Thứ Sáu, 17 tháng 9, 2010

Đại hội 11 đi về đâu và phục vụ ai?

Nhân dịp trước Hội nghị Trung ương 13
Đặt thẳng vấn đề với ông Nguyễn Phú Trọng:
Cương lĩnh Chính trị 2011 sẽ như thế?

Âu Dương Thệ
Kỳ 3 (Tiếp theo)

Nhân dân VN không biết xã hội Cộng sản (nếu có) có phải là thiên đàng chính trị hay không. Nhưng trong cuộc sống hàng ngày gần 90 triệu dân VN đang phải chịu đựng những đàn áp về tinh thần, các quyền tự do căn bản bị tước sạch; mọi thành phần đang bị bịt mắt, bịt miệng và bịt tai; ai chống đối thì bị quẳng vào nhà tù. Không những thế, đại đa số nông dân và công nhân vẫn phải chịu đựng trong cảnh đói nghèo và bị bóc lột không khác thời thực dân ở đầu thế kỉ trước. Rõ ràng thời kì quá độ gần 60 năm qua của Chủ nghĩa Xã hội cũng chính là thời kì VN biến thành trại giam khổng lồ, là địa ngục trần gian, là tụt hậu và nghèo đói. Trong đó bọn đao phủ và bọn bóc lột chính là các Ủy viên Bộ chính trị! Nay Nguyễn Phú Trọng lại hô hào tiếp tục luẩn quẩn trong „giai đoạn quá độ dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản“ là giam cầm thể xác và tinh thần nhân dân tiếp tục, là đẩy đất nước càng rơi sâu vào tụt hậu và đói nghèo, là để cho chủ nghĩa cuồng tín, ngu dốt và cái ác thống trị xã hội!

Tại sao ông Trọng không dám dứt khoát đoạn tuyệt với con đường sai lầm và độc ác mà nhiều nước Cộng sản Đông Âu đã dám vượt qua và đang đưa dân tộc họ thực sự giầu mạnh và hạnh phúc? Các đảng Cộng sản này đã sáng suốt nhận ra được là đã đi ngược chiều bước tiến văn minh của nhân loại, nên họ đã dám có can đảm làm quyết định “đằng sau quay” để „hòa nhập vào dòng chảy tự nhiên của nhân loại“. Mới đây ông Hà Sĩ Phu, một tư tưởng gia và nhân sĩ dân chủ mặc dù đang bị chế độ độc tài toàn trị khủng bố, đã thành thực khuyên những người cầm đầu Cộng sản VN cũng nên và cần phải có can đảm „đằng sau quay“ như vậy! (Ý kiến nhỏ nhân ngày lễ lớn - về lý luận và thực tiễn)

Chẳng cần phải đi đâu xa, nếu ông Trọng dám thành thực với chính mình thì phải thừa nhận một sự thực là, ngay nhiều quốc gia trong khu vực Đông Á và Đông Nam Á không theo chế độ Xã hội Chủ nghĩa nhưng đang vượt xa VN về trình độ phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội cả hàng mấy chục năm và chính đảng Cộng sản VN cũng đang phải ngửa tay xin viện trợ của họ. Người dân các nước này đang được hưởng một đời sống vật chất sung túc và được nhà cầm quyền đối xử văn minh, chứ không như dân tộc VN phải lặn ngụp trong đói nghèo và quằn quại trong bạo lực của Đảng Cộng sản VN suốt gần sáu thập niên „giai đoạn quá độ Xã hội Chủ nghĩa“, nhưng vẫn hoàn toàn chưa thấy ánh sáng của cuối đường hầm!

Trước đây những người lãnh đạo tiền bối của ông Trọng và hiện nay cả ông Trọng –Lí thuyết gia của Đảng- cùng các thân tín sau gần 60 năm cầm quyền vẫn lẩn quẩn không biết bao giờ thì chấm dứt „giai đoạn quá độ“, giai đoạn tàn bạo hơn cả thời Trung cổ mà nhiều sử gia trên thế giới đã từng gọi là đêm dài vô tận của nhân loại. Sự thực của thời kì quá độ vô tận này ông Trọng đã phải nhìn nhận, nhưng tại sao nay trong Đại hội 11 sắp tới lại vẫn cưỡng bách gần 90 triệu nhân dân VN tiếp tục phải chịu đựng với việc qui định như vậy trong Cương lĩnh Chính trị 2011? Trong chính trị đây là sự u mê ngu muội và là một đòi hỏi vô lí đối với nhân dân, đối với dân tộc. Đây là thái độ rất vô trách nhiệm của người cầm quyền!

Nếu thực tình muốn dân giầu nước mạnh và bài trừ tham nhũng thì phải cắt đứt cái đuôi „định hướng Xã hội Chủ nghĩa“ và giải thể các tập đoàn và tổng công ti. Nhưng tại sao ông Trọng lại vẫn đòi các Doanh nghiệp Nhà nước làm „nền tảng“ kinh tế ?

Điểm quan trọng khác ông Trọng cũng đang đưa vào Cương lĩnh Chính trị 2011 là nhất định tiếp tục giữ „phát triển Kinh tế thị trường định hướng Xã hội Chủ nghĩa“. Như phần trên đã trình bày, sau khi Liên xô sụp đổ những người tiền bối của ông Trọng đã phải vội vã từ bỏ mô hình phát triển sơ cứng của Xã hội Chủ nghĩa trong kinh tế và chụp giựt mô hình „cải cách“ của Đặng Tiểu Bình theo phương châm „mèo trắng mèo đen, mèo nào cũng được, miễn là bắt được chuột“, áp dụng phương thức sản xuất và kinh doanh Kinh tế thị trường dưới sự lãnh đạo độc nhất của Đảng Cộng sản Trung quốc. Ở VN đường lối phát triển kinh tế này từ sau Đại hội 9 (4.2001) được gọi chính thức dưới cụm từ „Kinh tế thị trường định hướng Xã hội Chủ nghĩa.“ Nghĩa là áp dụng một số phương pháp làm ăn của Kinh tế thị trường nhưng đặt dưới quyền lãnh đạo độc tôn của Đảng Cộng sản. Một số đặc điểm chính của đường lối kinh tế này hiện nay ở VN là: 1. Đất đai và tài nguyên thiên nhiên thuộc độc quyền Nhà nước, hiểu ở đây là thuộc độc quyền của Đảng Cộng sản, mà thực tế là sự thoán đoạt của một vài người có quyền lực lớn nhất. 2. Kinh tế Nhà nước (danh từ cũ doanh nghiệp quốc doanh) được coi là chủ đạo. 3. Mở cửa trải thảm đỏ mời đón các tư bản nước ngoài, nhất là các nhà tư bản chịu „chia hoa hồng“ và trao „phong bì“ cho các quan chức Cộng sản có máu mặt được dễ đàng vào VN làm ăn.

Hậu quả của các chủ trương này trong nông nghiệp là không thể công nghiệp hóa nông nghiệp, vì nông dân không được làm chủ ruộng đất, vẫn phải thuê ruộng đất của Nhà nước, nên không kích thích được nông dân hiện đại hóa nông nghiệp. Vì thế tuy VN là nước xuất khẩu gạo đứng thứ hai trên thế giới, nhưng thành phần nông dân chiếm trên 60 triệu người vẫn bị bạc đãi và có đời sống rất thấp, vì các Tổng công ti lương thực của Nhà nước đang làm ăn theo lối ích kỉ, lợi ích nhóm.

Chủ trương Kinh tế Nhà nước làm chủ đạo đã cho phép thành lập các tập đoàn, tổng công ti và công ti do chính các bộ hay cơ quan Nhà nước trực tiếp chỉ huy, nhưng thực tế các người có quyền lực đã để cho các thân tín vào nắm giữ các ban giám đốc và ban quản trị. Các tập đoàn và tổng công ti đang nắm các huyết mạch kinh tế chính của VN, được tự do sử dụng đất đai, tài sản, được Ngân hàng Nhà nước cho vay ưu đãi từ tiền thuế của nhân dân. Cách tổ chức vận hành này của các Doanh nghiệp Nhà nước đã tạo sự ỷ lại vào Nhà nước, mất óc sáng kiến, vì thế hầu hết các Doanh nghiệp Nhà nước đều làm ăn thua lỗ và trở thành một gánh nặng cho nhân dân. Hiện nay với sự cho phép của những người có quyền lực, nhiều tập đoàn và tổng công ti đã trở thành quốc gia trong một quốc gia, dùng cửa trước hợp pháp hóa lấy tiền của Nhà nước do dân đóng thuế và dùng sân sau để cho gia đình và vây cánh giành các chỗ béo bở và tự do chia chác, sài sẻo tiền của của nhân dân, bất kể tới thua lỗ và thiệt hại cả hàng trăm ngàn tỉ đồng. Các tệ trạng điển hình hiện nay như Tập đoàn công nghiệp tầu thủy VN (Vinashin), Tập đoàn Điện lực VN (EVN), Tập đoàn than-khoảng sản (TKV)… Chỉ riêng tập đoàn Vinashin nội trong bốn năm (2006-2010) đã nợ tới 86.000 tỉ đồng (4,5 tỉ USD). Chính việc phí phạm tài sản quốc gia nghiêm trọng này đã được Bộ chính trị -trong đó có ông Trọng- xác nhận ngày 31.7.2010.

Mặt khác do cơ chế độc đảng, nên những người có quyền lực ở trung ương và địa phương đang lợi dụng việc mở cửa với bên ngoài theo lối tháo khoán đã để dễ dàng và giành ưu đãi (như lập các sân golf và xây biệt thự) cho các tư bản nước ngoài biết chịu chi cho các quan chức, khiến cho hàng trăm xí nghiệp của nước ngoài đang là nơi bóc lột trắng trợn và tàn bạo hàng triệu công nhân VN như thời thực dân trước đây. Nguyên Phó thủ tướng Đức và cựu đảng trưởng đảng Dân chủ Xã hội Đức Fr. Münterfering đã từng ví bọn tư bản bóc lột (khác với các nhà tư bản làm ăn đứng đắn có lương tâm) như những con châu chấu cào cào, thấy chỗ nào có ăn, chúng đổ xô tới ăn sạch cánh đồng lúa, ăn hết chúng bỏ đi tìm nơi khác có ăn ! Chủ trương dung túng và cùng nhau chia phần với bọn tư bản bóc lột còn đưa tới một hậu quả rất bất lợi cho kinh tế VN là các máy móc sản suất đưa vào VN phần lớn thuộc các thế hệ kĩ thuật đã lỗi thời có năng suất thấp, việc truyền giao kĩ thuật công nghiệp mới không được đề cao, công nhân VN chỉ làm theo lối gia công với đồng lương chết đói. Thiếu hẳn một chính sách nhằm khuyến khích và phát triển tầng lớp doanh gia và kĩ thuật gia hiện đại VN để làm đầu tầu phát triển kinh tế và canh tân đất nước.

Kinh tế thị trường định hướng Xã hội Chủ nghĩa dưới sự lãnh đạo độc quyền của Đảng Cộng sản với các đặc điểm trên đang trở thành nơi nuôi dưỡng và bảo vệ các quan tham nhũng, nơi bóc lột và đàn áp người lao động khiến cho hàng trăm ngàn công nhân đã phải đứng lên tổ chức các cuộc đình công trong các năm qua. Đây chính là tái sinh các khuyết tật tàn bạo của chế độ tiền tư bản thời kì hoang dã…Khi đó vua chúa và quí tộc đã liên kết với các nhà tư bản bóc lột tàn bạo và ngược đãi công nhân. Nay ở VN thì bọn tham quan „thẻ đỏ tim đen“, bọn chủ nhân bóc lột của các xí nghiệp nước ngoài và bọn giám đốc các Doanh nghiệp Nhà nước cũng đang toa rập với nhau bòn rút máu mủ công nhân VN!

Sự thực này đã được chính một phần báo chí của chế độ, nhiều chuyên viên trong nước tố cáo và cả một số tổ chức quốc tế có uy tín đã lên tiếng cảnh báo. Họ đã đưa ra đề nghị chấm dứt hoặc giảm bớt tối đa vai trò của các Doanh nghiệp Nhà nước… Nhưng trong bài “Sự phát triển nhận thức của Ðảng ta từ Cương lĩnh năm 1991 đến nay” Nguyễn Phú Trọng lại đưa ra chủ trương ngược lại, đòi vẫn duy trì tăng cường „Kinh tế Nhà nước cùng với Kinh tế tập thể ngày càng trở thành nền tảng vững chắc của nền kinh tế quốc dân“. Ở đây ông Trọng chỉ đổi tên „chủ đạo“, đã bị kết án, thành „nền tảng“ mà thôi, còn nội dung vẫn giữ nguyên. Nếu đòi hỏi này của ông Trọng được dùng làm nền tảng trong lãnh vực kinh tế của Cương lĩnh Chính trị 2011 thì rõ ràng đây là cách đi thụt lùi, ngang nhiên chống lại những đòi hỏi chính đáng của các chuyên viên và trí thức và đi ngược lại lợi ích của nhân dân!

Nếu chủ trương tăng cường vai trò của các tập đoàn và tổng công ti trở thành nền tảng của hoạt động kinh tế ở VN được nhìn nhận trong Cương lĩnh Chính trị 2011, như Nguyễn Phú Trọng đã ra lệnh, thì VN sẽ đứng trước các nguy cơ bọn quan tham nhũng gia tăng cấu kết với bọn tư bản ngoại quốc bóc lột: Mọi tăng trưởng kinh tế sẽ rơi vào túi tham của các quan „thẻ đỏ tim đen“ và làm giầu cho bọn tư bản bóc lột nước ngoài, VN tiếp tục tụt hậu trong kinh tế, tham nhũng càng bất trị, bất công xã hội tiếp tục gia tăng, công nhân và nông dân bị bóc lột tàn nhẫn hơn!

(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét