Chủ Nhật, 28 tháng 11, 2010

Ngày Mai Về Xứ Lạ

Nguyễn Hiền

(Tiếp theo và hết)

Không khí gia đình đã bắt đầu trôi nổi giữa trần gian và địa ngục, không có lối thoát. Cho đến một hôm, sau khi nghe Thân mớ trong đêm và gọi tên một cô gái tên Thúy, hôm sau tôi đã đặt thẳng yêu sách với Thân.
Thân phải chọn tôi hay chọn những mối tình hờ qua đường. Thân không nói gì, chẳng phân giải, lặng lẽ thu đồ vào trong chiếc túi thể thao, đi biệt hai ngày mới về. Như một cách trả lời gián tiếp. Tôi ôm gối vào phòng riêng, khóa cửa lại, mặc những lời năn nỉ tôi đã thuộc nằm lòng. Một tháng sau, tôi biết mình đã cấn thai. Nhưng thủ tục ly dị với sự đồng ý của cả hai người đã đi được hơn nửa phần đường. Cây cung tôi đã căng giây, không còn tháo trở lại được nữa. Một quyết định sai lầm ngày hôm nay thường đưa tới một quyết định sai lầm khác cho ngày mai, chỉ vì người ta khó thể tự cho mình lầm lẫn, hoặc tự phủ nhận mình.


Hôm chúng tôi thực sự chia tay, tôi còn nhớ vào một ngày thứ bảy, trời nắng. Thân đến lúc tôi đang loay hoay dọn phần đồ của mình để về căn nhà trọ mới, vừa túi tiền. Vẫn điệu bộ lúng ta lúng túng. Chiếc xe Van cót két hạ bửng xuống, tiếng khóa cửa mở lách cách. Tôi làm ra vẻ thản nhiên, lặng lẽ xếp đồ từ tủ bếp vào mấy chiếc thùng carton lượm ngoài siêu thị. Tuy thế, tôi vẫn biết, vẫn nghe, vẫn cảm nhận những gì đang xảy ra quanh mình. Thân nói trống không: “Anh tới mang đồ đi.” Tôi im lặng. Tuồng như có một bức tường vô hình chắn đôi gian phòng khách nhỏ. Thân đi ra đi vào, không lời trao đổi, như người máy, mang ra xe những thùng sách, chồng đĩa hát để chung với chiếc máy nhạc, một thùng nhỏ đựng mấy cái đĩa và dao nĩa kêu leng keng, hai cái ghế, một chiếc bàn nhỏ mặt bàn bị nứt một hôm chúng tôi gây gỗ và Thân đã dằn mạnh nắm tay lên đó khi tôi đứng dậy bỏ đi. Những thứ đó giờ đang từ giã tôi không một lời nhắn nhủ. Gian phòng khách đã gần trống trơn. Còn một thùng đồ cuối cùng, ló lên hai cái khung hình. Hôm thu dọn đồ, Thân đã gỡ hai tấm hình ra đưa cho tôi và tôi đã lẳng lặng, một cách hơi tàn nhẫn, vò nát cả hai và đút vào thùng rác. Còn một thùng đồ cuối. Thùng đồ cuối cùng. Và sau đó là chấm dứt. Thân sắp đi, đi khỏi không gian này. Nhưng đến bao giờ Thân mới đi khỏi ký ức tôi đây? Thân chợt bỏ thùng đồ xuống, bước lại gần. Tôi nghe tiếng chân đi lần đến, rụt rè. Thân đặt lên bàn bếp hai chiếc chìa khóa cửa, và nói nhỏ:
- Thôi anh đi.

Ðáng lẽ tôi đã òa lên khóc khi nghe những lời cuối ấy. Tôi biết chẳng bao giờ tôi nghe lại cái giọng rụt rè, nhẹ như gió ấy một lần nữa. Tôi cũng sẽ chẳng thèm nghe, mặc dù biết rằng đôi khi mình vẫn nhớ. Cho dù đến mấy chục năm sau. Nhưng hình ảnh những ngày cấu chí nhau bỗng ùa về làm tôi nóng bừng mặt. Tôi thốt ra một câu không cần suy nghĩ:
- Thôi từ giờ anh tự do rồi, anh muốn theo con đĩ Thúy ấy thì anh cứ tự nhiên. Ðừng quấy rầy tôi nữa.

- Em biết Thúy là ai không mà nói vậy?

Tôi bĩu môi:
- Là ai tôi không cần biết. Cái thứ cướp chồng người...

- Thúy là chị Thúy của em.

Tôi bỗng quỵ xuống, lỗ tai lùng bùng. Lúc tôi tỉnh dậy thì Thân đã đi mất, bỏ lại tôi bèo nhèo trong chiếc ghế bành kê một góc căn phòng khách trống không, một tấm mền đắp lên người vừa tuột xuống đùi. Thân bỏ đi, từ đó tôi không còn gặp, và cũng không bao giờ muốn gặp Thân để lại rùng mình nghĩ đến những phút cuối cùng ấy. Hôm từ biệt chúng tôi đã không hôn nhau. Thật còn tệ hơn những lần tôi phải hôn xã giao giã biệt những người khách trong buổi tiệc mà tôi biết chắc chẳng bao giờ còn gặp lại.

*

Có lẽ vì thế tôi đã giấu không cho chị tôi biết những gì đã xảy ra giữa chúng tôi. Mỗi lần nghĩ đến, tôi không cản được hình ảnh Thân đã cùng chị chết mệt với nhau. Có thể lắm chứ. Trong sự ghen tuông, thật không có gì khác biệt giữa người thân và kẻ lạ. Tôi buột miệng:
- Chị vẫn còn yêu anh Thân à?

Tôi thấy mắt chị bỗng thoáng mờ đi. Chị chối:
- Bậy nà. Tao với thằng Thân đâu có cái gì nào.

- Vậy là chị hạnh phúc lắm đó. Thân ngủ mớ mà cũng gọi tên chị nữa.

- Sao? Chị thảng thốt. Mày đừng có chọc cái thân già này.

- Thiệt đó. Em mà nói dóc thì...

Thấy vẻ mặt của tôi, chị biết tôi không nói đùa:
- Bộ mày ghen hả?

- Em đâu có biết.

Tôi bắt đầu kể lại về những ngày cuối cùng của chúng tôi. Chị lặng im ngồi nghe. Rồi kết luận:
- Thôi thế cũng xong.

Câu nói chẳng ăn nhập vào đâu. Hai chị em lại ngồi nhìn ra trời nắng và nhìn xuống đìa nước màu xanh rêu tìm những con cá tưởng tượng. Tôi nói:
- Em xin lỗi chị.

Sự thực, tôi cũng chẳng biết tôi có lỗi gì. Lỗi của tôi, nếu có, chỉ là đã không giữ được yên lành trong gia đình như chị tôi vẫn hằng mong. Chị tôi nói nhỏ:
- Lỗi gì. Cũng tại trời xui.

- Sao chị với Thân lại chia tay nhau vậy? Tôi bỗng bật ra câu hỏi tò mò vẫn chôn trong đầu, mà quên đi cái giận của kẻ ăn thừa.

- Mày còn nhớ hôm Thân đi không?

- Lâu quá rồi em cũng chẳng còn nhớ nổi nữa. Sao chị?

- Thân nói đi thoát được sẽ bảo lãnh tao sang bên ấy. Mà trong nhà thì chỉ có tao với mày. Tao đi thì má sống với ai?

Tôi định nói: Thì má sống với em. Nhưng tôi nhớ trực ra hoàn cảnh gia đình hồi đó. Chẳng lẽ tôi lại bỏ học, lao ra kiếm sống, nuôi bà mẹ với chứng bịnh suyễn kinh niên? Một chọn lựa nan giải. Ngay cả trong những ngày tháng đó, khi lớp học chỉ còn những buổi cả thầy và trò chán ngắt trong những cuộc lên gân qua bài học chính trị nhồi sọ. Nhưng những đứa ngu dại như tôi vẫn bám trường, bám lớp, chỉ vì run sợ trước cảnh tranh sống không tình người đang xảy ra hàng ngày. Như thế, có thể nào tôi chịu nhào ra đời để cho chị tôi đi dung dăng dung dẻ với anh chàng Thân bên một xứ nào đó? Chắc là không? Chỉ trừ phi ba má tôi ra lịnh. Hay trừ phi tôi là bà nữ thánh đầy lòng từ bi.

Quyết định ở lại của chị tôi thực ra cũng là một nước cờ. Tôi đi thoát, thì chị tôi cũng có thể đoàn tụ với Thân, nếu cơ hội đến. Và rồi mẹ tôi sẽ có thể sống nhờ vào sự giúp đỡ của hai chị em tôi nơi xứ người.
Nhưng cả chị lẫn tôi đều quên mất một yếu tố. Mẹ tôi với những cơn suyễn. Thời gian qua nhanh, mang theo cả sức khoẻ về cõi hư vô. Từ ngày mẹ tôi trở bệnh lần cuối, chị không dám rời căn nhà nửa ngày. Có những yếu tố xem ra rất nhỏ nhặt, nhưng chính chúng đã quyết định mọi việc thay cho con người. Chị tôi đã không thể chờ. Thân cũng không thể chờ. Chờ và mong đợi trong trường hợp chị tôi nhiều khi đồng nghĩa với bất hiếu.

Trong chớp mắt, cả quãng đời quá khứ chợt quay trở lại. Tôi như người ngoại cuộc xem lại cuộn phim do mình đóng. Tôi hiểu những điều trước đây không nghiệm ra, nhưng thật sự có nghiệm ra, tôi cũng không thể nào xoay lại được. Từ chối Thân ư? Tôi sẽ chọn ai trong hàng ngàn, hàng chục ngàn con người đã tự chôn quá khứ của mình, đã cố quét lên dĩ vãng của mình một lớp sơn tự chọn. Chuyến vượt biên đối với nhiều người quả thực đã đưa đến kết quả bằng trăm lần lời xưng tội trong nhà thờ.

Chị ngậm ngùi bảo:
- Tao đâu ngờ chúng mày lại ra như thế

Tôi cười gượng trả lời chị, bằng một giọng rất lạ:
- Chứ chị nghĩ nếu chị lấy anh Thân thì sẽ không có chuyện ấy xảy ra sao?

Chị tôi ngồi lặng. Hẳn chị cũng đã nhiều lần tự đặt câu hỏi ấy và có lẽ chị vẫn còn đang tìm câu trả lời.

*

Buổi tối cuối cùng. Chúng tôi lặng lẽ ăn cơm quanh chiếc bàn tròn. Ðĩa rau muống luộc, mấy khứa cá lóc chiên và chiếc đầu cá nấu canh chua thơm. Buổi trưa con Gái vừa đạp xe lên chợ mua thêm một gói thịt quay. Tôi hỏi con Gái mai này tôi đi nó có nhớ tôi không. Nó toét miệng cười, không nói. Hình như câu hỏi quá khó với nó. Có lẽ trong cuộc đời nó chưa biết nhớ là gì. Cho tới giờ, tôi chỉ thấy nó quanh quẩn trong xóm, chơi đánh đũa với mấy con nhỏ cùng tuổi mỗi khi xong việc, hay loay hoay với hộp đồ trang sức có mấy cây son và phấn nụ rẻ tiền, cuối tháng ôm bọc quần áo cùng túi quà Sài Gòn trở về xóm nhà cũ dưới Long An. Chị tôi lột bưởi, ân cần đưa cho tôi. “Bưởi ổi trên Biên Hòa đó mày biết không. Ngọt lắm. Ăn đi rồi qua bên đó đừng có nhớ.” Tôi lua vội tô cơm cuối. Con Gái thu chén, chị tôi giăng mùng sẵn cho tôi, cẩn thận tấn mùng xuống chiếu như ngày xưa mẹ tôi vẫn làm. Lần thứ hai kể từ khi tôi về chị giăng mùng cho tôi. Chẳng biết đến bao giờ chị sẽ giăng cho tôi lần nữa?

*

Ðêm đã xuống. Cái nóng ban ngày còn lảng vảng. Tôi nghe tiếng một con thằn lằn tắc lưỡi trên rui nhà. Tiếng loạt soạt của hai con chuột đuổi bắt nhau. Tôi ước mình cũng được sống vô tư như chúng, như con Gái hiện giờ, như tôi những ngày cuối nơi căn nhà thân yêu giờ không còn nữa. Tôi trở mình. Trên chiếc võng mắc ngang cửa sổ, chị tôi hỏi với sang: “Mày chưa ngủ hả?” Tôi thoái thác:
- Nghĩ tới lúc phải đi làm lại sao em ngán quá.

- Hay mày về ở với tao. Có chị có em với nhau. Tao đủ sức nuôi mày mà.

Tôi vẫn tiếp tục nhìn lên nóc mùng. Mình sẽ không thể thay chỗ con Gái, tôi nhủ thầm, mặc dù tôi đang thèm cuộc sống đơn giản, vô tư của nó hiện nay. Tôi đã không còn có thể vô tư trở lại như ngày xưa. Ngày mai tôi về rồi. Chị tôi muốn gởi gì theo? Có thể, rất có thể chị đã mua sẵn cho Thân một món quà gì đó, hiện đang cất kỹ trong một ngăn tủ chỉ có chị biết. Khi tôi đi rồi, chị sẽ thỉnh thoảng mở ngăn tủ ra rờ rẫm món đồ đã mua không bao giờ có dịp gửi. Hay chị chỉ muốn gửi một lời hỏi thăm? Lời hỏi thăm tôi cũng không thể mang theo. Hay là chị sẽ cố chờ? Chờ trong vô vọng một ngày Thân tự dưng nhớ ra còn một góc tim gởi lại ở quê nhà. Nhưng nếu chuyện này xảy ra, chị sẽ phải chọn lựa nữa. Giữa tôi và Thân, lúc đó chị sẽ chọn ai đây?

Nguyễn Hiền

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét