Thứ Năm, 1 tháng 7, 2010

Suy nghĩ gì về Đại hội 11 vừa kết thúc? (II)

Điểm đáng ghi nhận cuối trong cuộc họp báo của tân Tổng bí thư liên quan tới vấn đề dân chủ và nhân quyền. Tuy mở đầu cuộc họp báo Nguyễn Phú Trọng nói sẵn sàng trả lời trực tiếp tất cả các câu hỏi của báo chí. Nhưng khi nhà báo của thống tấn xã AP hỏi về tình hình đàn áp nhân quyền của chế độ toàn trị thì ông Trọng đã để cho Thứ trưởng thứ nhất Bộ ngoại giao Phạm Bình Minh nói thay. Việc không dám trả lời vấn đề quan trọng này chính Nguyễn Phú Trọng đã tự nói rõ quan điểm và thái độ của mình như thế nào!

Hướng về phương nào, đi thăm nước nào, ai mời trước?

Trả lời câu hỏi của nhà báo, nước nào và khi nào tân Tổng bí thư sẽ đi thăm? Nguyễn Phú Trọng đã trả lời:
„Chắc sau này cũng sẽ phải đi, nhưng đi đâu thì còn có Ban Đối ngoại, rồi Bộ Ngoại giao..."
„Thứ hai nữa là người ta có mời hay không thì mới đi, chứ mình chủ động đi thế nào được."

Đài BBC đã vội khen là ông Trọng trả lời khôn ngoan. Nhưng ngay ngày hôm sau (20.1) Nguyễn Phú Trọng đã trân trọng tiếp Vương Gia Thụy, Ủy viên Trung ương Đảng, Trưởng Ban Liên lạc Đối ngoại Trung ương, Đặc phái viên của Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Hồ Cẩm Đào. Trước đó ông Trọng đã tiếp Trưởng ban Đối ngoại đảng Nhân dân Cách mạng Lào (CS) kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Lào. Trong dịp này Vương Gia Thụy, theo tờ CS điện tử, đã „trân trọng chuyển đến Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng lời mời thăm chính thức nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Hồ Cẩm Đào.“ Và ông Thụy cũng lập lại tuyên bố của giới cầm đầu Bắc kinh ngày 19.1 sau khi Đại hội 11 vừa kết thúc ca ngợi thành công tốt đẹp của Đại hội với việc Nguyễn Phú Trọng được bầu làm Tổng bí thư. Về thành quả hợp tác giữa hai bên ông Thụy cho biết:

„Về chính trị, hai bên tích cực đẩy mạnh các cuộc tiếp xúc, trao đổi, giao lưu nhằm nâng cao sự hiểu biết và tin cậy lẫn nhau. Quan hệ hợp tác kinh tế không ngừng được đẩy mạnh với kim ngạch thương mại song phương vượt 30 tỷ USD trong năm 2010. Về giao lưu giữa hai Đảng, hai bên đã tổ chức được 6 lần hội thảo lý luận, giao lưu đoàn thể được tiến hành thường xuyên, trao đổi cán bộ tiến triển thuận lợi. Các hoạt động giao lưu nhân dân trong “Năm hữu nghị Việt - Trung” diễn ra thuận lợi, Đại hội thanh niên Trung - Việt thành công rực rỡ, có ảnh hưởng sâu rộng.“

Vương Gia Thụy cũng cho biết, thời gian tới hai bên sẽ „củng cố và phát triển quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện giữa hai nước Việt - Trung “

Trong dịp này khi trả lời sứ giả đặc biệt của Hồ Cẩm Đào, Nguyễn Phú Trọng sau khi lướt qua vài nguyên tắc ngoại giao bề ngoài của chế độ đã nhấn mạnh ngay:

„Trong đó dành ưu tiên cao nhất cho việc củng cố và tăng cường mạnh mẽ, toàn diện quan hệ hữu nghị tốt đẹp với các nước láng giềng. Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam luôn trân trọng tình cảm hữu nghị, sự ủng hộ to lớn và giúp đỡ có hiệu quả của Đảng, Nhà nước, nhân dân Lào và của Đảng, Chính phủ và nhân dân Trung Quốc dành cho sự nghiệp cách mạng, cho công cuộc đổi mới, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc của nhân dân Việt Nam và sẽ làm hết sức mình để các mối quan hệ tốt đẹp đó phát triển sâu sắc, hiệu quả và thiết thực. Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã cảm ơn và vui vẻ nhận lời mời thăm chính thức Lào và Trung Quốc vào thời gian thích hợp.“

Có một số sự kiện đáng lưu ý trong thái độ của Bắc kinh và cách trình bày của tân Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Bắc kinh đã được coi là nơi lên tiếng đầu tiên khen ngợi kết quả Đại hội 11 và chúc mừng Nguyễn Phú Trọng. Không những thế chỉ một ngày sau Đại hội 11 kết thúc còn cử Trưởng ban Đối ngoại của ĐCS Trung quốc làm „đặc phái viên“ của Hồ Cầm Đào sang chúc mừng và mời Nguyễn Phú Trọng sang thăm Trung quốc. Tại sao Hồ Cẩm Đào lại ưu ái với Nguyễn Phú Trọng đến độ như vậy? Điểm đáng lưu ý nữa liên quan tới phương cách phổ biến cuộc tiếp Vương Gia Thụy của Nguyễn Phú Trọng. Tuy ông Trọng tiếp riêng biệt hai Trưởng ban đối ngoại đảng ĐCS Lào và Trung quốc, nhưng ông Trọng đã để các báo của chế độ (như tờ CS và CP điện tử) đưa tin cùng trong một bài hai cuộc tiếp đón này. Trong bài tường thuật tuy cho biết là Nguyễn Phú Trọng đã „lần lượt tiếp“ riêng rẽ hai đại diện ngoại giao, nhưng đã viết gộp lại làm một cả Lào lẫn Trung quốc. Việc này cũng không phải là tình cờ, mà trái lại cũng đã được tính toán kĩ. Bởi vì với cách phổ biến như vậy ra dư luận bên ngoài sẽ tạo một cảm tưởng như là không chỉ anh cả Trung quốc mà cả đàn em Lào cũng trân trọng Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Phú Trọng cũng coi hai nước láng giềng ngang nhau… Với cách trình bày như thế Nguyễn Phú Trọng muốn tránh dư luận nhòm ngó chê bai là người thần phục Bắc kinh.

Nhưng đối với những ai hiểu rõ con người của Nguyễn Phú Trọng thì lại càng thấy thái độ có tật giật mình của tân Tổng bí thư không chỉ rào đón trong cuộc họp báo là không muốn „đánh bóng“ như nói trên mà cả trong cách trình bày cuộc trình làng khi tiếp Vương Gia Thụy để bớt tai tiếng là người thần phục phương Bắc. Như vậy có lẽ Nguyễn Phú Trọng không còn phải chờ đợi lâu việc đi đâu và ai là người mời đầu tiên tân Tổng bí thư. Nhưng đối với ông Trọng thì hai khẩu hiệu „16 chữ vàng“„bốn tốt“ đã thuộc lòng lòng, biến cả vào máu rồi!

Có lẽ Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên đại sứ lâu năm ở Trung quốc, hiểu rất rõ con người thực của Nguyễn Phú Trọng. Nên trong cuộc tiếp xúc ngắn ngủi chỉ khoảng 1 phút trong Đại hội 11 cụ Vĩnh đã chỉ khuyên Nguyễn Phú Trọng hai việc khi lên làm Tổng bí thư, đó là „dân chủ“ và „tự chủ“. Thật là thâm thúy!

Họ tính gì khi cho tăng cường âm binh và bọn cai tư tưởng và báo chí vào các cơ quan cao nhất?

Nếu để ý thành phần nhân sự trong ba cơ quan cao nhất của Đảng là Bộ chính trị, Ban bí thư và Trung ương đảng thì cái đập vào mắt mọi người là số tướng lãnh quân đội và công an gia tăng đặc biệt. Trong tổng số 175 ủy viên Trung ương đảng thì chiếm tới khoảng 1/6 là các tướng quân đội và công an. Trong Bộ chính trị mới có 3 Tướng, 1 quân đội và 2 công an. Ngoài việc mở rộng giao quyền cho các tướng, còn có cả việc tăng cường bọn cai tư tưởng và báo chí ngay trong Bộ chính trị. Đinh Thế Huynh, Tổng biên tập báo Nhân dân và Chủ tịch Hội nhà báo VN đã chui được vào Bộ chính trị. Chính ngay trước Đại hội 11 một ngày Đinh Thế Huynh đã thách đố dư luận, ngạo mạn đòi giữ tiếp chế độ độc tài toàn trị. Trong cuộc họp báo ông đã tuyên bố rất phản động:
“ Việt Nam không có nhu cầu đa nguyên đa đảng và dứt khoát không đa nguyên đã đảng.“

Như thế số người đã từng và đang lãnh đạo công tác tư tưởng và báo chí trong cơ quan cao nhất của Đảng đã lên tới 4 trong tống số 14 ủy viên Bộ chính trị mới. Nếu cộng với 3 tướng chỉ huy âm binh thì chiếm một nửa trong Bộ chính trị.

Những người cầm đầu chế độ toàn trị nói là tin vào đồng chí, tin vào dân, đưa đất nước tới dân chủ-văn minh, nhưng tại sao lại phải vội vàng gia tăng âm binh và tăng cường bọn kiểm soát tư tưởng và canh trừng người cầm bút như thế? Tại sao coi phát triển kinh tế, giáo dục là những „đột phá“ trong thời gian tới, nhưng lại vắng bóng các chuyên viên kinh tế, tài chánh, giáo dục… hàng đầu trong các cơ quan cao nhất? Họ đang âm mưu tính toán gì vậy? Rõ ràng là bàn tay sắt bọc nhung!

Hơn 60 năm nay các tầng lớp nhân dân đã phải nghe đến nỗi nhàm chán khẩu hiệu „thời kì quá độ lên Chủ nghĩa Xã hội“. Nhưng chẳng có ai, ngay cả những người kêu gào khẩu hiệu này, vẫn không thấy „niết bàn“ hay „thiên đàng“ chính trị bao giờ tới, mặt mũi nó như thế nào. Tuy nhiên ai cũng thấy – chỉ những kẻ có quyền tiền thì không thấy và không muốn thấy- trước mắt hiện ra một VN, đất nước thân yêu của gần 90 triệu người, đang là một địa ngục trần gian: nghèo đói, bất công, tham nhũng như rươi, đàn áp, bị bịt miệng bị bịt mắt, bị che tai… Suốt trên 60 năm bao nhiêu triệu người đã là nạn nhân từ nông dân, công nhân, bộ đội, chuyên viên, trí thức, văn nghệ sĩ…

Nếu theo dõi tâm trạng, thái độ và những tính toán của những người đang nắm quyền lực một cách bất chính thì thấy họ đang rất lo âu: Thanh niên, chuyên viên, trí thức, nhiều nhà báo và cả những đảng viên còn giữ lòng tự trọng đã khinh thường và rất bất mãn với nhóm bất tài, tham nhũng chỉ tham quyền cố vị; đa số người dân bình thường cũng không tin họ. Điều mọi người còn khám phá ở nhóm bạo quyền này là họ không còn tin vào chính họ nữa. Là những người mê sảng với quyền tiền nên họ cầu mong giữ được quyền lâu. Nhưng chẳng còn mấy ai tin họ, đi đâu họ cũng chỉ gặp sự khinh bỉ, cho nên họ phải vận dụng âm binh yểm trợ. Không những thế, tuy nhận là người vô thần, nhưng nay họ còn tin huyền bí của thế giới khác giúp họ giữ quyền lâu dài. Họ đang bắt chước lối mê tín dị đoan của vài giới phương Tây. Vì thế họ cũng đã tìm „ngày tứ quí“ để tổ chức cuộc họp quan trọng. Chẳng hạn thay vì thông lệ họp vào ngày Thứ hai trong tuần, lần này họ đã mở đầu Đại hội 11 vào ngày Thứ ba 11.1. 2011. Một vài giới ở phương Tây vẫn tin dị đoan chọn các ngày „tam quí“ hay „tứ quí“ để lập gia đình hay làm việc gì quan trọng. Nếu kể thêm Đại hội này là Đại hội số 11 thì họ tin rằng đã có „lục quí“ với 6 con số 1, như vậy sẽ được thần linh phù hộ tha hồ tham nhũng lộng quyền suốt đời!

Nhưng họ đã quên rằng, dân trí đã tiến bộ; thanh niên, chuyên viên và trí thức đã tự tin; lòng dân VN đã thay đổi. VN đang hội nhập quốc tế. Thế giới đang chuyển vào kỉ nguyên hiện đại với toàn cầu hóa và kĩ thuật truyền thông điện tử tân kì và nhanh chóng. Cho nên các hành động tìm cách che mắt nhân dân, đánh lừa đảng viên, bịt miệng trí thức, chuyên viên của tân Tổng bí thư đã thực sự qua rồi. Các biện pháp đàn áp, dân chủ trí trá, đánh bóng hay giả dối không thể che dấu được nữa và cũng chẳng làm ai sợ!

* * *

Tâm địa đen tối, lòng nguội lạnh và vô cảm trước những bức xúc của nhân dân và trước nguy cơ xâm lấn của phương Bắc của Nguyễn Phú Trọng và những người thân tín trong Bộ chính trị mới làm người ta nhớ tới câu chuyện ngụ ngôn. Một thương gia rất giầu có sau khi đã chuẩn bị công phu đã mời cả ngàn khách hàng tới một khách sạn sang trọng để thuyết phục họ mua hàng của ông.

Sau lời chào mừng rất ngọt ngào, thương gia giầu có này đã thao thao bất tuyệt kể về gia tài kếch sù, cách làm ăn lương thiện và tấm lòng quảng đại của mình…! Giữa khi đang thao thao bất tuyệt tự đánh bóng thì thương gia thấy nhiều người cứ nhìn ông chằm chặp rồi hoảng hốt chạy ra ngoài, hết người này đến người khác.

Người thương gia vừa thất vọng, vừa bực tức không biết chuyện gì đã xẩy ra. Ông vội chạy về phòng nhìn vào tấm gương lớn thì cũng hốt hoảng, vì trong gương hiện nguyên hình của bộ mặt con hổ!

3. Để hiểu rõ thêm các tính toán và chuẩn bị công phu của Nguyễn Phú Trọng và những người thân tín để leo cao hơn ngồi lâu hơn trong Đại hội 11, chúng tôi mời quý vị đọc hai bài của cùng người viết đã được phổ biến trên Web: www.dcpt.org vào đầu năm 2010.

1   2

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét