Chủ Nhật, 28 tháng 11, 2010

Cán bộ cao cấp và chuyên viên hàng đầu đòi: “Không thông qua Cương lĩnh!” và “Phải xây dựng Hiến pháp mới!”

Âu Dương Thệ

Kỳ 2 (Tiếp theo)

Các chuyên viên hàng đầu và cựu cán bộ cao cấp đã nhận định như thế nào về các „định hướng lớn“ chính trị, kinh tế, giáo dục và quốc phòng- ngoại giao sẽ được thông qua tại ĐH 11 ?


Bước sang phần đánh giá về mô hình tổ chức bộ máy Đảng và Nhà nước và các giải pháp lớn để phát triển đất nước đã được nêu ra trong ba Văn kiện sẽ được đưa ra trong Đại hội 11, hầu hết các tham dự viên trong cuộc Hội thảo khoa học ngày 7.10 đã có những nhận định chung khá đồng nhất về hệ thống tổ chức và vận hành quyền lực hiện nay của chế độ độc đảng. Đó là, những người cầm đầu hiện nay tỏ ra cuồng tín, lạc hậu hơn trong tư duy và có thái độ ngang ngược hơn so với trước. GS Lê Duy Phong đánh giá những tác giả các Văn kiện này là: „Tư duy lí luận lạc hậu, mâu thuẫn, xa rời thực tiễn, thụt lùi so với Đại hội trước“. Trong khi ấy TS Lê Đăng Doanh tố cáo thái độ ngang ngược của nhóm cầm quyền là đã không thực hiện các nghị quyết của Đại hội trước về một số việc rất quan trọng để dân chủ hóa đất nước, như „Luật về Hội, Luật về quyền tiếp cận thông tin, Luật Hiến pháp“. Mặt khác, vẫn theo nhiều tham dự viên, những người cầm đầu hiện nay rất ngạo mạn và tham quyền, như trong Cương lĩnh dự thảo đã ngang ngược đề cao tiêu chí „ĐCSVN là đảng cầm quyền“ coi như một việc tất yếu và vĩnh hằng !

Các tham dự viên còn chỉ ra những nguy hại cho đất nước trong các lãnh vực, nếu mô hình tổ chức và vận hành quyền lực bảo thủ, lạc hậu và phản động này cứ được tiếp tục như đã ghi trong các Văn kiện dự thảo của Đại hội 11. Trong khi những người soạn thảo các văn kiện vẫn ngạo mạn tự đắc bảo rằng, „dân chủ trong Đảng được mở rộng“, bà Dương Thu Hương đã dũng cảm tố ngược: „Dự thảo Văn kiện đánh giá:“Dân chủ trong Đảng được mở rộng“. Tôi nghĩ trong Đảng là mất dân chủ nhất.“ Trong khi ấy ông Vũ Tuấn nêu ra những tệ hại của chế độ độc đảng, như thái độ vô trách nhiệm của những người cầm đầu và vì thế họ đã đánh mất danh nghĩa: „Lãnh đạo là ai? Ai cho anh quyền lãnh đạo? Chính quyền thì ỷ vào đảng, cái gì cũng đợi để thường vụ bàn!“ Đồng quan điểm này, cụ Trần Phương phê phán: “Đảng quyết mọi thứ mà lại không chịu trách nhiệm gì. Thế mới chết chứ!“. Vì thế TS Nguyễn Mại đã đưa ra đòi hỏi, „đã đến lúc phải đổi mới hệ thống chính trị, phải phân định rõ vai trò lãnh đạo của Đảng, chức năng của nhà nước. Quốc hội hiện chưa phải là cơ quan lập pháp.“ Từ đó TS Lê Đăng Doanh rút ra kết luận dứt khoát :“Thể chế là vấn đề sống còn. Đảng phải đổi mới, phải được giám sát“.

Ngoài việc chống lại chủ trương rất ngang ngược „Đảng cầm quyền“ như đã ghi trong các Văn kiện dự thảo, nhiều người tham dự còn chống lại các „định hướng lớn“ đã được ghi rõ trong các Văn kiện này: Nền kinh tế gọi là „Kinh tế thị trường định hướng Xã hội chủ nghĩa“, trong đó đất đai thuộc quyền công hữu, tức là độc quyền của nhà nước, và „vai trò chủ đạo của doanh nghiệp Nhà nước“. Ông Võ Đại Lược cảnh báo: „Công hữu là chủ đạo? Thật là vô lí, có hại cho đổi mới! Doanh nghiệp Nhà nước là chủ đạo, nền tảng của kinh tế nhà nước, chỗ này là phi Xã hội chủ nghĩa nhất, nguy hiểm quá“. GS Lê Duy Phong đồng ý và chỉ ra những bức xúc trong kinh tế và xã hội: „ Vấn đề công hữu, kinh tế Nhà nước là chủ đạo, bình đẳng mọi thành phần là những vấn đề nổi cộm“. PGS Trần Đình Thiên phủ nhận những hô hoán vơ vào của những người cầm đầu bảo rằng, những thành quả kinh tế trong hơn hai thập niên qua là do thực hiện định hướng Xã hội chủ nghĩa: „25 năm qua điều ta đạt được là nhờ chuyển sang thị trường chứ không phải là do định hướng Xã hội chủ nghĩa“. Ông Lê Đăng Doanh nêu ra ba cái móc ngoặc tạo ra tham nhũng bất trị của chế độ hiện nay khiến cho „pháp chế Xã hội chủ nghĩa“ chỉ là hình thức, đó là: „Thể chế, lợi ích nhóm, vận hành quyền lực tùy tiện“. Ông đòi hỏi phải chấm dứt ngay các tệ trạng này chứ không được phép để nó tiếp tục như trong các Văn kiện: „Đổi mới thể chế phải là then chốt! Phải ngăn chặn lợi ích nhóm, kiểm soát sự lãnh đạo của Đảng. Cần có luật về sự lãnh đạo của Đảng.“ GS Phan Văn Tiệm nói thẳng nguyên nhân của tham nhũng và đòi dứt khooát: „Từ nay từ bỏ chủ đạo. Không nên lập ra các tập đoàn kinh tế, vì đó là sân sau của quan chức“. Ông Võ Đại Lược cũng cho rằng, một trong các nguyên nhân của tình hình xã hội vô kỉ luật là do „cơ chế tuyển dụng, tuyển chọn cấp cao“ „không công khai minh bạch“. Tán đồng với quan điểm này bà Phạm Chi Lan và TS Nguyễn Mại nêu thí dụ điển hình về tệ trạng các quan tham nhũng và vô trách nhiệm như trong các vụ Vinashin, PMU 18…

Nhiều tham dự viên cảnh báo, nếu cứ ngang ngược duy trì các chủ trương sai lầm và bảo thủ như qui định trong các Văn kiện thì VN sẽ tiếp tục tụt hậu so với nhiều nước trên thế giới. Họ báo động thêm, ngay cả với nhiều nước trong khu vực nguy cơ tụt hậu của VN là rất lớn. GS Trần Phương còn vạch cho mọi người biết thói lừa bịp của những người cầm đầu. Trong „Chiến lược phát triển kinh tế-xã hội 2011-2020“ họ bảo rằng, tới 2020 VN sẽ tiến lên một nước công nghiệp với lợi tức đầu người là 3.000 USD/năm. Cho nên cụ Trần Phương vạch thói bịp dân của nhóm này: „Viết rằng 2020 thành nước công nghiệp mà có 3000 USD/người là bịp dân. Nước công nghiệp mà có 3000 USD/người thôi à!”

Một vấn đề đang rất bức xúc và hệ trọng khác cũng được nhiều cựu cán bộ cao cấp và chuyên viên hàng đầu lên tiếng cảnh báo trong cuộc Hội thảo này là lãnh vực quốc phòng-ngoại giao. Theo họ, nếu đất nước tiếp tục chìm sâu trong nạn độc tài, tham nhũng, tụt hậu và nhập siêu khủng khiếp như trong các năm vừa qua thì nguy cơ lệ thuộc kinh tế, thương mại và dẫn tới mất chủ quyền trước áp lực và chủ trương bành trướng của Bắc kinh là một sự thực hiển nhiên trước mắt. Cựu Phó Thủ tướng Vũ Khoan -người từng phụ trách lãnh vực ngoại giao và ngoại thương -, cựu Phó Thống Ngân hàng nhà nước Dương Thu Hương và cựu đại sứ Nguyễn Trung,…. đã cảnh báo rõ ràng trong các phát biểu tại cuộc Hội thảo Khoa học ngày 7.10. Ông Nguyễn Trung lưu ý :“Vấn đề phụ thuộc vào Trung quốc rất nguy hiểm. Toàn bộ xuất siêu của ta đập vào nhập siêu của Trung quốc mà không đủ. Nếu Trung quốc chỉ dùng Nhân dân tệ để buôn bán khu vực thì ta nguy.“. Bà Dương Thu Hương nhấn mạnh thêm: „An ninh quốc phòng, tôi đang rất lo sợ. Bauxite Tây nguyên, cho thuê rừng, lao động nước ngoài…không được giải quyết dứt điểm. Trong các báo cáo đề cập rất mờ nhạt.!“

* * *

Bình tâm xét thì những gì nêu ra trong „Biên bản Hội thảo khoa học“ ngày 7.10.2010 thực ra không có gì mới so với nhiều người ở trong và ngoài Đảng cộng sản đã nói trong thời gian gần đây. Nhưng ở đây có một số điều đáng lưu ý cần phải thấy rõ là 1. Có thể đây là lần đầu tiên nhiều cựu cán bộ cao cấp và chuyên viên hàng đầu của chế độ đã dám đứng ra tự tổ chức một cuộc „Hội thảo khoa học“ ở ngay thủ đô Hà nội để phân tích và đánh giá về ba Văn kiện chính của Đại hội 11 sắp tới. Việc này cho thấy tinh thần không phục, không sợ nhóm cầm đầu đang vươn tới cả tầng lớp từng được coi là giường cột của chế độ. 2. Các cơ sở tư tưởng triết lí được coi là tiền đề, là nền tảng lí luận và khuôn mẫu tổ chức xã hội toàn trị đã bị các tham dự viên –những người đã từng một thời tin theo- phê phán rất nghiêm khắc, cho đó là nguyên nhân xuống cấp và tạo bất ổn của xã hội, đồng thời là nguy cơ đưa đất nước tới tụt hậu và mất chủ quyền ! 3. Tâm trạng chung lúc này của các cựu cán bộ cao cấp và chuyên viên hàng đầu là rất thất vọng không còn tin tưởng vào năng lực và ý chí của nhóm cầm đầu chế độ toàn trị. Không những thế, các tham dự viên còn nghi ngờ tư cách đạo đức của những người này. Các câu „toàn là giả dối cả“, hoặc „dân không tin vào Đảng nữa“ đã được nhiều tham dự viên nói thẳng nhiều lần trong cuộc Hội thảo ngày 7.10 !

Một cảm nhận chung rất xuyên suốt khi đọc „Biên bản Hội thảo khoa học“ là, trong thâm tâm đại đa số các tham dự viên ước mong sớm có sự chấm dứt chế độ độc tài toàn trị và đất nước chuyển sang một chế độ dân chủ đa nguyên. Mặc dầu cụm từ này chưa được công khai nhắc tới trong cuộc Hội thảo và chúng ta hiểu được lí do tại sao họ vẫn phải tránh công khai dùng nó. Các tham dự viên còn để lộ cho thấy, họ không còn đặt hi vọng vào những người cầm chịch chính trị hiện nay có ý muốn và ý chí tự sửa đổi. Nhiều người đã phê phán trong cuộc Hội thảo này là, các Văn kiện dự thảo của Đại hội 11 tỏ ra lạc hậu so với ngay một số Văn kiện của các Đại hội trước và ban lãnh đạo hiện nay đã tráo trở không thực hiện cả nhiều Nghị quyết quan trọng của Đại hội 10 trước đây! Câu hỏi rất quan trọng được nêu ra ở đây, một khi ngay cả cựu cán bộ cao cấp và các chuyên hàng đầu không còn phục và hi vọng vào nhóm cầm đầu nữa thì còn có ai tin chế độ nữa không ?

Nhưng điều làm xúc động nhất và cũng gây kinh hoàng nhất là phần kết luận của „Biên bản Hội thảo khoa học“. Các tham dự viên biết rằng, tuy họ là những đứa con tinh thần của chế độ, đã từng sinh ra, trưởng thành và bao nhiêu năm phục vụ chế độ, nhưng nhóm cầm đầu hiện nay của chế độ đang phủ nhận và khinh thường những người con tinh thần này. Họ tâm sự: Mặc dù những điều họ nói ra trong cuộc Hội thảo rất „trung thực, thẳng thắn“ với „trách nhiệm của nhà nghiên cứu“ và chỉ mong „Đảng mạnh lên, đất nước mạnh lên“. Nhưng tiếng nói từ đáy lòng của họ vẫn không lọt vào tai nhóm cầm đầu hiện nay. Chính vì thế, các cựu cán bộ cao cấp và chuyên viên hàng đầu đã phải nghẹn ngào gửi gấm tâm trạng rất ngậm ngùi của mình trong câu kết của Biên bản Hội thảo:

„Dù không được chấp nhận, nhưng ít ra cũng lưu vào văn bản, lưu lại hậu thế rằng, năm 2010 có một số nhà kinh tế đã nói như vậy, để hậu thế biết rằng, hóa ra đất nước cũng còn những trí thức không đến nỗi dốt nát ./.“

Có thể nào! ? Có thể nào như thế được! ? Các trí thức chỉ nói theo mệnh lệnh của lương tâm và sự hiểu biết của trí tuệ mà bọn cầm quyền vẫn ngang ngược chẳng thèm nghe! Thời Trung cổ man dã đang hiện thực ở VN vào đầu Thế kỉ 21!

(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét