Thứ Tư, 1 tháng 9, 2010

Ghé thăm các Blog: Bọn nào cắm cờ đáy Biển Đông? / Dừng lại, chúng ta "ăn theo" GS Ngô Bảo Châu nhiều quá! / Bàn cờ có 6 vần “ệ” / Bán thân báo hiếu

BLOG MẠNH QUÂN
Bọn nào cắm cờ đáy Biển Đông?

http://vn.360plus.yahoo.com/quan5791
Đăng ngày: 03:23 27-08-2010 -Thư mục: Xã hội

Nguyễn Chí Vịnh vừa đi Bắc Kinh về thì Trung Quốc loan tin đã cắm cờ thành công ở đáy Biển Đông.

Trước đó thì ông tuyên bố chính sách "ba không": không liên minh quân sự, không cho nước nào đặt căn cứ quân sự ở VN và không dùng nước nọ để chống nước kia. Ai chẳng hiểu những câu này để xoa dịu TQ khi trước đó nước này giận dữ vì với những tuyên bố của Hillary Cilinton về vai trò của Mỹ ở Biển Đông, việc đoàn cán bộ VN lên thăm tàu sân bay của Mỹ cập cảng Đà Nẵng (trước khi tàu này lên đường đi tập trận với quân đội Hàn Quốc ơ vùng biên Hoàng Hải...) Cho dù không dễ gì kéo hẳn Mỹ ủng hộ mình, rằng nước xa không dễ cứu được lửa gần... thì việc cứ phải chịu ở cái thế phải quỵ luỵ quá mức trước phương Bắc thực là đáng căm giận lắm thay. Nó có bao giờ thực sự tử tế với mình đâu nhỉ? Ta thì lại có câu: "mềm nắn, rắn buông" mà thằng Trung Quốc, từ xưa đến nay nó vẫn có kiểu ấy: càng nhu nhược nó càng coi thường và lấn lướt. Ai đọc bộ truyện Xuân thu chiến quốc thì thấy rất rõ, trong bao nhiêu nước lớn, nhỏ tranh chấp với nhau, thằng nào ra bộ hèn yếu thì thường bị mất nước trước. Cho nên bấy giờ có một sách lược rất hay (mà nay Asean rất nên học tập) gọi là thuyết "hợp tung" là các nước nhỏ thường liên kết lại với nhau để chống nước lớn với quan niệm, mình nhỏ, quan hệ với nó, nó coi thường thế nào cũng có lúc nó đem quân đến đánh.

Thế mà nhìn cái cung cách, điệu bộ cư xử với anh ba tàu ngày nay, không thể không cảm khái: cái đất nước mấy ngàn năm hào hùng chống giặc tàu, thua cũng nhiều trận mà thắng cũng oanh liệt nhiều trận nhưng chưa thời kỳ nào thấy thái độ trước cái thằng Tàu nó yếu ớt đến thế. Hơn 20 năm nay, những gì ta mất cho cái thằng láng giềng khốn nạn này quá nhiều rồi: Lão Sơn và một số phía Bắc sau cuộc chiến 1979 đã bị chúng quy về lãnh thổ Trung hoa lục địa. Biết bao nhiêu xương cốt liệt sĩ chết trận còn chưa được quy tập, chôn cất khói nhang?. Hoàng Sa và nhiều hòn đảo ở Trường Sa vẫn còn nằm trong tay giặc, biết đến bao giờ đòi lại được?. Ấy thế mà vẫn cứ bảo nhau quân đội ta hào hùng, bách chiến bách thắng chẳng phải giống như cái thằng AQ trong sách văn học của nó đấy ư?.

Sao chúng không đọc sách sử chuyện Lý Thường Kiệt đánh phá thành Ung Châu, Nguyễn Huệ trước khi chết còn ủ mưu phối hợp quân tàu ô để đánh chiếm Quảng Đông của nó mà thấy nhục nhỉ ?
Giờ thì đất mất, hàng hoá của nó tràn ngập, kinh tế thì liểng xiểng vì nhập siêu trên 90% từ nó...
Xin nhại lại 1 câu của Chế Lan Viên:
"Hỡi Sông Hồng, tiếng hát 4000 năm.
Tổ quốc có bao giờ nhục đến thế này chăng ?"

BLOG HỒ BÂT KHUẤT
Dừng lại, chúng ta "ăn theo" GS Ngô Bảo Châu nhiều quá!
Đăng ngày: 04:48 31-08-2010 - Thư mục: Tổng hợp
http://vn.360plus.yahoo.com/batkhuatho

Những người được giải Fields năm 2010

Với những gì đã làm được, GS Ngô Bảo Châu hoàn toàn xứng đáng với những lời ca ngợi và sự ái mộ mà mọi người dành cho. Nhưng Ngô Bảo Châu là một nhà khoa học, anh không làm chính trị, càng không phải là diễn viên nên tốt nhất không nên bắt anh “diễn” quá nhiều. Đã đến lúc để anh yên để trở về với công việc yêu thích là nghiên cứu Toán.

Trông sang người để nghĩ về mình

Năm nay, cùng với GS Ngô Bảo Châu, có 3 người nữa được nhận giải Fields. Đó là E. Lindenstrauss, người Israel ; C. Villani, người Pháp; S. Smirnov, người Nga. Trong đó có S. Smirnov, hoàn cảnh của anh giống với Ngô Bảo Châu, một người Nga nghiên cứu và giảng dạy tại Thụy Sỹ. Người Nga cũng vui vì việc này, nhưng rất chừng mực, báo chí cũng khá kiệm lời. Đại khái họ chỉ nói: Lại thêm một người Nga đoạt giải Fields. Người Pháp cũng phấn khởi và tự hào, nhưng cũng rất vừa phải. Xem ra chỉ có Israel và Việt Nam xem đây là sự kiện vĩ đại, ca ngợi hết lời, nhưng Việt Nam vẫn ồn ào hơn cả.
Cũng nên nhắc lại rằng, 4 năm trước, một người Nga khác, anh G. Perelman sống và làm việc tại Xanh Peterburg, được giải Fields nhưng anh không nhận. Năm nay anh được chọn là người “thông minh nhất hành tinh” với giải thưởng 1 triệu USD, anh cũng không nhận. Mong muốn lớn nhất của anh là được yên để làm công việc yêu thích là nghiên cứu Toán.

G.Perelman, người từ chối các loại giải thưởng

Anh G. Perelman không phải là người xứ Nghệ, nhưng rõ ràng như vậy là hơi gàn. Tuy nhiên, cách đây chục năm, năm 2000, GS Z. Alferov người Nga được Giải Nobel Vật lý, ông cũng không đặc biệt vui mừng vì phát minh của ông ra đời trước đó... 30 năm. Khi nhà báo bảo: “Với số tiền giải thưởng khá lớn, ông có phấn khởi?”. Ông cho biết là ông đã già, không có nhu cầu ăn tiêu, nhưng số tiền như vậy cũng không lớn, chưa bằng cháu gái ông chơi quần vợt trong 2 tuần và thắng một giải Grand Slam.

Giáo sư Z. Alferov nhận giải Nobel Vật lý năm 2000

Với GS Ngô Bảo Châu hiện nay, đừng bắt anh nói nhiều về giải thưởng Fields nữa! Cũng đừng bắt anh gặp gỡ, giao lưu nhiều trong không khí trang trọng và tung hô anh! Hãy để cho anh có những cuộc gặp gỡ bạn bè, những người cùng giới để anh có những cuộc trò chuyện thân tình, mộc mạc, thậm chí bị cật vấn một cách gai góc như anh Nguyễn Trung Hà đã làm ở một quán nhỏ tại phố Linh Lang. Được như vậy, đầu óc GS Ngô Bảo Châu làm việc đúng với chức năng của nó hơn.

Giáo sư NGÔ BẢO CHÂU

Anh Nguyễn Trung Hà, người phản biện "gai góc"

Tại sao chúng ta lại mừng vui nồng nhiệt đến mức như vậy?

Mấy hôm nay, giở bất cứ tờ báo nào cũng thấy nói về Ngô Bảo Châu, lời lẽ to tát và hoan hỉ, trong đó có việc tới 4000 người tới Trung tâm hội nghị quốc gia Mỹ Đình để được nhìn thấy Ngô Bảo Châu. Với những gì đã làm được, GS Ngô Bảo Châu hoàn toàn xứng đáng với những lời ca ngợi và sự ái mộ mà mọi người dành cho.

Nhưng Ngô Bảo Châu là một nhà khoa học, anh không làm chính trị, càng không phải là diễn viên nên tốt nhất không nên bắt anh “diễn” quá nhiều. Hình như GS Ngô Bảo Châu đã từng nói, đại ý: Phương châm sống của tôi là càng để lại ít dấu vết trong cuộc đời, càng tốt. Tôi tin rằng, GS Ngô Bảo Châu không thích những gì đang diễn ra quá ồn ào xung quanh mình. Đã đến lúc để anh yên để trở về với công việc yêu thích là nghiên cứu Toán.

Có thể nói những gì đang diễn ra nhân sự kiện GS Ngô Bảo Châu đoạt giải Fields là hơi lố. Không phải Ngô Bảo Châu lố, mà chúng ta, trong đó báo chí cũng rất lố. Trong số hàng ngàn lời chúc, lời ca ngợi, lời mời chào chân tình và thông minh, cũng có những lời sáo mòn và thiếu tinh tế, thậm chí là không tế nhị. Không nên để cái tư tưởng chức quyền lộ ra ở đây. Đã đến lúc xác định giá trị con người không phải là anh giữ chức gì, mà là anh làm được những gì! Thứ trưởng, bộ trưởng cũng chẳng dành được lòng kính trọng của mọi người nếu chỉ lo mua quan bán bán tước, xây nhà, gửi tiền vào tài khoản ngân hàng nước ngoài... Còn người nông dân đã được kính trọng khi đưa Việt Nam từ một nước thiếu lương thực triền miên thành nước xuất khẩu gạo thứ hai thế giới.

Vào thời điểm này nên dành nhiều thời gian, sức lực, trí tuệ để suy ngẫm xem vì sao một nước nghèo như nước ta lại “ném tiền qua cửa sổ” qua phi vụ Vinashin?! Còn nhân sự kiện Ngô Bảo Châu, chúng ta nhìn nhận xem vì sao những người giỏi làm việc tại Việt Nam lại không đạt được những thành tựu có ý nghĩa? Có phải vì họ không có tự do tư tưởng? Có phải môi trường làm việc bị ô nhiễm bởi những cuộc họp vô bổ, những cuộc bình bầu kịch cỡm, những nghi kỵ tối tăm?...

Chúng ta nên ứng xử thế nào với GS Ngô Bảo Châu?

Muốn hay không muốn, GS Ngô Bảo Châu cũng đã trở thành tài sản quý báu của quốc gia. Chỉ là những ca sỹ, diễn viên, người mẫu khi đã trở thành người của công chúng, họ đã mất đi một phần tự do cá nhân, mất đi những thứ riêng tư trong cuộc sống… GS Ngô Bảo Châu nay không chỉ là người của công chúng mà là người của quốc gia, của đất nước, của dân tộc; liệu anh phải sống thế nào cho tròn vai đây? Trước khi được giải Fields, chính Ngô Bảo Châu nói anh hơi lo. Nay anh được giải rồi thì tôi và nhiều người quen biết và ngưỡng mộ anh lo; không chỉ hơi lo mà rất lo.

Điều đáng lo nhất là GS Ngô Bảo Châu bị lôi kéo vào hoạt động chính trị, bị đặt vào ghế lãnh đạo, quản lý. Đã có những tấm gương: Sau khi trở thành Ủy viên Trung ương Đảng, những nhà khoa học xuất sắc như Nguyễn Đình Tứ, Nguyễn Văn Hiệu, Vũ Đình Cự… gần như không có đóng góp gì đáng kể cho khoa học nữa. Chỉ có Viện sỹ Vũ Tuyên Hoàng, tuy là Ủy viên trung ương Đảng, là Thứ trưởng Bộ Nông nghiệp nhưng ông vẫn bám lấy mảnh đất của Viện cây lương thực và cây thực phẩm bên Hải Dương để tạo giống lúa, giống rau, giống cây ăn quả… chứ ít khi về Hà Nội để họp hành. Chính vì vậy ông vẫn có những đóng góp cho khoa học khi đã là quan chức.

GS Ngô Bảo Châu hiện nay đang được mời về Việt Nam làm việc, nhưng làm gì thì người ta chưa nói rõ. Với người có tình yêu quê hương, đất nước sâu sắc và cụ thể như Ngô Bảo Châu, lại được đặt vào vị trí “báu vật quốc gia”, anh khó mà từ chối thẳng thừng lời mời này. Nhưng anh về thì có lợi gì, có hại gì là điều rất nên cân nhắc. Anh Đinh Trúc Nam – một nhà Vật lý hạt nhân nổi tiếng thế giới, hiện đang là cố vấn năng lượng nguyên tử cho Chính phủ Thụy Điển; hơn chục năm trước cũng đã về, lên cả Đà Lạt để khảo sát, anh nói: “Trong điều kiện hiện nay, là tôi làm việc, nghiên cứu ở nước ngoài, chia sẻ kết quả và kiến thức với đồng nghiệp trong nước tốt hơn là về làm việc tại Việt Nam”. GS Vật lý Đàm Thanh Sơn (Đại học Washington , Hoa Kỳ) cũng có suy nghĩ tương tự.

Có thể có người cho rằng, với Vật lý mới cần những thiết bị hiện đại, còn với Toán, không cần như thế nên GS Ngô Bảo Châu vẫn về Việt Nam làm việc được. Thiết bị, phòng thí nghiệm là quan trọng, nhưng đây chỉ là điều kiện. Cái quan trọng nhất là môi trường, không khí, phong cách làm việc. Nói thật là hiện tại ở Việt Nam không có những thứ này thuận lợi cho các nhà khoa học. Ví dụ, đang miên man theo đuổi một ý tưởng nào đó, người ta gọi đi họp chi bộ, họp công đoàn, bình bầu lao động tiên tiến... Thế là đứt mạch. Nếu anh không tham dự những hoạt động này, người ta cho anh là kiêu, xem thường tập thể, vô kỷ luật. Sống với những “cái mũ” như vậy thì làm sao thanh thản mà làm khoa học? Đấy là chưa kể rất có thể anh bị lôi kéo vào phe phái nào đó, suốt ngày nghĩ chuyện đấu đá và lật đổ nhau.
Vì vậy, với GS Ngô Bảo Châu, tốt nhất là để cho anh tự do, tự ý quyết định làm việc ở đâu, sống như thế nào, khi nào thì về Việt Nam , với tư cách gì, trong bao lâu...

Đấy là cách tôn vinh GS Ngô Bảo Châu lịch lãm và đúng mực.

BLOG NGUYỄN VĨNH
Đăng ngày: 15:06 29-08-2010
Thư mục: Tổng hợp
Bàn cờ có 6 vần “ệ” - (Bàn cờ lục "ệ")
http://vn.360plus.yahoo.com/nguyenvinh-nguyenvinh/article?new=1&mid=1402

Dư luận giới truyền thông và cư dân mạng cuối tuần qua truyền đi khá nhanh chuyện một cán bộ lãnh đạo ở một cơ quan có vị trí quan trọng rút lui không ứng cử bầu cấp ủy tại đại hội đảng bộ. Ông nêu lý do vì sẽ đệ đơn lên thủ tướng từ nhiệm chức vụ, xin ra ngoài biên chế để đi làm tiếp bên ngoài hệ thống nhà nước bởi ông mới 53 tuổi. Người ta phần đông chạy tới chạy lui để vào, để được cơ cấu đổi đời thì có ông lại xin chạy ra, đến lạ.

Tuy nhiên cái chuyện ra đi, chảy máu chất xám ở đội ngũ tinh hoa thế này cũng đã từng xảy ra ở các cơ quan đơn vị khác nhau khắp cả nước. Tập trung dễ thấy nhất là ở các thành phố lớn mấy năm qua khi cơ chế kinh tế thị trường vận hành tăng tốc. Cho nên câu chuyện từ bỏ chức vụ kiểu trên cũng không là một tin quá sốc dư luận. Cái điều đáng nói đáng nghĩ lại nằm đằng sau của những sự dứt áo ra đi như vậy. Bởi nhìn lại trong nhiều trường hợp xảy ra thì đó thường là “hậu quả” không lấy gì làm vui vẻ lắm từ những câu chuyện sử dụng cán bộ, tức sự cắt đặt nhân lực con người ở ta là “có vấn đề” qua mỗi kỳ đại hội đảng các cấp.

Thông tin và giải thích chính thống thì công tác tổ chức cán bộ của chúng ta dù có một số yếu kém nhưng “cơ bản” là tốt, bao giờ chẳng là đạt những thành tựu "mà chính vì thế chúng ta mới thu được bao nhiêu là thành công và thắng lợi trong sự nghiệp cách mạng" cơ mà. Điệp khúc này chúng ta đã được nghe được đọc quá nhiều rồi.

Nhưng vẫn tồn tại một sự thực khác. Chúng phổ biến và nhân rộng đến mức trở thành những câu chuyện cửa miệng trong dân gian. Đó là chuyện có rất nhiều những cán bộ lãnh đạo được cơ cấu vào cấp này cấp khác trong dịp đại hội 5 năm một lần (cũng như các dịp đề bạt cất nhắc thường xuyên khác diễn ra) thì hầu hết đều không “đi chệch” những suy đoán có tính chất sang tai, tin đồn, nghĩa là từ những tin “vỉa hè” mà quần chúng rì rầm đồn thổi. Nên có câu nói đùa: “toàn dân làm công tác cán bộ” là vậy.

Tin vỉa hè mà lại thường “trúng phóc” là sao? Đáp án rất đơn giản. Bởi bằng quan sát hằng ngày, con người ta thừa biết các mối quan hệ giữa các vị quan ở các cấp trên với những người nào đó ở các cấp dưới sắp được cất nhắc. Chữ “quan hệ” ở đây có nội hàm và ý tứ rất rộng. Đó là các mối thân quen hoặc họ hàng dòng tộc, là đồng hương đồng khói với nhau. Cũng có khi là thứ quan hệ trên-dưới, là đệ tử là đàn em của nhau… Những điều trên đôi khi được che khuất, hoặc cố tình giấu kín, nhưng với cảnh “trăm ngàn con mắt” đổ dồn của quần chúng nhân dân vào chuyện đó, thì khó mà có "phi vụ" nào không bị lộ diện, cách này hay cách khác. Tai mắt quần chúng đừng có coi thường nha.

Nhân nói về câu chuyện tổ chức cán bộ, một anh bạn thân của tôi từ thời học phổ thông đã “khái quát hóa” nó thành ra vần vè xung quanh 6 chữ vần “ệ” (nghe âm thanh này không được thanh cảnh, sang trọng cho lắm!). Anh nói 6 chữ “ệ” này được xem như một thứ tiêu chuẩn cán bộ để dựa vào mà thăng quan tiến chức cơ đấy. Anh bạn bảo cụ thể 6 chữ “ệ” đó là: Tiền tệ, Quan hệ, Tộc hệ, Đồ đệ, Công nghệ và Trí tuệ.

Rồi anh nhẩn nha giải thích, thì tiêu chuẩn đầu tiên (tiền đâu) chẳng chính nó là “Tiền tệ” đấy thôi. Câu nói “khó nghe” lại hay thấy thì thào với nhau tại cái điểm được coi là nhạy cảm nhất này: Có những việc không mua được bằng tiền nhưng sẽ mua được bằng “rất nhiều tiền”... Nhưng có tiền bôi trơn mà không có quan hệ tốt (tin được mới nhận tiền chứ) thì việc vận động cũng coi bằng âm (Quan hệ). Rồi đến trong các sự cất nhắc cho nhau, người ta bao giờ chẳng ưu tiên cho người thân gần, người là anh em họ hàng tộc hệ với nhau thì mới mong đúng cạ, mới yên tâm trong ấm ngoài êm được (Tộc hệ). Và nếu không được thế thì phải là đàn em đệ tử của nhau, không là gì với nhau thì cũng tìm cách tôn nhau lên là thầy, là sư phụ, còn ta nhận là học trò là đồ đệ... thì sẽ càng thân thiện và gắn bó với nhau hơn (Đồ đệ). Tuy nhiên thời nay người ta cũng chuộng những nước đi minh bạch công khai khi có thể công khai minh bạch được (trong công tác cán bộ), cụ thể là bằng mọi cách đưa ra các quy trình quy định kiểu công nghệ lăng-xê, kiểu các thủ thuật đánh bóng mạ kền cho các đóng góp thành tích của nhau (Công nghệ)... Năm tiêu chuẩn kia nếu thu xếp được là OK, cái ghế coi như đã được kê, người khôn khéo là cứ thế ghé ngồi vào và tọa hưởng.

Cuối cùng anh bạn tôi mới thốt ra, đáng buồn thay, cái tiêu chuẩn cuối cùng là “Trí tuệ”, tuy vẫn có mặt để xếp hạng xếp hàng để xem xét đó, nhưng là cái tiêu chuẩn sau chót, là điểm xét vớt mà thôi. Dù thế nào việc đưa “anh chàng tiêu chuẩn” này vào cũng cần, bởi nghĩ cho cùng, một bộ máy muốn chạy được, cũng cần phải có những người biết việc – như dân gian đùa vui là những ông lực điền, những con trâu cày, chứ không thì việc ùn ra, ai làm.

Chuyện bạn tôi kể nếu chịu khó quan sát thì chúng ta thấy cả. Trong số những bạn cũ tuổi thiếu thời nay còn chơi được với nhau, anh là người đàng hoàng đứng mực, từng là một quan cỡ đầu tỉnh, nên cái “tổng kết” về công tác cán bộ về nhân sự này là có “sức nặng” của kinh nghiệm từng trải. Đúng là vậy thì thực đáng nghĩ ngợi và lo lắng thật sự.

BLOG ĐÀO TUẤN
http://vn.360plus.yahoo.com/tuanddk
Bán thân báo hiếu
Đăng ngày: 11:07 29-08-2010
Thư mục: Xã hội ba đào

Lại thêm một vụ mua vợ bị cảnh sát hình sự phát hiện tại TP HCM hôm 27-8. 17 cô gái vùng ĐBSCL tuổi mới đôi mươi xếp thành một hàng uốn éo, khua chân đập tay... múa để cho 2 chú rể Hàn Quốc- người trẻ 45 tuổi, người già 56 tuyển chọn.

Không biết đây là vụ thứ bao nhiêu bị phát hiện, cũng không biết sẽ còn bao nhiêu vụ mua bán nữa sẽ diễn ra bởi số bị lộ thường ít hơn rất nhiều so với thực tế. Nhưng rõ ràng đây không còn đơn thuần là câu chuyện xã hội nhỏ của 17 cô gái và 2 ông "chồng" già. Vấn đề nằm ở nguyên nhân xô đẩy các cô vào cuộc bán thân đầy phiêu lưu và không ít tủi nhục.

Phí môi giới chỉ 25 USD. Tiền thưởng cho việc chọn được hàng: 3 triệu đồng. Riêng các cô gái và gia đình họ được bao nhiêu là do "thỏa thuận" với mức chung bình khoảng 1.000 - 2.000 USD/cô tùy theo độ tuổi và nhan sắc. Những con số được hé lộ trong vụ "mua vợ bán thân" cho thấy giờ đây đối với nhiều cô gái hoàn toàn không còn gì gọi là nhân phẩm để có thể nói là rẻ mạt.

Trong những vụ "hôn nhân" này không thể không đặt ra những câu hỏi: Các cô lấy các "ông già ngoại" vì tình yêu? Vì để có một tấm chồng? Hay lấy chồng vì 1-2 ngàn USD để "báo hiếu"? Câu trả lời rất dễ trả lời nếu chúng ta nhìn những bức ảnh các cô bị Cảnh sát hình sự bắt quả tang ngồi dúm dó giơ tay áo che ống kính phóng viên. Các cô chẳng khác gì các cô cave bị bắt trong các cuộc truy quét tệ nạn. Sự cam chịu đó đang cho thấy từ trong ý thức, các cô cũng coi đây là một thương vụ bán mình, có xem chọn, có mặc cả. Chắc chỉ còn thiếu mỗi nước các "chú rể" bắt các cô gái "há miệng xem răng" thì sự man rợ đủ để coi nhiều cảnh đời trong xã hội ngày nay chẳng khác gì các cuộc mua bán nô lệ của một thời kỳ dã man trong lịch sử.
Xóm bên sông nhiều cô gái rời quê,
Về thăm nhà xênh xang lụa là hàng hiệu.
Vài căn nhà xây, đổi đời nhờ những đồng tiền báo hiếu,
Khởi sắc một vùng quê sao nghe có chút bùi ngùi.
Đồng bằng quê hương tôi nhiều cái nhất ngậm ngùi:
Sản lượng lúa nhiều, vùng cá ba sa lớn nhất,
Đầu tư văn hóa thấp và khó nghèo cũng nhất,
Và cũng dẫn đầu, những cô gái lấy chồng xa.

Đây là những câu đau xót trong bài thơ "Trăng nghẹn" của nhà thơ hành nghề "trồng răng giả" Hoài Tường Phong.

Vầng trăng nghẹn với những cô gái lấy chồng xa đang cho thấy nghèo đói và thất học chưa bao giờ buông tha số phận những cô gái, những người dân ĐBSCL.

Cách đây chưa lâu, đã có hẳn một cuộc hội thảo về bức tranh nghèo đói ở ĐBSCL. Rất nhiều con số còn tồi tệ hơn là cái giá bán thân rẻ mạt đã được đưa ra. Ở chính vùng đồng bằng phì nhiêu cò bay thẳng cánh đó, nông dân đang mất dần ruộng đất, trở thành tôi đòi trên chính mảnh ruộng cũ của mình. Báo cáo của Viện Chính sách và Chiến lược phát triển nông nghiệp nông thôn cho thấy 99% số người nghèo là do "không một mảnh đất cắm dùi". Khu vực hàng năm cung cấp 90% lượng gạo xuất khẩu này cũng đang dẫn đầu trong các khu vực về tỷ lệ nghèo đói. Nơi có tới 70% sản lượng trái cây các loại; chiếm gần 60% kim ngạch xuất khẩu thuỷ sản cũng lại là nơi có tỷ lệ trẻ em suy dinh dưỡng cao nhất; nông dân tích luỹ thấp và tỷ lệ hộ dân sống nhà tạm bợ cao nhất nước… Tiền Giang, tỉnh duy nhất dám công bố số liệu này đã đưa ra con số tỷ lệ hộ nghèo sống trong nhà tạm bợ lên đến 54%.

Nói về đào tạo nguồn nhân lực, Viện trưởng Viện Lúa Đồng bằng sông Cửu Long, GS TS Bùi Chí Bửu có lần đã đưa ra những con số đầy bức xúc: Sinh viên đại học và sau đại học của đồng bằng sông Cửu Long chỉ chiếm hơn... 4% dân số ở độ tuổi 20 – 24. Trong lúc bình quân cả nước gần 1 triệu dân có 1 trường đại học thì ở đồng bằng sông Cửu Long 3,3 triệu dân mới có 1 trường. Và, không ai nghĩ rằng, dân miền sông nước chi tiêu cho giáo dục lại "khiêm tốn" tới mức chỉ hơn 130.000 đ/người/ năm. ĐBSCL đói dạ dày một, thì đói tri thức mười. 89,28% lực lượng lao động chẳng có một thứ nghề ngỗng gì ngoài nghề ăn nhậu. Ngay cả phương tiện sản xuất chủ yếu tại vùng sản xuất lúa hàng hóa lớn nhất nước vẫn chỉ là đôi bàn tay trắng với cái sào xua vịt. Liệu ĐBSCL sẽ tiến bằng cái gì khi 38,9% người nghèo mù chữ và chỉ có khoảng 40% là tốt nghiệp cấp I, thực chất cũng là một hình thức khác của thất học.

Theo VOV: Năm 2005, trước con số tỷ lệ hộ nghèo vẫn còn chiếm tới 21%, nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt, trong một buổi hội thảo, đã lưu ý các nhà lãnh đạo trong vùng: Đừng đặt thành tích của mình trên cái nghèo của dân!

Nhưng những lời cụ Kiệt, lúc đó phát biểu khi đã về vườn, có vẻ chẳng hề lọt tai các vị lãnh đạo đương nhiệm, hoặc tỉnh nọ tưởng cụ đang nói câu chuyện của tỉnh kia. Và thế là các nhà lãnh đạo vẫn luôn lạc quan, luôn hài lòng với tốc độ tăng trưởng GDP và thu nhập bình quân đầu người năm sau luôn cao hơn năm trước của tỉnh mình. Sự lạc quan có được trên một thực tế là “chưa có ai chết vì đói”. Năm 2009, khi các nền kinh tế suy thoái trên phạm vi toàn cầu, tăng trưởng GDP toàn quốc chỉ đạt mức 5,32% thì mức tăng trưởng GDP vùng ĐBSCL được tuyên bố là "cao nhất nước", với 10,08%, GDP bình quân đầu người ước đạt 973 USD, tăng 9,33%. Sang năm 2010, rất nhiều tỉnh tuyên bố phấn đấu mức tăng GDP 15%, dù mục tiêu GPD chung của cả nước được QH thông qua, chỉ rón rén đặt ở mức 6,5%. GDP còn tăng đến đâu, với tốc độ thế nào và ai được hưởng? Rõ ràng đây không phải câu hỏi mà người dân ĐBSCL nói chung và các cô gái nói riêng có thể trả lời được.

ếu một cô gái được ăn học, sống trong một gia đình không quá nghèo đói thì liệu cô gái đó sẽ chấp nhận tha hương với một ông chồng già có "năng lực tâm thần" chỉ đủ để trả lời Hà Nội là ở Việt Nam? Chính đói nghèo đến vàng mắt tả tơi, chính sự thất học khiến cho người ta không còn biết đến nhân cách, sĩ diện đã khiến các cô gái phải tìm cách xóa đói giảm nghèo bằng cách bán thân. Câu trả lời cho vấn đề rõ ràng không nằm ở các cuộc vây bắt của Cảnh sát hình sự.

Có một vụ hiếp dâm văn nghệ đã xảy ra trong vụ Trăng Nghẹn. Sau khi bài thơ này được trao giải nhất cuộc thi thơ đồng bằng sông Cửu long. Một số quan chức ở Cần Thơ đề nghị Hoài Tường Phong từ chối giải với lý luận: “Trăng thì phải sáng, thậm chí rất trong sáng chớ không thể nào nghẹn được”. Có người sau đó còn đề nghị ông hoặc sửa 4 câu thơ cuối, hoặc sửa chữ “chưa” thành chữ “sẽ” hoặc “chờ” trong câu thơ kết. Vầng trăng nghẹn hoài, chưa tỏa sáng một vùng quê.

Khi mà người ta chỉ chấp nhận trăng sáng, khi kết thúc các báo cáo được bắt đầu bằng từ "sẽ" thì rõ ràng câu chuyện bán thân của các cô gái hẳn sẽ còn là câu chuyện dài.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét