Thứ Hai, 16 tháng 8, 2010

BÀI CA HẠNH NGỘ

Hoàng Quân

(Tiếp theo và hết)

Ði ngang qua một cửa hiệu chụp hình nhỏ hẹp, phía trước có mấy tấm hình mẫu. Nisha và Quỳnh Lâm đồng la lên:
- Giống tấm hình anh Lợi và Thúy chụp ngày xưa đây.

Tôi nhớ lần hai vợ chồng tôi đi chơi hội chợ với chị Tâm và anh Bernd. Khi thấy loại hình đó là tôi nhất định phải có. Anh Lợi thấy tôi dừng chân trước cửa tiệm, anh vội co giò tính chạy trốn. Tôi níu tay anh Lợi. Tôi chẳng phải năn nỉ lâu. Thuở ấy, anh Lợi chìu tôi lắm. Anh theo tôi vào tiệm cho người ta biến hóa anh thành một công tử mặc áo đuôi tôm, đội nón nồi, tay cầm gậy. Anh mắc cỡ cứ quay mặt vô vách tường. Tôi thì rất mau mắn mấy vụ hóa trang như vậy. Tôi cũng thành tiểu thư mặc đầm xòe, đội nón vải, cầm dù.

- Tụi mình cũng chụp một tấm hình này làm kỹ nghệ chứ lỵ. Nisha đưa ra sáng kiến táo bạo.

- Tại sao lại không. Mà phải rủ anh Lợi chụp chung. Quỳnh Lâm biểu đồng tình.
Chết rồi, tôi than thầm cho đức phu quân của tôi. Anh Lợi mơ hồ cảm thấy tai họa đang giáng xuống nên bắt đầu rảo bước. Tôi vội phóng như bay đến anh Lợi. Sợ anh chạy trốn. Tôi liền xuống giọng con cá sống vì nước. Ðàng kia Nisha và Quỳnh Lâm đang đầy hi vọng hướng mắt về chúng tôi. Anh Lợi hoãn binh:
- Mình có ít thì giờ lắm. Sợ không kịp đến thăm nhà của Mozart đâu.

- Nhanh lắm, chỉ 5 phút thôi.

- Ừ, vậy thì lè lẹ lên. Anh Lợi ỉu xìu như mèo mắc mưa.

- Xin đa tạ hảo đại huynh. Quỳnh Lâm dài giọng phim chưởng.

Trong chớp mắt, chúng tôi thành một đại công tử và ba tiểu cô nương, đầy đủ áo mão, đúng điệu tuồng tích. Cô thợ chụp hình đạo diễn.

- Mời ông ngồi ghế giữa. Cô quay qua tôi. Mời bà đứng sát vào phía bên trái, đặt tay lên vai ông. Thì ra, cô bắt mạch, biết tôi là phu nhân của đại công tử.

Cô xếp đặt tiếp. Nisha đứng bên phải của anh Lợi, hai tay ôm chặt dù lụa (cũ mèm, lủng lỗ tùm lum). Quỳnh Lâm đứng bên trái của tôi, cầm quạt xoè, trông đài các hết biết. Cửa tiệm trước đó vắng hoe, cô thợ đang ngồi đuổi ruồi thì chúng tôi đến. Bây giờ, lại có lác đác mấy người đứng trước cửa tiệm, không biết họ có định vào chụp hình, hay họ tưởng đang đi ngang qua sở thú, thấy có bốn con khỉ đột ngồ ngộ nên đứng lại xem. Anh Lợi chắc sượng sùng chết... ngồi rồi.

Xem hình anh Lợi ngồi giữa ba nàng ngự lâm pháo thủ, dù đang đứng giữa phố, bất kể đám đông chung quanh, tụi tôi đã cười ngất ngư. Về sau và ngàn năm sau nữa, có cười nhưng chẳng bao giờ nhiều bằng hôm nay, phải không, các hảo bằng hữu.

Căn nhà nơi Mozart từng cư ngụ ở Marktplatz vẫn thu hút bao nhiêu du khách. Ai đến Salzburg cũng muốn đến thăm nhà của một trong những danh tài âm nhạc hàng đầu của nhân loại. Chụp mấy tấm hình ở nhà Mozart xong, trời cũng nhá nhem tối. Chắc ai nấy đã kiến bò bụng. Tôi đề nghị tấp vào một nhà hàng đối diện nhà Mozart. Nhà hàng Zum Eulenspiegel có ba tầng, kiến trúc cổ. Trang trí nội thất ấm cúng. Trên mỗi bàn, ngoài đèn cầy còn có một trái bí kiểng, trông hay hay. Tôi nói, thích trang trí mùa thu cũng như vậy. Quỳnh Lâm có sáng kiến:
- Ăn xong, mình vời trái bí về cho con Thúy.

Khi nghiên cứu phiếu tính tiền, tôi thấy có khoản tiền khăn ăn và muỗng nĩa. Nisha la lên:
- Làm ăn kiểu này tao thấy có mùi gian lận. Thúy, mày coi quanh đây mày thích cái gì, cứ chỉ tao, tao rinh về cho mày. Chân đèn cầy, khăn... á? Gặp kiểu làm ăn như vầy thì mình phải thẳng tay trừng trị. Tao không bao giờ trở lại tiệm kiểu này đâu.

- Thôi, thôi. Ở đây khách thập phương, nhà hàng đâu có cầu lấy lòng ai đâu. Tao chỉ xin trái bí thôi.

- Tức mình ghê. Lúc nãy tao định đổi trái bí của bàn bên kia. Nhưng không sao, trên đường đi lên tao còn thấy mấy trái chưng cũng đẹp. Nisha hậm hực.

Cả nhóm rời nhà hàng. Nisha tỉnh bơ quơ trái bí trên bàn, như thể đó là ví đầm của nàng. Tôi rét quá, kéo tay anh Lợi đi nhanh. Ra hành lang, Nisha lại hùng dũng ôm thêm một trái bí nữa. Tôi gần như chạy nhanh ra khỏi tiệm:
- Mau lên anh Lợi, hông thôi chủ tiệm xách dao phay ra rượt mình đó.

Trên đường về xe, Nisha cười hỉ hả:
- Hên cho nhà hàng là tao chỉ có hai tay, chớ không thì đám bí nằm lủ khủ đó về hết ở nhà con Thúy. Tụi bây đồ hèn nhát, nói cho lắm, tới khi đụng chuyện chạy đi mất tiêu.

Kệ, bị mắng mỏ nhưng có hai trái bí về để trang trí. Tôi sẽ đi lượm ít lá phong vàng về chưng chung, để có không khí mùa thu trong nhà.

Buổi sáng, tôi phải vác cuốc ra đồng. Dù đã chuẩn bị xiêm y để trong phòng tắm, tôi vẫn phải chạy ra chạy vào. Ðồng hồ. Khăn quàng. Túi xách. Hôm nay kẹp tóc, phải cần cặp bông tai. Hai nường mắt còn nhắm tít nhưng đã bắt đầu mở máy.
- Lâm, mày coi kìa, con Thúy nó xàng lui, xàng tới, hổng biết được mấy thúng rồi. Tụi mình thử đếm coi nó đi ra đi vô bao nhiêu lần nghe.

- Mày yên tâm, nó còn chạy ra, chạy vô vài chục lần nữa. Ngày xưa tụi tao học ở Sư Phạm là chạy mặt cái bịnh lề mề của nó. Quỳnh Lâm xác nhận.

- Không phải bịnh đâu mày. Bịnh gì thì cũng chữa được. Mà đây là cái nết tốt. Tôi phản đối:
Xàng xê là nết trời cho,
Xàng xê không được, ốm o gầy mòn.

Ðã quá, một mũi tên bắn sụm hai con nhạn là đà. Quỳnh Lâm và Nisha đều gầy mòn hơn tôi.

Ôi, phải chi có Aladin và cây đèn thần xuất hiện, tôi xin ngay một điều ước. Ước được chui vô mền, gát chân Nisha, nghe Quỳnh Lâm tụng kinh... khổ. Tụi tao thấy mày vui thì tụi tao cũng vui. Mà có biết đâu niềm vui đã nằm trong thiên tai. Bộ tao không được cười hay sao? Bộ tao chỉ được khóc thôi sao? Nisha chẳng đã cọng trừ nhân chia rồi, một đời ba vạn sáu ngàn ngày, hết mất vạn ngày sầu, mình bây giờ còn được mấy vạn tươi nữa đâu. Ðúng rồi, nhưng mày có thấy không, ai trong thiên hạ có được hạnh phúc như của tụi mình. Tao làm gì sai đâu? Chưa, chớ không phải là không. Trong cuộc đời, ai biết được chữ ngờ. Nghe thì sặc mùi cải lương. Nhưng đó là sự thật. Quỳnh Lâm ơi, hình như bây giờ mày lớn hơn tao rồi. Ngày xưa, mày chỉ có bàn vô thôi. Mày chỉ quan tâm tao thích cái gì, lúc nào mày cũng chìu tao. Còn bây giờ mày bắt tao phải nhớ tao phải làm gì. Tao chợt nhớ phim Tình Mộng, có Audrey Hepburn thủ vai công chúa và Gregory Peck thủ vai phóng viên nhà báo. Cô công chúa đến thăm thành phố La Mã. Vì là công chúa nên cô phải hành xử như hoàng gia mong đợi. Cô phải làm những điều ngược lại với những mong muốn của bản thân cô. Cô trốn khỏi cung điện. Ra khỏi tháp ngà, dù còn lạ lẫm, cô thấy cuộc đời bên ngoài thật lý thú. Cô tình cờ gặp một thanh niên dễ thương, anh chàng phóng viên nhà báo. Cùng với chàng cô làm quen La Mã trong con mắt khác. Chàng phóng viên không mảy may hay biết mình đang đi chơi với một cô công chúa. Cô thích thú khi thấy mái tóc ngắn, trẻ trung của mình thay cho mái tóc dài quý tộc. Cô cười trong trẻo khi chàng trai chở cô đi bằng xe vespa giữa lòng phố của La Mã. Ðến tối, cô chẳng biết làm sao về nhà. Chàng phóng viên, không biết đẩy cô đi đâu nên buộc lòng phải đưa cô về gác trọ của chàng. Ngày hôm sau, là một cuộc phỏng vấn quan trọng với công chúa, chàng nhất định sẽ nhờ lần phỏng vấn này để thăng quan, tiến chức. Buổi sáng, khi chàng thức dậy. Quá trễ cho giờ họp báo. Không còn cách nào khác, chàng bèn sáng tác một bài phỏng vấn ma để nộp cho tòa soạn. Khi bị chủ báo lật tẩy, chàng mới kinh ngạc. Công chúa, chính là cô gái xinh xắn, đang ngủ li bì ở nhà chàng. Một cơ hội ngàn vàng cho chàng để tạo tiếng vang. Những tấm hình chàng chụp cho nàng ngày hôm trước chắc chắn sẽ biến chàng đang là một tên phóng viên vô danh tiểu tốt thành ngôi sao của làng báo chí. Chàng say mê dệt mộng. Giữa những suy tính đó, con tim chàng mạnh mẽ lên tiếng. Không! chàng không thể bán những tấm hình đó được. Chàng không thể bán những nhịp đập rộn ràng của tim chàng. Trong cuộc đời lang bạt của chàng đến giờ, tiếng chuông trong lòng chàng chưa bao giờ thánh thót như ngày hôm qua, khi cùng nàng ném những đồng xu xuống giếng ước. Chàng đưa công chúa trở về cung điện. Hôm sau, khi họp báo, chàng đã đến. Với tư cách là người dân ở La Mã, chàng tặng cho công chúa một món quà: những tấm hình của một ngày hạnh phúc trong đời chàng và có lẽ đời nàng. Giờ ra chơi thơ mộng đã chấm dứt. Cô công chúa lại phải làm công chúa. Phải nhận lời mời đến một nơi cô không thích. Phải từ chối món quà mà cô vẫn hằng ao ước.
Quỳnh Lâm ơi, Nisha ơi, phải chăng trong mỗi con người mình đều có vai trò công chúa? Phải vui lòng mà làm ngược lại những ý thích thật sự của mình. Phải chấp nhận trong héo ngoài tươi, để cuộc sống giữ được cái quân bình (dầu là giả tạo) của nó. Tao chưa trốn khỏi cung điện. Tao biết là tụi bây vì thương tao mà lo, sợ rằng ngoài cung điện không có chàng phóng viên có tình, có tâm. Ngoài cung điện, chỉ toàn là cạm bẫy, sẽ phá hủy tháp ngà cuộc đời. Ôi, sao rắc rối dữ vầy Quỳnh Lâm ơi, Nisha ơi.

Tôi đi làm, hồn lơ đễnh mộng ra ngoài cửa... văn phòng. Về đến nhà, Nisha cứ phải mắng vốn rằng con Lâm nó đoản không chịu được.
- Nó nướng nửa ngày mới mò dậy. Nó gọi điện thoại nam tào bắc đẩu xong rồi mới thều thào với tao: Nisha ới, tao đói bụng quá. Làm sao đây.Ðồ ăn thì có đầy trong tủ lạnh. Nhưng chén bát của mày thì hàng hàng lớp lớp, lỡ xài không đúng với cái kiểu màu mè hoa lá hẹ của mày, mất công mày về mày la oai oái nữa.

Tôi nói với Nisha
- Quỳnh Lâm phước đức mấy chục đời mới gặp được anh Ðức.

- Nói đúng hơn, anh Ðức kiếp trước chắc phá mấy chục cái chùa nên kiếp này phải trả nợ. Nisha tiếp lời.

- Nói vậy thôi, mày mà nghe nó nhỏng nhẽo với ông Ðức, thì sẽ hiểu tại sao ông Ðức ông sẵn sàng chịu vô phước mà hầu nó. Tôi nhái giọng nhão nhoét của Lâm: anh ơơơi, bé với Thúy đói bụng quá hààà.. anh tìm gì cho tụi bé ăn đi. Vậy là anh Ðức nhà ta lấy xe phóng đi như anh hùng xa lộ thứ thiệt, mấy phút sau rinh về một bịch to tướng, nào là bánh bò, bánh tiêu giò chó quảy nóng hôi hổi vừa thổi vừa ăn.

- Thôi, nghe cái giọng như dzậy tao muốn nổi da gà.

- Tao trông cho nổi da gà mà luyện được cái giọng như nó thì cũng sung sướng cái phận gái thuyền quyên.

Tôi than với Quỳnh Lâm và Nisha là mấy tên đồng nghiệp trong hãng “thuốc” tôi bằng súc-cù-là. Bữa thì Ritter Sport, bữa thì Lindt. Khi thì có hạt dẻ, lúc có vị rum. Khổ quá, nuốt nhiều sợ mập, không ăn lại thèm. Nisha trấn an:
- Mày có lên cân, áo quần không vừa, có tụi tao lo. Lọt sàng xuống nia, chớ mất đi đâu mà lo.

- A, tao có mấy áo thổ cẩm xinh lắm, coi không. Tôi sực nhớ đến mấy cái áo em chưa mặc một lần.

- Mấy món đó nhường cho tụi bây ở đây. Tao ở Việt Nam mà diện áo đó thì thành sơn nữ ca mất. Quỳnh Lâm thỏ thẻ. Cái áo guess màu xanh của mày tao mặc vừa y.

- Vậy thì thân ái tặng mày, để khi nào... em đến với anh xin đừng quên chiếc áo xanh...

Ba đứa miệt mài lựa quần, thử áo.

Ðêm cuối cùng, sau khi đi nghe giáo sư Trần Văn Khê nói chuyện, về đến nhà đã hơn nửa đêm. Dù không quá đau khổ như Ðêm Cuối Cùng của Phạm Ðình Chương, không có lệ buồn rưng rưng, lời hát thương đau, nhưng ba đứa cũng cảm thấy ... dù chậm thế nào cũng phải xa nhau. Quỳnh Lâm thì chắc đã sức tàn hơi kiệt, Nisha và tôi bê cái máy VCD bỏ túi lên giường, hai đứa dí sát hai loa vào lỗ tai, ráng chống chỏi cho cặp mắt khỏi sụp xuống.

Còn mấy tiếng đồng hồ nữa là lên đường, Nisha tranh thủ trị mấy cái mắt cá lì lợm dưới bàn chân tôi. Nhờ Nisha mát tay, mà tôi thấy chân cẳng như được chắp cánh.

Phi cơ của Quỳnh Lâm sẽ cất cánh vào 7:15 tối. Xe lửa của Nisha sẽ rời ga đêm sau đó một tiếng đồng hồ. Nhìn đống hành trang của hai nàng mà tôi muốn chóng mặt. Quỳnh Lâm có sáu túi, hành lý chắc gần một tạ. Xui cho hãng Lufthansa, nếu ai mà cũng khuân như Quỳnh Lâm thì máy bay làm sao mà cất cánh. Tôi ra vườn, đào cây ớt, gói ghém gọn gàng tặng Nisha. Cây trúc đi, cây ớt về. Thương nhau mới tặng ớt này, để làm kỷ niệm những ngày xa nhau. Nghe thông báo đường xa lộ ra phi trường bị kẹt xe, chúng tôi quyết định đi xe lửa. Trời vẫn mưa không dứt hột. Anh Lợi và Bê đi trước. Ba đứa tôi lúp xúp chạy theo. Ở trạm xe, trông đồ đạc lỉnh kỉnh giống như người Thổ Nhĩ Kỳ di dân qua Ðức vào đầu thập niên 70. Như đã đoán trước, Quỳnh Lâm bị quá tải, chỉ mang theo được có... 65 ký. Vì lằng nhằng vụ hành lý, Quỳnh Lâm là hành khách cuối bước lên phi cơ, không kịp bịn rịn chia tay cho đúng bài bản. Anh Lợi, Nisha và tôi cũng vội vàng trở về nhà ga chính để Nisha kịp đáp tàu đêm về lại Paris. Anh Lợi phải vác thùng hành lý của Quỳnh Lâm bị Lufthansa xù. Ðến nhà ga thì còn 10 phút nữa tàu chạy, hú hồn. Ðưa Nisha lên tàu, cùng toa với Nisha có một bà cụ trông cũng dễ mến. Vậy là yên tâm. Anh Lợi, vác thùng hàng trên vai, tôi cầm cây dù. Sợ trễ giờ, vắt giò lên cổ mà chạy. Lại cũng không kịp cầm tay mà thấy biệt ly.

Gần một tuần lễ trôi qua, vẫn còn nhiều mục chúng tôi chưa thực hiện được. Nisha không đủ thì giờ để kiểm duyệt “dâm thư” trong tủ sách của tôi như đã dọa dẫm trước khi qua. Và cũng chưa nghe hết và thâu hết những băng nhạc do anh- Tuấn- Ngọc- của-chúng-mình (nguyên văn của Nisha) hát. Nisha còn định hộ tống tôi, cưỡi ngựa sắt đi nhặt lá vàng ở công viên. Khóa dạy dạ vũ cấp tốc tôi hứa với hai nàng cũng đành dời lại cho kỳ gặp tới. Tôi chưa kịp khoe Quỳnh Lâm mớ thư cũ Quỳnh Lâm viết cho tôi ngày xưa, có thư Quỳnh Lâm ghen với Lệ Hiền vì tôi đã bật mí chuyện tình bé nhỏ của tôi cho Lệ Hiền trước Quỳnh Lâm. Mấy tập thơ Bá Nha chép tay chờ bao ngày, đến khi hai Tử Kỳ đến lại không có thì giờ mà khoe. Quỳnh Lâm vẫn chưa thấy làng Thế Vận Hội, dù đã sự bất quá tam. Quỳnh Lâm đã qua Ðức vào mùa đông, mùa hè và mùa thu. Lần tới, Quỳnh Lâm hỉ, mi qua đây vào mùa xuân, là đủ bộ bốn mùa. Nhất định sẽ dẫn mi đến làng Thế Vận Hội.

Quỳnh Lâm ơi, Nisha ơi, tụi mình, đúng là mã tầm mã, ngưu tầm ngưu. Ba đứa có những cái cười rất chi là vô duyên, vô nợ. Một đứa mới có hả miệng nói nửa chữ, thì hai đứa kia đã đáp trúng đài, rồi vừa nói vừa rú lên những tràng cười vô cùng ghê rợn.

Nói cho cùng, ba đứa rất thuận duyên mới có được những ngày qua. Có bao giờ mình tưởng tượng là có ngày tụi mình gặp nhau ở xứ người. Dù tuổi đời mênh mông, tụi mình đã như nghe lại được tiếng cười trẻ dại của nhau. Tụi mình đã hòa giọng trong bài ca hạnh ngộ rất đẹp. Sáu ngày qua tụi mình dường như chỉ có hỉ và ái chứ không có nộ và ố. Quỳnh Lâm ơi, Nisha ơi, trong cuộc đời quá đỗi mong manh, mình tìm lại được nhau, những khoảnh khắc hạnh phúc quý giá sẽ theo mình, mãi hoài nghe.

11.2002

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét