Thứ Ba, 24 tháng 8, 2010

Ghé thăm các Blog: 10 ngàn đô và 5 triệu đồng

BLOG ĐÀO TUẤN
http://vn.360plus.yahoo.com/tuanddk/article?mid=3456&prev=3510&next=3422

10 ngàn đô và 5 triệu đồng
Đăng ngày: 15:51 19-08-2010
Thư mục: Mỗi tuần một vĩ nhân

Sáng nay, cơ quan Tại hạ có cuộc tranh cãi khá rôm. Tức là nếu Ngô Giáo sư được cái giải Fi- ét thì sẽ phải so sánh với cái gì. "Cái này phải như Phạm Tuân bay lên vũ trụ chứ chẳng chơi"- một ý kiến mỏng mày hay hạt quả quyết. "Không, không so sánh thế được. Phạm Tuân chỉ là người đi nhờ vĩ đại. Ngô giáo sư khác chứ"- Một em cả mông cả tí đều to như bí ngô phản bác ngay. Tại hạ thấy đúng đúng. Những năm 80 của thế kỷ trước, chẳng phải cả chục triệu dân Việt Nam đêm đêm ngửa cổ nhìn trời ngóng theo sự kiện "Chân dép lốp bước lên tàu vũ trụ" đó sao. Nó kinh thiên động địa đến mức đã có thơ dân gian: Anh Phạm Tuân ơi, anh Phạm Tuân ơi/Trên cao anh có nghe hơi... cháo hành. Hoặc thậm chí: "Việt Nam cơm trộn bột mì/Mày lên vũ trụ làm gì hả Tuân".

Chuyện "người đi nhờ vĩ đại" thì Tại hạ đã biết qua câu chuyện tiếu lâm thế này: Sau khi bay vũ trụ về, các bác sĩ mới phát hiện tay anh Tuân toàn vết đỏ rát. Trong khi mọi người mắt tròn mắt dẹt xanh mặt lo sợ thì Phạm Tuân cáu nhặng xị: "Là tại thằng Gò-bát-tô. Cứ định sờ vào cái nút gì là nó phát vào tay, bảo: Sờ lung tung, chết toi bây giờ". Tuân bấy giờ trút giận xong vẫn chưa hết cáu, đùng đùng bỏ ra ngoài bắt xe về Thái Bình. Đường đường là anh hùng vũ trụ mà vẫy mãi không xe nào đỗ, người anh hùng liền chặn đầu một chiếc Ba đình chuồng gà rồi quát vào mặt bác tài: Mẹ mày chứ, vũ trụ ông còn đi nhờ được mà cái xe chuồng gà mày không cho ông nhờ hử!

Còn có thơ làm chứng rằng:Ngẩng đầu một mảnh trời xanhMột đôi dép lốp tung hoành vũ tru.Một thằng được lên vũ truTrăm thằng đi Moscovu vù vù.Ngàn thằng đánh chén lu bùTriệu thằng chết đói xanh cu... ngoài đồngTrở lại với Ngô Giáo sư. Kinh thiên động địa thì đúng rồi. Nhưng cái "Bổ đề toán học" của Ngô Giáo sư với "Thí nghiệm bèo hoa râu" của "người đi nhờ vĩ đại" họ Phạm thì giống nhau, khác nhau ở chỗ nào quả thực Tại hạ cũng chịu, không phân định nổi.Bèo hoa dâu là thức ăn cho heo, mà là heo thời bao cấp chứ đời nay chỉ quen ăn cám công nghiệp. Ngay cả khi nó chuyển hóa đạm cho lúa, được ví như yếu tố tạo nên một cuộc cách mạng trong lúa nước thì cũng chẳng ai biết anh Phạm Tuân ơi, một phi công dép lốp, đã nghiên cứu gì và sau đó, "công trình vũ trụ" này được áp dụng ra sao.

Còn Bổ đề cơ bản, nghe giải thích mãi thì cũng chỉ đủ hiểu rằng nó đại loại là một bài toán có từ năm 1979 mà người ta có thể chứng minh các trường hợp đặc biệt. Cái sự giỏi của GS Châu là ông đã chứng minh một cách thông minh các, hoặc một vài trường hợp phổ biến. Việc chứng minh của ông được nhà lý thuyết số Peter Sarnak đánh giá nôm na: "Cứ như thể mọi người đang làm việc ở một bờ xa của dòng sông và chờ đợi ai đó bắc cây cầu ngang qua. Và giờ đây, đột nhiên công việc của mọi người ở bờ bên kia của dòng sông đã được chứng thực".

Cái cầu nào? dòng sông nào? ai sẽ qua? qua để làm gì? và dân chúng sẽ hưởng lợi gì từ việc chứng minh bổ đề này? Tại hạ chịu. Và nói ngay là chịu vì mình dốt, cũng như chả biết quái gì về công trình bèo hoa dâu vũ trụ của người đi nhờ vĩ đại Phạm Tuân.

Cũng như vài chục triệu dân khác, Tại hạ chỉ biết cái giải Fi-ét mà Ngô Giáo sư được trao, đại khái nó danh giá như cái giải Nobel mà ai cũng biết. Thế là mừng lắm rồi. Chả có mấy người Việt đạt được một đỉnh cao tầm cỡ được thừa nhận trên phạm vi toàn thế giới đến thế. Dù, chỉ riêng Tại hạ thôi nhé, không hiểu được vì sao mình mừng, và mừng để làm gì.Chính vì tự ý thức được sự dốt nát của mình, cho nên Tại hạ mới thấy lo lo cho Ngô Giáo sư. Vinh quang chói lọi của ông, mà có lẽ chỉ có rất ít người đánh giá được, mà mang về Việt Nam thì có khác gì Đặng Thái Sơn mang đàn ra bờ đê mà gõ. Có người đã nói, đúng một cách tuyệt đối, rằng: Ở Việt Nam, những người có quyền thì lại không hiểu, còn những người có đủ trình độ để hiểu tài năng của GS Châu thì quyền không vượt quá được việc trả lương với con số 5 triệu đồng. Và hình như Ngô giáo sư cũng hiểu là mình không thể gẩy tai trâu khi ông nói: "Ở Việt Nam, chưa thực sự là môi trường khoa học. Đồng nghiệp, rồi những người xung quanh đều lo mưu sinh"Đừng nói tiền là không quan trọng.Với 10 ngàn USD, một giá trị vật chất quá hẻo so với giá trị thực chất của giải thưởng, GS đã hứa, không chút do dự, là dành cho các sinh viên. 10 ngàn đó, với thời giá của chính ngày ông được giải hôm nay, tương đương với 196 triệu VND (đã tính tới 2,1% phá giá), tức là bằng lương của 59 tháng, tức là gần 5 năm. GS Châu hôm nay có thể "tặng" 10 ngàn USD giải thưởng, tặng 5 năm lương, nhưng chắc chắn ông không thể sống với không khí và nước lã suốt 59 tháng, hoặc lâu hơn sau đó, để tôn thờ, dù là toán học được. Huống chi mức 5 triệu đồng đã có thể so với cây đa cây đề Hoàng Tụy. Có một chi tiết chưa được kiểm chứng là mức 5 triệu đồng còn chưa bằng một buổi giảng dạy của GS Ngô ở Chicago. Và, cũng vẫn với quy đổi tỷ giá ngày 19-8, thật tình cờ là ngày tổng khởi nghĩa ở Việt Nam, thì mức thu nhập của Ngô giáo sư còn chưa bằng một người nghèo khổ nhất ở Mỹ. Theo Wikipedia, một người độc thân nghèo ở Mỹ là người chỉ có thể chi tiêu ít hơn 9.650 USD trong một năm (mà là thống kê của năm 2005), tức khoảng 184 triệu VND, tương đương với mức "tột đỉnh" mà cây đa Hoàng Tụy và Ngô Giáo sư, nếu ông về VN, thu nhập trong 37 tháng, tức gần 3 năm rưỡi. Có người nói GS có thể "yêu nước" theo kiểu ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng tự bỏ tiền túi về quê hương "hy sinh". Dào ôi. Cái thằng khuyên chắc cả đời chưa đánh răng, hoặc gặm lý tưởng đến chẳng còn răng để đánh.Bình luận về câu chuyện 5 triệu, không dám so tương quan với 10 ngàn, Ngô giáo sư trả lời trên Bee đại ý: Thế thì người ta còn phải lo việc khác. "Mà đã lo việc khác thì không làm khoa học được".

Phải nói khi ai đó đưa ra câu chuyện "5 triệu", dù là "phá lệ", dù "thực thì có thực", nhưng chẳng khác thừa nhận sự bất lực, chẳng khác một cái tát vào "giải nobel toán học". Lê Thành, giản dị là một bạn đọc, đã có phát hiện trên VNN rằng: Ngày hôm nay, 19-8, Ngô Giáo sư được giải Fi-ét và Viện Toán phá lệ nói có thể trả lương cho GS 5 triệu đồng mỗi tháng. Ngay ngày mai, 20-8, khi thông tư của Bộ Tài chính quy định chế độ công tác phí... cho quan chức có hiệu lực thì lãnh đạo cấp Bộ trưởng (Cấp Phó Thủ tướng, tầm cỡ có thể dùng tiền thuế của dân để "tam cố thảo lư" thì còn... ngoại lệ) được thanh toán mức thuê phòng ngủ tối đa 2,5 triệu đồng. Hai đêm ngủ của một bộ trưởng bằng tháng lương của một Nobel toán học? Chính xác là một sự phỉ báng chất xám không hơn không kém.Tại hạ thích nhất câu phỏng vấn của Thanh niên dành cho Ngô Giáo sư: "Xin hỏi GS đến Đại hội Toán học quốc tế ICM 2010 với tư cách là một nhà khoa học VN, hay là thành viên của một tổ chức khoa học đóng tại Mỹ?. Và, ông đã đáp khôn ngoan, thông minh và chính xác như một bài giải: "Thông thường trong các hoạt động khoa học, người ta mời anh theo tư cách cá nhân, do họ quan tâm đến công trình của anh, chứ không liên quan gì đến vị trí làm việc hay quốc tịch".

Ngô Giáo sư không phải là người "vừa quay lưng đã có thể vác cờ ba sọc", nhưng ông cũng là người biết mình biết người. Một cái sự biết chỉ có thể có ở một người vừa có tài, vừa có đức.Và vì thế, Tại hạ quyết rằng ông không ngu để nghe lời những kẻ đạo đức giả khác khuyên ông về Việt Nam "làm khoa học".

Thôi, Ngô giáo sư có tướng ly hương thì cứ để ông ly hương như 21 năm nay vẫn thế. Và vì thế ông mới làm rạng danh nước nhà. Việc gì phải bắt ông phải yêu nước một cách mù quáng, bắt ông phải chết chìm trong toàn bèo hoa dâu với dép lốp khoác áo mỹ miều là tình yêu non sông gấm góc.

BLOG Dr. Nikonian
http://drnikonian.wordpress.com/2010/08/19/khong-thanh-cong-cung-thanh-nhan/#more-2772

Không thành công cũng thành nhân
Posted on 19/08/2010 by Dr. Nikonian

Tin vui GS Ngô Bảo Châu đoạt giải thưởng danh giá Fields đến Sài Gòn trong một chiều mưa. Tôi cũng mừng, vì nhiều lẽ:- Là ngừơi Việt Nam, tôi có thêm một lý do chính đáng để hãnh diện về bộ gene xuất chúng của dân tộc. Bớt đi những hổ thẹn mà đám “con Rồng cháu Tiên” đã làm trứơc mắt thế giới.- Báo chí nhảy bật lên mừng rỡ vì sự kiện này. Cũng mừng cho báo chí, có tin tốt, tin tử tế mà đưa. Thay vì tin chân dài này mua túi xách hàng ngàn đô, em này lộ hàng, anh kia đồng bóng… Thay cho lạm phát các loại hoa hậu Hoàn vũ, hoa hậu Thế giới. Ngừơi đọc báo, nhất là giới trẻ, có một thần tượng xứng đáng để ngưỡng vọng, thay vì thèm thuồng chiếc xe của đại gia nọ, cái ví đầm của người đẹp kia. Các bạn trẻ ấy có thêm một lý do tự hào về người Việt Nam: không những đẹp đẽ, mà còn thông minh xuất chúng.

Tuy nhiên, trong sự mừng rỡ của báo chí, thực lòng tôi vẫn thấy có gì lấn cấn và hơi thái quá . Lại cũng vì nhiều lẽ khác nhau:

- Một giải thưởng Toán học, hoàn toàn khác với giải bóng đá hay thi hoa hậu. Nó không chứa yếu tố bất ngờ, may rủi để ta hồi hộp theo dõi, ta nhảy cẫng lên sung sứơng khi biết kết quả. Ngô Bảo Châu đoạt giải Fields gần như là lẽ đương nhiên, không cần thạo tin lắm cũng có thể đoan chắc điều này. Nếu không đoạt giải, với một CV như thế, bạn ấy vẫn là người giỏi giang mà không cần sự xác nhận mang tính ăn theo của bất kỳ quan chức nào. Điều này rất khác với thi Hoa hậu, không có giải là uổng công tô son dồi phấn, chăm chút má phấn răng đen. Thêm thắt nhiều kịch tích, hồi hộp… theo dõi giải thửơng Fields như cách báo chí đã làm, có vẻ là trò lố bịch.

- Lý do khác quan trọng hơn, khi đọc CV rất danh giá của Ngô Bảo Châu, ta phải nhìn nhận một điều: ngay từ thời Pháp thuộc, như rất nhiều trí thức Việt sáng chói khác, tài năng ấy được đơm hoa kết quả phần lớn ở nước ngoài, trong những cường quốc về nghiên cứu, giáo dục. Họ đào tạo Ngô Bảo Châu, không phải nền giáo dục Việt Nam. Họ có quyền hãnh diện hơn đất nước Việt Nam, nơi chỉ cung cấp cho bạn ấy những năm trung học đầu đời. Sự hãnh diện thái quá, sẽ rất gần với thái độ kệch cỡm “thấy sang bắt quàng làm họ”.

- Cuối cùng, khi một tài năng xuất chúng như vậy đã kết tinh, chúng ta cũng không có được một cơ chế đãi ngộ và môi trường làm việc xứng đáng để họ quay về với quê cha đất tổ. Chắc chắn, như khá nhiều người đi trước và đã quay về (không tiện nêu tên), cái tên Ngô Bảo Châu sẽ nhanh chóng tắt lịm trong mớ cơ chế hỗn độn rối rắm của các “viện” nghiên cứu, với đồng lương 5 triệu mỗi tháng… mà người ta offer cho một trí thức tên tuổi như thế. Có công sinh, nhưng không có công dưỡng, lại không đủ tầm để trọng dụng một trí thức trẻ, có chi mà tưng tưng dữ vậy? Nếu không nói là phải hổ thẹn.Vv và vv….Nhưng nói gì thì nói, tôi vẫn mừng. Nhân tài của đất nước mang hình chữ S: này chưa bao giờ là của hiếm hoi. Phúc nhà còn, nguyên khí quốc gia vẫn còn. Vẫn chưa hết niềm hy vọng vào một cuộc trung hưng của đất nước nghèo khó này.

Với Ngô Bảo Châu, người đã ký tên vào bản kháng nghị dự án bauxite rất đường hoàng kia, tôi có lý do để tin rằng: vẫn còn những người trẻ Việt Nam, vừa giỏi giang vừa yêu nước. Thiếu một trong hai điều ấy, phỏng sự học cao thâm nào có ích gì cho tương lai đất nước?Vừa “thành công”, lại “thành nhân”*, vậy mới chẳng phụ lòng ao ước của bậc kiệt hiệt Nguyễn Thái Học gần trăm năm trước.

_______________________

* Lấy ý từ câu nói nổi tiếng “Không thành công cũng thành nhân” của Nguyễn Thái Học (1902 – 1930), người sáng lập Việt Nam Quốc Dân Đảng.

BLOG MAI XUÂN DŨNG
http://vn.360plus.yahoo.com/dungmb64/article?mid=432

NÊN LÀM TỐT CÒN NÓI TỐT ÍT THÔI

Đăng ngày: 11:32 21-08-2010Thư mục: Tổng hợp Mai xuân dũng, 21/8/2010

Mấy hôm nay nghe đài ta, TV ta, thấy các chương trình liên tục xướng tên giáo sư NGÔ BẢO CHÂU với các trạng thái tình cảm như: “vui mừng khôn xiết, niềm tự hào của Việt nam và châu Á, choáng ngợp, vỡ òa” vv…làm người nghe có cảm giác như giới truyền thông đang đưa tin Sóng thần. Trạng thái tinh thần giông giống như nghe tin đất nước chấm dứt chiến tranh dân lành hết cảnh máu chảy, đầu rơi.Phải nói ngay rằng dân ta không ai là không vui mừng, tự hào về giáo sư Ngô Bảo Châu, người Việt nam đầu tiên nhận được sự đánh giá cao của Quốc tế về tài năng toán học qua giải thưởng Filds năm nay.

Nhà nước ta cũng có những hoạt động để bày tỏ sự sung sướng khi biết tin giải thưởng sắp được trao cho nhà toán học Ngô Bảo Châu. Và chưa từng có tiền lệ, chiều 8/8/2010. Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân ôm hoa dẫn một phái đoàn của chính phủ, long trọng đến tận nhà riêng giáo sư Ngô Bảo Châu để thăm hỏi. Không những thế, ngay buổi sơ giao, phó Thủ tướng lập tức đem biệt thự ra, hứa hẹn cho giáo sư Ngô Bảo Châu. (Chắc phải là biệt thự hàng vài chục tỷ chứ không phải là loại nhà tình nghĩa òm èm cho các bà mẹ Việt nam đã mất các con của mình trong chiến tranh).

Nói thật, cách ứng xử của nhà nước ta đối với con người nói chung, lúc nào cũng cho thấy một cái gì đó gờn gợn thiếu tự nhiên. Ngay cả việc ca tụng nghệ sỹ Đặng Thái Sơn trước đây và giáo sư Ngô Bảo Châu ngày nay cũng vậy. Thái độ của chúng ta thật sự là tiền hậu bất nhất. Nghệ sỹ Đặng Thái Sơn khi đi dự thí giải âm nhạc quốc tế Frédríc Chopin, nước ta có ai đoái hoài. Ngay đại sứ quán còn chẳng thèm biết tới, bảo sao mà Sơn chẳng chọn Canada làm bến đỗ cho đời và xin nhập quốc tịch quốc gia này.

Trường hợp Giáo sư Ngô Bảo Châu thì từ năm 2008, nhà toán học tài ba này đã đưa lên một chứng minh Bổ đề cơ bản cho các đại số Lie và đến năm 2009, Châu đưa ra Kết quả chứng minh bổ đề cơ bản Lanlands và được tạp chí Time bình chọn là 1 trong mười phát minh khoa học tiêu biểu của năm 2009. Trong lúc đó người nước ngoài hết sức ngạc nhiên khi thấy chẳng có tờ báo cũng như TiVi từ Việt nam đưa tin chứ đừng nói đến có ai đại diện bộ Giáo dục và cơ quan nào ở cấp nhà nước gửi thư hoặc điện chúc mừng.

Không chậm như nghệ sỹ Đặng Thái Sơn, giáo sư Ngô Bảo Châu xin nhập quốc tịch Pháp ngay lập tức khi có thể và anh đã có 2 quốc tịch Việt – Pháp cho… chắc ăn.

Theo tôi được biết giáo sư Ngô Bảo Châu rất được giới trí thức trọng nể vì không những giáo sư là người kiệt xuất về tài năng toán học mà còn là một người luôn đau đáu vì quê hương. Anh là một trong số ít ỏi trí thức Việt nam chân chính đã gửi thư về nước góp ý thẳng thắn, bác bỏ việc nhà nước cho Trung Quốc khai thác bauxite ở Tây nguyên vì biết dự án ma quỷ này làm hại dân hại nước ra sao.

Qua việc này, nhà nước nên nhìn nhận chiến lược Giáo dục quốc gia một các khoa học và có tính nhân bản hơn cái lối làm giáo dục cũ mòn như trước tới nay. Nên để cho Giáo dục, cho nhà trường sống, học hành trong môi trường thuần túy Giáo dục, Khoa học, ít giáo điều đi thì Giáo dục sẽ phát triển tốt hơn. Người Việt nam đâu kém cạnh gì thế giới. Nhưng tại sao người Việt nam cứ ra nước ngoài mới phát triển được tài năng? Điều đó chúng ta quá biết đó là môi trường giáo dục nước ngoài thuận lợi hơn ở Việt nam. Tại sao chúng ta bảo thủ không chịu thay đổi môi trường Giáo dục để đến nỗi “cây giống” của chúng ta bứng đi nơi khác mới sinh hoa kết trái được.

Tôi rất tự hào về giáo sư Ngô Bảo Châu nhưng cũng khá đau xót khi người ta xướng danh nhà toán học Việt nam mà lại đọc là : giải thưởng dành cho giáo sư Ngô Bảo Châu, UNIVERSITÉ PARIS SUD (đại học của Pháp, vì Châu mang quốc tịch Pháp và làm việc ở Pháp).

Cuối cùng tôi thiết nghĩ truyền thông Việt nam ta đừng làm om xòm thêm nữa mà phản cảm. Nhà nước ta và truyền thông ta nên làm tốt thì hay hơn cứ nói tốt mãi.

BLOG GIÁP VĂN
http://www.giapvan.net/2010/08/cong-thuc-cua-thanh-cong.html

Công thức của thành công?
Chủ nhật,ngày 22 tháng tám năm 2010

TP - Sự kiện GS Ngô Bảo Châu nhận được giải thưởng Fields quý giá đã làm nức lòng người Việt khắp nơi. Đó là thành công của một tài năng khoa học lớn. Đó cũng là sự khích lệ quí giá với những người Việt đang ước mơ vươn tới những đỉnh cao, không chỉ trong khoa học, mà trong mọi lĩnh vực của đời sống.

Vì thế, một sự suy ngẫm về công thức của thành công, nếu có, sẽ giúp ích cho việc định hướng những việc cần làm để đạt được sự thành công.Nhiều nhà khoa học cho rằng, công thức của thành công là kết quả của phép nhân ba yếu tố như sau:

Thành công = Tài năng × Nỗ lực × May mắn

Như thế, những người thành công phải hội tụ được cả ba yếu tố nói trên. Nếu có một yếu tố bằng không thì phép nhân trên sẽ cho kết quả bằng không, bất kể các thừa số còn lại có giá trị lớn đến bao nhiêu đi chăng nữa.Ví dụ, người có tài năng, có may mắn, nhưng không có nỗ lực - lười biếng chỉ nói không làm chẳng hạn - thì chắc chắn sẽ không thể thành công được.Nhưng đó là ở những nước phát triển, khi cơ hội thành công là tương đối bình đẳng với tất cả mọi người. Ở đó môi trường, văn hóa, cơ chế làm việc đã phát triển đến mức tương đối hoàn thiện. Còn ở Việt Nam, công thức này có lẽ cần được điều chỉnh như sau:

Thành công = Tài năng × Nỗ lực × May mắn × Môi trường

Tư chất của người Việt không thua kém người nước ngoài. Người Việt có phẩm chất của tài năng. Người Việt lại có tiếng là chăm chỉ cần cù. Còn may mắn, thường là do ngẫu nhiên ngoài sự kiểm soát. Nên yếu tố cuối cùng - môi trường sống và làm việc - là yếu tố quan trọng nhất đến sự thành công của người Việt.

Nếu môi trường không tạo điều kiện cho tài năng phát triển, tác động của môi trường đến sự thành công bằng không (thậm chí âm trong nhiều trường hợp) thì tích số trên vẫn bằng không (hoặc âm). Dù tài năng đến mấy, nỗ lực đến mấy, may mắn đến mấy đi chăng nữa, một cá nhân không thể thành công được.

Điều này cho thấy, thay vì kêu gọi khuyến khích tài năng bằng cách này cách khác một cách ồn ào phản cảm, thì điều cần hơn hết hiện giờ là tạo môi trường cho tài năng phát triển.Môi trường sống, môi trường làm việc, phải là bệ phóng của tài năng, chứ không phải là nơi kìm hãm và vùi dập tài năng được.

Nói thẳng ra, cơ chế làm việc hiện thời - nhất là của các cơ quan công quyền và học thuật hiện thời - cần phải thay đổi. Bằng không, việc tụt hậu so với thế giới là hệ quả hiển nhiên không cần bàn cãi.Điều này lý giải tại sao những tài năng khoa học của Việt Nam lại thường chỉ thành công ở nước ngoài. Đơn giản là vì ở đó có môi trường làm việc tốt. Tài năng cá nhân có điều kiện nảy nở chứ không bị thui chột vì những cản trở của môi trường.Điều này cũng giải thích tại sao, chính sách thu hút nhân tài triển khai ở rất nhiều tỉnh thành gần đây lại thất bại. Vì một lẽ, nhân tài không có môi trường làm việc.

Mà khi nhân tài đã không có môi trường làm việc thì những vế ngược lại - tức là những kẻ bất tài - sẽ thả sức tung hoành bằng nhiều mưu mô mẹo mực khác nhau. Điển hình nhất là việc dùng bằng giả và kéo bè kéo cánh, trù dập người tài.Khi có môi trường tốt thì nhân tài sẽ tự động được nuôi dưỡng, khuyến khích. Người tài sẽ tự kéo đến. Còn không, dù có khản cổ kêu gọi, thì nhân tài có đến, sớm muộn gì nhân tài cũng sẽ đi.Những mỹ từ như “ưu đãi”, “trải thảm đỏ”… khi đó sẽ chỉ là những lời sáo rỗng - thậm chí phản cảm, thiếu thành thật - mà thôi.

Vì thế, việc quan trọng nhất hiện giờ không phải là thu hút người tài, mà phải là tạo môi trường thuận lợi cho người tài làm việc; đảm bảo thu nhập và những nhu cầu tối thiểu cho người tài - nhất là những tài năng khoa học - chuyên tâm làm việc.

Làm được như thế, không chỉ tài năng có thể phát triển, mà những kẻ bất tài cũng không còn cớ đổ tại môi trường, tại cơ chế. Đúng là lợi cả đôi đường.Điều còn lại nhức nhối, là biết rằng có lợi, nhưng vì sao cơ chế và môi trường làm việc vẫn không thay đổi? Vì sao sự cản trở vẫn nằm chặn đường hết năm này qua năm khác, thập kỉ này qua thập kỉ khác?Câu trả lời xin dành cho những người có trách nhiệm và có thẩm quyền.

BLOG GIÁO SƯ NGÔ BẢO CHÂU
http://thichhoctoan.wordpress.com/2010/08/20/tam-sự-va-giải-dap-thắc-mắc/

Tâm sự và giải đáp thắc mắc

Từ khi được thông báo về giải thưởng Fields, tức là cách đây vài tháng cho đến ngày hôm qua, là một khoảng thời gian đầy lo âu đối với tôi. Lo lắng lớn về cái trách nhiệm hiển nhiên của người nhận giải đối với đất nước. Lo lắng nhỏ về cái không gian riêng tư của mình sẽ bị người khác xâm phạm.

Từ ngày hôm qua, tôi nhận được rất nhiều lời chúc mừng. Những lời chúc mừng chân thành của bạn quen và bạn không quen đã làm tan đi cái nỗi lo lớn. Xin nói lời cảm ơn chung bây giờ trước khi viết thư cảm ơn riêng đến từng người.

Từ ngày hôm qua, nỗi lo lớn đã trở thành niềm vui lớn. Nó là sự tự hào đã được nhân lên trong trái tim của triệu con người. Tôi chỉ mong ước một cách chân thành là nó sẽ ở lại trong trái tim bạn như một niềm tin nho nhỏ, được giữ gìn cẩn thận. Không phải ai cũng có khả năng để đạt giải Nobel hay Fields, nhưng ai cũng có thể sống để cuộc sống của mình có ý nghĩa.

Tôi cũng muốn tin rằng giải thưởng Fields sẽ đánh dấu một bước ngoặt, sẽ đem đến một luồng gió mới cho khoa học và giáo dục đại học ở nước ta. Cá nhân tôi quá bé nhỏ so với một dự kiến lớn như vậy. Nhưng bên cạnh bao nhiêu yếu kém, trì trệ, bảo thủ, tôi còn thấy những người lớn tận tụy vì khoa học, những bạn trẻ tràn trể niềm say mê khoa học. Hy vọng chúng ta sẽ đi cùng một con đường.

Trong những chuyện buồn nho nhỏ thì chuyện buồn to nhất liên quan đến hai ông bạn thân (Hiệp và Hoàng Anh). Có bao kỷ niệm riêng thì các bạn đã phơi lên báo nên chúng khô mất hết cả rồi. Đừng vì một niềm vui bột phát mà làm mất đi những gì quí nhất.

Chuyển sang mục giải thích thắc mắc :

1. Tôi xin cảm ơn rất nhiều người đã cho tôi lời khuyên về chuyện ở hay về. Rất tiếc rằng các lời khuyên này không cần thiết vì đây là sự hiểu lầm xuất phát từ sự sơ suất của một số nhà báo. PTT Nguyễn Thiện Nhân chưa bao giờ đặt vấn đề mời tôi về trong nước làm việc hẳn.

2. Ông Đào Hồng Tuyển có nhã ý tặng tôi một biệt thự ở Tuần Châu. Tôi đã gọi điện cảm ơn ông và cho ông Tuyển biết là tôi không có ý định nhận quà từ các cá nhân. Quỹ khuyến học NBC, sẽ ra đời trong tương lai, có thể tiếp nhận mọi thiện nguyện từ các cá nhân và được dùng trọn vẹn cho việc khuyến học.

3. Tôi có thêm quốc tịch Pháp từ đầu năm 2010, nhưng vẫn giữ quốc tịch Việt Nam. Quốc tịch Pháp tạo điều kiện thuận lợi cho việc đi lại. Mặt khác, tôi có nghĩ trong trường hợp có cái huy chương, bên cạnh toán học VN, toán học Pháp sẽ vì thế mà được vinh danh một cách xứng đáng.

4. Có một vài bác quen biết, bình thường thì rất hiểu biết, lần này cứ thắc mắc mãi về chuyện cái bút cũ hay cái bút mới. Xin thưa với các bác, cá nhân tôi quí cái bút cũ hơn cái bút mới.

5. Có một vài bác không quen, bình thường cũng tỏ ra rất hiểu biết, lần này cứ thắc mắc về chuyện NBC là lề trái hay lề phải. Xin thưa, bám theo lề là việc của con cừu, không phải việc của con người tự do.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét