Thứ Năm, 19 tháng 8, 2010

Ghé thăm các Blogs: Tư duy con rùa

BLOG ĐÀO TUẤN
http://vn.360plus.yahoo.com/tuanddk

Tư duy con rùa
Đăng ngày: 21:22 18-08-2010
Thư mục: Kinh hoàng tế sống


Nếu như phong trào "Nhà nhà ốc bươu vàng, người người ốc bươu vàng" ở vào cuối thập niên 80 thế kỷ trước có thể coi là bệnh ấu trĩ của cả một đất nước đói khát, đóng cửa thì việc các ngành chức năng, hoặc cho nhập rùa tai đỏ, hoặc buông lỏng hoàn toàn việc nhập khẩu "sinh vật lạ" hôm nay là biểu hiện của việc quá quan liêu, hoặc quá dốt nát?

Một con Ốc bươu vàng có thể đẻ đến 1200 trứng mỗi tháng. Con ốc con, nở sau 15 ngày, sẽ tiếp tục đẻ trứng khi đủ 60 ngày tuổi. Tính ra một vòng đời 3 năm, một con ốc bươu vàng có thể đẻ tới 45 ngàn trứng với tỷ lệ nở 80%, chưa kể phép tính nhân từ con cháu chắt chút chít của nó. Một ví dụ dễ hiểu là nếu ta ném một con ốc xuống một bờ mương thì chỉ vài năm sau, những cánh đồng quanh đó sẽ lúc nhúc toàn là ốc. Ốc bươu vàng là loài ăn tạp. Món ưa thích nhất của nó chính là những thân mạ non, những thân lúa mới cấy.

Cách đây chưa lâu, Trung Quốc rộ chuyện 87 người viêm màng não sau khi ăn món "Thục quốc diễn nghĩa" được chế biến từ những con "ốc Phúc Thọ"- tên gọi mỹ miều của ốc bươu vàng. Như vậy là sau khi tàn sát đồng ruộng, tiêu diệt mùa màng ở hàng loạt các tỉnh miền Nam Trung Quốc, ốc bươu vàng tiếp tục gây gại cho những cái "khẩu phàm". Một nghiên cứu cho thấy mỗi con ốc có chứa từ 3000 đến 6000 ký sinh trùng được gọi là “sán Quảng Châu”, có thể gây hại cho hệ thần kinh của người, dẫn đến các triệu chứng đau đầu, liệt cơ mặt, viêm màng não và sốt. Nhưng thôi. Không bàn chuyện ăn ốc bươu vàng là phúc thọ, hay bất phúc đoản thọ, cũng không nói đến chuyện bên Tàu nữa. Ở Việt Nam, ngay Thủ đô, vụ đông xuân 2009, chẳng phải là nông dân của hàng loạt các huyện đã khốn khổ vì nạn "ốc tặc" đó sao. Dày đặc là ốc. Ốc mẹ lúc nhúc đầy tràn các ruộng lúa. Ốc con bám đen những gốc lúa mới cấy. Trứng ốc, từng chùm từng chùm, lủng lẳng như những bắp ngô, bám đỏ khắp các bờ ruộng. Những khu ruộng trũng, những điểm tiếp nước giữa ruộng đồng và kênh rạch, ốc tụ thành những chảo ốc khổng lồ. Những thửa ruộng vừa cấy hôm trước, qua một đêm đã bị cắn nát. Toàn thành phố có hơn 4.000 ha bị ốc phá. Nhiều địa phương bị phá đến 1/10 diện tích. Nông dân ở Thọ Am bấy giờ đã dùng vịt để trị ốc. Nhưng ốc nhiều quá, đến mức loại phàm ăn đã thành tích (tin vịt) như vịt mà ăn cũng không xuể, ăn đến mức thấy ốc là sợ. Thế là cả làng, cả xã, cả huyện "ra quân" tiêu diệt ốc đợt 1, rồi đợt 2, tiêu diệt từ vụ hè thu sang vụ đông xuân, từ năm này qua năm khác. Đã gần ba chục năm kể từ khi con ốc bươu vàng đầu tiên được nhập về Việt Nam để "phát triển kinh tế", dịch ốc bươu vàng không mùa vụ nào, không năm nào mà không gây họa.

Thiệt hại do ốc bươu vàng không thể thống kê được. Bởi chỉ riêng kinh phí nhà nước hỗ trợ cho khâu "nhặt trứng ốc", 20 ngàn vnd/kg cũng đã tốn bao công bao của. Và thế là một sự thiển cận, một chút ấu trĩ, một tính toán sai lầm đã gây hại suốt gần ba chục năm qua. Tất nhiên, người gánh hậu quả là nông dân, chứ không phải người hoạch định chính sách, cũng không phải những kẻ khẩu phàm.

Nhưng chưa hề có bài học nào được rút ra sau đại dịch ốc bươu vàng kéo dài suốt từ đó đến nay khi lại chính Cục Nuôi trồng thủy sản Bộ Nông nghiệp cấp phép cho nhập 24.000 con rùa tai đỏ về Việt Nam với mục đích là "làm thực phẩm". Đây là loại động vật ăn tạp, hung dữ khi chúng nuốt sống tất cả các loài cá, động vật thủy sinh bé hơn chúng. Rùa tai đỏ có thể mang vi khuẩn salmonella gây bệnh thương hàn đối với người và là động vật đã được liệt trong danh sách 206 loài xâm hại toàn cầu và nằm trong 100 loại nguy hiểm nhất thế giới. Một nhà khoa học, tất nhiên không thuộc Bộ Nông nghiệp, đánh giá đây là một hành động thể hiện sự vô trách nhiệm đối với môi trường sinh thái của đất nước. Còn chủ tịch Hội Bảo vệ thiên nhiên và môi trường VN, TS. Nguyễn Đình Hoè thì đánh giá: “Rùa tai đỏ gây hại cả về mặt thuỷ sản và trồng trọt bởi nó ăn cả động vật cả thực vật nước. Mức độ tàn phá của nó thì kinh khủng hơn ốc bươu vàng vì nó to hơn khoẻ hơn sống lâu hơn và ăn tạp hơn”. Chuyện rùa chưa xong thì chỉ vừa cách đây 2 hôm, lại chuyện nhập khẩu 450 con tôm hùm đỏ (còn gọi là hùm lửa). Đây là loài tôm hầu như không có thịt, chỉ có năng khiếu đào khoét, trốn lẩn trong lòng các công trình thủy lợi. Đây là loài tôm hung dữ, từ cái màu đỏ tía dữ tợn đến đôi càng khủng như càng cua. Chúng là loài phàm ăn, thích "đấu tranh sinh tồn". Tóm lại với việc nhập con tôm ngoại hung bạo thế này chẳng khác chúng ta cấp visa cho sát thủ hợp pháp "nhập đồng" để tiêu diệt "đồ nội".

Trong vụ "tôm sát thủ", Bộ Nông nghiệp đã thở phào khi chĩnh chện giải thích họ không biết gì, không cho phép nhập loại tôm này vào Việt Nam. Nhưng còn vụ rùa tai đỏ, và trước đó là vụ chuột?

Phải khẳng định Bộ NN chỉ biết về vụ việc, và có thể cả sự nguy hại của rùa tai đỏ, qua sự phát hiện của báo chí. Họ cuống cuồng yêu cầu kiểm soát, bắt phải tái xuất. Thế rồi, khi báo chí đăng tải những phát hiện, rằng: loài này đã được nhập về cách đây cả chục năm, rằng ở Vĩnh Long, rùa đã thoát ra môi trường, thì một quan chức Bộ NN lên tiếng đe dọa: Tăng cường xử phạt hành chính, chỉ cần người dân thả 1 loài xâm hại đến môi trường ra bên ngoài sẽ bị phạt 20 triệu đồng theo Thông tư 53.

Không nói đến việc xử lý Ốc bươu vàng nữa, vì đó là một sai lầm tầm cỡ quốc gia. Tuy nhiên, trình tự xử lý "sinh vật lạ" của cơ quan chức năng có thể nói là chậm như rùa mà ví dụ điển hình là vụ chuột hải ly.

Tháng 5-2001, Công ty Nấm Thiên Tân nhập những con chuột hải ly đầu tiên từ Trung Quốc về Việt Nam. Đến tháng 9-2002, Thiên Tân mới chính thức phải tiêu hủy. Nguyên nhân đây là loài thú nhập khẩu mang xoắn khuẩn có thể truyền bệnh sốt vàng da Leptospirosis cho người. Đến thời điểm "xử lý" số hải ly đã tăng lên tới hơn 1.000 con và được di chuyển đến khắp các tỉnh Hà Nội, Hà Tây (cũ), Đắk Lắk, Hòa Bình, Thái Nguyên và Nghệ An. Thời gian "họp", "nghiên cứu" mất đúng 1 năm 4 tháng. (Vụ rùa tai đỏ đến giờ cũng chưa biết khi nào mới chấm dứt).

Tất cả những sinh vật sát thủ được nhập về Việt Nam đều có chung một đặc điểm sinh sản cực nhanh, tàn phá với tốc độ cực lớn. Và, ngay việc chúng được nhập về Việt Nam cũng được thực hiện với tốc độ "chớp nhoáng". Chỉ có cách xử lý của cơ quan chức năng là chậm như rùa. Sự chậm trễ trong việc xử lý là bởi họ quan liêu, hay họ dốt vì bị đặt nhầm chỗ, hay, như dân gian vẫn nói: "Không để thằng dưới ‘chơi khó’ thì thằng trên có chó (gì) mà ăn"?!


BLOG LÊ DIỄN ĐỨC
http://ledienduc.wordpress.com/2010/08/16/trận-chiến-hao-hung-chặn-dứng-lan-song-dỏ-xo-viết/

Trận chiến hào hùng chặn đứng làn sóng đỏ cộng sản
Tháng Tám 16, 2010


Dân làng Ossow tái diễn trận đánh 90 năm về trước - Ảnh: PAP


Ngày 15/08/2010, tại thủ đô Warszawa và nhiều địa phương khác, nhân dân Ba Lan tổ chức kỷ niệm trọng thể ngày thành lập quân đội Ba Lan, đồng thời cũng kỷ niệm 90 năm “Trận chiến Warszawa” hào hùng.

Trận chiến Warszawa 90 năm trước

“Trận chiến Warszawa” còn được người Ba Lan gọi là “Phép mầu trên sông Vistula” nổ ra từ ngày 12 đến ngày 19 tháng 8 năm 1920, chống lại cuộc xâm lăng của Hồng quân Liên Xô.

“Trận chiến Warszawa” được xếp thứ 18 trong danh sách các trận đánh quyết định có tính bước ngoặt của lịch sử thế giới, không chỉ bảo vệ nền độc lập và toàn vẹn lãnh thổ của Ba Lan, mà còn đồng thời ngăn chặn làn sóng đỏ cộng sản tràn qua Tây Âu.

Giữ vai trò chủ chốt của quân đội Ba Lan trong việc đánh bại đạo quân Xô Viết hùng mạnh và đông hơn nhiều lần là Tư lệnh tối cao, Thống chế Józef Pilsudski, người đã cho xuất quân vào ngày 16 tháng 8 và đập tan lực lượng chính của Bolshevik ở ngoại ô Warszawa.

Ý nghĩa lịch sử của “Trận chiến Warszawa” vẫn còn chưa được đánh giá hết ở Ba Lan cũng như ở Tây Âu.

Đại Sứ Anh quốc tại Ba Lan trước chiến tranh, Lord Edgar Vincent D’Abernon, đã gọi “Trận chiến Warszawa” trong tiêu đề cuốn sách của ông là “Trận đánh quyết định thứ 18 trong lịch sử thế giới”.

Trong một bài báo xuất bản tháng 8 năm 1930, Edgar Vincent D’Abernon cũng đã viết:
“Lịch sử hiện đại của nền văn minh biết quá ít về các sự kiện có ý nghĩa lớn hơn “Trận chiến Warszawa” trong năm 1920. (…) Nếu Trận chiến Warszawa kết thúc bằng chiến thắng của quân Bolshevik, thì sẽ tạo ra một bước ngoặt trong lịch sử châu Âu, chắc chắn là với sự sụp đổ của Đông Âu, châu Âu sẽ mở cửa cho chính sách tuyên truyền cộng sản và sự xâm lấn của Liên Xô (…). Theo các nhà văn chính trị, bằng “Trận chiến Warszawa” trong năm 1920, Ba Lan đã cứu cả châu Âu”.

Simon Goodough, sử gia nổi tiếng về chiến tranh và quân đội, trong cuốn sách “Tactical Genius in Battle” (Bậc kỳ tài chiến thuật trong trận đánh) xuất bản năm 1979, công nhận tài năng chỉ huy của Thống chế Piłsudski, đã xếp ông vào hàng ngũ 27 vị tướng thắng trận trong các trận đánh lớn nhất của lịch sử thế giới. Thống chế Josef Piłsudski đứng bên cạnh các nhà chiến lược quân sự lớn như Themistocles, Alexander, Caesar, Gustavus Adolphus và Conde.

Thống chế Jozef Pilsudski, niềm tự hào của dân tộc Ba Lan

Tướng Pháp Louis Faury, trong một bài viết vào năm 1928 đã so sánh “Trận chiến Warszawa” với trận thành Vienna (nước Áo): “Hai trăm năm trước Ba Lan dưới tường thành của Vienna đã cứu thế giới Cơ đốc giáo khỏi sự đe dọa của Thổ Nhĩ Kỳ. Trên sông Vistula và sông Niemen, một dân tộc cao thượng một lần nữa mang lại cho thế giới văn minh sự cống hiến to lớn nhưng không được đánh giá đầy đủ”.

Vua Ba Lan Jan Sobiecki kéo vào thành Vienna (1683) sau chiến thắng quân Thổ
Ảnh: Wikipedia


Còn sử gia người Anh JFC Fuller đã viết trong cuốn sách “Trận chiến Warszawa năm 1920”: “Bao vây dịch bệnh Chủ nghĩa Mác tại trung tâm châu Âu, ‘Trận chiến Warszawa’ đã làm quay ngược kim đồng hồ Bolshevik, (…) kiềm chế tình trạng bất ổn xã hội ở phương Tây, gần như phá tan thử nghiệm của những người Bolshevik”.

Hướng tới tương lai

Ba Lan giành được dân chủ, tự do hoàn toàn vào năm 1989 sau 44 năm dưới chế độ cộng sản do Liên Xô đứng đầu. Kể từ đây, ngày 15/08 mới được hồi phục, trở thành ngày lễ quốc gia chính thức.

Báo chí Nga hình như không thích thú khi đưa tin về việc Ba Lan tổ chức từng bừng ngày lễ 90 năm “Trận chiến Warszawa”. Tờ báo Nga “Komsomolskaya Pravda” nghi vấn về “sự tan băng” gần đây trong quan hệ giữa Moscow và Warszawa, nhận định tiến trình có vẻ như đã kết thúc và một luồng gió khác lại sớm thổi lạnh.

Trong khi đó, nhận vai trò chỉ huy tối cao của quân đội, Tổng thống Ba Lan Bronislaw Komorowski mới đắc cử, trong bài diễn văn đã nhắc tới việc Ba Lan gia nhập khối Liên minh Quân sự NATO, hiện đại hóa quân đội, cũng như kỷ niệm ngày chiến thắng “Trận chiến Warszawa”, không có ý tưởng chống lại hay đối đầu với bất kỳ quốc gia nào, kể cả nước đã xua quân sang Ba Lan cách đây 90 năm với dã tâm xóa bỏ Ba Lan tự do, biến nó thành Ba Lan đỏ.

Từ nhiều ngày nay nước Nga đang ở trong biển lửa với hàng chục ngàn héc ta rừng bị cháy dữ dội trong thời tiết nóng nực kỷ lục, đã có hơn 50 người bị chết. Trong ngày 13/08, đội tiếp viện của Ba Lan với 50 chiếc xe cứu hỏa và 160 lính đã có mặt tại Nga cùng lăn lộn chữa cháy với các đồng nghiệp Nga.

Mặc dù một số cư dân của làng Ossow không hài lòng, chính quyền Ba Lan vào dịp lễ này đã cho khánh thành một tượng đài khiêm nhường tưởng niệm những người lính Nga tử trận ngay tại nơi chôn cất 22 người lính Hồng quân Liên Xô bị chết trong cuộc chiến năm 1920.


Tượng đài kỷ niệm và hai người mang biểu ngữ phản đối với dòng chữ "Tượng đài -
Nhục nhã" - Ảnh: PAP

Đây thực sự là một nghĩa cử đầy lòng nhân đạo, vị tha của dân tộc Ba Lan và chính sách hướng tới mối quan hệ thân thiện với nước Nga láng giềng. Còn những tiếng nói đơn lẻ của dân chúng phản đối lại việc làm của nhà nước được xem là chuyện bình thường trong một xã hội dân chủ.

Chúng ta có thể liên tưởng thiện chí này của người Ba Lan với hành động cực kỳ nhỏ nhen, vô nhân bản của nhà chức trách cộng sản Việt Nam trong việc vận động chính phủ các nước Indonesia và Malaysia phá hủy bia tưởng niệm những người Việt bỏ mình trên biển cả trong cuộc hành trình đi tìm tự do sau năm 1975.

© Lê Diễn Đức 2010

BLOG ĐÀO TUẤN
http://vn.360plus.yahoo.com/tuanddk/article?mid=3259

Truy Sát
Đăng ngày: 15:42 11-08-2010
Thư mục: Tổng hợp


Vụ cảnh sát mặc đồ dân sự truy đuổi và nổ súng bắn thủng đùi một nữ sinh viên ở Thái Nguyên đang gây ra sự phẫn nộ và lo ngại trong dư luận.

Không phẫn nộ sao được khi 2 viên cảnh sát đã mặc thường phục, đã chặn bắt, đã truy đuổi, đã nổ đến 2 phát đạn trong đó viên đạn thứ 2 được bắn sau khi xe của nạn nhân đã đổ. Đến khi người dân xung quanh xúm lại chất vấn thì 2 người mặc thường phục đó mới phân bua là công an đang "truy bắt tội phạm".

Đó thực sự là một hành vi tội phạm hay là cách lấp liếm, đổ vấy trách nhiệm?
Vì sao một hành vi vi phạm hành chính lại có thể bị truy sát như đối với trọng phạm? Vì sao CSGT được phép mặc đồ dân sự và nổ súng, tới hai lần, vào người dân?

Có một tình tiết đáng chú ý: Nạn nhân Hoàng Thị Trà, một sinh viên năm thứ 2 khoa Toán Tin, ĐH Sư phạm Thái Nguyên đã bị viên đạn trúng đùi trái, xuyên qua hố xương chậu rồi găm vào tủy xương đùi phải. Với việc đạn xuyên tủy, rất nhiều khả năng chị Trà sẽ tàn tật suốt đời. Và, ngay sau khi nổ súng bắn thành thương một người dân, một sinh viên, một phụ nữ, CA Thành phố Thái Nguyên đã đối phó dư luận, đã che đậy hành vi phạm pháp của 2 viên cảnh sát này bằng cách yêu cầu nhân chứng điều khiển xe (chở chị Trà) phải nhận lỗi “Không chấp hành hiệu lệnh của người kiểm soát giao thông”. Nhân chứng đã không chấp nhận lỗi này. Nhận sao được khi anh ta bất thần bị những người mặc đồ dân sự chặn đường. Nhận sao được khi hoàn toàn không có dấu hiệu gì để phân biệt những người truy đuổi và nổ súng đó là cảnh sát làm nhiệm vụ bảo vệ dân hay những tên cướp của giết người.

Những công dân chúng ta hoàn toàn có quyền lo lắng cho số phận của mình. Chúng ta đang đứng trước nguy cơ rất lớn khi bất kỳ lúc nào, tại bất cứ con đường nào cũng có thể bị khiêng lên xe 05, thậm chí vào thẳng nhà xác chỉ vì chót quên, hay vừa mất chiếc mũ bảo hiểm?!

Những giải thích sau đó của 2 tên sát nhân mặc áo Công an, rằng "Súng cướp cò", càng làm dư luận phẫn nộ hơn. Có người đã nói mỉa mai và cay đắng rằng cần phải xem lại "trình độ dùng súng", nói rộng hơn, phải xem lại "Trình độ nghiệp vụ của công an nhân dân" ngày nay, khi mà những vụ súng cướp cò, hoặc "chỉ bắn chỉ thiên" trúng vào nạn nhân đã xảy ra quá nhiều.

Ở Nghệ An, thiếu tá CSGT Lưu Văn Năm dùng súng bắn chỉ thiên, nhưng viên đạn "chỉ thiên" lại trúng lưng nạn nhân. Ở Nghi Sơn- Thanh Hóa, súng của công an "cướp cò", đạn xuyên qua... tay 1 người phụ nữ và găm vào bụng 1 đứa trẻ, làm cháu chết ngay tại chỗ. Ở Bắc Giang, Cảnh sát đang ngồi làm việc với một thanh niên, vừa đi ra ngoài, người khác vào thì thấy người thanh niên đã chết ngồi trên ghế. Và ở Thái Nguyên, súng “cướp cò” nhưng “Không bắn vào cái cò của người có súng mà viên đạn lại xuyên thủng đùi cô sinh viên trẻ.”

Đó không phải là những vụ súng cướp cò, là những phát đạn chỉ thiên cảnh cáo, mà là việc công an dùng súng bắn thẳng vào người dân. Đó là những vụ giết người.

Một quan chức cấp cao của ngành công an, Thứ trưởng Lê Thế Tiệm đã từng khẳng định, Bộ Công an không cho phép, đã cấm các lực lượng được truy đuổi người vi phạm giao thông với lỗi nhỏ để tránh xảy ra những tai nạn chết người. Ông nói rất rõ ràng, rằng: Trường hợp người dân tham gia giao thông không đội mũ bảo hiểm thì cần tuyên truyền giáo dục, nếu giữ được thì phạt còn nếu họ sợ hãi bỏ chạy thì không cần thiết phải đuổi bắt vì dễ gây tai nạn.

Nhưng quy định là quy định, còn việc truy đuổi vẫn là truy đuổi.

16 giờ, ngày 6-5, CSGT Công an huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh truy đuổi xe máy BKS 31K1 - 8727 chở ba người không đội mũ bảo hiểm. Đến gần cầu Đá Hát, hai thanh niên ngồi sau nhảy xuống xe, vừa lúc nhóm cảnh sát lao tới áp sát xe máy làm người điều khiển đâm vào một chiếc xe ô tô cùng chiều tử vong tại chỗ. Ở Thanh Hóa, dư luận còn chưa quên vụ em Phạm Thị Hương (SN 1990), bị CSGT dồn đuổi đến mức lao thẳng xe vào cột điện bên đường. Hai CSGT mặc sắc phục khi thấy tai nạn xảy ra đã quay xe chạy, bỏ mặc nạn nhân nằm bất tỉnh. Phạm Thị Hương, sinh viên năm thứ 2 trường Đại học Công nghiệp TPHCM phân hiệu tại Thanh Hóa sau đó đã tử vong ở tuổi 19.

Ở TP HCM, thậm chí còn có vụ 2 CSGT Đội An Sương, thượng sĩ Lại Thái Bình và Nguyễn Đức Minh đã truy đuổi người vi phạm gần 1 km, bắn liền 3 phát đạn (cao su). Đến phát đạn thứ 3, người vi phạm giao thông bị bắn trúng vào đầu, viên đạn găm vào trán, ngay phía trên mắt.

Trong tất cả các trường hợp kể trên, đều chỉ có dấu hiệu là người vi phạm giao thông không đội mũ bảo hiểm. Truy sát đến cùng và sau đó là "Pằng"- "cướp cò". Đó có phải là biện pháp mà công an áp dụng để đảm bảo giao thông? Hay là một hành vi đuổi cùng giết tận?!


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét