Thứ Hai, 4 tháng 10, 2010

LÒNG NÀNG NHƯ CHÉN CỔ

Trần Mộng Tú

(Đánh dấu Hoàng Thành Mở Cửa)

Tôi múc một bát nước
trong giếng cổ ngàn năm
tôi vớt một chiếc khăn
bằng mây trời thả xuống


Em có phải chánh phi
hay em là hoàng hậu
em đứng ở nơi nào
sau cột trăm năm cũ
khăn áo của vua ban
hương còn trong nếp gấp
trên chiếc chén men xanh
môi hồng còn in dấu
hồn em còn nương náu
trong viên ngói vỡ tan
tiếng nhạc nào còn vang
những âm thanh vương giả
gót chân em còn đỏ
như mầu sen trong hồ
loang loang trên mặt sóng
nhuộm thẫm cả hồn vua
bàn tay em ngày đó
cầm lưỡi kiếm vô hình
em cất một tiếng nói
đánh dấu cuộc tử sinh
cung đình nào em ngự
tiếng cười em vọng đâu
sau những bức tường đổ
nơi nào em gối đầu.

Em có phải chánh phi
hay em là hoàng hậu
em phận mỏng thứ phi
hay yêu kiều công chúa
tôi nghe được tiếng cười
của ba ngàn cung nữ
tôi nhìn thấy hàng mũ
của những ông quan già
tôi theo vết chân qua
những căn phòng thái giám
chạm vào một viên gạch
nghe rợn rợn trên lưng
tôi nhắm hai mắt lại
thấy mình giữa lãnh cung.

Nàng đứng sau phù điêu
nhìn đám người ngang dọc
cả cung điện thâm nghiêm
những bức tường bật khóc
lòng nàng như chén cổ
đang bị người đào lên
làm sao giữ cho nguyên
cành hoa mai trong chén
hồn nàng như ngói vỡ
đang bị người rỡ đi
những rêu phong ngày cũ
không giữ lại được gì.

Ôi quân vương dấu ái !
Ngài đang ngự nơi nao
sao không về bên thiếp
mở vạt áo long bào
cho thiếp nương hồn mỏng
những bàn tay thô bạo
không cho thiếp ngủ yên
cửa hoàng thành đã mở
xô vương triều ngả nghiêng.

Họ đã kéo nhau vào
Hồn nước chia ngàn mảnh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét