Thứ Năm, 18 tháng 11, 2010

Ghé thăm các Blog: 18/11/2010

BLOG LÊ DIỄN ĐỨC

Thế giới thực sự đang tiến vào cuộc cách mạng năng lượng xanh, trong khi người Việt thì hăng hái tìm mọi cách khai thác tận kiệt mọi tài nguyên và gần như chỉ xuất khẩu ở dạng thô, song song với việc ham lợi trước mắt nên sử dụng công nghệ rẻ tiền, bất chấp hậu quả môi trường để lại cho thế hệ tương lai, mà nguy cơ bùn đỏ từ khai thác bauxite Tây Nguyên đang là một trong những đề tài gây lo lắng cho công luận.

United Arab Emirates đang chuẩn bị cho một thế giới mà trong đó sẽ cần đến dầu ít hơn, mặc dù United Arab Emirates có trữ lượng dầu lớn thứ bảy trên thế giới.

Hầu hết người dân của quốc gia này sống đầy đủ tại các thành phố hiện đại nhờ vào sự giàu có mà thương mại dầu mỏ mang lại. Tuy nhiên, tại United Arab Emirates đang có một sự phát triển hoàn toàn mới – nguồn gốc cho thu nhập trong tương lai và khá bất ngờ. Đó là Masdar City.

Thành phố này đang được xây dựng trải dài 17 km từ Abu Dhabi và là thành phố đầu tiên của thế giới hoàn toàn sử dụng năng lượng xanh.


Năng lượng sẽ được cung cấp với từ các nguồn tái tạo và các tòa nhà được che phủ bằng các tấm năng lượng mặt trời. Mục tiêu là không phát thải khí các-bon và mức độ ô nhiễm môi trường bằng không.

Chủ tịch cômg ty Masdar, Tiến sĩ Al Jaber, nói rằng công trình sử dụng công nghệ mới nhất và được xây dựng kéo dài một thập niên nữa. Các công việc sẽ hoàn thành giữa năm 2020 và năm 2025, nhưng Masdar City mang một sứ mệnh độc đáo và các công việc sẽ kéo dài mãi mãi. Một số lượng lớn sẽ phụ thuộc vào sự tiến bộ của công nghệ và tính năng động của thị trường – Ông Sultan Ahmed Al Jaber cho biết.

Được thành lập vào năm 2006, Masdar cũng được gọi là Abu Dhabi Future Energy Company. Mục tiêu của nó là phát triển, thương mại, phổ biến và khuyếch trương các nguồn năng lượng tái tạo và công nghệ sạch.

Masdar muốn đi đầu trong sự chuyển biến nền kinh tế của chúng ta từ mô hình dựa trên dầu lửa qua mô hình dựa trên kiến thức, với sự quan tâm đặc biệt đến những những gì chúng ta biết rõ nhất, tức là năng lượng – ông Sultan Ahmed Al Jaber nói.

Masdar City nằm trong trái tim của những tham vọng. Ông hy vọng nó sẽ trở thành trụ sở cho các công ty, các nhà nghiên cứu nhà khoa học từ khắp nơi trên thế giới và tạo ra một trung tâm quốc tế cho các tổ chức tham gia vào năng lượng tái tạo và công nghệ môi trường.

Tập đoàn Siemens của Đức quốc đã công bố kế hoạch thiết lập trụ sở khu vực của nó ở đây.

Dự trữ dầu không phải là vĩnh cửu. Masdar City là một ví dụ về khả năng chuyển đổi tình trạng phụ thuộc vào dầu sang phương pháp sản xuất năng lượng xanh, bảo vệ thiên nhiên và đời sống, sức khỏe của con người.

Thế giới thực sự đang tiến vào cuộc cách mạng năng lượng xanh, trong khi người Việt thì hăng hái tìm mọi cách khai thác tận kiệt mọi tài nguyên và gần như chỉ xuất khẩu ở dạng thô, song song với việc ham lợi trước mắt nên sử dụng công nghệ rẻ tiền, bất chấp hậu quả môi trường để lại cho thế hệ tương lai, mà nguy cơ bùn đỏ từ khai thác bauxite Tây Nguyên đang là một trong những đề tài gây lo lắng cho công luận.


BLOG NGƯỜI BUÔN GIÓ

Hôm nọ xem cái ảnh vụ xử Nguyễn Đức Nghĩa tử hình, có thằng phóng viên giơ máy ảnh chụp miệng cười tủm tỉm.

Hôm nay thấy cái clip công an bắt gái mại dâm, quay clip bắt gái phải dang tay ra không được che bướm để quay cho rõ.

Rồi bà mẹ nào sinh con, không nuôi được đem bỏ ở cổng chùa, lúc chú tiểu mở cổng chùa bé gái sơ sinh đã bị kiến bu đốt chết.

Hôm nọ nghe bác Nguyễn Minh Thuyết đại biểu quốc hội phát biểu rất nhiệt huyết, hôm sau thấy báo chính phủ, công an lên án các đại biểu hồ đồ, thiếu kiến thức cái nhìn thiển cận.

Các con quan thi trượt ở Hải Phòng, lại được đặc cách cho vào thẳng, bí thư tỉnh ủy đi mua cổ vật do bọn trộm khoắng ở nhà thờ, nhà chùa.

Rồi nghe chị Báo Hồng chửi các nhân vật bị công an bắt, không biết sao chị ấy ghét những người bị bắt thế. Đọc chị Dương Thu Hương mới biết là bởi những người ấy bị công an ghét, mà công an với chị Beo Hồng là chỗ thân “tình”.

Rồi vụ hàng trăm tên xã hội đen vì thanh toán nợ nần cờ bạc, đứng đầu một nhóm là trung úy công an Hà Nội chuyên nghiệp hơn đã giết được kẻ cầm đầu nhóm kia. Mấy trăm con người vây quanh bệnh viện giữa thủ đô để truy sát kẻ thù, trong phía Nam cũng liên tiếp vụ xông vào bệnh viện truy sát kẻ thù đang phải nằm cấp cứu.

Cán bộ xã hiếp dâm nữ cán bộ dưới quyền, nhân tiện hiếp luôn cả trẻ em tại buôn làng.

Ngoài chợ các thứ thực phẩm tăng vọt, thu nhập chả tăng đã thế thực phẩm lại toàn nhiễm chất nọ, chất kia. Đau nhất là yêu quê hương, mua gì cũng nhất quyết tìm hàng Việt Nam trừ cái gì VN không làm được mới mua của nước khác sản xuất (hạn chế mua hàng TQ), nay lại biết tin hàng VN là mua của TQ rồi dán mác VN vào.

Không biết ngày ngày mặt trời có còn đi qua lăng không nữa.

Thấy tăm tối quá, chẳng biết cứ thế này kiếp người đi về đâu.


BLOG QUÊ CHOA

Tháng Giêng, tháng Hai, tháng Ba, tháng Bốn,
tháng khốn tháng nạn
Đi vay đi dạm được một quan tiền
Ra chợ Kẻ Diên mua con gà mái về nuôi,
hắn đẻ ra mười trứng:
Một trứng ung
Hai trứng ung
Ba trứng ung
Bốn trứng ung
Năm trứng ung
Sáu trứng ung
Bảy trứng ung
Còn ba trứng nở ra ba con
Con diều tha
Con quạ bắt
Con cắt xơi

Chớ than phận khó ai ơi
Còn da lông mọc, còn chồi nảy cây.


Bài ni có trong sách SGK Văn học 10 – Bộ GD&ĐT – XB 1998, ai cũng biết (Có điều SGK ghi chồi lên cây là trật, chồi nảy cây). Nhiều người chưa biết đó là bài ca dao xuất phát từ huyện Hải Lăng- Quảng Trị, quê hương của mụ Nụ Cười, ông Mèo Bự. (Toàn bộ cái kết của phim Đời Cát là được quay tại ga Diên Sanh- Hải Lăng đó). Vì sao tui quả quyết bài ca dao ni xuất phát từ vùng Hải Lăng- Quảng Trị? Thứ nhất Thị trấn Diên Sanh- trung tâm huyện Hải Lăng- xưa chỉ là làng có cái chợ gọi là chợ Kẻ Diên. Chợ Kẻ Diên khá nổi tiếng vì rượu ngon gái đẹp, là trung tâm buôn bán của huyện Hải Lăng. Từ một cái chợ lâu ngày biến thành thị trấn. Giống chợ Ba Đồn quê tui vậy. Thứ hai chỉ có dân Quảng Trị mới gọi việc đi mượn tạm là đi dạm, những nơi khác của miền Trung gọi đi dạm khi làm lễ bỏ trầu hỏi vợ cho con (trước lễ ăn hỏi). Thứ ba ai đến Hải Lăng thì biết, đó là vùng cát trắng, vùng gió Lào, vùng bão lụt cho nên nuôi được một con gà cực nhọc lắm. Thứ tư dù khổ như rứa nhưng nơi đó thật lãng mạn. Con gái cực đẹp, những đêm trăng sáng mà kéo nhau ra trảng cát trắng phau để đùng đùng đùng đoàng đoàng đoàng thì hết chê chấm com, tui đã mần nhiều trận như rứa rồi, hi hi.

Bài ca dao ni ai cũng biết nhưng khó thuộc vì nó trúc trắc trục trặc (sự trúc trắc trục trặc của cao thủ). Không biết mụ Nụ Cười đã ra đề văn cho con nít bình về sự trúc trắc trục trặc của bài ca dao ni chưa? Tui email hỏi mụ Nụ Cười bài ca dao, mụ gửi cho tui ngay. Tui đang coppy and paste thì một ông dân Hải Lăng vào chơi. Ông nói bài ni cũ rồi, có bài khác mới hơn, hay hơn. Tui nói bài a răng, ông liền đọc:

Tháng Giêng, tháng Hai, tháng Ba, tháng Bốn,
tháng khốn tháng nạn
Đi vay đi dạm được một quan tiền
Ra chợ Kẻ Diên mua con gà mái về nuôi,
hắn đẻ ra mười trứng:
Một trứng lâm tặc
Hai trứng bán rừng
Ba trứng rừng phá
Bốn trứng cháy rừng
Năm trứng thuỷ điện lung tung
Sáu trứng núi lở
Bảy trứng lũ bùn
Còn ba trứng nở ra ba con
Con Vinashin diều tha
Con Bô xít quạ bắt
Con Cao tốc cắt xơi

Chớ than phận khó ai ơi
Còn ôông Quốc hội, còn chồi nảy cây.


Ua chầu chầu, hay hè hay hè.


BLOG NGUYỄN HÙNG
2010-11-15, 15:40

Những vụ bắt bớ và gia hạn giam giữ ở Việt Nam gần đây đặt trở lại câu hỏi 'xưa như trái đất' về không gian của nhà nước và không gian của cá nhân.


Sự tự do, tạm mượn ý của một câu danh ngôn, có thể coi như một tấm chăn hẹp.

Nếu nhà nước kéo thêm một chút để có tự do thể hiện sức mạnh thì tự do của người dân hiển nhiên sẽ hở đầu, hở chân, hay hở sườn.

Còn trong những chế độ độc tài như ở Bắc Hàn thì người ta thu luôn tấm chăn đó đắp riêng cho những vị cầm quyền.

Trở lại những vụ bắt bớ gần đây, nhất là vụ bắt Tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ, có nhiều dấu hiệu cho thấy vẫn có những người ở Việt Nam muốn sử dụng cơ bắp để kéo chăn.

Trước hết là chuyện "kiểm tra hành chính" khách sạn mà ông Vũ đang có mặt khi bị "bắt khẩn cấp".

Cả thế giới chỉ còn vài nước có chế độ hộ khẩu và kiểm tra hộ khẩu, nhất là việc bắt đăng ký tạm trú khi tới ở các khách sạn.

Trong đợt đi công tác ở Thượng Hải mùa hè năm nay, cô nhân viên lễ tân khách sạn tỏ vẻ ngạc nhiên khi tôi đề nghị cô đăng ký tạm trú cho tôi.

Về lý thuyết, Trung Quốc vẫn giữ chế độ hộ khẩu và đăng ký tạm trú, tạm vắng.

Trên thực tế, không phải ở đâu họ cũng thực hiện sự quản lý cổ hủ này.

Nó chỉ là cái cớ để chính quyền hành người dân thêm một loại giấy tờ và một số cán bộ trong ngành công an có lý do để đòi phong bì.

Tại Miến Điện, Bà Aung San Suu Kyi, nhà lãnh đạo được dân bầu lên nhưng quân đội không chấp nhận, cũng vì không khai báo tạm trú cho một vị khách người Mỹ mà bị tù thêm mấy năm cho tới cuối tuần qua.
Nhìn về gốc, chế độ hộ khẩu là một cách để một số chế độ kiểm soát người dân.

Và nó đã được dùng làm một phương tiện kèm theo trong vụ bắt giữ ông Cù Huy Hà Vũ.

Quyền nói

Một quyền nữa mà người dân và chính phủ của một số nước phải giành giật nhau là quyền được nói.
Và trong màn kéo co này, người dân hầu như bao giờ cũng chịu phần thua thiệt.

Về lý thuyết họ có quyền được nói.

Nhưng khi họ không được phép ra báo, lập đài phát thanh, truyền hình như chính phủ, hay có những trang blog mà không sợ bị đe dọa, thì quyền đó cũng chỉ là quyền tượng trưng.


Ông Hà Vũ bị bắt khi đang ở trong khách sạn cùng một nữ luật sư

Trong khi đó nhà nước khai thác triệt để quyền này.

Sau khi ông Hà Vũ bị bắt, một số báo nhà nước đồng loạt đưa tin với đủ loại chi tiết giật gân, nổi bật nhất là các chi tiết "bắt khẩn cấp", "gái mại dâm", "bao cao su đã qua sử dụng".

Chi tiết "gái mại dâm" đã được chứng minh là hoàn toàn sai sự thật.

"Bao cao su đã qua sử dụng" giờ còn chưa được giám định.

Còn "bắt khẩn cấp" là một cụm từ được dùng nhiều bởi ngành công an Việt Nam.

Theo luật, người ta chỉ bắt khẩn cấp những người đang có lệnh truy nã, phạm tội quả tang bị bắt và những đối tượng phạm pháp có nguy cơ bỏ trốn.

Ngoại trừ ngành công an có luật cho riêng họ hoặc muốn làm chuyện tương tự như các nhà báo thích "giật tít", chuyện phải "bắt khẩn cấp" ông Cù Huy Hà Vũ nghe có vẻ khiên cưỡng.

Còn việc ông Vũ có tội hay không có tội cho tới giờ chưa thể khẳng định.

Một người chỉ có tội sau khi đã được xét xử bởi một tòa án công minh.

Cho tới nay phiên tòa còn chưa định ngày.

Thế nhưng phiên tòa công luận coi như đã xử xong.

Báo Quân đội Nhân dân, của một cơ quan nhà nước và dùng tiền thuế của dân, trong đó có cả những đồng thuế mà ông Cù Huy Hà Vũ đóng, chỉ gọi ông bằng tên tục và phán:

"Theo dõi các hành động của Vũ, xem các bài báo Vũ viết trên các trang điện tử thì thấy rõ Vũ là người ngông cuồng, nghĩ rằng mình đứng trên mọi người, đứng trên pháp luật, Vũ cho rằng xã hội u mê cả, mình Vũ tỉnh."

Ở những xã hội có nền tư pháp phát triển, Quân đội Nhân dân rất có thể bị phạt vì tội "coi thường tòa án" khi đưa ra những nhận định có thể làm các quan tòa thiên vị khi xét xử.

Quyền đại diện

Trong vụ bắt ông Vũ cũng như trong nhiều vụ khác, một quyền nữa của người dân đã bị hạn chế.
Đó là quyền được có đại diện khi bị bắt giữ, khám xét và thẩm tra.

Chú của ông Vũ nói vị Tiến sỹ luật đã đề nghị để người chú của ông tới khi công an khám xét, nhưng đề nghị của ông đã bị từ chối.

Luật sư Trần Đình Triển đã đề nghị được đại diện cho ông Hà Vũ nhưng ngành công an không có phản hồi.
Đương nhiên nhà nước được lợi khi người dân bị bắt giữ trong tình trạng chỉ có công an chứng kiến việc công an làm.

Đỡ rắc rối, không có bằng chứng gì nếu công an lạm quyền và phần thẩm vấn và cả điều mà người ta cáo buộc là "trấn áp và ép cung" có thể dễ dàng được thực hiện.

Nhưng từ trước tới nay, ngành công an Việt Nam chưa bao giờ thừa nhận họ làm gì sai khi bắt những người bất đồng chính kiến.

Như vậy trong ít nhất ba khía cạnh, quyền tự do cư trú, quyền tự do ngôn luận và quyền được đại diện về mặt pháp lý, nhà nước đã quyết định kéo tấm chăn tự do về phía mình.

Nếu điều này xảy ra trong một xã hội dân chủ, công bằng và văn minh như các nhà lãnh đạo cao cấp Việt Nam vẫn tuyên bố họ muốn mang lại cho Việt Nam, ngành công an có nhiều khả năng sẽ phải hầu tòa.

Báo chí độc lập sẽ gây sức ép và vấn đề sẽ được mang ra quốc hội bàn thảo.

Nhưng từ trước tới nay, ngành công an Việt Nam chưa bao giờ thừa nhận họ làm gì sai khi bắt những người bất đồng chính kiến.

Báo chí luôn có quán tính đi đúng lề và quốc hội đã coi vụ bắt bớ này là chuyện không đáng để bàn, kể cả các dân biểu Hà Nội, những người có thể coi là đại diện cho ông Cù Huy Hà Vũ.

Những cách hành xử này trái ngược với sự độ lượng của các xã hội tư bản mà trước đây những người Cộng sản vẫn lên án là "mục ruỗng".

Đó là chuyện người ta sẵn sàng hoãn phiên xử một kẻ vô gia cư chỉ vì anh ta không có đại diện pháp lý.

Đó là chuyện cảnh sát chấp nhận cả chuyện họ có thể bị thương để bảo vệ quyền biểu tình của hàng chục ngàn sinh viên.

Đó là chuyện các đảng phái chính trị chấp nhận đa đảng cho dù họ có thể mất quyền lực.

Đó là sự cao thượng của những người quân tử khi họ nói rằng "Tôi không thích những gì anh nói, nhưng tôi sẵn sàng chết để bảo vệ quyền được nói của anh".


BLOG QUÊ CHOA-NGUYỄN QUANG LẬP



Đây là khu Nhà mở thuộc Tỉnh đoàn tỉnh Đồng Nai, thành lập vào cuối tháng 11/1998, trụ sở tại P. Bửu Long, TP. Biên Hòa. Một tiêu chí rất nhân văn được quảng cáo trên trang web Tỉnh đoàn: “Với mục đích chăm sóc giáo dục, hướng nghiệp tìm việc làm cho trẻ, đưa trẻ tái hòa nhập với gia đình, cộng đồng, giúp đỡ trẻ tránh những rủi ro trên đường phố, ngăn ngừa các tội phạm và tệ nạn xã hội đến với các em: trộm cắp, mà túy và bị lạm dụng tình dục.“


Cũng trên trang web tỉnh đoàn Đồng Nai, họ đã khoe qua thời gian hoạt động (kể từ 26.3.1999 đến hết năm 2004) Nhà mở Đồng Nai đã tập hợp được 102 em. Đã vận động 51 em rời bỏ cuộc sống lang thang, giáo dục các em bỏ những thói hư tật xấu như ăn cắp vặt, giựt đồ, móc túi, đánh bài, cá cược, nói tục.
Nhìn khẩu hiệu được treo cao: “Trẻ em như búp trên cành” không ai không cảm động.


Họ còn khoe đã tổ chức ôn tập văn hóa cho 66 em và xóa mù chữ được 19 em, đưa 12 em vào trường Bổ túc văn hóa của phường Bửu Long, 2 em vào học tại trường quốc lập. Thật tuyệt vời.


Chưa hết. Họ khoe họ đã tổ chức các em học giáo dục công dân và đạo đức vào thứ 5 hàng tuần và học vẽ vào tối chủ nhật hàng tuần. Tổ chức nói chuyện chuyên đề về ma túy hoặc chăm sóc bảo vệ trẻ em, luật phổ cập tiểu học, tâm lý lứa tuổi, pháp luật nhằm tạo cho các em có nhận thức tốt về các chuẩn mực đạo đức xã hội.


Họ cũng khoe đã cai nghiện thuốc lá được 42 em và 1 em bỏ hút bồ đà. Không biết thuốc bồ đà là thuốc gì, nhưng những hoạt động kể trên nếu có thật và nếu được diễn ra đẹp đẽ như những tấm ảnh này thì rất đáng bravo Nhà mở. Nhưng liệu sự thật có đúng như thế không?


Chiều 8-11, người dân khu vực đường Hùng Vương (phường 4, quận 5, TP.HCM) phát hiện bốn đứa bé lang thang trong tình trạng thương tích khắp người nên đưa đến công an phường. Đó là các cháu ở khu Nhà mở, chúng đã trốn thoát khỏi Nhà mở, liều chết đi hơn 30 chục km, chạy vào tận tp. HCM. Vì sao các em nhỏ lại trốn thoát khỏi Nhà mở, nơi lâu nay vẫn được coi như mái ấm của trẻ nhỏ?


Một em tên là Hai kể: “Con sống ở nhà mở Đồng Nai được 5 năm. Trong suốt thời gian này con và các bạn bị cô giáo đánh đập nhiều lần bằng các cách như: bóp cổ, đập đầu vào tường, dùng tay tát vào mặt, dùng cây đánh vào đầu, vào mông… Và bắt tụi con làm những việc nặng nhọc. Khi mà cô giáo nóng giận thì tụi con đều bị đánh đập vô cớ, tụi con phải nhịn đói từ sáng đến tối mới được ăn cơm”.


Em khác tên là Khoa kể: “Con với em (tức em trai Khoa) ở đó cũng lâu, con không nhớ là từ lúc nào! Bị cô Lan đánh hoài. Anh em con sợ lắm nhưng không biết làm gì”. Khoa còn kể thêm “chiều 7/11, chú Thanh kêu con vào phòng rồi dùng cây, dây xích đánh con túi bụi. Con bị gãy tay mà không biết, rồi con chỉ biết khóc. Ôm tay đau cả đêm không ngủ được”


Tất nhiên đã có các cuộc họp và sẽ có nhiều cuộc họp khác nữa. Tất nhiên những người phụ trách Nhà mở đều rũ bỏ trách nhiệm, họ sẽ nói đó là lời con trẻ. Rằng chúng tôi cũng có đánh đập, doạ nạt các cháu nhưng đâu đến nỗi dã man. Nhà mở vẫn là mái ấm của các em, còn khuyết điểm chúng tôi xin khắc phục. Không cần nghe nói ta cũng biết họ sẽ nói như vậy.


Nhưng thử đặt câu hỏi vì sao các em nhỏ phải trốn trại, bỏ chạy hơn 30 km? Vì sao trên thân thể các em thương tích đầy mình? Vì sao khi các em đang nằm viện họ đã vội vàng tìm cách cho các em ra viện để phi tang? Vì sao các cháu nhỏ lại phải viết đơn kêu cứu. Chỉ chừng đó cũng cho thấy sự giả nhân giả nghĩa của những kẻ núp bóng từ bi để làm những việc phi nhân.


BLOG ĐÀO TUẤN
Đăng ngày: 20:52 16-11-2010

Trùng tu di tích tuyệt vời
Từ cụ cao tuổi lên đời ca ve
Tiền vào lắm lỗ nhiều khe
Cho nên nó mới bét nhè cổ kim
Nào là bản sắc giữ gìn
Nào là sáng suốt niềm tin chói lòa
Làm ăn be bét thế a ?
To mồm cứ hát bài ca tuyệt vời...
(Thơ và tranh minh họa của Trương Tuần)

Sau khi Ô Quan Chưởng, cửa ô duy nhất còn sót lại của Hà Nội bị ta thán rằng bị biến từ cụ già trăm tuổi thành đứa trẻ chíp hôi, ông Lê Thành Vinh, Viện trưởng Viện bảo tồn di tích, có lẽ là một kiến trúc sư, đã nói rất nhiều. Rằng thì việc trùng tu "Không gây ảnh hưởng đến giá trị di tích", rằng: "Cách ứng xử với di tích không sai", Rồi thì "Đừng đánh đồng màu rêu xanh với giá trị cổ kính". Ông Vinh cũng nói thêm rằng": "Loại bỏ lớp rêu mốc làm lại màu cũ là trả lại cho di tích màu vốn có của nó đã bị rêu phủ lên chứ không phải khoác áo mới”. Và "Có lẽ chúng ta nên làm quen với cái sự sạch sẽ của di tích chứ đừng mang mãi hoài niệm về một màu rêu"...

Vâng, rất nhiều kiến thức bảo tồn, rất nhiều bài học về giá trị mà những người không phải kiến trúc sư, không liên quan đến dự án bảo tồn, chỉ riêng tiền Mỹ tài trợ đã lên tới 74.500 USD, cần phải học ở ông Vinh. Nhưng nói gì thì nói, nhìn vào cái màu nâu vàng mới tinh tươm của cái cổng, giờ phải gọi là cái cổng- phải trơ trẽn lắm những người Hà Nội mới dám giới thiệu với bạn bè của mình rằng đây là di tích đã được xây từ năm 1749, rằng nơi đây, năm 1881, Tổng đốc Hoàng Diệu đã cắm bia "Thân cấm khư tệ" cấm nạn nhũng nhiễu, vòi tiền, cướp bóc nhân dân... Dân tình, tất nhiên không phải ai cũng là kiến trúc sư, không phải ai cũng có kiến thức bảo tồn, nhưng ai cũng thấy rằng đó không phải là cái cửa ô cũ, nó mới quá, nó nuột nà quá. Mới và nuột đến độ nom nó quá giả, dù chẹt giữa những bức tường mới toanh, vôi ve bóng lộn, vẫn là tấm bia xưa, hàng chữ cũ. Phó Chủ tịch Hội Quy hoạch và Phát triển đô thị Hà Nội, TS KTS Đào Ngọc Nghiêm sau đó đã đặt câu hỏi khi được đề nghị trả lời về vấn đề Ô Quan chưởng mới: "Hình ảnh Ô Quan Chưởng rêu phong như thế, chứng tỏ sự già cội, có giá trị lịch sử ăn sâu vào lòng người rồi. Nếu muốn loại bỏ hoàn toàn yếu tố rêu phong, phải xem xét rêu có hại cho công trình thế nào và tìm phương pháp xử lý. Thay thế vật liệu cũng phải xem thế nào. Trát một lớp vữa mới, liệu đó có phải là vật liệu gốc không, màu sắc có phải màu sắc gốc không? Bài học trát vữa xi măng Tháp Rùa, sơn xanh, sơn đỏ chùa Trấn Quốc… vẫn còn đó".
"Ta có cách làm của ta"- Câu này giờ được nhắc đi nhắc lại, kinh điển đến mức cứ còn cãi được là ai cũng có thể nói "Ta có cách làm của ta". Trong lĩnh vực gìn giữ những giá trị lịch sử văn hóa ở thủ đô trong nhiều chục năm qua, "cách làm của ta" đã làm cho 165 di tích trong khu phố cổ trở thành phế tích- đây là số liệu được lấy từ báo cáo của Ban quản lý phố cổ- 60 phế tích trong đó thậm chí đã mất hoàn toàn dấu tích. Và cũng vì "cách làm của ta" mà những dấu ấn lịch sử còn sót lại hoặc biến mất như câu chuyện cây bồ đề trăm tuổi ở ven chợ 19-12 bị nhổ phắt, bằng xe cẩu, giữa ban ngày, với lý do nó sắp đổ nên tiện thể nhổ vứt luôn cho nó gọn, hoặc bỗng nhiên trông rất "tởm"- mà nhắm mắt cũng thấy ngay cái Tháp Rùa, Tháp nước Hàng Đậu và giờ là Ô Quan Chưởng.

Sau khi Hà Nội bỏ tới non năm chục tỷ đồng để "vôi ve" cho phố cổ, sau khi tháp nước trăm năm được tô son trát phấn bằng màu xanh da trời...Có người đã gọi mỉa mai rằng các di tích của Hà Nội, thứ làm nên bản sắc hồn cốt của Thăng Long, đang được diện thời trang tân thời, kiểu cách của một cô gái răng đen, vấn khăn mặc bikini đi lễ chùa- một thứ mode mới "À la Hà Nội".

Ơn trời, việc biến cụ già thế kỷ 17 thành cô gái tân thời đã cho chúng ta biết một sự thật rằng chất lượng trùng tu hóa ra rất tệ. Ô Quan Chưởng được trùng tu lần đầu năm 1817. Lần trùng tu gần đây nhất, năm 1994, chỉ cách nay có 16 năm. Mới có 16 năm, thời gian chưa đủ làm cũ một ngôi nhà tư nhân nhưng cửa ô đã mang mác rêu phong như đã tồn tại hàng thế kỷ, đã có vẻ cổ kính như thể nó được sơn bằng loại sơn chất lượng thấp và được làm cẩu thả một cách tình cờ, đã sập sệ tồi tệ đến mức một lần nữa phải mang ra... làm thịt.

Cách đây 3 tuần, trước khi trở về Anh Quốc sau thời gian thực hiện chương trình trao đổi văn hóa, Alecxandre Kent , con trai Đại sứ Vương quốc Anh tại Việt Nam đã thảng thốt: Dường như lúc nào cũng có một cái gì đó rất đặc biệt ngầm chảy trong mảnh đất này. Anh nói thế sau nhiều tháng lân la trong khu phố cổ, ngắm từng mảng rêu phong còn sót lại trên mái tường một ngôi nhà cổ, cho đến một mái chùa bất thần hiện ra sau tấm biển tiệm gội đầu. Hà Nội gần gũi và chứa đựng những nét độc đáo không lẫn với bất cứ thành phố nào. Alec nói anh luôn luôn muốn là một phần của Hà Nội để được tận mắt đón nhận, chứng kiến, ngắm nhìn, động chạm và hít hà dòng thời gian trôi qua đây.

Sau chuyện Ô Quan Chưởng, những người bạn Hà Nội của anh chắc chỉ ước 10-15 năm sau, khi thời gian, và sự cẩu thả trong việc trùng tu chạy kỷ niệm kịp làm những gì mới toanh hôm nay "bỗng nhiên trở nên cổ kính", Alec hãy quay lại Hà Nội.



(Ảnh chôm từ blog Phạm Viết Đào)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét