi nảy lửa quanh những vụ trọng đại khác như bauxite, cho thuê rừng hay tàu cao tốc, những vấn đề xã hội như tham nhũng, ách tắc giao thông hay biến đổi khí hậu. Những vụ việc ấy quả là trọng đại, gây bàn cãi, tranh luận, thậm chí chia rẽ, nhưng dù sao người ta cũng còn nhìn thấy điểm cuối khi cơ quan quyền lực cao nhất có quyết định CÓ hay KHÔNG.

Nhưng có những vấn đề tuy có vẻ nhỏ nhặt của đời sống hàng ngày lại gây ra cơn nhức đầu, bức bối dai dẳng cho toàn cộng đồng, không trừ một ai, như đạo đức xã hội, giáo dục, y tế xuống cấp v.v.. Trong “trăm mối tơ vò” ấy, mỗi người dân không khỏi lo âu về một hiện tượng xẩy ra âm thầm nhiều năm qua, được đưa ra ánh sáng ngày một nhặt hơn trong năm nay và hình như chưa thấy điểm dừng trong những năm tới.

Đó là vấn đề bạo lực bỗng dưng bột phát mấy năm lại đây nơi tưởng như an lành nhất là gia đình và nhà trường. Nếu trước đây, thầy giáo cốc đầu một em học sinh đã có thể gây ra phản ứng bất bình thì nay có vẻ như đó chỉ là chuyện nhỏ. Thật khó tưởng tượng nổi một ông hiệu trưởng THPT lại có thể là kẻ mua trinh, mua dâm và xa hơn, môi giới mại dâm với học sinh của chính mình, trường mình. Nhiều ông thầy không cần “gạ tình đổi điểm” như ông Đ trước đây mà hiếp dâm học sinh (Cần Thơ, Phú Yên, Hà Tĩnh…). Khi thầy đã như thế thì nhà trường còn là nơi bạo lực không được chấm dứt mà được nâng cấp. “Học sinh chém gục thầy giáo tại trường” (TPO), “học sinh chém đứt gân thầy giáo” không là hy hữu mà đã hơn một lần được đưa ra tòa và báo chí đưa tin.

Gia đình, cái nôi ấm cúng cũng không còn bình yên như trước. Cảnh vợ chồng giết nhau chỉ vì lý do lãng nhách, bố mẹ giết con hay con giết bố mẹ, cháu giết ông bà hoặc dùng những thủ đoạn phi nhân nhất để đối xử với người sinh thành hay người đã từng đầu gối tay ấp không còn là chuyện hiếm.

Thống kê những tội ác kiểu đó trong nhà trường và gia đình không khó nhờ báo chí hay bộ lưu trữ (cache) của Google. Tìm được nguyên nhân khó hơn. Trước đây ai cũng biết và nghĩ tất cả những điều đáng buồn ấy xẩy ra là do đói nghèo, thất học và trẻ con “mất dạy” từ trứng nước trong gia đình. Nhưng hiện nay “người giàu cũng khóc”, không ít gia đình giàu có xẩy ra bại hoại đạo đức, không ít trí thức phạm trọng tội và cạn tàu ráo máng khi đối xử với cha mẹ, con cái. Nguyễn Đức Nghĩa chưa phải là kẻ tội phạm có khuôn mặt trí thức tồi tệ nhất. Vì sao vậy? Phải chăng vì đạo hiếu truyền thống đang lâm nguy, vì chúng ta đang bấn loạn kỷ cương xã hội và gia đình, vì nền giáo dục tuy thường xuyên nâng cao khẩu hiệu “tiên học lễ”, nhưng có vẻ như chiếc xe đã đầy xăng mà vẫn không chạy được. Hình như không phải chỉ trong gia đình mà ngay trong nhà trường, những người có trách nhiệm chủ chốt cũng như các bậc cha mẹ đang loay hoay tự hỏi: dạy con trẻ như thế nào để chúng thành người tử tế đây?

Cơ quan quyền lực cao nhất có thể chặn con tàu cao tốc chưa thích hợp bằng một cuộc bỏ phiếu. Nhưng thật khó khăn khi ngăn xu hướng đi xuống của đạo đức xã hội. Đây là lĩnh vực khó gò vào giây cột của luật pháp. Cũng không phải một chuyến xe sắp rơi xuống vực mà có thể khựng lại khi nhấn phanh. Đã có ba bộ dấn thân vào ngăn chặn bạo lực học đường. Không thiếu những cơ quan, những hội đoàn chăm lo, bảo vệ trẻ em trong đó có học sinh. Không thiếu những đợt “cấm phòng”, chỉnh huấn để rèn giũa, điều chỉnh đạo đức của thầy giáo. Không thiếu những biện pháp chống bạo hành phụ nữ. Đó là những việc cần làm và đã được làm tích cực. Nhưng có vẻ như “mèo lại hoàn mèo” giống chuyện đuổi đi đuổi lại lấn chiếm vỉa hè vậy.

Khó khăn, nhưng không phải xã hội chúng ta đã chào thua, hoàn toàn bất lực trước một vấn nạn như thế. Những điều gây chứng nhức đầu và thực sự đáng lo ngại của bạo lực gia đình và học đường không từ trên trời rơi xuống. Nó xuất phát từ những hành vi xã hội của chính bản thân chúng ta. Nó bắt nguồn từ đâu thì cần chặn lại tại nơi đó. Nếu nạn tham nhũng, tệ giả dối, nói mà không làm, người trên không gương mẫu cho kẻ dưới, nhân viên công quyền không thượng tôn pháp luật để làm gương, xã hội thiếu cái mới để sản sinh ra cảm hứng và sinh khí, thì chắc sẽ có ngày không còn gì quý giá trên đời này kể cả danh dự, lương tâm và sự xấu hổ. Nếu bố mẹ vì tiếc của mà lấy gáo dừa làm bát đưa cơm cho ông bà thì thằng cháu sẽ dùng chính cái bát ấy nuôi người đẻ ra chúng. Cái “nhân” ấy đã trở thành cái “quả” này.

Nhưng làm thế nào để không còn hay chí ít hạn chế đáng kể tham nhũng, để mọi người, trước hết là nhân tố lãnh đạo xã hội không lời nói đi một đàng, việc làm đi một nẻo, người trên trở thành tấm gương cho kẻ dưới, người có học, người thầy, người sáng dẫn dắt người mù chứ không phải ngược lại, nghĩa là, chặn những chuyện nhức đầu từ căn nguyên? Chắc không phải một kế hoạch “nhân trị, đức trị” dù rất tỉ mỉ chu đáo có thể dứt được những điều đáng buồn ấy.


BLOG QUÊ CHOA-NGUYỄN QUANG LẬP


THANH CHUNG

Tháng bảy vừa rồi mình có viết bài “Động viên anh Tô”. Tính đến hôm nay đã có hơn hai ngàn lượt người ngó vào, chia sẻ. Chưa kể một số tờ báo mạng đã góp phần nối dài cánh tay đến với bạn đọc. Hôm nay được tin anh cùng 15 “đồng chí, anh em” của mình thoát khỏi vòng lao lý. Mình phải có vài lời chúc mừng cho có trước có sau.

May mắn cho anh Tô, khi gặp hai em Hằng – Thúy, các em đã qua tuổi vị thành niên. Pháp luật nước mình rất nghiêm minh. Mới đây một anh chồng có con với vợ mình còn suýt bị vào “kho”. Bởi lúc ngủ với nhau, cô vợ chưa qua tuổi 16. (Thế mà chính quyền xã thấy họ làm đám cưới lại “để yên xem sao”).

May mắn cho anh Tô, hai em Hằng và Thúy ở xa Thủ đô, không hay Net-neo, chit-chat. Nếu các em học tập và làm theo tấm gương của cô thực tập sinh Nhà Trắng – (chiếc quần có dính “chất đàn ông” của ngài Tổng thống suýt làm ngả nghiêng chính trường nước Mỹ), thì chắc chắn cơ quan điều tra không cần phải mất ngần ấy thời gian để xác minh xem anh và 15 vị kia đã từng quan hệ tình dục với các em hay chưa.

May mắn cho anh Tô, vụ án Sầm Đức Xương xảy ra trước khi luật sư Cù Huy Hà Vũ bị bắt quả tang trong khách sạn với hai bao cao su. Nếu không, hai em Hằng-Thúy chỉ việc đem bán đấu giá mấy cái “bằng chứng tình yêu” cũng lo được khối việc.

May mắn cho anh Tô, cơ quan điều tra mới phát hiện ra khái niệm “quan hệ tình cảm”. Áp dụng cho những cán bộ đảng viên khi vào nhà nghỉ với các cô gái không phải vợ mình. Việc các em được anh Tô và bạn bè tặng từ vài trăm ngàn đến hai ba triệu cho mỗi lần lên giường hoàn toàn không liên quan gì đến phạm trù “đạo đức” hay quan hệ mua dâm. Lẽ ra các em phải biết “đội ơn mưa móc”.

May mắn cho anh Tô, thầy Sầm Đức Xương khi đứng trước tòa lại có giấy chứng nhận liệt dương. Hai em Hằng-Thúy đã “vu oan giá họa” cho thầy Xương thì 16 vị quan chức Hà Giang bị “hàm oan” cũng là tư duy logíc.

May mắn cho anh Tô và bạn bè, việc mua bán dâm từ trước tới nay chưa hề có đăng ký kinh doanh. Lại càng không có hóa đơn tài chính. Chẳng như ngài Thống Đốc Bang New York, trả tiền cho gái thông qua tài khoản, bị dính vụ “mạidâm leak” tai tiếng. Nước mình đi mua nhà còn chở cả một xe ôtô tiền mặt. Boa cho chân dài dăm chục triệu, vài ngàn đô, chuyện vặt.

Lúc này nhân sự đã an bài. Cơ quan điều tra cũng đã hoàn tất hồ sơ. Anh tuy không còn cơ hội xuống núi, nhưng đổi lại vẫn là một công dân giàu tình “nhân ái”. Từ nay anh cứ việc thoải mái “quan hệ tình cảm” với các cô chân dài qua tuổi vị thành niên. Không còn lo sợ bọn “paparazzi” quay phim, chụp lén. Thế cũng là góp phần tích cực vào chương trình “Xóa đói giảm nghèo” cho chị em “cơ nhỡ”.

Chúc mừng anh! Chúc mừng bạn bè anh! Kết luận của cơ quan điều tra là món quà giá trị nhất để anh ung dung bước sang năm mới. Bỏ lại sau lưng năm con Hổ với những “vận-hạn” khôn lường.

Thanh Chung


BLOG HIỆU MINH



Vasterbotten Cheese. Ảnh: internet

Dân Thụy Điển có món cheese (pho-mat) khá nổi tiếng. Người Việt nếu ăn lần đầu thấy bốc mùi khó chịu. Tương tự, nếu mời món đậu phụ chấm mắm tôm, người Bắc Âu phải bịt mũi. Tuy thế, cả cheese và mắm tôm đều là quốc hồn của mỗi nước.

Có người nói, Thụy Điển giúp Việt Nam về minh bạch và chống tham nhũng cũng khó như bắt dân ta ăn cheese. Có vị quan bên phía ta còn thách, đem mắm tôm cho dân Bắc Âu, liệu họ có dám ăn không?

Mỗi lần đi qua Núi Trúc (Ba Đình, Hà Nội), tôi không thể không ngước nhìn khu nhà của Đại sứ quán Thụy Điển lợp tôn mầu đỏ hồng. Sau bao năm, mái nhà ấy vẫn giữ được vẻ tươi tắn như hồi mới xây.

Những người bạn Thụy Điển luôn thủy chung bên cạnh chúng ta trong những năm tháng đen tối nhất của chiến tranh. Tôi chợt nghĩ, mầu đỏ hồng kia chẳng bao giờ phai nhạt như tình hữu nghị 40 năm giữa hai quốc gia này.

Sáng qua, một bạn đồng nghiệp gọi điện báo tin, tòa nhà này sẽ đóng cửa. Lý do chính thức đưa trên thông tin đại chúng như Đại sứ Herrström tại Hà Nội cho biết: “Cắt giảm ngân sách do Quốc hội quyết định đã dẫn tới việc Chính phủ chúng tôi phải đóng cửa các Đại sứ quán, trong đó có Đại sứ quán ở Hà Nội – trong vòng năm 2011”.

Đại sứ gọi là “ngày đen tối nhất trong năm” khi thông báo về thời hạn đóng cửa tòa Đại sứ.

Trong ngoại giao, ý tại ngôn ngoại (ý trong lời ngoài), nói ít hiểu nhiều, nói vậy mà không phải vậy. Ngoại đạo như HM thì càng không hiểu phía bên trong cánh cửa của tòa đại sứ Thụy Điển còn chứa đựng những bộ xương bí mật nào.

Chợt nhớ đến cựu Thủ tướng Olof Palme, người bạn lớn của Việt Nam. Ở châu Âu và đặc biệt là ở Thụy Điển, người ta nhắc đến thế hệ Việt Nam (Vietnam generation), những người lớn lên khi chiến tranh Việt-Mỹ đang ở giai đoạn quyết liệt những năm 1960. Hàng triệu người xuống đường biểu tình vì Việt Nam chính nghĩa, lên án Mỹ xâm lược Việt Nam.

Olof Palme là một trong những người thuộc thế hệ đó. Chính ông cũng xuống đường phản đối chiến tranh vào những năm 1960-1970 và bị CIA theo dõi từng bước.

Thời gian khó sau chiến tranh, người Thụy Điển đã đến với chúng ta đầu tiên. Hà Nội có bệnh viện Việt Nam – Thụy Điển, hiện đại vào loại bậc nhất nhì trong khu vực lúc khánh thành. Rồi bệnh viện khác ở Quảng Ninh, nhà máy giấy Bãi Bằng và nhiều dự án hữu ích khác.

Thời hội nhập, nhận thấy Việt Nam bị đánh giá có độ minh bạch thấp, tham nhũng cao, họ đã bỏ ra những khoản tiền lớn nhằm giúp ta xây dựng thể chế tốt hơn, mong muốn giúp Việt Nam vượt qua cái bẫy của nước thu nhập trung bình.
Cái tình của người Thụy Điển đối với Việt Nam kể mãi không hết.
Người bạn chat yahoo messeger với tôi đưa ra vài câu hỏi và anh tự trả lời.
• Quốc gia phương Tây nào thân nhất với Việt Nam: Thụy Điển
• Quốc gia phương Tây nào có sứ quán đầu tiên tại Việt Nam: Thụy Điển
• Dân tộc ở châu Âu nào chống Mỹ mạnh nhất trong chiến tranh Việt Nam: Thụy Điển
• Nước nào bỏ qua embargo của Mỹ để giúp Viêt Nam xây dựng sau chiến tranh: Thụy Điển.
• Vân vân và vân vân…

Người bạn có cô người yêu cũ – anh yêu cô ta thì đúng hơn – đang sống với chồng con bên Thụy Điển. Mẹ nàng sang thăm và kể bên đó sướng lắm, bà chưa từng thấy quốc gia nào hạnh phúc như thế. Chủ nghĩa cộng sản của ông Mác-Lê cũng đến vậy thôi.

Sống tại thiên đường mà người ta vẫn nghĩ đến Việt Nam nghèo khổ. Thật kỳ lạ.

Tâm sự với mẹ nàng, người bạn hối tiếc, ngày xưa sao cô bé lại rời bỏ mình. Bà mẹ cười, khi người yêu bỏ thì thường lỗi thuộc về người ra đi, ít ai nghĩ người ở lại cũng có vấn đề.

Ngẫm mà thấy bà nói đúng. Anh ấy già rồi, tầm suy nghĩ rất bảo thủ, không chịu thay đổi. Cô bé kia còn trẻ, anh hơn nàng tới 16 tuổi. Nàng ưa những gì hiện đại, thời cuộc, cell phone đời mới, không thích nghe những điều lão già lẩm cẩm kể lể về thời quá khứ hào hùng, từng đi bộ đội, từng đi tây, có bằng cấp, những chuyện xảy vào lúc nàng chưa sinh ra.

Bà mẹ còn đùa, nếu anh ta thay đổi cho kịp với thời đại thì may ra kiếp sau “em nó” sẽ quay về.



BLOG ĐÀO TUẤN

3 lễ khởi công, của 3 đại công trình đã bị hoãn trong chỉ 1 tuần

Lễ khởi công dự án thuỷ điện khổng lồ Lai Châu: Hoãn

Khánh thành siêu dự án nhà máy lọc dầu Dung Quất: Hoãn

Lễ mừng công phát điện tổ máy số 1 Thuỷ điện Sơn La: Cũng hoãn nốt

Tuổi Trẻ mau mắn nhất trong việc đưa tin hoãn khánh thành nhà máy “top ngàn tỷ Dung Quất”, nhưng nguyên nhân hoãn lại dẫn lời Tổng giám đốc Dung Quất Nguyễn Hoài Giang đưa đầy “bí ẩn”: “Đây là chỉ đạo của Tổng giám đốc PVN và ông cũng không biết nguyên nhân”.

Dân Trí sau đó đưa nguyên nhân hoãn là vì lịch làm việc của các đồng chí Lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Chính phủ thay đổi.

VNE dẫn nguồn Tập đoàn Điện lực Việt Nam cho hay lý do lễ khởi công Nhà máy thủy điện Lai Châu, với vốn đầu tư 32 ngàn tỷ, cũng phải hoãn “do lịch công tác thay đổi của một số thành viên Chính phủ nên không thể đến dự”.

Một bức ảnh trên Tiền Phong cho thấy “Băng rôn khẩu hiểu đã được EVN chuẩn bị chu đáo để đón khách tại khách sạn Mường Thanh (TP Điện Biên) nhưng lễ khởi công đã bị hoãn”.

Chuyện hoãn thực ra cũng bình thường, cũng chỉ là hoãn. Chỉ tiếc là tiền của, công sức đổ xuống sông, xuống biển cả.

Chuyện riêng, liên quan đến sự hoãn, là 1 phóng viên cơ quan mình lọ mọ mò lên Lai Châu. Công việc giao rất rõ ràng: Nào là Ghi nhanh không khí buổi lễ, tâm tư của bà con. Nào là phỏng vấn ý nghĩa của công trình với an ninh năng lượng, với việc phát triển kinh tế- xã hội vùng Tây Bắc. Ghi chép về đời sống vùng di dân. Phóng sự…Tức là chỉ đạo là làm lớn, làm đủ các thể loại, bàn tất cả các góc cạnh. Gì thì gì cũng là công trình thuỷ điện lớn nhất Đông Nam Á. Gì thì gì QH cũng đã nâng lên đặt xuống. Gì thì gì thì chuyện phương án cao, hay thấp cũng tốn không ít giấy mực của báo chí, thời gian của các vị đại biểu QH, công sức của các nhà khoa học. Và gì thì gì cũng là 32 ngàn tỷ mà chậm tiến độ tí thôi là đội giá, là phải điều chỉnh tổng mức đầu tư, là chạy tiến độ để bù… Kết quả là một tin nhắn báo hoãn, và hoãn đến bao giờ thì thậm chí ban đầu còn “chưa có lịch”. Thế là mất đứt 3 ngày, thế là mất toi cả triệu tiền chi phí. Anh chàng phóng viên về còn kể quan khách lên hết rồi, máy bay tăng chuyến rồi, khách sạn đặt rồi, biểu diễn ca nhạc cũng đã rồi, thậm chí san một bãi đất rõ to chờ máy bay trực thăng cũng đã rồi.

Mình nghĩ mình “ấm ớ hội tề” thật, đáng lẽ phải có kế hoạch 2, kế hoạch 3 cho khỏi mất công mất sức đi Lai Châu cho đỡ tốn. Mà bên mình, phóng viên đi công tác không có bài vở, nhấn mạnh là bài vở như đã đăng ký, tức là đi không hiệu quả, là không được thanh toán. Mà không thanh toán, có nghĩa là tháng này thằng cu con hĩm mất thêm hộp sữa chứ đùa đâu.

Thôi thì đành làm cái khác chứ không lẽ cáo lỗi với bạn đọc vì chuyện hoãn. Hôm nay TTX đã đưa tin bế mạc hội nghị 14 rồi, sắp Đại hội Đảng rồi, bà con chắc thế nào cũng tha hồ thuốc lào chè chén bàn chuyện nhân sự TƯ. Xứ mình vẫn thế mà.


Mắm tôm VN. Ảnh: Wiki.

Bỗng nhiên tôi nhớ đến những người bạn Thụy Điển vừa đóng cửa sứ quán. Họ rời bỏ chúng ta như cô người yêu bé nhỏ của người bạn vì lý do… kinh tế.

Có lẽ chẳng có gì hệ trọng ở đây. Đôi khi nguyên nhân đơn giản chỉ là “chuyện nội bộ của Thụy Điển” như bà Phương Nga của Bộ Ngoại giao tuyên bố. Dẫu thế nào chăng nữa thì chúng ta đã mất một người bạn tốt nhất.

Mẹ cô bạn trên còn kể rằng, món cheese của Thụy Điển cũng khó ăn thật. Nhưng ăn lâu thấy ngon và bổ, chống được bệnh loãng xương.

Cheese được sản xuất theo một chuẩn rõ ràng về vệ sinh thực phẩm và có chứng chỉ quốc tế. Nó cũng giống truyền thống minh bạch, chế độ ít tham nhũng nhất thế giới của Thụy Điển có từ 300 năm nay.

Mắm tôm Việt Nam được sản xuất bằng một qui trình không rõ ràng, vì cách làm của nông dân ta, tiện cách nào pha chế cách đó. Chưa ai cấp patent (bản quyền) cho mắm tôm Việt Nam. Vì thế, ăn mắm tôm hay bị đau bụng.

Nếu cứ khăng khăng mắm tôm của ta ngon hơn cheese của Thụy Điển, thì một lúc nào đó, người ta sẽ bịt mũi bỏ đi.

Rồi đây mái nhà hồng đỏ tại số 2 Núi Trúc sẽ bị phai mầu sau khi đóng cửa. Liệu rằng tình hữu nghị Việt Nam -Thụy Điển có phôi pha theo, dù đã từng thắm thiết trong suốt 40 năm qua.
Hiệu Minh. Noel 2010.



Mái nhà xưa còn giữ mãi mầu hồng đỏ. Ảnh: Nhất Đình


BLOG ĐÀO TUẤN


 Vụ chìm tàu Phú Tân đang gây đau thương tang tóc. 1 người chết. 23 người khác mất tích, mà ở đây, mất tích chỉ là từ nói khác đi, ngõ hầu neo móc cho sự bấu víu mong manh, một tia hy vọng nhỏ nhoi, cho đau thương khỏi vỡ oà trên những thân phận dân đen mong manh.

Vào tháng 10-2008, tàu Phú Tân được đem bán sắt vụn, với kiểu bán có tên trên văn bản là “giải bản”. Đã có sự tranh đoạt. Có xã hội đen. Có sự nghi ngờ về việc tẩu tán tài sản nhà nước. Báo chí, trong một sự dũng cảm bất thường, không tiếc lời phanh phui quanh với những cái tít điển hình, gọi đây là vụ bán tàu biển với giá sắt vụn. Giá như con tàu đã lên lão đó được đập, được phá, được đem ra làm sắt vụn từ cái ngày đó thì đã không xảy ra chuyến hải hành tang tóc ngày hôm nay.

22 năm trôi trên biển, rao mỏi cổ chả ma nào thèm mua, tàu Phú Tân đã già cỗi- có lẽ chỉ thiếu một cây gậy- sự tàn tạ mà một quan chức của Vinalines, ông Bùi Quốc Anh đã quyết rằng: “Tôi chắc chả ai dám dùng con tàu này”. Ấy thế mà vì không bán thương mại được, vì không bán “giải bản” được, nên chiếc quan tài này được dùng để đi biển.

Nguyễn Vũ Hải, Trưởng phòng tàu biển, Cục Đăng kiểm Việt Nam cố sống cố chết nại ra rằng: Tàu Phú Tân vẫn còn hạn đăng kiểm, có nghĩa là vẫn được hoạt động bình thường. Tuy tàu đã được bán làm sắt vụn nhưng chưa đến hạn giao tàu nên việc tàu hoạt động là không sai quy định. Ông nói thiết kế của tàu Phú Tân có thể chịu được mọi cấp sóng. Ông bảo tai nạn xảy ra là hết sức bất ngờ. Định kỳ một năm tàu phải được kiểm định một lần. Nhưng cũng rào đón sẵn rằng “Tàu Phú Tân được kiểm định cách đây khá lâu rồi. Chúng tôi chỉ chịu trách nhiệm khi tàu được kiểm định còn bây giờ tình trạng kỹ thuật của tàu thế nào chúng tôi không nắm được”. Và “Việc sửa chữa thường xuyên con tàu là do chủ tàu thực hiện”.

Việc vì sao tàu chìm, ảnh hưởng thế nào bởi tình trạng tàn tạ, thì cần kết luận chính thức của cơ quan chức năng. Nhưng rõ ràng việc đưa một con tàu sắt vụn ra biển, vì bán với giá sắt vụn không ai mua, là đã quá coi thường số phận các thuỷ thủ.

Nghĩ đến Phú Tân, lại nghĩ đến Hoa Sen và cả đội 5-6 chiếc quan tài bơi khác của Vinashin với những cái tên xủng xoảng Vinashin Alantic, Shippinco, Vinashin Island: 26 tuổi. Vinashin Summer: 23 tuổi. Vinashin Express 1: 20 tuổi, Vinashin Glory: 24 tuổi. Vinashin Tiger: 26 tuổi. Tất cả đều đã cũ nát , đã ở trong tình trạng “sắt vụn”. Hoa Sen trước khi được long trọng rước về VN thực chỉ là 1 chiếc phà biển đã hai lần vỡ đáy. Lạy chúa tôi, nó lại còn là con tàu chở khách, là nữ hoàng biển cả, là khách sạn 5 sao trên biển!
Không biết hai đồng bọn của Phú Tân, VN Sapphire và VNL Dinamic, giờ số phận ra sao?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét