Chủ Nhật, 12 tháng 12, 2010

BIẾT LÀ BAO...

Hồ Phổ Lại

Ðể tưởng nhớ Nhatrang

Cởi bỏ cặp kính mát ra, Khuê đưa mắt nhìn qua một lượt khắp gian nhà từ đường. Gian nhà này mãi cho đến khi sắp mất đi cha Khuê mới chịu làm giấy tờ để lại cho Hương, người con gái út, vì lý do tất cả những người con khác đều lần lượt ra đi.

Ðôi mắt Khuê không khỏi dừng lại nơi cái trần nhà gỗ mục, nơi từng cánh cửa tróc sơn, nơi cái nền nhà lót gạch ca-rô miếng sứt miếng bể miếng biến mất đàng nào. Khuê chợt có ý nghĩ là nếu không chịu khó đi đứng cẩn thận thì chắc chắn thế nào cũng có lúc nàng sẽ vấp ngã chổng gọng ngay trong gian nhà mà ngày xưa nàng đã từng sinh sống suốt thời tuổi trẻ. Ôi, cái thời tuổi trẻ! Lòng Khuê bỗng dưng buồn rũ xuống.

- Tí ơi, me và dì về rồi.

Tiếng gọi bất thần của Hương giúp Khuê cơ hội dứt bỏ dòng ký ức để quay về với hiện tại. Từ trong gian phòng đối diện, Khuê nghe có tiếng ịdạỂ lớn xen kẽ giữa tiếng rì rầm chuyện vãn của nhiều người khác. Phải một lúc sau cánh cửa phòng mới bật mở và cái bóng cao lớn của đứa cháu trai phóng ra nhanh như tên bắn.
- Con xin lỗi me, con đang dạy tụi nó học nửa chừng...

Chưa nghe dứt câu, Hương đã sừng sộ lên bằng cách quắc ngược hai con mắt, mở rộng miệng ra, nạt lại ào ào.

- Vòng tay lại thưa dì liền đi!

Vẫn đóng đinh tại chỗ, Khuê đưa mắt trân trối nhìn cảnh tượng đang xảy ra quanh nàng. Ðứng trước mặt Khuê là Tí, cậu con trai thứ hai của Hương đồng thời cũng là đứa cháu gọi Khuê bằng dì ruột. Nó cũng lớ ngớ vụng về không khác gì Khuê. Có khác chăng là nét trẻ trung tươi thắm và sự hiền lành bẩm sinh in rõ mồn một trên nét mặt và trên nụ cười nở rộng đến mang tai của nó. Thoạt nghe tiếng mẹ nhắc, nó vội vàng nhích chân tới trước, hai cánh tay khoanh tròn, lễ phép cất tiếng chào Khuê.

- Dạ thưa dì, con là Tí, con rất sung sướng được...

Miệng cười cười, điệu bộ lúng ta lúng túng; phần sau của câu nói đó bị nuốt chửng đâu từ trong cổ họng. Nhìn nó, Khuê ngạc nhiên quá đỗi. Mãi sau, nhớ sực lại, nàng mới gượng gạo trả lời .

- Bỏ tay ra đi, Tí ơi ! Cháu của dì cao lớn và chững chạc như vậy rồi mà me Hương còn bày đặt bắt ne bắt nét .

Làm như câu nói thậm... vô duyên của bà chị không hề để lại một dấu ấn to nhỏ nào trong nếp suy nghĩ thường nhật của mình, Hương cứ tỉnh bơ, ngoay ngoảy bỏ đi xuống bếp. Vừa đi vừa đay đảy nói với lại:
- Không lo xách va-li của dì vô phòng đi, còn đúng ỳ ra đó làm gì nữa.

Thằng cháu thả vội hai vòng tay ra , lại “dạ,” lại cúi đầu cúi cổ lo khệ nệ xách hai chiếc va-li to tổ bố vô phòng. Ðợi nó đi khuất, Khuê cũng lần mò đi xuống dãy nhà sau. Vừa đặt chân tới cửa bếp, chưa gì Khuê đã tần ngần đứng lại. Một nỗi hồi tưởng xa xôi từ đâu chợt trờ tới làm Khuê muốn nhân tiện thử nhìn ngắm lại cái khoảng không gian tưởng chừng như không có giá trị bao nhiêu nhưng lại là nơi chốn gói ghém và gìn giữ của nàng rất nhiều kỷ niệm êm đềm. Vì gian nhà bếp, coi vậy, lại chính là chỗ ở thời niên thiếu ấy, Khuê thường có thói quen la cà nhiều nhất. Vì đói bụng, vì ham ăn, vì khoái... tán dóc, Khuê hay mò xuống đó, lúc lăng xăng nếm thử món nầy pha chế món khác, khi bịa chuyện ba hoa chích choè cả giờ dài mà số thính giả lúc nào cũng chỉ gồm có mẹ và đám người làm. Giờ nầy bóng mẹ không còn nữa, đành rồi, mà ngay cả bầu không khí nhộn nhịp đầm ấm và đầy đủ xưa kia cũng không thấy tăm dạng đâu nữa. Còn lại chăng là một gian phòng bề bộn, xuống cấp đến thảm hại với bốn bức tường đen đủi vì khói bếp, u ám vì mạng nhện và bồ hóng phủ đầy.

- Chị ngồi xuống đây đi, chị.

Ðang bần thần, nghe tiếng mời, Khuê lật đật ngồi xuống trên chiếc ghế đẩu kê sát bên Hương. Không muốn tâm trạng mình cứ ngụp lặn hoài trong vũng lầy lê thê của dĩ vãng, Khuê bèn tự ý gợi lại trong đầu hình ảnh của thằng Tí, đứa cháu nàng vừa gặp mặt, rồi lên tiếng trước.

- Nè Hương, lúc nãy cháu Tí đang bận dạy học trò, tại sao em lại kêu réo nạt nộ nó kiểu đó? Mà, kể ra nó cũng quá dễ thương, chị không thấy nó tỏ vẻ nhăn nhó hay bực bội gì hết. Chẳng lẽ lúc nào nó cũng dễ dạy dễ bảo như vậy sao, Hương?

Vẫn tiếp tục cúi xuống lo sắp dọn bàn ăn, Hương thờ ơ đáp lại:
- Ai cho phép nó nhăn nhó, hả chị? Em nói năng với nó như vậy có thấm thía gì đâu mà chị gọi là nạt nộ? Hồi nãy, nếu không có chị đứng đó thì em đã thẳng tay tặng cậu ta năm bảy cái tát đến toé lửa ra rồi.

Hai con mắt Khuê trợn ngược lên thiếu điều muốn lọt tròng ra ngoài.

- Trời đất! Em nói thật hay nói giỡn vậy, Hương? Bộ em có đánh đập tụi nó nữa sao, Hương?

Dừng tay xếp rau, ngước mặt lên chăm bẵm nhìn chị, cặp mắt Hương cũng tròn xoe không kém.

- Tại sao lại không dám đánh tụi nó, hả chị? Gặp phải trường hợp con cái hư đốn thì kẻ làm cha mẹ có bổn phận phải lo uốn nắn dạy dỗ chúng lại. Ðiều đó có gì lạ lùng và sai trái đâu mà chị phải thắc mắc.

Nói xong, không đợi nghe câu trả lời Hương thả rơi cọng rau xuống bàn, đưa hai tay lên múa may, miệng nói huyên thiên đến sùi cả bọt mép ra.

- Chị biết không, mới tuần trước đây chớ có lâu lắc gì cho cam có một bữa sau khi tan sở, cậu Tí nhà ta nổi hứng bất tử đi ta bà tán dóc ở đâu không chịu về nhà liền, làm cả nhà phải đợi cơm. Mãi đến khi trời tối mịt anh chàng mới lót tót mò về. Nổi xung thiên lên, em xách chổi chà xông ra xán cho một trận... nhớ đời.

Ðôi mông Khuê cơ hồ muốn nhổm hẳn lên trên ghế.

- Cha mẹ ông bà ơi! Vậy, nó phản ứng ra sao?

- Nó quýnh quáng lo dựng xe rồi nhào đại vô, quỳ gối xuống dưới chân em, miệng van xin trối chết: “Con lạy me tha cho con; từ nay con xin chừa.”

“Ðến nước đó nữa sao?” Khuê dừng nghe, lẩm bẩm nói. Trong phút chốc, quê hương xưa, gian nhà cũ, chị em con cháu, thân bằng quyến thuộc tất cả cùng một lần tiêu tan theo mây khói để Khuê đứng lại một mình bơ vơ với biết bao nỗi niềm cách biệt, với biết bao thử thách, cam go và trắc trở liên tục mà cuộc đời đã đặc biệt dành riêng cho nàng kể từ lúc mới cất bước ra đi.

- Dì Khuê ơi, con đây: thằng Tèo!

Có tiếng người vang lên đâu đó lẫn lộn giữa tiếng động ồn ào của máy xe hông-đa. Giật mình, Khuê ngơ ngác nhìn quanh; bên cạnh nàng tuy vẫn đứng yên tại chỗ, nhưng Hương đã quay mặt ra sân, ngoác miệng quát lớn:
- Tèo, nói với ai mà oang oang cái miệng kiểu lạ đời vậy? Con với cái, thiệt tình!

Khuê xô ghế đứng dậy. Ngoài sân, bóng dáng cậu con trai trưởng của Hương đã lồ lộ hiện ra. Vì vừa từ nơi xa về, gió bụi đường trường phủ lên cơ thể nó một màu đất lấm lem bê bết. Vừa lúi húi lo dựng xe, nó vừa xuýt xoa lên tiếng biện minh.

- Mừng quá con sơ ý! Con xin lỗi me và dì.

Nói xong, ba chân bốn cẳng nó phóng lên, sà tới ôm siết tấm thân còm cõi của mẹ nó, hôn hít tới tấp. Hôn mẹ xong, nó ngập ngừng tiến lại bên Khuê. Một tay đưa lên gãi lấy gãi để mái tóc bờm xơm dựng đứng, tay kia nó xoè ra túm chặt khừ phần áo bị rớt đâu mất đôi ba hột nút. Nó nhìn Khuê, cặp mắt hoe đỏ chớp lia chớp lịa, vành miệng hé mở nửa muốn nói nửa muốn dừng. Lom lom nhìn lại nó, bỗng nhiên Khuê bồi hồi xúc động , nàng cuống quít đưa tay ra ôm chầm lấy nó.

- Tội nghiệp cháu tôi! Xa xôi quá cháu về làm gì?

- Con về thăm dì, mấy mươi năm rồi con chưa được gặp dì.

“Mấy mươi năm rồi!” một lời than thân hay một lời trách móc? Khuê cúi mặt, ngó lơ qua chỗ khác. Vừa may, không biết đang đứng xớ rớ ở đâu Hương lại chen vô nói, cũng cùng một giọng kênh kiệu của người trên quen ban lệnh cho kẻ dưới.

- Tèo, bỏ mấy cái xắc trên vai xuống đã. Cái thằng nầy, lúc nào mày cũng luộm tha luộm thuộm in hệt gã đánh bạc vừa rã sòng bài.

Nghe khôi hài, Khuê nhếch mép cười, buông vội thằng cháu ra, giả lả nói:
- Hai cháu đã là ông nầy ông nọ với người ta, tại sao em không gọi chúng bằng tên ghi trong khai sanh mà cứ Tèo với Tí hoài vậy,

Hương ?

- Kệ cha tụi nó, chị ơi! Chị cứ “đội” tụi nó lên, hai ông nội này hư mấy hồi.

“Thì ra...” Khuê lại thần người ra, lại loay hoay giữa hai ý nghĩ xô đẩy nhau trong đầu: nàng đang ngoái nhìn vào chỗ nội tâm sâu kín nhất của lòng mình hay đang thật sự đứng ngoài để săm soi nhìn người khác sống. Thấy nét mặt của Khuê đột nhiên đờ đẫn hẳn ra, tưởng đâu bà chị buồn lòng vì câu trách móc vừa rồi, Hương bèn đánh trống lảng.

- Chị coi, thằng Tèo từ Ban Mê Thuộc chạy về cho nên người ngợm bị xách gì của nó cũng phủ đầy đất đỏ.
Lấy tay chỉ hai cái xắc may bằng thứ vải bố mòn vẹt, phồng to như sắp rách, Hương kể lể tiếp.

- Thằng Tèo hiện hành nghề bác sĩ tại bệnh viện trung ương Ban Mê Thuộc. Cứ mỗi đầu tháng lãnh lương xong nó lại vượt núi vượt đèo xông xáo chạy về đây đem theo một phần tiền lương gọi là để bố mẹ tiêu thêm. Phần còn lại chỉ vừa đủ để nó lo trả tiền nhà, tiền cơm tháng, tiền...

Nghe đã lạ tai, lại nhìn quanh quất chẳng thấy bóng dáng thằng cháu đâu, Khuê nảy ý định tạm thời thử gác qua một bên mọi chuyện đúng sai xa gần để tìm hiểu cặn kẽ thêm chút nữa một vấn đề đã từ lâu vẫn làm nàng canh cánh bên lòng.

- Vậy, cháu Tèo lấy tiền bạc đâu ra để mua quà cáp? Chị muốn biết đã có bao giờ em lên tiếng khuyên bảo hai anh em chúng nó phải đối xử thế nầy thế nọ với bố mẹ hay không?

Ðưa tay lên miệng che một tiếng ngáp dài, Hương đáp, giọng mệt mỏi hẳn đi.

- Ôi, nó lớn chừng đó rồi, cần gì ai khuyên bảo nữa, chị? Còn chuyện nó lấy tiền bạc đâu ra để mua quà cáp và để lo đổ xăng đổ nhớt chạy về chạy lên thì thiệt tình em cũng không biết. Chắc cậu ta chạy vạy quanh quẩn hoặc có đi khám bệnh, chích thuốc dạo chút đỉnh thêm chăng.

Vừa nói Hương vừa cúi xuống mở tung hai cái xắc to tướng ra. Liếc nhìn qua, Khuê thấy nào măng, nào nấm, nào mật ong, nào... Còn nhiều thứ lỉnh kỉnh khác nữa nhưng phần vì lâu ngày quên mất tên, phần vì cám cảnh riêng tư Khuê giả lơ không buồn nhìn tiếp.

(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét