Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010

giờ ổng đi

An Phú Vang
[Chừng năm trước gặp anh Huy "râu" với PCP ở Sàigòn Bistro]

Không có anh Huy” râu” nơi bàn cà phê sát mé hiên ngoài. Bàn đó, nơi ngồi quen thuộc của dân nhà binh tôi vẫn thường thấy mỗi cuối tuần khi đến đây. Bước qua, đưa bản nhắn tin in được từ internet không đúng người sợ kẹt. Mấy ổng bên TQLC tưởng tôi xạo, vẽ chuyện làm tiền thì hết chỗ ngồi yên ở quán này săn tin, nghe chuyện văn nghệ, văn gừng, và “văng” đủ thứ. Tôi đang ở cà phê Factory, nơi đi vào quán trai gái đều run chân vì đám ngồi uống hiên ngoài “địa” quá, ồn ào quá, hút thuốc nhiều quá! Hai trang giấy in từ internet tôi giữ cả mấy tháng. Một anh thương phế binh dân tiểu đoàn 5 TQLC, cụt hai chân, còn ở bên nhà tìm chiến hữu. Anh ta bằng tuổi tôi. Những đứa có số quân bắt đầu bằng 75/ rồi thêm sáu con số XXX – YYY khác của lính “…đây cửa Việt khắc sâu tên người anh Thủy Quân Lục Chiến…” và dân ở đơn vị khác.


Nhiều lần đi uống cà phê tôi định mang theo, chuyển cho các anh bên kia. Bộ tư lệnh nhẹ tiền phương của TQLC với những ông cựu tiểu đoàn trưởng, pháo đội trưởng như bạn tôi nói đùa. Thằng Tâm, trung đội trưởng Cọp Biển cũng hay ngồi chung với họ. Thằng bạn ở lớp Vật Lý những ngày trở lại trường bên này. Thời gian sau không thấy bóng dáng nó. Hỏi anh Huy “râu” rồi hỏi thêm anh Phan Hồng Diệm bên đại đội Viễn Thám TQLC về nó mà tìm không ra. Tâm cao ngồng ơi! Mày đang lưu lạc về đâu nơi đất Mỹ mênh mông này!

Sáng nay tôi cũng liếc qua bàn riêng của các anh TQLC để tìm anh Huy “râu”. Không thấy Cao Xuân Huy dầu đã gọi báo trước qua điện thoại:
“Gặp ở Factory. Em giao cái này cho anh. Anh ở tiểu đoàn 5 TQLC?”

“Không phải.Tao, tiểu đoàn 4!”

“Vậy cũng phải đưa anh xem.”

“TQLC hả. Mày mang ra đó đi.”

Giọng anh náo nức. Tôi hiểu mà. Nghe tin đơn vị cũ ai không bồi hồi. Như tôi mỗi khi nhớ tới những Trung Hậu, Nguyễn Minh Chính, Bạch Lan Thanh, Phú, Đạt, Nguyễn Hữu Minh, Lâm Minh… Chờ một lúc rồi anh Huy cũng tới. Đưa bản in với lời nhắn cho anh rồi tôi chỉ qua bàn bên. Xúi ổng qua đó xin! Ổng gốc TQLC, mang tin này qua cầu cứu danh chính ngôn thuận hơn. Huy “râu”:
“Mày chờ tao. Tao qua bển.”

Tôi ngồi lại với anh Hồ Thành Đức, nghe ông anh kể chuyện tiếu lâm bằng giọng Quảng. Còn ai mà hơn được anh họa sĩ này những cuối tuần ở chỗ uống cà phê. Bàn nào có Hồ Thành Đức là có tiếng cười. Mười phút sau Huy “râu” trở lại.

“Được hai trăm đô rồi đó mày.”

“Đã thiệt!”

Với Huy “râu” thì “đã điếu” như ảnh thường nói.

“Bữa nào hội gởi về…”

Tôi cũng “đã điếu” thiệt:
“Cuối năm rồi cho anh kia bên nhà nghinh xuân. Cọp biển nhanh thật!”

Tôi định hỏi thêm là bút ký “Những Ngày Cuối cùng Ở Cửa Việt” tới đâu rồi mà sợ ổng nghinh. Đọc xong “Tháng Ba Gãy Súng” từ dạo nào, chưa đã nên muốn đọc thêm những ngày sống và viết của ổng. Hôm qua đọc được bài viết về ổng trong Sổ Tay Thường Dân, nhớ mình có viết được gì từ mấy năm trước. Thức dậy chừng sau nửa đêm, tìm ra được một đoạn gọi là truyện. Đọc lại, biết chữ nghĩa chưa tới nhưng thấy được vài nét thấp thoáng Cao Xuân Huy trong đó. Nên giờ này, 4:26 sáng, còn thức sửa, để giữ lại trong tôi. Đi bình yên anh Huy “râu”.

An Phú Vang
Mồng Một Tết Bính Tuất

[29 tháng Giêng, 2006] [23 tháng Giêng 2010][15 tháng 11, 2010]

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét