Thứ Năm, 9 tháng 9, 2010

Ghé thăm các Blog

BLOG NGUYỄN QUANG THÂN
“THẾ THIÊN HÀNH ĐẠO”
http://thanngan.tk/

Gần đây có nhiều rắc rối xẩy ra trên một số địa bàn cả nông thôn lẫn thành thị do người dân “tự xử” những bức xúc của mình. Không kể những vụ xã hội đen – những kẻ tự đặt mình ra ngoài vòng pháp luật để thanh toán mâu thuẫn với nhau – có nhiều vụ lộn xộn lớn nhỏ đều do dân chúng tự phát “thế thiên hành đạo”, cho mình cái quyền thay thế pháp luật để giàn xếp mâu thuẫn hay bức xúc trong nội bộ nhân dân. Nông dân vây trạm điện, nhốt cán bộ, công nhân để chống đối cắt điện bất công. Dân làng mang xác người nghi ngờ bị công an đánh chết oan lên huyện, lên tỉnh làm áp lực đòi công lý, người có đất ngăn chặn thi công dự án, từ chối đền bù v.v. Đó là những chuyện lớn. Chuyện nhỏ (thực ra cũng không nhỏ vì thường xẩy ra án mạng) như mấy kẻ trộm chó bị đánh chết và đốt xe, người bị hại ra tay trước để trả thù hay lấy lại quyền lợi vật chất hay danh dự, vợ vì ghen tuông, vì tới hạn sức chịu đựng do bị bạo hành, đã tự tay giết chồng hay tuyên án cắt “của quý” của chồng mà không nhờ cậy hay kiên nhẫn chờ pháp luật phân xử.
Hình như những chuyện như thế xẩy ra ngày một nhặt hơn, nhiều hơn, tăng thêm rối loạn cho kỷ cương xã hội đang được báo động là xuống cấp không phanh. Hiện thực cuộc sống đang có xu hướng chuyển động ngược chiều với mục tiêu xây dựng một xã hội pháp quyền được nói đến rất nhiều trong các nghị quyết và chủ trương, chính sách hay các diễn văn hội thảo mượt mà mỹ miều.
Người dân hành xử do thiếu hiểu biết pháp luật hoặc tự bào chữa bằng kinh nghiệm sống với những câu “có cánh” như “được vạ thì má sưng” nên tự xử cho tiện và kịp thời. Như “ơn trả ơn, oán trả oán, mạng đổi mạng” thỏa mãn với lý lẽ ân oán giang hồ. Tâm lý và hội chứng đám đông lại như gió, làm bùng lên ngọn lửa từ đống than hồng âm ỉ. No mất ngon, giận mất khôn, kết quả thường là người bị hại tự biến mình thành kẻ hại người, người đúng thành người sai, người ngay thành kẻ gian. Chính quyền thì dù có biết người của mình sai trái mười mươi cũng không thể không lên án và trừng phạt những hành động tự phát ấy, bởi vì chính quyền là chính quyền với các khung pháp luật có sẵn. Và chính quyền cũng không thể làm ngơ trước những vi phạm pháp luật. Nếu các ông quan biến chất, độc đoán, độc tài cũng như người dân nào cũng coi “pháp luật là ta” thì không biết trật tự xã hội sẽ đi đến đâu, có lẽ là một cái vực không đáy, trở lại với thời hỗn mang vô tận.

Trong đa số trường hợp, khi sự việc xẩy ra cả dân chúng lẫn chính quyền cũng như tinh thần và kỷ cương pháp luật đều bị tổn thương. Có thể nói người bại nhiều hơn người thắng, nếu không nói mọi người cùng thất bại. Dân chúng, nếu không có pháp luật bảo hộ thì không thể bảo vệ được quyền lợi tinh thần hay vật chất của mình trọn vẹn. Tự xử bằng cách trả thù hay xiết nợ chẳng hạn chỉ là hốt lại chút nước đã bị đổ xuống đất. Một chính quyền lành mạnh thì nói như người xưa, “thánh nhân bất đắc dĩ (mới) dụng quyền”, không ai muốn có những vết sẹo trong tâm hồn và niềm tin của dân chúng.

Chỉ có mỗi con đường để dân không màng nghĩ tới “thế thiên hành đạo”, tuy được nói nhiều, không có gì mới nhưng không thể nào khác. Đó là phải xây dựng bằng được một Nhà nước pháp quyền đủ sức đủ tiêu chuẩn trong một thế giới hòa nhập. Chính quyền pháp trị ấy phải làm sao để mọi nhân viên công quyền của mình gương mẫu tôn trọng, trước khi yêu cầu dân chúng thượng tôn pháp luật. Kỷ cương xã hội sẽ được phục hồi không phải do phép lạ mà do pháp trị. Nói dân làm gốc không phải để mình làm hoa làm lá vi vu trên đầu trên cổ dân. Mà dân phải được làm chủ thật sự qua những thể chế hiệu quả của một xã hội pháp quyền chứ không phải chỉ là lời nói suông. Lời nói về công bằng, dân chủ, văn minh dù thật sự chân thành hay hoa mỹ đến đâu nếu không có một hệ thống pháp luật và thực thi pháp luật đúng nghĩa thì sẽ mãi mãi chỉ là lời nói suông. Nếu vẫn còn những kẻ bất lương lấy của nhà nghèo cho nhà giàu xài tạm và ngồi xổm rung đùi trên pháp luật thì mãi mãi vẫn còn tinh thần Robin Hood như biểu tượng của tinh thần “thế thiên hành đạo”. Thượng bất chính thì hạ tắc loạn!

BLOG TIN TỨC HÀNG NGÀY
http://dailyvnews.wordpress.com/2010/09/04/van-hoa-nịnh-tren-nạt-dưới/

Văn hóa nịnh trên nạt dưới
04/09/2010

Phải học chữ “Nhẫn” nếu muốn làm người Việt

Việt Hà

Nhập đề
- Một cố tật chăng?

- Không phải ngài ơi! Nó là một di căn đã ăn sâu vào máu thịt của 2-3 thế hệ người Việt rồi.

- Có quá không? chứ tuổi trẻ thời “@” chẳng ai dại gì đi choàng lên mình màu xanh rêu của quá khứ.

- Vậy là ngài lạc quan tếu đấy. Quá khứ xanh rêu ấy có thể bây giờ không còn là câu cửa miệng nhưng không phải là người ta đã tống tiễn nó vào dĩ vãng và nó đã tận thế đâu nhé, mà vì tế nhị, vì ngoại giao mặt mũi thôi, chứ thực tế nó vẫn hiện tồn trong từng bữa ăn, giấc ngủ, trong từng bước đi, dáng đứng, trong từng cử chỉ, lời nói và hành động của mỗi thành viên trong dòng giống Lạc Hồng đấy. Mà ngài đừng cười thế. Ối người chả bảo: Dân Việt mình là một dân tộc hơi bị hiếu khách đó sao?!

***
- Có ai ở nhà không?

- Ai đấy? – bà An lên tiếng rồi tất tưởi bước ra. Nhận ra nữ công an hộ khẩu của phường bà An đon đả chào hỏi. – Chào cô! Dạo này có chuyện gì mà cô cứ phải đi tuần suốt thế?

- Nhà có người từ nước ngoài mới về phải không?

Chủ nhà chừng đã hiểu nguyên nhân sự hiện diện của viên công an hộ khẩu, bèn đáp, giọng vẻ hồi hộp.

- Vâng, các cháu nó về mấy hôm nhưng có chuyện gấp nên lại đi ngay rồi.

- Đi đâu thế? Về cả tuần lễ rồi chứ mấy hôm gì nữa. Sao không thấy lên phường trình báo?

- Rõ khổ – bà An ta thán – chắc các cháu nó vội nên chưa kịp lên cô trình báo. Để bữa này các cháu quay lại tôi sẽ bảo các cháu lên ngay.

- Làm vậy là thiếu nguyên tắc và phạm pháp đấy. Gia đình nên nhắc nhở, lần này được bỏ qua, lần sau sẽ gặp phiền hà đấy. Thôi nhớ, hết chuyện rồi.

Trước khi bước ra cổng người công an hộ khẩu còn đảo mắt nhìn quanh quất vào trong nhà như muốn tìm ra điều gì đó khuất tất của chủ nhà, nhưng không thấy dấu hiệu khả nghi, bèn lùi lũi bước ra cổng.

Chờ cho nữ công an hộ khẩu khuất dạng, tiếng bà An than thở với chồng: Cái cô này mặt mũi còn non choẹt, chưa đáng tuổi cháu mình mà sao ăn nói thì xấc xược thế không biết.

Tiếng chồng bà An: Bà rõ thật. Người công quyền ở đâu chả thế.

Tiếng bà An: Thì tôi cũng biết vậy, nhưng mình cũng là người già cả, vậy mà đến đây lần nào cô ấy cũng chỉ gọi đổng từ cổng gọi vào. Dạo này xảy ra chuyện gì mà đi tuần dữ thế không biết.

Tiếng chồng bà An: Tuần tiễu cái ngữ gì. Cái ngõ phố bằng cái mắt muỗi, mấy chục hộ, lại toàn hộ lao động lương thiện, già cả và nghèo kiết xác cả. Có chuyện gì mà phải tuần với tiễu. Chuyện đáng làm là cái đám choai choai nghiện hút thậm thụt đêm hôm để buôn bán heroin và chích choác, rồi chó, mèo, gà vịt, cây kiểng, ao cá… trong xóm thì khua khoắng bằng hết cả. Chán chê lại đi bứng cả trấn song cửa sổ, rồi dỡ hết cả cổng sắt của các nhà để đem bán cho đồng nát lấy tiền hút hít thì chả thấy động tới. Thời thế bây giờ sao lại khổ sở thế không biết nữa. Bố mẹ thì vục mặt đi kiếm tiền, ngỡ con cái ở nhà học hành tử tế, ai dè lớn bé đều đua nhau không nhậu nhẹt thì chích hút, trộm cắp. Chập tối đến là ngóc ngách nào cũng thấy túm năm tụm ba, rồi bật lửa phập phùng để hút hút hít hít với nhau. Đường đi lối lại chỗ nào cũng thấy kim tiêm của đám nghiện. Cứ đà này ngỡ chừng ít bữa nữa cái phố này sẽ phải đổi tên thành phố nghiện hút không biết chừng. Đợt này vợ chồng nó về, bà bảo các con lên trình diện ngay đi, bằng không người ta xuống lần nữa là phiền phức lắm.

*
Đồn công an phường
- Chào chị! Chị làm ơn cho gặp chị Tuất bên hộ khẩu.

Người trực ban ngửng lên nhìn chằm chặp người đối diện, giọng thiếu thiện cảm.

- Chuyện gì thế?

- Tôi muốn đăng ký thường trú thôi chị ạ.

- Đăng ký ở đây cũng được. Có mang giấy tờ tùy thân không?

- Có đây chị ạ!

- Được rồi, cầm giấy này, sang bàn bên kia, khai trung thực vào đây. À mà thôi – người trực ban giật lại bản khai hộ khẩu thường trú – chờ chút đã – này – người trực ban nói với một đồng nghiệp vừa bước từ phòng trong ra – người của khu vực em quản lý đấy. Thiêng thế, vừa nhắc tới thì xuất hiện. Nói xong người trực ban bỏ vào phòng trong.

- Anh chị về lâu chưa?

- Chào chị! Chúng tôi về cũng hơn tuần rồi chị ạ!

- Về lâu vậy sao không lên trình báo?

- Chúng tôi bận quá, phần vì nghĩ trình báo một bên là đủ.

- Đủ là sao? Ở đâu phải trình báo báo đó thì chúng tôi mới quản lý được chứ? Thế giấy tờ tùy thân có đem đủ không?

- Có đây chị ạ.

- Ngồi xuống, khai vào đi. Mà đi lâu thế, còn viết được tiếng Việt không?

Tiếng người chồng: Để tôi thử, chỗ nào sai nhờ chị đánh vần giùm.

Tiếng người công an hộ khẩu: Anh cũng tếu nhể. Tập trung mà ghi cho chuẩn xác đi. Tên tuổi, quê quán, địa chỉ thường trú, địa chỉ tên tuổi người thân, lý do thường trú, ở bao lâu, nước nào về? về với mục đích gì? ngày về, ngày đi… nhớ là ghi thành khẩn đấy nhớ.

Mà hộ chiếu của anh chị đâu?

Tiếng người chồng: chị đang cầm trên tay.

Tiếng người công an hộ khẩu: Hộ chiếu gốc cơ. Không mang hộ chiếu gốc lên à?

Tiếng người chồng: Chị yêu cầu bản sao, mà tôi nghĩ bản sao là đủ, sao còn phải nộp bản gốc nữa?
Người công an hộ khẩu mặt thoáng sa sầm: Thôi được rồi. Khai đi. Lần sau nhớ đem theo cả hộ chiếu gốc để đối chiếu. Người công an hộ khẩu còn định nói điều gì đó nhưng chợt thấy viên thiếu tá bước vào bèn vội vàng nhổm dậy, hai tay xoa xoa, nhoẻn cười tươi rói, nói:
- Ơ, em chào thủ trưởng. Thủ trưởng tới thăm sao không báo trước để phòng em chuẩn bị?

Viên thiếu tá:
- Tiện thể thăm các cô cậu thôi. – viên thiếu tá khẽ liếc mắt, hất hàm hỏi người đồng nghiệp – mới ở nước ngoài về à?

Nữ công an hộ khẩu:
- Dạ, vâng! Thưa thủ trưởng, đôi này coi trời bằng vung lắm thủ trưởng ạ. Về cả hơn tuần, đi tứ tung cả, mà hôm nay mới chịu lên trình báo. Vẫn đôi bàn tay khẽ xoa vào nhau, lưng hơi còng về phía trước, người công an hộ khẩu nói – em mời thủ trưởng vào trong phòng ngồi nghỉ, để em giao ban xong sẽ dẫn thủ trưởng đi dùng cơm trưa ạ. Tiễn viên thiếu tá vào phòng trong xong, người công an hộ khẩu trở ra, hỏi cộc lốc.

- Viết xong chưa? Có mấy dòng mà khai vất vả nhỉ. Được rồi. Cả hai ký vào đây. Lần sau về phải lên trình báo ngay nhớ.

***

Thấy vợ chồng người con trở về, bà An vội vàng chạy ra hỏi: Sao rồi các con, có phiền phức gì không?

Tiếng người con: Phiền thì không, nhưng chỉ muốn đánh lộn bà ạ.

Tiếng bà An: Vớ vẩn. Anh chị đến cửa quan phải cố mà nhũn nhặn. Một điều nhịn là chín điều lành. Từ bữa các anh chị về ngày nào người ta cũng đảo qua đây để hỏi han. Rút kinh nghiệm, lần tới anh chị về, vợ chồng con cái lên hết trên đó trình diện một thể cho khỏi phiền hà.

Tiếng ông An trách vợ: Bà này hay thật. Các con nó về thăm nhà, thăm quê hương chứ đi cải tạo về đâu mà bảo tụi nó phải trình diện.

Tiếng bà An: Ôi dào, ông thì lúc nào cũng lý sự. Người ta là người của nhà nước muốn nói thánh nói tướng gì chả được. Muốn con cái khỏi phiền thì tốt nhất họ bảo trình gì thì trình đó. Khỏi mất công bị vặn vẹo. Bà An quay sang hỏi vợ chồng người con – thế vừa rồi cái cô công an hộ khẩu có vặn vẹo gì không?

Tiếng cô con gái: Có đấy mẹ ạ! Họ đòi xem hộ chiếu gốc của tụi con. Và còn hỏi “đểu” nhà con có nhớ tiếng Việt không nữa.

Tiếng bà An: Đấy, ông thấy chưa. Con ông đi học đại học, cái cô công an ấy còn chưa mở mắt, vậy mà nó về thăm nhà lại bị hỏi có biết tiếng Việt không?

Tiếng ông An: Thôi, vậy là xong hết mọi chuyện. Vào nhà đi. Không nhỡ người ta đi tuần, nghe câu được câu mất, thành phức tạp.

Tiếng người con: Người nhà mình ở giữa công sở mà sao ăn nói, xưng hô với nhau thô lỗ thế hả mẹ.
Tiếng ông An thở dài: Xã hội nó thế. Các anh chị ăn cơm tây, học cách sống của tây, nên có trình có tự, chúng tôi ở nhà sống cảnh trên đe, dưới búa miết nó thành quen nên người ta nói sao thì biết gật vậy chứ có ho he cũng chẳng giải quyết nỗi gì mà chỉ thêm phiền phức vào thân.

Tiếng bà An: Phải đấy. Vợ chồng con cái các anh chị về thăm bố mẹ ít hôm rồi lại đi, cứ bắt chước chúng tôi mũ ni che mắt mà sống. Những chuyện khác ngoài xã hội đã có người nhà nước lo. Chúng tôi thân già thế này mà nhiều khi vẫn phải ngậm bồ hòn làm ngọt.

Tiếng người con: Thế phải ngậm đến bao giờ hả bà?

Ông An bật cười: Anh đúng là tếu. Ngậm cho đến chết. Nghe các anh chị về, chúng tôi đã thỉnh cho anh chị chữ NHẪN. Làm người sống nơi đâu cũng đều phải NHẪN cả, nhưng làm người Việt thì phải sống trên cả chữ NHẪN mới mong có một chút cơ hội để sinh tồn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét