Thứ Sáu, 17 tháng 9, 2010

Đại hội 11 đi về đâu và phục vụ ai?

Nhân dịp trước Hội nghị Trung ương 13
Đặt thẳng Vấn đề với ông Nguyễn Phú Trọng:
Cương lĩnh Chính trị 2011 sẽ như thế?

Âu Dương Thệ
Kỳ 2 (Tiếp theo)

Nhắm mắt sao chụp nguyên bản tại sao lại vẫn bảo là „trăn trở, suy nghĩ, tìm tòi, lựa chọn“? „Thời kì quá độ“ bao trùm bạo lực, vô nhân còn muốn kéo dài tới bao giờ ?

Trong phần „Quá độ lên chủ nghĩa xã hội là một sự nghiệp lâu dài, vô cùng khó khăn và phức tạp“, ngay phần đầu ông Trọng đã khẳng định: „Ngay khi mới ra đời và trong suốt quá trình đấu tranh cách mạng, Ðảng ta luôn khẳng định, chủ nghĩa xã hội là mục tiêu, lý tưởng của Ðảng và nhân dân ta; đi lên chủ nghĩa xã hội là yêu cầu khách quan, là con đường tất yếu của cách mạng Việt Nam.“ Nhưng liền đó Nguyễn Phú Trọng đã xác nhận: „Tuy nhiên, chủ nghĩa xã hội là gì và đi lên chủ nghĩa xã hội bằng cách nào? Ðó là điều mà Ðảng ta luôn luôn trăn trở, suy nghĩ, tìm tòi, lựa chọn để làm sao vừa theo đúng quy luật chung vừa phù hợp với điều kiện, đặc điểm cụ thể của nước ta.“

Một người không biết cái đó là cái gì, nhưng cũng cứ đút vào miệng ăn. Một người không biết vực thẳm là gì mà vẫn lao đầu đi tới… Vậy là người khờ dại hay khôn ngoan? Lãnh đạo một chính đảng không biết „Chủ nghĩa xã hội là gì và đi lên Chủ nghĩa Xã hội bằng cách nào“, nhưng vẫn khăng khăng bảo rằng „Chủ nghĩa Xã hội là mục tiêu, lý tưởng“ của mình, không những thế còn cưỡng bách gần 90 triệu nhân dân cả nước phải tuân theo suốt gần 6 thập kỉ. Xin hỏi ông Trọng, những người lãnh đạo đảng đó - trong ấy có ông- thông minh hay mù quáng cuồng tín, dân chủ hay độc tài?

Nguyễn Phú Trọng cũng còn khẳng định rằng, vì không biết „Chủ nghĩa Xã hội là gì và đi lên Chủ nghĩa Xã hội bằng cách nào“ cho nên trong hơn nửa thế kỉ qua „Ðảng ta luôn luôn trăn trở, suy nghĩ, tìm tòi, lựa chọn để làm sao vừa theo đúng quy luật chung vừa phù hợp với điều kiện, đặc điểm cụ thể của nước ta.“ Là lí thuyết gia của Đảng và nắm vững lịch sử 80 năm phát triển của Đảng, ông Trọng hãy tạm gác vai trò Ủy vên Bộ chính trị qua một bên và thử giữ tư cách khách quan và nghiêm túc của một người làm khoa học để xem có thực là, từ khi Đảng Cộng sản Việt Nam cầm quyền tới nay mỗi khi ban hành một chính sách mới liên hệ tới cuộc sống của bao nhiêu triệu nhân dân và tương lai của đất nước các ban lãnh đạo Cộng sản Việt Nam có thực „trăn trở, suy nghĩ, tìm tòi, lựa chọn“ không?

Căn cứ trên những dữ kiện lịch sử, ông Trọng hãy trả lời thành thực trước dư luận: Các người lãnh đạo trước đây và hiện nay từ khi cầm quyền ở miền Bắc vào giữa thập niên 50 của thế kỉ trước và từ 1975 trên cả nước tới nay có „trăn trở, suy nghĩ, tìm tòi, lựa chọn“ mô hình Chủ nghĩa Xã hội nào thích hợp và cách hành xử quyền lực nào phù hợp cho điều kiện của VN không, hay chỉ ngu muội và cuồng tín sao chép một cách máy móc của bên ngoài hoàn toàn trái với đạo lí, phong tục, tâm hồn của người Việt và điều kiện kinh tế, chính trị của VN?

Ai đã cuồng tín từ thập niên 20-30 của thế kỉ trước từng coi con đường của Lenin là bửu bối, là đũa thần cho cách mạng VN? Vì một khi đã coi một cái gì đó là „bửu bối, đũa thần“ rồi thì cứ nhắm mắt áp dụng ở bất cứ nơi nào nó cũng giải quyết được các khó khăn. Ai đã từng ẩn náu trong các chùa khi hoạt động cách mạng, nhưng khi cướp được chính quyền thì thực hiện khẩu hiệu „Tôn giáo là phuốc phiện“ của Lenin để đàn áp, chia rẽ tôn giáo và đày ải các nhà tu hành suốt trên nửa thế kỉ qua? Những ai đã du nhập và thẳng tay phát động phong trào „Đấu tố địa chủ“ sao chép nguyên bản của Mao Trạch Đông để giết hại hàng trăm ngàn nông dân, đồng thời loại trừ hàng chục ngàn đảng viên có công, chỉ vì họ có lí lịch là con của địa chủ phú hào vào giữa thập niên 50 của thế kỉ trước? Cũng vào thời gian đó ai đã phát động phong trào „Trăm hoa đua nở“ sao chép nguyên bản của nhà độc tài tàn bạo Mao Trạch Đông cho áp dụng ở miền Bắc để đàn áp và tù đày trí thức, chuyên viên, nhà báo và các văn nghệ sĩ dám nói lên những tư tưởng độc lập và phê bình những chủ trương độc tài tàn bạo và sai trái của nhóm cầm quyền? Song song vào đó, ai đã đào tạo những người viết báo, viết văn chỉ biết uốn cong ngòi bút, phải ngoan ngoãn đi vào „lề phải“, tô hồng chế độ, nịnh bợ lãnh đạo? Hậu quả của chính sách ngu dân này là cho tới nay suốt gần 60 năm cầm quyền VN không có một tác phẩm văn học, nghệ thuật và khoa học nào xuất chúng trong văn chương và khoa học thế giới. Trước đây dân tộc VN từng có những văn nhân, thi sĩ, nhà tư tưởng và các sáng tác văn học, tư tưởng xuất chúng.

Trong lịch sử mấy ngàn năm của dân tộc ta, vào thời kì phong kiến đã có một số bạo chúa, nhưng chưa có một thời đại nào mà người cầm quyền lại bạo ngược và tàn nhẫn khủng khiếp, có thể nói là phi nhân với chính người dân của mình như dưới thời Cộng sản!

Từ cuối thập niên 50 của thế kỉ trước ở miền Bắc và sau 1975 ở cả miền Nam, ai là người đã sao chép máy móc các phương thức „kinh tế tập thể“ trong nông nghiệp của Stalin và Mao, cưỡng bách mấy chục triệu nông dân VN phải gia nhập các hợp tác xã nông nghiệp? Kết quả của chính sách độc tài phản động và không phù hợp với nông dân VN là nạn đói đã đe dọa cả nước vào thập niên 80 của thế kỉ trước! Ai là người đã sao chụp chính sách „doanh nghiệp quốc doanh“ của Liên xô (cũ) vào VN và phá sạch „tư sản mại bản“ ở miền Nam sau 1975 đưa đến kết quả khốc hại là làm cho kinh tế VN lụn bại và tụt hậu so với hầu hết các nước trong khu vực ?

Sao chép mù quáng các mô hình Chủ nghĩa Xã hội của bên ngoài và sự ngu dốt của giới lãnh đạo đã dẫn tới áp dụng một cách cuồng tín suốt bao nhiêu thập niên như thế, tại sao Nguyễn Phú Trọng một lí thuyết gia của Đảng nay lại vẫn mở miệng nói càn là, „Ðảng ta luôn luôn trăn trở, suy nghĩ, tìm tòi, lựa chọn để làm sao vừa theo đúng quy luật chung vừa phù hợp với điều kiện, đặc điểm cụ thể của nước ta“ được? Đây là những sự kiện chính trị có thực đã diễn ra, tại sao ông Trọng lại vẫn phủ nhận ?

Sau khi Liên xô - thành trì của thế giới Cộng sản và điểm tựa mà các Ông từng quả quyết là „vững chắc“ của chế độ Cộng sản Việt Nam - sụp đổ vào đầu thập niên 90, lúc đó các Ông đã lo sợ cuống cuồng, để tự cứu nên đã phải từ bỏ mô hình Xã hội Chủ nghĩa sơ cứng và vội vàng chụp giựt đường lối cải cách của Đặng Tiểu Bình của Đảng Cộng sản Trung quốc được thực hiện ở Trung quốc từ 1978. Các Ông chỉ đổi cái tên „cải cách“ thành „đổi mới“ mà thôi, trong đó quan trọng nhất là du nhập đường lối kinh tế tư bản nhưng Đảng Cộng sản vẫn giữ độc quyền. Nhiều năm là lí thuyết gia và Chủ tịch Hội đồng Lí luận Trung ương của Đảng Cộng sản Việt Nam và từng cầm đầu các phái đoàn VN tham dự các cuộc hội thảo về lí luận và đường lối với Đảng Cộng sản Trung quốc chắc chắn ông Trọng phải biết rõ việc này. Nhưng tại sao trong bài nói trên ông Trọng dám khẳng định là „khái niệm Kinh tế thị trường định hướng Xã hội Chủ nghĩa là một đột phá lí luận rất cơ bản và sáng tạo của Đảng ta, là thành quả lí luận quan trọng qua 20 năm thực hiện Cương lĩnh năm 1991.“ ? Chả lẽ Ông đã „lú“ như lời truyền miệng của người dân trong nước, hay Ông đã đánh lừa và gian dối với đảng viên và nhân dân? Nếu quả thực mắc bệnh lú, bệnh hay quên thì Ông không còn đủ năng lực sức khỏe để làm người lãnh đạo VN. Còn nếu đánh lừa và gian đối với nhân dân thì Ông không đủ tư cách đạo đức tiếp tục làm lãnh tụ, thế mà tại sao không tự xét lại còn đang tìm cách „leo cao hơn, ngồi lâu hơn“!

Những sao chụp rất máy móc các mô hình sơ cứng Xã hội Chủ nghĩa của cựu Liên xô và Trung quốc trong chính trị, kinh tế và trong cách đối xử vô cùng tàn bạo với nông dân, trí thức, tôn giáo và các đoàn thể chính trị trong suốt gần 60 năm qua rõ ràng như thế mà tại sao ông Trọng lại tự vỗ ngực „Ðảng ta luôn luôn trăn trở, suy nghĩ, tìm tòi, lựa chọn để làm sao vừa theo đúng quy luật chung vừa phù hợp với điều kiện, đặc điểm cụ thể của nước ta.“ ! Mọi người đều biết sự sao chụp máy móc này bắt nguồn từ sự ngu dốt và bệnh cuồng tín của nhóm cầm đầu chế độ toàn trị đã nhắm mắt cho thi hành ở VN bất kể tới đạo lí, phong tục và các điều kiện chính trị-kinh tế đặc thù của VN. Nhưng mỗi khi phát động một phong trào mới hay một chính sách mới sao chép của Trung quốc hay Liên xô cũ, họ đều huyênh hoang khoác lác nói là đường lối sáng tạo, đúng đắn để bịt miệng và cấm đoán mọi sự phản biện và tiêu giệt những ai dám chống lại.

Nếu là một nhà lãnh đạo có tư cách, thành thực và dám vượt qua cái bóng của mình thì ông Trọng phải kết án nghiêm khắc các chính sách trên là sao chép mù quáng, thiển cận và vô trách nhiệm, đồng thời phải nêu đích danh những người có trách nhiệm, chứ không được phép im lặng hoặc nói chung chung vô thưởng vô phạt như „đơn giản, ấu trĩ“. Là người đang đứng đầu cơ quan lập pháp tất ông Trọng phải biết, bất cứ một hành động vi phạm pháp luật nào cũng phải có thủ phạm và thủ phạm phải bị trừng trị nghiêm minh. Như thế chả lẽ những hành động giết hại hàng trăm ngàn người, bỏ tù và đày đi cải tạo hàng triệu người lại không có thủ phạm, chẳng lẽ trời làm!

Nhưng Nguyễn Phú Trọng trong tư cách là Chủ tịch Quốc hội –cơ quan quyền lực cao nhất của nước- đã không thành tâm xin lỗi, không can đảm công khai gởi lời chia buồn sâu sắc tới các gia đình và con cháu của hàng triệu nạn nhân vô tội đã bị giết hại, giam cầm và nhục mạ vì bệnh cuồng tín và ngu dốt của nhóm cầm đầu chế độ độc tài toàn trị. Một sự im lặng hèn nhát thật đáng kinh bỉ đã kéo dài gần 6 thập niên ! Chẳng những thế ông Trọng lại vẫn cố ý bênh vực và lên giọng đạo đức và tự tâng bốc là sáng suốt !

Vào cuối phần 1 Nguyễn Phú Trọng còn đưa ra một bức tranh vẽ rất đẹp các mục tiêu cho nhân dân và đất nước mà ai cũng đã từng nghe cả hàng chục ngàn lần. Sau khi vẽ bức tranh về một „thiên đàng chính trị“, „niết bàn chính trị“, ông Trọng đã nhìn nhận là chưa biết bao giờ tới được, vì hiện nay vẫn còn ở trong „giai đoạn quá độ“. Nhưng ông Trọng lại tự mâu thuẫn khi vội vã khẳng định là, muốn thực hiện các mục tiêu này thì chỉ có Đảng Cộng sản mới làm được và theo Logik của Ông, nhân dân và đất nước phải tiếp tục „dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản“. Tiếp đó ông còn khuyên mọi người phải kiên nhẫn, vì hiện nay đất nước còn trong thời kì quá độ và „quá độ lên Chủ nghĩa Xã hội là một sự nghiệp lâu dài, vô cùng khó khăn và phức tạp“.

Trước đây gần một thế kỉ ở cựu Liên xô Lenin và Stalin đã từng nói tới „thời kì quá độ lên Chủ nghĩa Xã hội“ và hứa là thời kì quá độ sẽ sớm kết thúc. Từ khi Đảng Cộng sản Việt Nam cầm quyền gần 60 năm nay cũng nhai lại luận điểm và niềm tin này. Ông Trọng biết rất rõ luận điểm này. Nhưng nay Liên xô đã tan, thế giới Cộng sản đã sụp, vậy tại sao ông Trọng lại vẫn nhắc tới một chuyện không tưởng như vậy được và lại còn lên mặt khuyên mọi người phải kiên tâm làm việc để đến một ngày nào đó sẽ tiến lên xã hội Cộng sản không còn người bóc lột người, một thế giới đại đồng bốn bể đều là anh em? Nhưng để lên được cái thế giới (không tưởng) đó ông Trọng khuyên mọi người phải theo Đảng Cộng sản. Nghĩa là cứ để ta độc tôn cầm quyền tiếp tục rồi sẽ có một ngày….!!!

Một số tôn giáo đã nói tới Niết bàn hay Thiên đàng để chỉ sự hạnh phúc vĩnh cửu, đó là niềm của tôn giáo, tin hay không tin là quyền của mỗi người, không ai bị cưỡng bách phải tuân theo. Nhưng người làm chính trị không được phép lầm lẫn chính trị với tôn giáo. Nhiệm vụ của chính trị, tức là các chính quyền, các chính đảng, đặc biệt là đảng đang cầm quyền phải giải quyết các nhu cầu và cải thiện các điều kiện sống trước mắt về vật chất lẫn tinh thần của người dân và đất nước. Nếu không giải quyết được ổn thỏa các nhu cầu chính đáng này thì tự đánh mất vai trò lãnh đạo, khi đó cách tốt nhất là phải trả lại quyền cho nhân dân tự quyết định.

(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét